Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 154: Sự Mệt Mỏi Không Lời Và Khoảng Trống Trong Tim

Lời khuyên của Trâm vẫn văng vẳng bên tai Linh, một luồng gió mát lành thổi qua tâm hồn cô nhưng không đủ sức xua tan đi đám mây mù đang vần vũ. Cô biết Trâm nói đúng, cô không thể cứ mãi chìm đắm trong sự chờ đợi và nỗi buồn. Cô đã khao khát một tương lai, nhưng dường như trong lúc khao khát đó, cô đã quên đi hiện tại của chính mình. Cô đã đánh mất chính mình trong mối quan hệ này. Ánh nắng cuối chiều dần tắt nhường chỗ cho bóng tối, nhưng trong đôi mắt ngấn lệ của Linh, một tia sáng yếu ớt vẫn lóe lên. Quyết định tìm cho mình một "phao cứu sinh" không phải để thoát khỏi Khánh, mà là để thoát khỏi vực sâu của nỗi thất vọng đang nhấn chìm cô, đã bắt đầu nhen nhóm. Cô sẽ không buông tay anh, ít nhất là chưa. Nhưng cô sẽ không để mình bị nhấn chìm cùng anh. Cô sẽ tìm lại chính mình, tìm lại những đam mê đã ngủ quên, để ít nhất, cô có thể tự đứng vững trên đôi chân của mình, dù cho con thuyền tình yêu của họ có chao đảo đến đâu đi chăng nữa.

Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của ngày. Căn hộ của Linh, vốn dĩ ấm áp và yên bình, giờ đây lại mang một vẻ u hoài lạ lùng. Cô ngồi trên chiếc sofa bọc vải màu be nhạt, tay cầm một cuốn sách cũ, nhưng những con chữ cứ nhảy múa trước mắt mà không đọng lại bất kỳ ý nghĩa nào. Tiếng xe cộ vẫn vọng lên từ xa, tiếng hàng xóm sinh hoạt nhẹ nhàng, đều đặn như một bản nhạc nền quen thuộc nhưng lại không thể lấp đầy khoảng trống trong lòng cô. Mùi hoa nhài từ ban công vẫn thoảng nhẹ, dìu dịu, một mùi hương mà cô từng rất yêu thích, nhưng giờ đây nó chỉ gợi lên những hoài niệm về những buổi tối yên bình khi Khánh vẫn còn ở đây trọn vẹn, không vương vấn những lo toan vô hình.

Linh cứ thế ngồi đợi, từng phút trôi qua nặng nề như chì. Đồng hồ tích tắc, mỗi tiếng kêu như một nhát dao khứa vào sự kiên nhẫn đang cạn dần của cô. Cô biết Khánh sẽ về muộn, anh đã nhắn tin cách đây vài tiếng, vỏn vẹn mấy chữ "Anh về muộn, em ăn trước đi". Không một lời giải thích, không một câu hỏi han. Cô đã quen với những tin nhắn cụt lủn như thế, nhưng trái tim cô vẫn không ngừng nhói lên mỗi khi nhận được. Cuốn sách trượt khỏi tay, rơi xuống thảm. Linh tựa lưng vào thành sofa, đôi mắt dõi ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đã đặc quánh. Cô tự hỏi, liệu Khánh có đang nhìn ngắm thành phố này từ một góc độ khác, một góc độ mà cô không thể chạm tới? Liệu những lo lắng đang đè nặng lên vai anh có lớn đến mức anh không thể chia sẻ dù chỉ một lời với người con gái đang chờ đợi anh?

Và rồi, tiếng khóa cửa lạch cạch vang lên, phá vỡ sự tĩnh mịch. Linh giật mình, vội vàng ngồi thẳng dậy, cố gắng giấu đi vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt. Khánh bước vào, dáng người cao ráo quen thuộc nhưng giờ đây lại gầy hơn, đôi vai rũ xuống như đang gánh vác cả thế giới. Khuôn mặt góc cạnh của anh hằn rõ vẻ mệt mỏi, đôi mắt sâu trũng, quầng thâm dưới mắt lộ rõ dù anh đã cố gắng che giấu. Anh không nói một lời, chỉ khẽ thở dài một tiếng nặng nề, tiếng thở dài mà Linh đã quá quen thuộc trong những ngày gần đây. Anh đặt chiếc cặp da xuống sàn nhà một cách cẩu thả, không như thường lệ anh vẫn cẩn thận đặt nó vào vị trí cố định. Rồi anh nới lỏng cà vạt, những ngón tay thon dài run rẩy nhẹ.

"Anh mệt lắm à? Có chuyện gì ở công ty sao?" Linh nhẹ nhàng hỏi, giọng cô chứa đầy sự quan tâm và lo lắng. Cô đứng dậy, tiến lại gần anh, định đặt tay lên vai anh để xoa dịu. Mùi cà phê và mùi khói thuốc thoảng nhẹ trên người anh, một mùi hương lạ lẫm mà cô chưa từng cảm nhận được trước đây. Nó không phải là mùi hương tự nhiên của anh, mà là mùi hương của sự căng thẳng và mệt mỏi.

Khánh chỉ khẽ nhắm mắt, lắc đầu. "Không có gì đâu, chỉ hơi nhiều việc chút thôi," anh nói, giọng khàn đặc, đầy vẻ kiệt sức. Anh tránh ánh mắt của cô, đôi mắt anh lướt qua cô như thể cô chỉ là một vật thể vô tri trong căn phòng. Anh không cho cô cơ hội chạm vào mình, chỉ khẽ gạt tay cô ra một cách vô thức, rồi đi thẳng vào phòng tắm. Cánh cửa phòng tắm đóng sập lại, để lại Linh đứng chôn chân giữa phòng khách lạnh lẽo. Trái tim cô thắt lại, cảm giác bị từ chối, bị đẩy ra xa khiến lồng ngực cô đau nhói.

Linh tựa vào tường, cảm nhận từng nhịp đập chậm rãi, nặng nề của trái tim mình. Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Câu nói đó, dù chưa được thốt ra thành lời, nhưng dường như đã hiện hữu rõ ràng trong từng hành động, từng hơi thở của Khánh. Cô nhìn cánh cửa phòng tắm đóng kín, một bức tường vô hình đã dựng lên giữa họ, không phải là vật lý, mà là cảm xúc. Cô biết anh đang cố gắng, cô biết anh đang chịu áp lực, nhưng sự im lặng và né tránh của anh lại như một lưỡi dao cứa vào vết thương lòng cô. "Trông anh có vẻ lo lắng lắm... Có muốn kể cho em nghe không?" cô thì thầm, dù biết anh không thể nghe thấy. Cô khao khát được anh chia sẻ, khao khát được anh coi cô là một phần của những gánh nặng mà anh đang mang vác. Cô không cần anh phải mạnh mẽ một mình, cô chỉ cần anh tin tưởng và dựa vào cô. Nhưng dường như, anh đã quên mất cách làm điều đó. Hay tệ hơn, anh không còn muốn làm điều đó nữa. Cô cảm thấy mình như một người ngoài, đứng bên lề cuộc chiến của anh, không thể tham gia, không thể hỗ trợ, chỉ có thể đứng nhìn và cảm nhận sự cô đơn đang lớn dần trong mình. Sự mệt mỏi của anh, giờ đây, cũng đang bào mòn cả cô.

Sau khi Khánh tắm xong, không khí trong căn hộ vẫn không khá hơn là bao. Mùi xà phòng thơm nhẹ nhàng trên người anh không thể xua đi bầu không khí căng thẳng và sự im lặng nặng nề bao trùm. Linh đã cố gắng chuẩn bị một bữa ăn tối đơn giản, món cá hồi nướng mà Khánh thích nhất, cùng với một đĩa salad tươi ngon. Cô pha thêm một ấm trà nóng, mùi trà hoa nhài thoảng nhẹ, hy vọng nó có thể làm dịu đi chút ít căng thẳng trong anh. Ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn bàn hắt ra, không đủ để xua đi bóng tối trong lòng Linh, nhưng cô vẫn cố gắng tạo ra một không gian ấm cúng nhất có thể.

Khánh ngồi vào bàn ăn, vẫn với vẻ mặt mệt mỏi. Anh cầm đũa lên, bắt đầu ăn một cách chậm rãi, gần như vô thức. Linh ngồi đối diện, cô quan sát anh, từng cử chỉ nhỏ, từng nét nhăn trên trán anh đều không thoát khỏi tầm mắt cô. Cô muốn hỏi, muốn chạm vào anh, muốn kéo anh ra khỏi cái vỏ bọc mà anh đang tự tạo ra. Nhưng cô sợ. Sợ rằng câu hỏi của cô sẽ lại nhận về sự im lặng, hay tệ hơn, một câu trả lời thờ ơ.

"Anh dạo này ít nói hẳn đi. Có phải anh đang giấu em chuyện gì không?" Linh cuối cùng cũng không kìm được, cô thốt ra câu hỏi, giọng cô run nhẹ. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, cố gắng tìm kiếm một tia kết nối, một sự chia sẻ. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô ánh lên vẻ ưu tư, chứa đựng biết bao nỗi niềm.

Khánh ngẩng đầu lên, ánh mắt anh lảng tránh. Anh đặt đũa xuống, hớp một ngụm trà nóng. "Không có gì cả. Em nghĩ nhiều quá rồi," anh nói, giọng vẫn đều đều, không một chút biểu cảm. Anh lại cúi đầu xuống đĩa ăn, tiếp tục bữa ăn dở dang. Cái cách anh trả lời, không phải là phủ nhận gay gắt, mà là một sự thờ ơ, một sự khước từ nhẹ nhàng nhưng lại có sức nặng hơn bất kỳ lời trách móc nào. Nó như một lời khẳng định rằng anh không muốn chia sẻ, hoặc anh không tin rằng cô có thể hiểu được.

Linh cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt. Cô nuốt khan, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy. "Em cảm thấy mình như người ngoài... Anh không còn muốn chia sẻ với em nữa ư?" Cô hỏi, nỗi tuyệt vọng đã bắt đầu len lỏi vào từng câu chữ. Cô cần anh, cần sự hiện diện cảm xúc của anh, cần anh ở đây với cô, không phải chỉ là một cái bóng mệt mỏi. Lời nói của Trâm, "mày cứ mãi hy vọng, mãi chờ đợi, nhưng anh ấy lại đang bận rộn với thế giới của riêng anh ấy," vang vọng trong đầu cô.

Khánh im lặng một lúc, tiếng dao dĩa chạm vào đĩa sứ vang lên khe khẽ trong căn phòng tĩnh mịch, tạo nên một âm thanh khô khốc, khó chịu. Anh thở dài, một hơi thở nặng trĩu. "Anh... anh chỉ muốn em không phải lo nghĩ thôi." Giọng anh nhỏ dần, như thể anh đang nói với chính mình hơn là với cô. Anh không nhìn cô, vẫn cúi đầu xuống đĩa ăn, đôi vai gầy khẽ run lên. Đó là một lời nói mang tính bảo vệ, nhưng đối với Linh, nó lại giống như một lời từ chối, một bức tường khác đang được dựng lên giữa họ. Anh nghĩ rằng việc anh gánh vác mọi thứ một mình sẽ bảo vệ cô, nhưng anh không nhận ra rằng sự im lặng của anh lại đang làm tổn thương cô nhiều hơn bất cứ gánh nặng nào.

Linh nhìn thẳng vào Khánh, cố gắng tìm kiếm một điều gì đó trong ánh mắt anh, một tia yêu thương, một sự thấu hiểu, hay ít nhất là một chút tiếc nuối. Nhưng anh vẫn lảng tránh, cúi đầu xuống đĩa ăn, như thể món cá hồi nướng kia quan trọng hơn bất cứ điều gì cô đang nói. Cô cảm thấy một bức tường vô hình đang dựng lên giữa họ, cứng rắn và lạnh lẽo, cao lớn đến mức cô không thể nhìn thấy anh ở phía bên kia. Nỗi cô đơn bao trùm lấy cô, một nỗi cô đơn khủng khiếp đến mức khiến cô muốn gào thét. Cô cảm thấy mình đang trôi dạt trong chính mối quan hệ của mình, không có điểm tựa, không có nơi neo đậu. Cô đã từng tin rằng tình yêu của họ sẽ là chiếc la bàn dẫn lối, nhưng giờ đây, cô lại thấy mình lạc lối trong mê cung của sự im lặng và những lời nói dối vô hại. Anh ổn... Nhưng em thì không.

Đêm đã về khuya, không khí trở nên tĩnh mịch hơn. Khánh đã ngủ thiếp đi vì mệt mỏi, tiếng thở đều đều của anh vang lên trong căn phòng yên tĩnh. Linh nằm bên cạnh, trằn trọc không sao ngủ được. Ánh sáng đèn ngủ mờ ảo hắt xuống, phủ lên khuôn mặt anh một lớp màu vàng nhạt. Cô nhìn anh trong bóng tối, vẻ mệt mỏi vẫn còn hằn sâu trên từng đường nét góc cạnh, kể cả khi anh đã chìm sâu vào giấc ngủ. Đôi mắt anh vẫn hơi trũng, quầng thâm vẫn hiện rõ, như những vết tích của một cuộc chiến không ngừng nghỉ mà anh đang một mình gánh chịu. Tiếng gió khẽ thổi qua khe cửa, tạo nên một âm thanh rì rào mơ hồ, như tiếng thì thầm của màn đêm.

Linh khẽ trở mình, cố gắng không đánh thức anh. Cô đưa tay chạm nhẹ vào má Khánh, cảm nhận hơi ấm từ làn da anh. Hơi ấm đó quen thuộc, gần gũi, nhưng trái tim cô lại lạnh giá. Cô đã từng khao khát hơi ấm này, khao khát được ôm anh thật chặt để xua đi mọi lo âu. Nhưng giờ đây, ngay cả khi anh đang nằm cạnh cô, cô vẫn cảm thấy một nỗi cô đơn khủng khiếp, một khoảng trống lớn trong lòng. Anh không bỏ em, nhưng anh cũng không ở đây với em nữa. Anh đang ở đâu trong suy nghĩ của mình? Và em, em đang ở đâu trong cuộc sống của anh? Cô tự hỏi, những câu hỏi không lời cứ xoáy sâu vào tâm can.

Anh nói anh chỉ muốn cô không phải lo nghĩ, nhưng sự im lặng của anh lại khiến cô lo lắng gấp bội. Cô muốn được cùng anh chia sẻ, muốn được cùng anh gánh vác, dù là những lo toan lớn lao đến mức nào. Cô không cần một người đàn ông hoàn hảo, cô chỉ cần anh ở đây, thực sự ở đây, với cô. Nhưng anh lại đang tự đẩy mình ra xa, tự mình gồng gánh, và vô tình đẩy cô vào vực sâu của sự tổn thương. Nước mắt lặng lẽ chảy dài trên gối, nóng hổi và mặn chát. Cô khẽ rút tay về khỏi má anh, quay lưng lại, cố gắng kìm nén tiếng nấc nghẹn trong cổ họng. Cô không muốn anh thức giấc, không muốn anh phải đối mặt với những giọt nước mắt này, bởi cô biết, chúng chỉ làm anh thêm áp lực.

Trong bóng đêm tĩnh mịch, Linh nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm chút bình yên. Nhưng tâm trí cô vẫn quay cuồng với những suy nghĩ không ngừng. Cô không thể cứ mãi sống trong sự chờ đợi và nỗi thất vọng này được. Lời khuyên của Trâm lại hiện về, rõ ràng hơn bao giờ hết. Đã đến lúc cô phải tìm lại chính mình, tìm lại những đam mê đã ngủ quên, để lấp đầy khoảng trống trong lòng cô. Cô sẽ không buông tay anh, cô vẫn yêu anh, nhưng cô sẽ không để mình bị nhấn chìm cùng anh. Cô sẽ tìm cho mình một "phao cứu sinh", một con đường để tự đứng vững trên đôi chân của mình. Có lẽ, cô sẽ tìm lại những bức vẽ cũ, hoặc đăng ký một lớp học yoga. Dù là gì đi nữa, cô cần phải làm điều đó, không phải vì cô muốn rời xa Khánh, mà vì cô cần phải cứu lấy chính mình khỏi vực sâu của nỗi thất vọng đang muốn nhấn chìm cô. Cô cần phải tìm lại giá trị của bản thân, không phải trong mối quan hệ này, mà là trong chính con người cô. Nỗi cô đơn không lời đã khắc sâu vào trái tim Linh, một nỗi đau âm ỉ nhưng dai dẳng, khiến cô nhận ra rằng, dù cô vẫn còn yêu, nhưng đã đến lúc cô phải học cách yêu bản thân mình nhiều hơn.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free