Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 153: Lịch Trình Bận Rộn và Khoảng Cách Vô Hình
Linh ngồi thụp xuống ghế sofa, gục mặt xuống gối, vai khẽ run lên. Những giọt nước mắt nóng hổi lặng lẽ lăn dài trên má, thấm ướt chiếc gối, mang theo cả sự thất vọng và nỗi đau âm ỉ từ tận sâu thẳm trái tim. Cô đã cố gắng mạnh mẽ, cố gắng thấu hiểu, nhưng sự im lặng của Khánh như một bức tường vô hình, không cho phép cô chạm tới, không cho phép cô sẻ chia. "Anh ấy... anh ấy không còn yêu mình nữa sao? Hay là mình đã đòi hỏi quá nhiều?" cô tự hỏi, giọng nói nghẹn ngào trong tiếng nấc. Cô đã khao khát một tương lai, khao khát một sự cam kết, khao khát một ngôi nhà. Nhưng dường như những khao khát ấy lại trở thành gánh nặng cho anh, và cho chính mối quan hệ của họ. Chiếc điện thoại trên bàn sáng lên với một tin nhắn từ Trâm, có lẽ là một lời hỏi thăm về buổi hẹn hò. Nhưng Linh không có tâm trạng để đọc, để trả lời. Cô chỉ muốn chìm vào bóng tối của sự cô đơn, để nỗi đau gặm nhấm. Trong khoảnh khắc ấy, cô cảm thấy mình đang trôi dạt vô định, lạc lõng giữa một biển cả mênh mông, và Khánh, người mà cô từng coi là bến bờ, giờ đây lại đang đẩy cô ra xa hơn bao giờ hết. Có lẽ, đã đến lúc cô phải tự tìm cho mình một chiếc phao cứu sinh, một lối thoát cảm xúc cho riêng mình, để không bị nhấn chìm hoàn toàn trong vực sâu của nỗi thất vọng này.
***
Sáng hôm sau, khi Linh vẫn còn chìm trong cơn mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần, Khánh đã có mặt tại văn phòng công ty DreamWeaver. Tòa nhà kính hiện đại, vươn mình giữa lòng thành phố náo nhiệt, là biểu tượng cho những tham vọng không ngừng nghỉ của anh. Bên trong, không gian mở tràn ngập ánh sáng, được điểm xuyết bằng những tác phẩm nghệ thuật đương đại và các chậu cây xanh mướt, tạo cảm giác năng động, trẻ trung. Tiếng gõ bàn phím lách cách như mưa rào mùa hạ, tiếng điện thoại reo vang liên hồi, tiếng máy pha cà phê rì rầm ở góc phòng, cùng những cuộc thảo luận rôm rả giữa các đồng nghiệp tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với mùi giấy in, mùi nước hoa nhẹ nhàng từ các đồng nghiệp và cả mùi vật liệu mới từ những dự án đang dang dở, tất cả hòa quyện, tạo nên một không khí chuyên nghiệp, đôi khi căng thẳng vì những deadline dồn dập, nhưng cũng đầy cảm hứng.
Khánh ngồi trước màn hình máy tính lớn, đôi mắt sâu, tập trung cao độ vào bản vẽ thiết kế phức tạp. Những đường nét kiến trúc tinh xảo hiện lên dưới con trỏ chuột của anh, đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối và một tâm trí hoàn toàn tỉnh táo. Anh miết thái dương, cảm nhận rõ sự căng tức ẩn hiện dưới lớp da. Áp lực công việc đè nặng lên vai, nhưng anh không cho phép mình lơ là dù chỉ một giây. Anh biết, mỗi nỗ lực, mỗi giọt mồ hôi anh đổ ra hôm nay đều là để xây dựng một tương lai vững chắc, một tổ ấm mà anh vẫn luôn hứa hẹn với Linh. "Cố gắng thêm chút nữa, rồi mọi thứ sẽ ổn thôi," anh tự nhủ, giọng nói nội tâm khô khốc, như một mệnh lệnh hơn là một lời an ủi.
Điện thoại của anh rung liên tục trên bàn, hiển thị hàng loạt tin nhắn công việc và thông báo lịch hẹn dày đặc. Anh lướt qua một lượt, rồi ánh mắt anh dừng lại ở một tin nhắn quen thuộc từ Linh. Một lời hỏi thăm đơn giản, nhẹ nhàng: "Anh ăn tối chưa? Em nhớ anh." Một thoáng chốc, hình ảnh Linh với đôi mắt ưu tư, nụ cười buồn man mác hiện lên trong tâm trí anh. Anh thở dài một hơi thật khẽ, không đủ để người khác nhận ra, nhưng đủ để lồng ngực anh chùng xuống. Sự mệt mỏi trong anh không chỉ đến từ công việc, mà còn từ chính sự bất lực khi không thể đáp lại những khao khát đơn giản của cô. Anh biết cô đang chờ đợi, đang lo lắng, nhưng anh không còn sức để thốt ra những lời yêu thương hay những lời giải thích dài dòng. Anh gõ vội một câu trả lời cụt lủn: "Anh đang có việc. Ăn rồi. Em ăn đi." Anh thậm chí còn không dừng lại để nghĩ xem liệu câu trả lời đó có làm cô tổn thương hay không. Anh chỉ biết rằng mình cần phải tiếp tục, phải hoàn thành công việc. Ánh mắt anh nhanh chóng trở lại màn hình máy tính, như thể muốn trốn tránh khỏi chính cảm giác tội lỗi đang len lỏi trong tim.
Bên cạnh bàn làm việc của Khánh là Thu, đồng nghiệp mới vừa chuyển về phòng thiết kế. Cô ấy sở hữu vẻ ngoài thanh lịch, gương mặt thông minh với đôi mắt sắc sảo nhưng ẩn chứa sự ấm áp. Trang phục công sở của Thu luôn gọn gàng, toát lên vẻ chuyên nghiệp. Cô đặt cốc cà phê xuống bàn, quay sang nhìn Khánh.
"Anh Khánh, dự án khu đô thị mới này có vẻ căng thẳng thật, anh trông có vẻ mệt mỏi hơn mọi ngày," Thu nói, giọng tự nhiên, pha chút quan tâm tinh tế.
Khánh ngước lên, nở một nụ cười gượng gạo, kéo căng khóe môi đang mỏi mệt. "Cũng bình thường thôi em. Mấy dự án lớn thì áp lực là điều khó tránh khỏi." Anh nhấp một ngụm cà phê đã nguội tanh, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng. Cà phê nguội cũng như chính cảm xúc của anh lúc này, nhạt nhẽo và không còn đủ ấm nóng để sưởi ấm tâm hồn. Anh liếc nhìn đồng hồ trên tường, kim chỉ đã gần sáu giờ chiều, nhưng công việc vẫn còn chất chồng. Mấy cái email gấp gáp cần phải gửi đi, một cuộc họp trực tuyến với đối tác ở nước ngoài còn đang chờ. Anh lại dán mắt vào màn hình máy tính, những con số, những bản vẽ, những kế hoạch tương lai cứ nhảy múa trước mắt anh, biến thành một vòng xoáy không lối thoát. Anh cảm thấy mình đang bị cuốn vào một cỗ máy khổng lồ, nơi anh phải liên tục vận hành, liên tục cố gắng, không ngừng nghỉ. Cho dù có mệt mỏi đến đâu, anh cũng không dám dừng lại. Vì anh biết, nếu anh dừng lại, mọi thứ sẽ sụp đổ. Và anh không thể để điều đó xảy ra, đặc biệt là khi anh đang cố gắng xây dựng một nền tảng vững chắc cho cả hai. Nhưng anh lại quên mất rằng, trong lúc xây dựng nền tảng đó, anh đang dần đánh mất đi chính "cái nhà" mà anh muốn xây.
***
Tối muộn, thành phố chìm trong một cơn mưa nhẹ. Những hạt mưa li ti lất phất rơi, đậu trên mái ngói của nhà hàng Pháp "Le Jardin Secret", tạo nên một âm thanh dìu dặt, như một bản nhạc buồn không lời. Bên trong, không gian sang trọng và lãng mạn bao trùm. Kiến trúc Pháp cổ điển với những ô cửa sổ vòm, nội thất gỗ tối màu được chạm khắc tinh xảo, những chiếc đèn chùm pha lê lấp lánh ánh vàng dịu. Khăn trải bàn trắng tinh tươm, những bình hoa hồng nhung đỏ thắm đặt trên mỗi bàn, thoang thoảng mùi hương quyến rũ. Tiếng nhạc piano du dương, trầm bổng, hòa cùng tiếng dao dĩa chạm vào đĩa sứ nhẹ nhàng, tạo nên một bầu không khí tinh tế, ấm cúng nhưng cũng đầy trang trọng. Mùi bơ thơm lừng từ món khai vị, mùi rượu vang nồng nàn, mùi hoa hồng dịu nhẹ và mùi cà phê espresso sau bữa ăn, tất cả hòa quyện, len lỏi vào từng ngóc ngách, kích thích mọi giác quan.
Khánh ngồi đối diện với một đối tác quan trọng, ông ta là một nhà đầu tư có tiếng trong ngành, gương mặt phúc hậu nhưng ánh mắt sắc bén. Dù đã trải qua một ngày dài mệt mỏi ở văn phòng, Khánh vẫn cố gắng duy trì vẻ mặt tỉnh táo và tươi tắn nhất có thể. Nụ cười anh nở trên môi vẫn giữ được sự lịch thiệp, nhưng sâu thẳm bên trong, anh cảm thấy một sự gượng gạo, một sự trống rỗng đến cùng cực. Anh tham gia vào những cuộc trò chuyện xã giao nhạt nhẽo, những lời khen xã giao và những kế hoạch bay bổng về tương lai của các dự án. Mỗi ly rượu vang được rót thêm, anh lại nhấp một ngụm miễn cưỡng, vị chát của rượu không thể lấn át được vị đắng trong lòng anh.
"Dự án này chắc chắn sẽ thành công lớn, phải không Khánh?" Đối tác hỏi, ánh mắt đầy kỳ vọng, nụ cười rạng rỡ trên môi.
"Vâng, chúng tôi đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng," Khánh đáp, giọng điệu chuyên nghiệp, không một chút biểu lộ cảm xúc. Anh nâng ly rượu lên, cụng nhẹ vào ly của đối tác, nở một nụ cười xã giao đã trở thành bản năng. Trong thâm tâm, anh chỉ muốn về nhà, muốn được trút bỏ bộ vest gò bó này, muốn được nằm dài trên chiếc sofa và không phải nghĩ ngợi bất cứ điều gì. Nhưng trách nhiệm và tham vọng không cho phép anh làm điều đó. Anh biết, những bữa ăn như thế này là một phần không thể thiếu để xây dựng các mối quan hệ, để mở rộng cánh cửa cho những cơ hội mới. Anh phải hy sinh hiện tại, hy sinh những giây phút riêng tư, để đổi lấy một tương lai tốt đẹp hơn.
Điện thoại của anh nằm úp trên bàn, im lặng. Anh đã cố tình để nó ở chế độ im lặng, không phải vì anh muốn ngắt kết nối với thế giới, mà vì anh không muốn bất kỳ sự gián đoạn nào phá vỡ sự tập trung của anh vào công việc. Anh không biết rằng, trong một căn hộ cách đó không xa, có một người con gái đang chờ đợi tin nhắn, chờ đợi một cuộc gọi từ anh, trong nỗi cô đơn và tuyệt vọng. Anh liếc nhìn đồng hồ một cách kín đáo, đã gần mười một giờ đêm. Cuộc trò chuyện vẫn còn kéo dài, và anh biết mình sẽ không thể về trước nửa đêm. Anh thở dài nhẹ nhõm, tự nhủ rằng mình đang làm đúng, rằng đây là con đường duy nhất để đạt được mục tiêu. Nhưng sâu thẳm trong lòng, anh cảm thấy một sự mệt mỏi vô hạn, một sự kiệt sức đang dần bào mòn anh từ bên trong. Anh không bỏ Linh, anh vẫn yêu cô, nhưng anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng cách mà cô mong muốn. Anh không còn đủ sức để dành thời gian cho cô, để lắng nghe cô, để chia sẻ với cô. Anh đang dần trở thành một con người khác, một con người chỉ biết làm việc, làm việc và làm việc.
***
Trong khi Khánh đang gồng mình giữa những cuộc gặp gỡ xã giao, Linh vẫn ngồi trên ghế sofa trong căn hộ của mình, ôm chặt chiếc gối, đôi mắt dán chặt vào màn hình điện thoại. Bên ngoài, màn đêm mưa se lạnh, những hạt mưa vẫn tí tách rơi trên cửa sổ kính, tạo nên một âm thanh đều đều, buồn bã. Căn hộ của cô, vốn luôn ấm cúng và tràn ngập hơi ấm, giờ đây trở nên lạnh lẽo và trống trải hơn bao giờ hết. Mùi hoa nhài thoang thoảng từ bình hoa trên bàn, thường mang lại cảm giác bình yên, giờ chỉ càng làm nổi bật thêm nỗi cô đơn đang gặm nhấm lòng cô.
Bữa tối đã nguội lạnh trên bàn, món súp bí đỏ mà cô cẩn thận chuẩn bị cho cả hai giờ đã đặc quánh lại, không còn chút hơi ấm nào. Cô đã gọi cho Khánh nhiều lần, nhưng chỉ nhận lại những hồi chuông dài vô vọng, rồi ngắt kết nối. Anh không nhấc máy. Cô nhắn tin, rồi lại chờ đợi. Mỗi phút trôi qua, kim đồng hồ dường như quay chậm hơn, kéo dài thêm nỗi lo lắng và cảm giác bị bỏ rơi.
"Anh vẫn chưa xong việc sao? Anh có ổn không? Em lo." Cô gõ tin nhắn, rồi lại xóa đi, rồi lại gõ lại. Cuối cùng, cô gửi đi, nhưng không có hồi âm. Cô lại gửi thêm một tin nữa, chỉ vỏn vẹn hai chữ: "Anh ơi..." Ngữ điệu của hai chữ ấy chất chứa biết bao nỗi mong chờ, nỗi bất an. Nhưng chi���c điện thoại vẫn nằm im lìm trên tay cô, lạnh lẽo như chính trái tim cô lúc này.
Linh thở dài, đặt điện thoại xuống bàn. Ánh mắt cô vô thức nhìn về phía chiếc cốc sứ đôi hình mèo trên bàn. Một chiếc trống rỗng, chiếc còn lại chứa cà phê đã nguội của cô. Chúng là món quà mà cô và Khánh đã cùng nhau chọn trong một chuyến đi chơi cách đây vài tháng, với lời hứa hẹn về những buổi sáng cùng nhau nhâm nhi cà phê, cùng nhau đọc sách. Nhưng giờ đây, một chiếc luôn trống rỗng, như chính vị trí của Khánh trong cuộc sống của cô. Nỗi cô đơn và trống trải dần chiếm lấy cô, bóp nghẹt từng hơi thở. Linh đứng dậy, bước ra ban công, ngắm nhìn những hạt mưa rơi. Ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống con phố vắng, những hạt mưa lấp lánh như những giọt nước mắt của thành phố. Cô tự hỏi, liệu Khánh có còn nhớ cô đang đợi anh không? Liệu anh có biết rằng cô đang ở đây, một mình, giữa màn đêm lạnh giá, với nỗi sợ hãi về một mối quan hệ đang dần tan vỡ?
Cô nhớ lại buổi hẹn hò tối qua, nhớ lại sự im lặng đến đáng sợ của anh khi cô nói về "ngôi nhà". Nước mắt lại chực trào ra nơi khóe mi. Anh không nói "không", nhưng sự im lặng của anh còn tàn nhẫn hơn bất kỳ lời từ chối nào. Nó khiến cô phải tự mình lấp đầy những khoảng trống bằng những suy đoán đau lòng, bằng những nỗi sợ hãi mơ hồ.
Linh quay vào, căn phòng vẫn tối om, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ màn hình điện thoại thỉnh thoảng nhấp nháy. Cô cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ lạc giữa đại dương, không biết đâu là bến bờ. Cô muốn Khánh là ngọn hải đăng, là điểm tựa, nhưng anh dường như cũng đang chìm trong một biển sương mù của riêng mình. Trong một khoảnh khắc tuyệt vọng, cô ước mình có thể trở về với những ngày tháng vô tư, không cần phải lo lắng về tương lai, không cần phải chờ đợi một tin nhắn, một cuộc gọi. Nhưng thời gian không thể quay ngược. Cô biết, đã đến lúc cô phải tự tìm cho mình một lối thoát, một con đường riêng, để không bị nhấn chìm hoàn toàn trong sự bế tắc này. Cô không thể cứ mãi chờ đợi, không thể cứ mãi hy vọng vào một người đã không còn đủ sức để mang lại hạnh phúc cho cô.
***
Chiều hôm sau, sau một đêm mất ngủ và một buổi sáng vật vờ, Linh quyết định tìm đến Trâm. Quán cà phê "Hồi Ức" là nơi thân quen của cả hai, một góc nhỏ bình yên giữa lòng Sài Gòn ồn ã. Nằm trong một con hẻm nhỏ, quán được cải tạo từ một ngôi nhà Pháp cổ, với những bức tường gạch trần thô mộc, bàn ghế gỗ cũ kỹ nhuốm màu thời gian, những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng, và vô vàn sách báo xếp chồng lên nhau, tạo nên một không khí hoài niệm, ấm cúng. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn, cùng với những tia nắng nhẹ nhàng xuyên qua khung cửa sổ sau cơn mưa rào đêm qua, rải rắc trên nền nhà gạch hoa văn cổ điển. Tiếng nhạc jazz du dương, trầm bổng, hòa cùng tiếng ly tách chạm nhau khe khẽ và tiếng nói chuyện thì thầm của những vị khách khác, tạo nên một bản nhạc nền dịu êm. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ và mùi trà hoa nhài, tất cả tạo nên một không gian thư thái, rất thích hợp cho những buổi tâm sự.
Trâm đã đến trước, ngồi ở góc quán quen thuộc, nơi có một ban công nhỏ nhìn xuống con hẻm. Cô bạn thân của Linh có dáng người nhỏ nhắn, xinh xắn, khuôn mặt bầu bĩnh với đôi mắt biết cười. Phong cách thời trang của Trâm luôn trẻ trung, nữ tính, đôi khi hơi điệu đà, với mái tóc dài uốn nhẹ bồng bềnh. Khi Linh bước vào, Trâm vẫy tay chào, nụ cười tươi tắn thường ngày của cô bạn cũng không thể xua tan được vẻ mệt mỏi hằn sâu trên gương mặt Linh.
"Linh, mày sao vậy? Trông mày xanh xao quá," Trâm lo lắng hỏi, kéo ghế cho Linh ngồi xuống.
Linh ngồi xuống, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, nhưng khóe môi cô run rẩy. Cô đặt tay lên bàn, nắm chặt lấy tay Trâm, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay bạn. "Tao không biết nữa, Trâm," cô bắt đầu, giọng nói run rẩy, đôi mắt đã ngấn lệ. Cô cố gắng kể mọi chuyện một cách bình tĩnh, từ buổi nói chuyện đầy gượng gạo hôm trước, đến sự im lặng đáng sợ của Khánh trong bữa tối, và cả những giờ phút chờ đợi vô vọng đêm qua. "Anh ấy bận đến mức không còn thời gian cho tao. Tao cảm thấy mình như đang ở một mình trong mối quan hệ này. Anh ấy không nói gì, không giải thích gì cả. Chỉ là sự im lặng, sự né tránh. Tao cảm thấy mình như đang trôi dạt, không có điểm tựa."
Nước mắt lăn dài trên má Linh, nóng hổi. Cô không thể kìm nén được cảm xúc nữa. Trâm lắng nghe một cách chăm chú, ánh mắt đầy sự cảm thông. Cô đưa tay vỗ nhẹ lên mu bàn tay Linh, nhẹ nhàng xoa dịu. "Tao hiểu mà. Cảm giác bị bỏ rơi trong chính mối quan hệ của mình thật tồi tệ."
"Tao sợ lắm, Trâm. Tao sợ anh ấy đang dần xa cách. Sợ rằng tao không còn là ưu tiên hàng đầu của anh ấy nữa," Linh nghẹn ngào nói, hơi thở đứt quãng. "Tao đã nói với anh ấy về ngôi nhà, về tương lai của chúng ta, nhưng anh ấy chỉ im lặng. Sự im lặng đó như một nhát dao cứa vào tim tao vậy."
Trâm trầm ngâm một lát, rồi cô nhìn thẳng vào mắt Linh, ánh mắt kiên định. "Linh, mày đừng nghĩ lung tung quá. Tao biết Khánh là người có trách nhiệm, có lẽ anh ấy đang gặp áp lực nào đó mà chưa thể chia sẻ. Nhưng mà, mày cũng phải lo cho bản thân mình chứ Linh. Đừng để mình cứ mãi chờ đợi như vậy. Mày cứ mãi hy vọng, mãi chờ đợi, nhưng anh ấy lại đang bận rộn với thế giới của riêng anh ấy. Mày không thể cứ mãi sống trong sự lo lắng và tổn thương này được." Trâm dừng lại một chút, như để lời nói của mình thấm thía hơn. "Mày còn nhớ ngày xưa mày thích vẽ không? Hay mày có thể tìm một lớp học yoga, hoặc học thêm một ngôn ngữ mới? Tìm một cái gì đó cho riêng mày, một cái gì đó để lấp đầy khoảng trống trong lòng mày, để mày không còn cảm thấy cô đơn nữa."
Linh nắm chặt tay Trâm, lời khuyên của bạn như một luồng gió mát thổi vào tâm hồn đang khô cằn của cô. Cô biết Trâm nói đúng. Cô không thể cứ mãi chìm đắm trong sự chờ đợi và nỗi buồn. Cô đã khao khát một tương lai, nhưng dường như trong lúc khao khát đó, cô đã quên đi hiện tại của chính mình. Cô đã đánh mất chính mình trong mối quan hệ này. Đôi mắt Linh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng cuối chiều đang dần tắt, nhường chỗ cho bóng tối. Một tia sáng yếu ớt lóe lên trong đôi mắt ngấn lệ của cô. Có lẽ, đã đến lúc cô phải tự tìm cho mình một "phao cứu sinh", không phải để thoát khỏi Khánh, mà là để thoát khỏi chính vực sâu của nỗi thất vọng đang muốn nhấn chìm cô. Cô sẽ không buông tay anh, ít nhất là chưa. Nhưng cô sẽ không để mình bị nhấn chìm cùng anh. Cô sẽ tìm lại chính mình, tìm lại những đam mê đã ngủ quên, để ít nhất, cô có thể tự đứng vững trên đôi chân của mình, dù cho con thuyền tình yêu của họ có chao đảo đến đâu đi chăng nữa.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.