Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 156: Bữa Cơm Nặng Trĩu Lời Bề Trên

Khánh lái xe trên con đường quen thuộc trở về nhà mẹ, lòng anh nặng trĩu. Tiếng nhạc jazz ai oán từ chiếc loa bluetooth trong căn hộ của anh và Linh, cùng với những lời thỉnh cầu tuyệt vọng của cô, cứ văng vẳng bên tai, hòa vào tiếng còi xe vội vã của thành phố về đêm. Anh vẫn còn cảm nhận được cái lạnh toát ra từ tấm lưng cô khi cô quay đi, và cả sự im lặng nặng nề đã bao trùm căn phòng sau cuộc tranh cãi không thành lời. “Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây.” Lời nói ấy, thay vì khiến anh cảm thấy được yêu thương, lại trở thành một gánh nặng khác, một lời buộc tội âm thầm về sự thiếu sót của anh. Anh biết cô đau, anh thấy rõ điều đó, nhưng anh đã quá kiệt sức để xoa dịu. Trong đầu anh, câu nói ấy lại luẩn quẩn như một điệp khúc buồn: “Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng.” Đó không phải là một lời biện hộ, mà là một sự thừa nhận đau đớn, một sự thật anh đang dần phải đối mặt.

Con đường càng gần đến khu nhà của mẹ, nhịp sống dường như chậm lại đôi chút. Những ánh đèn đường vàng vọt chiếu xuống những mái ngói rêu phong, khác hẳn với sự choáng ngợp của những tòa nhà chọc trời nơi anh làm việc. Anh đậu xe gọn gàng vào khoảng sân nhỏ trước cổng, hít một hơi thật sâu, cố gắng rũ bỏ lớp mệt mỏi đang bám víu lấy tâm hồn. Anh không muốn mang cái vẻ u sầu này vào bữa cơm gia đình. Bước qua cánh cổng sắt sơn xanh đã bạc màu, mùi hương quen thuộc của cơm nhà, của hương trầm thoang thoảng từ bàn thờ tổ tiên ngay lập tức xoa dịu một phần nào đó trong anh. Ngôi nhà của mẹ anh, một ngôi nhà truyền thống với kiến trúc cổ kính, luôn được giữ gìn gọn gàng, ấm cúng. Chiếc đèn lồng đỏ treo trước hiên nhà lung linh trong gió nhẹ, tạo nên một không khí tĩnh mịch nhưng an lành. Phòng khách với bộ bàn ghế gỗ chạm khắc tinh xảo, dù đã cũ nhưng vẫn toát lên vẻ trang trọng, được lau chùi bóng loáng. Khánh cởi áo khoác, treo lên móc gỗ cạnh cửa, rồi rón rén bước vào.

Tiếng bát đũa lanh canh và tiếng nói chuyện râm ran từ phía phòng ăn vọng ra. Bà Hoa, mẹ anh, ngay lập tức nhận ra sự hiện diện của con trai. “Con về đấy à? Nhanh vào ăn cơm kẻo nguội. Mẹ nấu toàn món con thích đấy, dạo này con gầy quá.” Giọng bà vẫn dịu dàng và đầy quan tâm, nhưng ánh mắt bà khi nhìn anh, Khánh biết, luôn ẩn chứa một nỗi lo lắng không thể gọi tên. Ông Nội, mái tóc bạc phơ, dáng người gầy gò nhưng vẫn giữ được vẻ nghiêm nghị, đang ngồi ở vị trí đầu bàn. Ông đặt đũa xuống, quay đầu lại, đôi mắt sâu thẳm nhìn Khánh. “Công việc thế nào rồi, Khánh? Có tiến triển gì không?” Giọng ông trầm và chậm rãi, mỗi câu hỏi đều mang sức nặng của sự kỳ vọng. Cậu Ba, dáng người tròn trịa với chiếc bụng phệ quen thuộc, đang mặc chiếc áo sơ mi rộng thùng thình, cười hóm hỉnh. Bác Liên, người bác gái phúc hậu mà Khánh luôn quý mến, với mái tóc bạc búi gọn gàng, đôi mắt hiền từ, khẽ mỉm cười với anh.

Khánh cố gắng nở một nụ cười gượng gạo. “Dạ con về. Công việc vẫn ổn ạ, hơi nhiều việc một chút thôi.” Anh rửa tay nhanh chóng, cảm nhận làn nước mát lạnh xoa dịu đôi bàn tay mệt mỏi. Khi ngồi vào bàn ăn, một không khí ấm cúng bao trùm, nhưng Khánh cảm thấy như có một bức màn vô hình đang chia cắt anh khỏi sự an yên đó. Bữa cơm được bày biện tươm tất với những món ăn truyền thống mẹ anh vẫn thường nấu: canh chua cá lóc thơm lừng, cá kho tộ đậm đà, và đĩa rau luộc xanh mướt. Mùi thức ăn mẹ nấu, mùi hương của gia đình, lấp đầy không gian, làm dịu đi những căng thẳng vừa rồi. Bà Hoa không ngừng gắp thức ăn đầy bát cho anh, đôi mắt không rời khỏi khuôn mặt gầy đi của con trai. “Ăn nhiều vào con. Dạo này mẹ thấy con xanh xao quá. Có phải thức khuya làm việc nhiều không?”

Khánh gật đầu, cố gắng nuốt miếng cơm. Anh cảm thấy cái vị mặn mà của cá kho, vị chua thanh của canh, nhưng vị giác anh dường như bị tê liệt bởi những suy nghĩ hỗn độn. Anh nhìn quanh bàn ăn, mọi người đều trông đợi anh, mong muốn anh được ăn uống ngon lành, được nghỉ ngơi. Nhưng anh biết, đó chỉ là bề nổi. Bên dưới những lời hỏi han quan tâm, là một dòng chảy ngầm của những kỳ vọng, những áp lực vô hình mà anh đã và đang gánh vác. Anh mệt mỏi, thật sự rất mệt mỏi. Không chỉ là sự mệt mỏi về thể chất sau những giờ làm việc căng thẳng, mà còn là sự kiệt quệ về tinh thần khi phải đối mặt với quá nhiều thứ cùng lúc: công việc, tài chính, mối quan hệ với Linh, và giờ là gia đình. Tiếng quạt trần quay đều đều, tiếng chén đũa lanh canh, tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của bữa cơm gia đình, nhưng trong tai anh, nó nghe như một khúc nhạc buồn, dự báo cho một điều gì đó sắp đến. Anh ước gì mình có thể chỉ ngồi đây, ăn uống và tận hưởng sự bình yên này, không phải nghĩ ngợi gì thêm. Nhưng những lời Linh đã nói, và sự im lặng của anh, vẫn ám ảnh tâm trí anh như một bóng ma. Anh biết, sự bình yên này chỉ là tạm thời, và những áp lực thực sự sẽ sớm tìm đến anh, ngay cả trong bữa cơm ấm cúng này.

***

Không khí bữa cơm dần chuyển hướng. Sau những câu chuyện phiếm về công việc và sức khỏe của Khánh, Bà Hoa bắt đầu 'đánh' vào chủ đề chính một cách khéo léo, như một người lái thuyền lão luyện đưa con thuyền vào đúng luồng lạch đã định. Bà kể chuyện về con cái của hàng xóm, về những người bạn đồng trang lứa với Khánh đã yên bề gia thất, có con bồng con bế. Giọng bà đều đều, nhưng ánh mắt bà thì không ngừng dò xét phản ứng của Khánh, như đang muốn tìm kiếm một tia hy vọng nào đó từ anh.

“Cái thằng Tùng con cô Hai, mới hơn con có một tuổi mà giờ đã có hai đứa con rồi. Vợ nó cũng hiền lành, giỏi giang lắm. Mà con thì cứ mãi lo công việc thế này…” Bà Hoa dừng lại, đưa đôi đũa gắp một miếng cá cho Khánh, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi anh. “Bao giờ con mới tính chuyện yên bề gia thất đây, Khánh? Mẹ cũng già rồi, chỉ mong có cháu bế, có con dâu hiền thảo để đỡ đần mẹ chứ.” Lời bà nói nghe như một tiếng thở dài, nhưng lại mang một sức nặng vô hình, đè nặng lên vai Khánh. Anh cảm thấy cổ họng mình khô khốc, miếng cơm trong miệng bỗng trở nên nhạt nhẽo, khó nuốt. Anh chỉ muốn cúi gằm mặt xuống bát, cố gắng tránh ánh mắt của mẹ và những người xung quanh. Anh biết mẹ thương anh, lo cho anh, nhưng những lời nói ấy, trong hoàn cảnh hiện tại của anh, lại như những mũi kim châm vào tâm trí, khiến anh cảm thấy khó thở.

Cậu Ba, sau một ngụm canh chua, hóm hỉnh góp lời, nhưng lại vô tình củng cố thêm áp lực. “Đúng rồi, Khánh. Trai lớn dựng vợ, gái lớn gả chồng. Cứ thế này thì chừng nào mới cho ông bà có cháu bế đây? Mà có khi nào có cô nào rồi mà giấu không?” Cậu Ba cười phá lên, tiếng cười vang cả phòng ăn, nhưng Khánh chỉ có thể gượng cười đáp lại. Anh cảm thấy như mình đang bị đóng khung vào một vai diễn mà anh không hề muốn. Anh không muốn nói dối, nhưng cũng không thể chia sẻ hết những gánh nặng mà anh đang mang. Làm sao anh có thể giải thích rằng anh đang cố gắng xây dựng một tương lai vững chắc, nhưng cái tương lai ấy lại đang bào mòn chính tình yêu của anh? Làm sao anh có thể nói rằng anh yêu Linh, nhưng anh lại đang không còn đủ sức để yêu cô cho đúng cách?

Ông Nội, nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, đặt đũa xuống bàn một cách dứt khoát. Tiếng động nhỏ nhưng đủ để kéo sự chú ý của mọi người về phía ông. Ông nhìn thẳng vào Khánh, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vẻ nghiêm nghị. “Con trai phải làm rạng danh gia đình. Lập nghiệp thì phải lập gia đình. Ổn định rồi mới lo được việc lớn, không thể cứ mãi bận rộn mà quên đi trách nhiệm của mình được.” Giọng ông trầm và dứt khoát, không một chút bông đùa. Ông Nội đại diện cho một thế hệ, cho những giá trị truyền thống đã ăn sâu vào tiềm thức của gia đình anh. Với ông, “an cư lạc nghiệp” là một lẽ tất yếu, một con đường duy nhất mà một người đàn ông trưởng thành phải đi qua. Khánh cảm thấy như có một tảng đá vô hình đang đè nén lồng ngực anh. Anh biết ông Nội có lý, nhưng thực tế cuộc sống của anh lại quá khác biệt, quá phức tạp so với những lời giáo huấn đơn giản ấy. Anh muốn giải thích, muốn phân trần, nhưng anh biết mọi lời nói lúc này đều vô nghĩa. Họ sẽ không hiểu. Họ sẽ chỉ nghĩ anh đang bao biện.

“Dạ… con biết rồi ạ. Con vẫn đang cố gắng.” Khánh khẽ đáp, giọng anh nghe nhỏ hơn cả tiếng quạt trần quay đều đều. Anh cố gắng nuốt nghẹn miếng cơm, cảm giác như có cả một gánh nặng đang chẹn ngang cổ họng. Anh nhìn mẹ, nhìn Cậu Ba, rồi lại nhìn Ông Nội, và trong ánh mắt của mỗi người, anh đều thấy sự kỳ vọng, sự mong mỏi, và cả một chút thất vọng khi anh không thể đáp ứng ngay lập tức. Anh cảm thấy bất lực. Bất lực trước những kỳ vọng, bất lực trước những gánh nặng mà anh đang mang, và bất lực hơn cả, là bất lực trước chính bản thân mình. Anh đang cố gắng, nhưng dường như, mọi cố gắng của anh đều không đủ, đều không thể làm hài lòng tất cả.

Đúng lúc đó, Bác Liên khẽ đặt tay lên vai Khánh, một cái chạm nhẹ nhàng nhưng đầy thấu hiểu. Ánh mắt bà nhìn Khánh, không phải là sự dò xét hay kỳ vọng, mà là sự đồng cảm sâu sắc. “Thôi, mấy đứa cứ để Khánh nó ăn cơm đi. Nó đi làm cả ngày mệt mỏi rồi, để nó yên tĩnh một chút.” Giọng Bác Liên ấm áp và bao dung, như một dòng nước mát xoa dịu tâm hồn Khánh. Anh cảm thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút, như thể một phần gánh nặng vừa được cất đi. Bác Liên luôn là người như vậy, thấu hiểu và nhân hậu, luôn nhìn anh với sự cảm thông mà không phải ai cũng có. Bà không nói nhiều, nhưng cái cách bà nhìn anh, cái cách bà chạm vào anh, đã nói lên tất cả.

Khánh ngẩng đầu lên, nhìn Bác Liên, nở một nụ cười biết ơn. Anh biết, trong căn nhà này, ít nhất vẫn có một người hiểu anh, hoặc ít nhất là không phán xét anh. Nhưng dù vậy, không khí trong phòng ăn vẫn không thể trở lại như ban đầu. Những lời nói của Bà Hoa và Ông Nội vẫn lởn vởn trong không khí, như những đám mây đen báo hiệu một cơn giông sắp đến. Anh cảm thấy như mình đang mắc kẹt giữa vòng xoáy của những trách nhiệm và kỳ vọng, một mình đối mặt với tất cả. Anh nhìn xuống bát cơm, thức ăn vẫn còn đầy ắp, nhưng anh không còn chút cảm giác ngon miệng nào nữa. Anh chỉ muốn nhanh chóng kết thúc bữa ăn này, nhanh chóng thoát khỏi những ánh mắt đang dồn về phía mình, và trở về với không gian riêng của bản thân, nơi anh có thể đối diện với sự mệt mỏi và bất lực của chính mình mà không cần phải giả vờ mạnh mẽ.

***

Bữa cơm kết thúc không lâu sau đó, nhưng những lời nói của gia đình vẫn văng vẳng bên tai Khánh, hòa lẫn vào tiếng quạt trần quay đều, tiếng bát đũa lanh canh khi Bà Hoa dọn dẹp. Anh ngồi ở phòng khách một lúc, nghe thêm những lời dặn dò, những câu chuyện ‘gương mẫu’ về các cặp đôi khác, về tầm quan trọng của việc ‘ổn định gia thất’ trước khi mọi thứ quá muộn. Bà Hoa, với sự lo lắng của một người mẹ, cứ mãi nhắc nhở anh về tuổi tác, về sự nghiệp, về việc tìm một người con gái tốt để dựng vợ. Ông Nội, như thường lệ, vẫn giữ vẻ nghiêm nghị, nhưng mỗi lời ông nói ra đều như một lời khẳng định về trách nhiệm của người con trai trưởng trong gia đình, về việc duy trì dòng họ. Khánh chỉ biết lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu, cố gắng không để lộ sự kiệt sức đang xâm chiếm tâm hồn anh. Anh cảm thấy như một con thú bị dồn vào đường cùng, không lối thoát.

Khi đồng hồ điểm gần mười giờ tối, Khánh xin phép về. Anh chào tạm biệt gia đình, cố gắng giữ nụ cười trên môi cho đến khi ra khỏi cánh cổng. Chiếc xe lăn bánh trên con đường quen thuộc, những ánh đèn vàng vọt của khu phố dần nhường chỗ cho ánh sáng chói chang của những tòa nhà cao tầng. Anh lái xe một cách vô thức, ánh mắt vô hồn nhìn đường phố lướt qua. Mọi thứ xung quanh anh đều hối hả, vội vã, nhưng trong tâm trí anh, thời gian dường như ngưng đọng lại trong sự hỗn loạn của những suy nghĩ. Anh nhớ Linh, nhớ sự tổn thương trong mắt cô, nhớ cái cách cô quay lưng lại với anh. Và anh nhớ cả những lời của mẹ, của Ông Nội. Làm sao anh có thể gánh vác tất cả? Làm sao anh có thể vừa làm hài lòng gia đình, vừa đảm bảo công việc, vừa giữ cho tình yêu của mình không tan vỡ?

Khi về đến căn hộ của mình, anh không bật đèn. Sự tĩnh mịch và bóng tối bao trùm căn phòng nhỏ, như thể phản chiếu chính tâm trạng của anh. Ánh đèn đường hắt vào từ cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên sàn nhà. Anh không bật đèn, chỉ ngồi phịch xuống ghế sofa, cảm giác nặng nề đè lên từng thớ thịt. Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực anh, hòa vào tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa sổ. Mùi ẩm mốc nhẹ của không khí đóng kín, cùng với mùi nước hoa còn vương trên áo anh từ buổi sáng, tạo nên một sự ngột ngạt khó tả. Anh cảm thấy kiệt sức hơn cả sau một ngày làm việc dài, những lời của gia đình vẫn văng vẳng bên tai, hòa lẫn với những gánh lo đã có sẵn về tài chính và tương lai.

“Con trai à, con cũng lớn rồi, phải biết lo cho tương lai của mình. Gia đình có thể giúp đỡ nhưng con phải là người chủ động, tìm một người con gái tốt mà cưới vợ.” Lời mẹ anh, giờ đây không còn chỉ là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng, mà đã trở thành một mệnh lệnh vô hình, đè nặng lên anh. “Nhà mình có truyền thống, con không thể để nó đứt đoạn được. Đừng để đến khi bố mẹ già yếu rồi mới lo.” Giọng Ông Nội vang vọng trong tâm trí anh, như một bản án không thể chối cãi. Anh cảm thấy như mình đang bị mắc kẹt giữa vô vàn áp lực, không lối thoát, một mình đối mặt với tất cả.

Anh đưa tay lấy chiếc điện thoại từ túi quần, màn hình sáng lên, và anh thấy tin nhắn của Linh. Chỉ một biểu tượng trái tim đơn giản, gửi từ buổi chiều. Anh nhìn nó, nhìn thật lâu, nhưng không có sức để mở ra, càng không có sức để trả lời. Trái tim anh nhói lên một nhịp, không phải vì hết yêu, mà vì anh cảm thấy mình không còn xứng đáng với tình yêu đó nữa. Anh biết Linh đang chờ đợi, đang mong mỏi một lời hồi đáp, một chút quan tâm từ anh. Nhưng anh, trong khoảnh khắc này, lại chỉ muốn thu mình lại, muốn biến mất khỏi tất cả những áp lực đang vây hãm.

Anh nhìn thấy sự mệt mỏi trong mắt Linh, và giờ đây, anh tự hỏi liệu mình có thật sự là người khiến cô hạnh phúc. Tất cả những cố gắng của anh, những hy sinh cho một tương lai tốt đẹp hơn, có đang vô tình đẩy cô ra xa? Gia đình, công việc, tài chính… tất cả đều đang bào mòn anh, khiến anh không còn là chính mình. Anh không thể mang cái gánh nặng này, sự yếu đuối này, vào mối quan hệ của họ. Nó quá lớn, quá nặng nề.

Anh buông thõng tay, chiếc điện thoại trượt khỏi lòng bàn tay, rơi xuống mặt đệm sofa mềm mại. Anh nhắm mắt lại, cảm nhận sự lạnh lẽo của không khí đêm đang bao trùm lấy mình. Trong tâm trí anh, một câu nói quen thuộc, đã từng lấp lửng trong những suy nghĩ, giờ đây hiện rõ mồn một, như một sự thật không thể chối bỏ. Nó không còn là một câu hỏi, mà là một lời khẳng định đau đớn, một lý do để anh chấp nhận.

“Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng.”

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free