Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 135: Khoảng Cách Qua Màn Hình

Màn đêm đã hoàn toàn nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của một ngày dài, và thành phố bắt đầu thắp lên vô vàn ánh đèn lấp lánh, tựa như những vì sao rơi trên mặt đất. Trong căn hộ quen thuộc, nơi từng vang vọng tiếng cười và những câu chuyện thủ thỉ, giờ đây chỉ còn lại một sự tĩnh lặng đến não nề. Linh ngồi trên chiếc sofa bọc vải màu be nhạt, cơ thể mềm mại lún sâu vào lớp đệm êm ái, nhưng tâm trí cô lại đang căng như dây đàn. Ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn đứng ở góc phòng chỉ đủ để xua đi bóng tối, chứ không thể xua tan đi cái vẻ u hoài, man mác buồn đang giăng mắc trong đôi mắt Linh.

Ngoài cửa sổ lớn, tiếng xe cộ vẫn vọng lên từ xa, đều đặn và không ngừng nghỉ, như nhịp thở của một thành phố không bao giờ ngủ. Đôi khi, cô nghe thấy tiếng hàng xóm sinh hoạt nhẹ nhàng, tiếng trẻ con cười đùa từ tầng dưới, hoặc tiếng bước chân lướt qua hành lang. Những âm thanh ấy, vốn dĩ là biểu hiện của một cuộc sống bình yên, nay lại càng làm nổi bật lên nỗi cô đơn đang bủa vây lấy Linh. Một làn gió nhẹ lùa qua khe cửa ban công, mang theo mùi hoa nhài thoang thoảng, một mùi hương mà Khánh vẫn thường khen là rất hợp với không khí nơi đây. Linh khẽ hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ lại chút hương thơm quen thuộc ấy, như níu giữ một mảnh ký ức đẹp đẽ đang dần phai nhạt. Một cây nến thơm với hương gỗ đàn hương nhẹ nhàng được đốt trên bàn trà, tỏa ra thứ ánh sáng lập lòe, đủ để tạo nên một bầu không khí ấm áp, yên bình, nhưng cũng chất chứa một nỗi buồn sâu thẳm.

Lời của Trâm vẫn văng vẳng bên tai cô, từng câu từng chữ như một mũi kim châm vào trái tim Linh. "Không phải hết yêu nên rời đi." "Yêu không còn là lý do đủ mạnh." "Anh ấy mệt mỏi không đủ sức để yêu cho đúng, còn cô ấy thì buồn bã không thể tiếp tục chờ đợi." Linh biết, Trâm đã nói đúng. Cô cảm thấy một nỗi mệt mỏi vô hình đang bao trùm lấy mình, không phải là mệt mỏi về thể xác, mà là một sự kiệt quệ từ sâu thẳm tâm hồn. Nhưng rồi, giữa những suy nghĩ ngổn ngang ấy, một tia hy vọng mong manh lại lóe lên. Liệu có phải chỉ cần cô chủ động hơn một chút, hoặc Khánh thể hiện sự quan tâm đúng lúc, mọi thứ có thể sẽ khác đi không?

Đúng lúc đó, chiếc điện thoại đặt trên bàn trà bất chợt rung lên bần bật, phá tan sự tĩnh lặng. Linh giật mình, trái tim cô như nhảy vọt lên một nhịp. Cô vươn tay cầm lấy chiếc điện thoại, ngón tay khẽ lướt trên màn hình. Là tin nhắn từ Khánh. Một cảm giác lẫn lộn dâng trào trong lòng Linh: vừa là sự mong chờ, vừa là nỗi lo sợ. Cô nhìn chằm chằm vào cái tên quen thuộc, những chữ cái ấy dường như đang nhảy múa trước mắt cô.

*Mình có nên trả lời không? Hay lại là những câu hỏi thăm vô vị, những lời lẽ hời hợt mà anh ấy chẳng thực sự muốn biết câu trả lời?* Linh tự hỏi mình, giọng nói trong tâm trí cô mang theo một chút chua chát. Cô biết Khánh đang rất bận rộn, áp lực công việc đang đè nặng lên vai anh. Nhưng liệu có phải vì thế mà anh có thể bỏ quên những cảm xúc của cô, bỏ qua nhu cầu được sẻ chia, được lắng nghe của một người con gái đang yêu?

Tin nhắn của Khánh hiện lên: **"Em ăn tối chưa? Hôm nay thế nào?"**

Linh đọc đi đọc lại câu hỏi ngắn gọn ấy. *Vẫn là những câu hỏi đó. Anh ấy có thực sự muốn biết không? Hay chỉ là một cách để duy trì cuộc hội thoại mà không cần phải đầu tư quá nhiều cảm xúc?* Cô thở dài, một hơi thở mang theo tất cả sự nặng nề trong lòng. Cô khao khát được kể cho anh nghe về một ngày của mình, về những suy nghĩ, những cảm xúc mà cô đã trải qua. Cô muốn anh hỏi sâu hơn, muốn anh thực sự quan tâm đến những điều nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống của cô. Nhưng những gì cô nhận được chỉ là một câu hỏi xã giao, lặp đi lặp lại, như một nghĩa vụ phải hoàn thành.

Ngón tay Linh do dự trên bàn phím. Cô biết, nếu cô trả lời cụt lủn, cuộc trò chuyện sẽ lại kết thúc trong im lặng. Nhưng nếu cô cố gắng nói nhiều hơn, liệu Khánh có đủ kiên nhẫn để lắng nghe không? Sau một hồi đấu tranh nội tâm, Linh quyết định đặt hết hy vọng vào tin nhắn của mình. Cô cố gắng giữ giọng điệu nhẹ nhàng nhất có thể, không để những tủi thân, thất vọng lấn át.

**"Em ăn rồi ạ. Hôm nay ổn. Anh thì sao? Có mệt lắm không?"**

Cô cố ý đặt thêm một câu hỏi về sức khỏe của anh, một câu hỏi mà cô nghĩ sẽ chạm đến sự quan tâm thực sự của mình dành cho anh, và cũng là một cách để gợi mở, để anh có thể chia sẻ về những áp lực mà anh đang gánh vác. Linh đặt điện thoại xuống, ánh mắt vẫn không rời khỏi màn hình. Cô chờ đợi. Mỗi giây trôi qua đều dài như cả thế kỷ. Cô lắng nghe từng tiếng động nhỏ nhất trong căn phòng, từng nhịp thở của chính mình, mong chờ một âm báo tin nhắn đến, một phản hồi không chỉ là xã giao, mà là sự kết nối thực sự. Nhưng sự chờ đợi ấy, cô biết, lại chính là thứ đang bào mòn cô mỗi ngày.

***

Cùng lúc đó, trong một căn hộ khác, cách đó không xa nhưng lại như một thế giới hoàn toàn tách biệt, Khánh đang nằm vật ra trên chiếc ghế sofa da màu xám tro. Ánh đèn trần dịu nhẹ hắt xuống, làm nổi bật lên những đường nét mệt mỏi trên khuôn mặt góc cạnh của anh. Anh vừa về đến nhà sau một ngày tăng ca kéo dài, cơ thể rã rời, đầu óc quay cuồng với hàng tá số liệu và kế hoạch. Mùi nước hoa nam tính phảng phất trong không khí, hòa lẫn với mùi gỗ nội thất mới của căn hộ, tạo nên một không gian sang trọng, tối giản, nhưng có chút gì đó lạnh lẽo và cô độc.

Một bản nhạc lounge nhẹ nhàng đang phát ra từ chiếc loa nhỏ, cố gắng xoa dịu thần kinh đang căng thẳng của Khánh, nhưng dường như nó chỉ càng làm tăng thêm cảm giác trống rỗng trong lòng anh. Anh nhắm nghiền mắt, cố gắng loại bỏ những hình ảnh về đống công việc chưa giải quyết, về áp lực từ cấp trên, về những kỳ vọng của gia đình đang đè nặng lên vai. Anh gầy đi trông thấy, hai bên thái dương hằn lên những đường gân xanh, báo hiệu một sự kiệt sức không chỉ về thể chất mà còn cả tinh thần.

Tiếng "ping" nhẹ nhàng từ chiếc điện thoại đặt trên bàn kính cạnh sofa cắt ngang dòng suy nghĩ mông lung của Khánh. Anh miễn cưỡng mở mắt, vươn tay cầm lấy. Là tin nhắn của Linh. Một cảm giác tội lỗi và nặng nề len lỏi trong lòng anh. Anh biết mình đã không dành đủ thời gian cho cô, không thể hiện đủ sự quan tâm mà cô xứng đáng nhận được. Anh biết cô đang cảm thấy cô đơn, anh biết cô muốn được chia sẻ. Nhưng anh, anh có thể làm gì đây? Anh quá kiệt sức để có thể nói bất cứ điều gì sâu sắc, quá mệt mỏi để có thể gánh thêm bất kỳ gánh nặng cảm xúc nào.

Tin nhắn của Linh hiện lên: **"Em ăn rồi ạ. Hôm nay ổn. Anh thì sao? Có mệt lắm không?"**

Khánh đọc tin nhắn, một thoáng do dự. *Lại phải trả lời.* Anh thầm nghĩ, giọng nói trong tâm trí anh mang theo sự uể oải. *Mình biết cô ấy muốn gì, nhưng mình có thể cho cô ấy điều đó không?* Anh hình dung ra khuôn mặt ưu tư của Linh, đôi mắt to tròn long lanh của cô, và trái tim anh chợt nhói lên một cái. Anh yêu Linh, yêu rất nhiều, nhưng tình yêu đó giờ đây dường như đang bị chôn vùi dưới lớp tuyết dày đặc của những gánh nặng cuộc sống. Anh muốn ôm cô vào lòng, muốn nói với cô rằng anh cũng nhớ cô nhiều lắm, rằng anh cũng muốn được chia sẻ. Nhưng rồi, khi những lời nói ấy chực trào ra đầu lưỡi, chúng lại bị chặn lại bởi một bức tường vô hình mang tên "mệt mỏi".

*Mệt chứ. Mệt muốn chết. Nhưng nói ra để làm gì? Để cô ấy lo lắng thêm sao? Hay để cô ấy cảm thấy mình vô dụng, không thể làm cho cô ấy hạnh phúc?* Khánh lại tự vấn. Anh biết Linh nhạy cảm, anh biết cô sẽ cảm thấy đau lòng khi nghe anh than thở. Và anh không muốn làm cô tổn thương thêm. Anh luôn muốn là người mạnh mẽ, là chỗ dựa vững chắc cho cô. Nhưng giờ đây, chính anh cũng đang chênh vênh, yếu đuối hơn bao giờ hết. Anh đang cố gắng xây dựng một tương lai vững chắc cho cả hai, nhưng trên con đường đó, anh lại đang lạc mất cô.

Ngón tay anh lướt trên màn hình, gõ những dòng chữ ngắn gọn, máy móc. Anh không thể tìm thấy những từ ngữ nào khác, những lời lẽ nào có thể diễn tả hết sự mệt mỏi và bất lực của mình mà không làm tổn thương Linh.

**"Anh mới về. Cũng ổn. Em ngủ sớm đi."**

Một tin nhắn cụt ngủn, hời hợt, không một lời hỏi han thêm, không một sự chia sẻ nào về ngày của anh. Đó là tất cả những gì anh có thể làm lúc này. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề chứa đựng tất cả sự kiệt quệ. Anh đặt điện thoại xuống bàn kính, nó va vào mặt bàn tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng sắc lạnh. Anh lại nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm một chút bình yên trong bóng tối, nhưng tâm trí anh vẫn không ngừng chạy đua với những lo toan, và một hình bóng của Linh với đôi mắt buồn bã lại hiện lên trong tâm trí anh. Anh cảm thấy một khoảng trống lớn giữa mình và Linh, một khoảng trống mà anh không biết làm thế nào để lấp đầy, một khoảng cách mà anh dường như không còn đủ sức để vượt qua.

***

Mười lăm phút sau, trong căn hộ của Linh, cô vẫn đang nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại. Tin nhắn của Khánh vẫn hiện rõ mồn một. "Anh mới về. Cũng ổn. Em ngủ sớm đi." Chỉ vỏn vẹn vài chữ, lạnh lùng và vô cảm, như một bức tường ngăn cách giữa hai người. Hy vọng vừa nhen nhóm trong cô lại vụt tắt, nhanh chóng như ngọn lửa nhỏ bé gặp phải cơn gió lớn. Cô cảm thấy một nỗi buồn dâng trào, nặng trĩu trong lồng ngực, như có ai đó đang siết chặt trái tim cô.

*Cũng ổn... Anh ấy không muốn nói. Hay là anh ấy không còn gì để nói với mình nữa?* Linh thầm nghĩ, giọng nói trong tâm trí cô giờ đây đã nhuốm màu tuyệt vọng. Cô đã cố gắng gợi mở, đã cố gắng hỏi han, nhưng những gì cô nhận được chỉ là sự im lặng được che đậy bằng những câu chữ vô thưởng vô phạt. Cô cảm thấy mình như đang đứng giữa một hoang mạc rộng lớn, một mình, và gào thét tên anh, nhưng chỉ nhận lại được tiếng vọng của chính mình. Sự cô đơn bủa vây lấy cô, lạnh lẽo hơn bất kỳ cơn gió mùa đông nào.

Linh biết, cô không thể ép buộc anh nói ra những điều anh không muốn. Cô biết anh đang mệt mỏi, nhưng cô cũng mệt mỏi. Cô không cần một Khánh hoàn hảo, cô chỉ cần một Khánh ở đây, thực sự ở đây với cô, chia sẻ cùng cô, dù chỉ là những điều nhỏ nhặt nhất. Nhưng dường như, ngay cả điều giản dị ấy cũng trở nên quá xa vời. Cô cúi đầu, mái tóc dài mềm mại che đi một phần khuôn mặt, nhưng không thể che giấu đi đôi mắt đang dần ngấn lệ. Cô vươn tay, gõ vội vàng một tin nhắn cuối cùng, như một lời chào tạm biệt cho một ngày dài đầy mệt mỏi và thất vọng.

**"Vâng. Anh cũng nghỉ sớm đi nhé."**

Ngón tay cô run rẩy khi nhấn nút gửi. Đó không chỉ là một lời chúc ngủ ngon, mà còn là một lời đầu hàng, một sự chấp nhận cho khoảng cách vô hình đang ngày càng lớn dần giữa họ. Linh đặt điện thoại xuống, không còn chút sức lực nào để cầm nó lên nữa. Cô gục mặt vào lòng bàn tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của chiếc màn hình điện thoại vừa tắt, và sự nặng trĩu trong lồng ngực. Cô biết, đêm nay, lại là một đêm dài nữa cô phải đối mặt với nỗi cô đơn của chính mình.

Cùng lúc đó, trong căn hộ của Khánh, anh vẫn đang trằn trọc trên chiếc sofa. Ánh sáng từ màn hình điện thoại đã tắt, nhưng những suy nghĩ trong đầu anh thì vẫn không ngừng quay cuồng. Anh biết tin nhắn của mình quá cụt ngủn, quá hời hợt. Anh biết Linh sẽ buồn. Anh biết cô xứng đáng nhận được nhiều hơn thế. Nhưng anh không biết phải nói gì hơn.

*Mình có nên nói gì đó nữa không? Nhưng nói gì bây giờ? Mình thực sự rất mệt.* Khánh tự nhủ. Anh cảm thấy như mình đang bị mắc kẹt giữa một tảng đá và một nơi khó khăn. Một bên là công việc, là trách nhiệm, là áp lực tài chính đè nặng. Một bên là Linh, là tình yêu, là khao khát được chia sẻ. Anh muốn giữ lấy cả hai, nhưng dường như anh đang đánh mất tất cả. Anh không thể chia sẻ áp lực và mệt mỏi thực sự của mình với Linh, không phải vì anh không tin tưởng cô, mà vì anh sợ sẽ làm cô lo lắng thêm, sợ rằng cô sẽ nhìn thấy một khía cạnh yếu đuối của anh, sợ rằng anh sẽ không còn là chỗ dựa vững chắc mà cô từng tin tưởng. Sự giữ kín này, vô hình chung, lại càng làm tăng thêm sự cô lập cảm xúc giữa hai người.

Tiếng "ping" nhẹ nhàng của tin nhắn cuối cùng từ Linh vang lên. **"Vâng. Anh cũng nghỉ sớm đi nhé."**

Khánh đọc tin nhắn, một cảm giác trống rỗng bao trùm lấy anh. Anh biết Linh đã thất vọng. Anh cảm nhận được sự buồn bã qua từng câu chữ ngắn ngủi của cô. Anh muốn trả lời một điều gì đó thật ý nghĩa, một lời xin lỗi, một lời hứa hẹn. Nhưng rồi, đầu óc anh lại trở nên trống rỗng. Anh không thể nghĩ ra bất cứ điều gì có thể xoa dịu cô lúc này.

**"Ok."**

Đó là tất cả những gì anh có thể gõ ra. Một từ, đơn giản, vô cảm, và đầy bất lực. Anh đặt điện thoại xuống, quay lưng lại với màn hình, cố gắng tìm một tư thế thoải mái để chìm vào giấc ngủ. Nhưng tâm trí anh vẫn đầy những suy nghĩ nặng nề. Anh cảm thấy một sự rạn nứt khó hàn gắn đang dần hình thành giữa anh và Linh. Mỗi tin nhắn hời hợt, mỗi khoảng lặng kéo dài, mỗi sự né tránh đều như một vết nứt nhỏ, từ từ lan rộng, cho đến khi bức tường giữa họ trở nên quá lớn, quá kiên cố. Anh và Linh, cả hai đều cảm thấy sự trống rỗng và nỗi buồn sau cuộc trò chuyện ngắn ngủi này, báo hiệu rằng họ đang dần chấp nhận thực tế về một khoảng cách không thể vượt qua, một ngõ cụt mà tình yêu của họ đang dẫn đến. Anh nhắm chặt mắt, hy vọng rằng bóng tối sẽ nuốt chửng đi tất cả những lo toan, những nỗi buồn đang giày vò anh. Nhưng anh biết, ngày mai, mọi thứ vẫn sẽ ở đó, và khoảng cách giữa anh và Linh, có lẽ, sẽ còn xa hơn nữa.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free