Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 157: Trà Đắng Giữa Mưa Chiều

Sáng. Ánh nắng dịu dàng lọt qua khe màn cửa, vẽ lên sàn gỗ những vệt sáng lờ mờ. Nhưng đối với Linh, ánh sáng ấy không đủ để xua đi cái không khí nặng nề, u ám đang bao trùm căn phòng. Đêm qua, cô đã trằn trọc, miên man giữa những giấc mơ chắp vá và thực tại mông lung. Từng lời nói, từng cử chỉ thờ ơ của Khánh trong những ngày gần đây cứ hiện về, xoáy sâu vào tâm trí cô như những vết cắt vô hình. Cảm giác trống rỗng, cô đơn đè nặng lên lồng ngực, khiến mỗi hơi thở đều trở nên khó nhọc.

Cô đưa tay mò mẫm chiếc điện thoại trên tủ đầu giường. Màn hình sáng lên, hiển thị một tin nhắn gửi từ rất lâu: "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Không, đó không phải là tin nhắn. Đó là những lời mà cô hình dung Khánh sẽ nói, một cái kết mà cô sợ hãi. Tin nhắn thực sự, gửi từ tối qua, vẫn là một trái tim đơn độc, không người hồi đáp. Tim cô nhói lên một nhịp, không phải vì bất ngờ, mà vì sự xác nhận đau đớn cho những gì cô đã cảm nhận bấy lâu. Khánh đã không trả lời. Anh vẫn im lặng. Sự im lặng của anh, giờ đây, không còn là khoảng lặng cho cô chờ đợi, mà đã trở thành một bức tường lạnh lẽo, ngăn cách hai người. Cô nhìn vào khoảng không trước mắt, đôi mắt to tròn, long lanh của cô ánh lên vẻ ưu tư, như một mặt hồ thu đang gợn sóng. Xung quanh cô là sự tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng kim đồng hồ tích tắc đều đặn, như đếm ngược từng khoảnh khắc của một điều gì đó đang dần lụi tàn.

“Anh ấy thực sự không còn quan tâm mình nữa sao?” Linh độc thoại nội tâm, giọng nói chỉ là một tiếng thì thầm lạc lõng trong căn phòng rộng. Cô muốn tin rằng Khánh vẫn yêu cô, rằng anh chỉ đang mệt mỏi. Nhưng sự mệt mỏi ấy đã kéo dài bao lâu rồi? Đã bao lâu rồi cô không cảm nhận được hơi ấm trong những cái ôm vội vã, không nghe được những lời yêu thương chân thật từ anh, không thấy ánh mắt anh dõi theo cô một cách trọn vẹn? Cô khao khát được lắng nghe, được thấu hiểu, được cảm nhận sự hiện diện của người yêu. Cô không cần cuộc sống xa hoa, chỉ cần được Khánh chọn, được anh ở bên cạnh thực sự. Nhưng giờ đây, cô cảm thấy mình như đang đứng giữa một hoang mạc khô cằn, nơi những lời nói của cô tan biến vào hư không trước khi kịp chạm đến anh. Cô nhớ những ngày đầu yêu nhau, anh luôn là người đầu tiên trả lời tin nhắn của cô, luôn sẵn lòng lắng nghe cô kể về một ngày của mình, dù đó chỉ là những chuyện vụn vặt. Giờ đây, những tin nhắn của cô cứ trôi vào im lặng, như những con thuyền không bến bờ.

Cảm giác bị bỏ rơi, không được thấu hiểu, nghi ngờ về tình yêu của Khánh, tất cả đan xen vào nhau, tạo thành một mớ bòng bong trong tâm trí Linh. Cô vật lộn với những suy nghĩ ấy, cố gắng tìm một lý do, một lời giải thích cho sự xa cách này. Liệu có phải cô đã quá đòi hỏi? Hay anh thực sự đã hết yêu? Không, cô không tin điều đó. Cô biết anh vẫn còn yêu cô, theo cách của anh. Nhưng cái cách yêu đó, cái cách anh dùng hành động và sự cố gắng để xây dựng tương lai mà bỏ quên hiện tại, đang làm cô chết dần trong sự cô đơn. Cô khao khát sự kết nối cảm xúc, nhưng lại sợ làm Khánh thêm áp lực. Cô biết anh đang gánh vác rất nhiều, từ công việc đến gia đình. Cô không muốn trở thành một gánh nặng nữa. Nhưng nếu cô cứ mãi im lặng, cứ mãi chịu đựng, liệu tình yêu này có thể tồn tại?

Linh chậm rãi ngồi dậy, đôi chân trần chạm vào nền nhà lạnh buốt. Cô bước về phía bàn trang điểm, ánh mắt vô hồn lướt qua những vật dụng quen thuộc. Một khung ảnh nhỏ đặt trên bàn, ghi lại khoảnh khắc cô và Khánh cười tươi, rạng rỡ dưới ánh nắng chiều vàng. Cô đưa tay vuốt ve khuôn mặt anh trong ảnh, rồi khẽ thở dài. Nụ cười ấy, giờ đây sao xa vời quá. Như một hành động vô thức, cô lật úp khung ảnh xuống, như muốn giấu đi một phần ký ức đau buồn, không muốn nhìn thấy nó lúc này. Cô không muốn cứ mãi chìm đắm trong cảm xúc này, trong sự tuyệt vọng vô định. Cô cần một lối thoát, một tia sáng.

Cô cầm điện thoại lên lần nữa, ngón tay lướt trên danh bạ, dừng lại ở cái tên "Trâm". Cô cần một người để chia sẻ, một người bạn có thể lắng nghe mà không phán xét. Trâm, cô bạn thân từ thuở đại học, luôn là nơi Linh có thể tìm thấy sự an ủi và thấu hiểu. Không chần chừ thêm nữa, cô gõ một tin nhắn ngắn gọn: "Trâm ơi, chiều nay mình gặp nhau ở Hồi Ức được không? Mình có chuyện muốn nói." Gửi đi tin nhắn, Linh cảm thấy một chút nhẹ nhõm mong manh, như thể đã trút được một phần gánh nặng vô hình. Cô đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, kéo rèm ra. Ngoài kia, nắng vẫn dịu, nhưng trong lòng cô, trời đã bắt đầu đổ mưa. Cô cảm thấy lạc lõng và mất phương hướng trong chính mối quan hệ của mình, như một con thuyền nhỏ đang lênh đênh giữa biển khơi, không biết đâu là bến bờ. Cô cần Trâm, cần một lời khuyên, cần một cái ôm, cần bất cứ thứ gì có thể kéo cô ra khỏi vực sâu cô đơn này.

***

Chiều muộn, những giọt mưa lất phất bắt đầu rơi, rồi nhanh chóng nặng hạt, tạo thành một bức màn trắng xóa bao phủ cả con phố. Linh co mình trong chiếc áo khoác mỏng, bước nhanh trên vỉa hè ẩm ướt, đôi mắt khẽ nheo lại vì những hạt mưa bay tạt vào mặt. Cô rảo bước về phía Quán Cà Phê "Hồi Ức", nơi hẹn Trâm. Tiếng lốp xe miết trên mặt đường ướt át, tiếng còi xe vội vã trong màn mưa, tất cả hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào của thành phố. Nhưng trong tâm trí Linh, chỉ có sự tĩnh lặng đến đáng sợ, như tiếng lòng cô đang tự khép lại.

Khi Linh đẩy cánh cửa gỗ cũ kỹ, tiếng chuông gió leng keng vang lên, báo hiệu sự hiện diện của cô. Một làn hơi ấm cùng mùi cà phê rang xay nồng nàn, mùi bánh ngọt mới ra lò và thoang thoảng mùi gỗ cũ ập vào, xua đi cái lạnh ẩm ướt bên ngoài. Quán cà phê "Hồi Ức" đúng như tên gọi của nó, mang một vẻ đẹp hoài niệm, cổ kính. Tường gạch trần, bàn ghế gỗ cũ kỹ, những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng, và vô số sách cũ xếp đầy trên kệ, tạo nên một không gian ấm cúng, thanh bình. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng làm dịu đi sự u uất trong lòng Linh.

Trâm đã ở đó, ngồi ở một góc ban công nhỏ quen thuộc, hướng ra hẻm. Cô ấy nhỏ nhắn, xinh xắn, mái tóc dài uốn nhẹ bồng bềnh, đôi mắt biết cười giờ đây ánh lên vẻ lo lắng khi nhìn thấy Linh. Trâm vẫy tay, khuôn mặt bầu bĩnh của cô rạng rỡ một nụ cười động viên. Linh bước đến, ngồi đối diện với Trâm, cảm nhận hơi ấm từ ly trà hoa đang bốc khói trên bàn.

"Cậu đến rồi à? Mưa lớn quá ha." Trâm nói, giọng điệu nhanh và biểu cảm phong phú như thường lệ, nhưng có chút gì đó kìm nén, có lẽ vì cô đã nhận ra sự khác lạ trong mắt Linh. Cô đẩy ly trà hoa về phía Linh, ấm áp và thơm dịu. "Mình gọi trà hoa cúc cho cậu đó, biết cậu thích."

Linh khẽ gật đầu, môi nở một nụ cười gượng gạo. Cô đưa tay ra, cảm nhận hơi ấm từ ly trà truyền qua lòng bàn tay. Trời bên ngoài vẫn đang mưa, những giọt nước đập vào ô cửa kính, tạo nên một bản nhạc buồn man mác. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng trong quán hòa cùng tiếng mưa, tạo nên một không khí u hoài, rất thích hợp cho những buổi tâm sự. Linh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm dõi theo những hạt mưa đang nhảy múa trên tán lá.

"Cậu có vẻ không ổn..." Trâm nhẹ nhàng nắm lấy tay Linh, cái chạm dịu dàng, đầy quan tâm. "Có chuyện gì hả? Kể mình nghe đi."

Linh hít một hơi thật sâu, như thể đang gom góp hết dũng khí còn sót lại. Giọng cô lúc đầu ngập ngừng, trầm xuống, nhưng rồi những lời nói cứ tuôn trào ra như một dòng suối bị vỡ đê. "Mình không biết nữa Trâm ạ. Anh ấy... anh ấy cứ như người vô hình vậy. Mình nói gì anh ấy cũng chỉ ừ hữ, không chia sẻ gì cả. Cứ như mình đang nói chuyện với một bức tường vậy."

Trâm siết nhẹ tay Linh, ánh mắt đầy thấu hiểu. Cô biết Linh đang phải trải qua những gì. "Khánh lại vậy nữa hả? Mình đã bảo cậu rồi, cậu phải nói cho Khánh biết cảm giác của cậu chứ! Cậu cứ ôm mãi trong lòng thì làm sao anh ấy biết được?" Trâm nói, giọng cô đầy sự lo lắng chân thành.

Linh lắc đầu, đôi mắt lại nhìn ra màn mưa. "Mình đã nói rồi. Nói nhiều lần rồi. Nhưng anh ấy... anh ấy chỉ nhìn mình bằng ánh mắt mệt mỏi. Anh ấy nói anh ấy áp lực, anh ấy bận. Mình biết anh ấy bận, mình biết anh ấy đang cố gắng. Nhưng mình cũng cần anh ấy mà Trâm. Mình cũng có cảm xúc, mình cũng cần được quan tâm, được lắng nghe." Linh nghẹn ngào, giọng nói khẽ run lên. Cô kể về cuộc tranh cãi nhỏ cách đây vài ngày, về sự im lặng của Khánh sau đó, về tin nhắn trái tim không hồi đáp của cô tối qua. "Cậu có biết không? Có những lúc mình cảm thấy cô đơn hơn cả khi ở một mình. Ở bên anh ấy, nhưng mình lại cảm thấy lạc lõng, như thể mình đang đứng ở một thế giới khác vậy."

Những lời tâm sự của Linh không phải là lời than vãn bi lụy, mà là tiếng lòng của một người con gái đang tuyệt vọng tìm kiếm sự kết nối. Cô không mong muốn Khánh phải hoàn hảo, cô chỉ cần anh ở đây, thực sự ở đây, với cô. "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây," câu nói ấy cứ văng vẳng trong đầu Linh, như một lời cầu nguyện không được đáp lại.

Trâm lắng nghe một cách chân thành, không ngắt lời. Cô biết rằng Linh đang trải qua một giai đoạn khó khăn, và điều cô cần nhất bây giờ là một bờ vai để dựa vào, một đôi tai để lắng nghe. Khi Linh ngừng lại, Trâm đưa tay vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của bạn, một cử chỉ đầy yêu thương. "Mình hiểu mà Linh. Cậu đã cố gắng rất nhiều rồi." Cô nhìn sâu vào mắt Linh, đôi mắt biết cười giờ đây tràn đầy sự cảm thông. "Nhưng Linh ơi, cậu không thể cứ mãi chờ đợi một người mà họ không chịu mở lòng. Tình yêu là sự sẻ chia mà, đúng không? Một mình cậu cố gắng thì làm sao mà giữ được?"

"Mình không biết phải làm gì nữa Trâm ạ," Linh thở dài, hơi ấm từ ly trà cũng không đủ sưởi ấm trái tim cô lúc này. "Mình vẫn yêu anh ấy, nhiều lắm. Nhưng mình cảm thấy như mình đang bị bào mòn dần vậy. Mỗi ngày, một chút. Cứ như thế này, mình sợ mình sẽ không còn là mình nữa." Cô cảm thấy lạc lõng và mất phương hướng trong chính mối quan hệ của mình, không biết lối thoát ở đâu.

Trâm trầm ngâm một lát, rồi cô nói, giọng dịu dàng nhưng đầy kiên quyết: "Vậy thì cậu thử tìm lại những niềm vui của riêng mình đi. Cậu nhớ không, hồi xưa cậu mê vẽ lắm mà? Hay là cậu đi học lại một lớp vẽ nào đó đi. Hoặc là đi du lịch một chuyến, chỉ mình cậu thôi. Cậu cứ mãi xoay quanh Khánh, rồi quên mất bản thân mình là ai. Mình thấy cậu đang đánh mất chính mình rồi đó Linh."

Lời khuyên của Trâm như một tia sáng nhỏ lóe lên trong màn đêm u tối của Linh. Quay lại với đam mê nghệ thuật? Trở lại là cô gái yêu tự do, thích khám phá, thích vẽ những bức tranh đầy màu sắc? Đã lâu lắm rồi cô không cầm cọ, không thả hồn vào những nét vẽ. Cuộc sống bận rộn, và mối quan hệ với Khánh đã chiếm trọn tâm trí cô, khiến cô quên mất những niềm vui nhỏ bé của riêng mình. "Tìm lại niềm vui của riêng mình..." Linh lặp lại, như nếm trải từng chữ.

"Đúng vậy," Trâm gật đầu, khuôn mặt rạng rỡ. "Cậu phải sống cho bản thân cậu nữa chứ. Đừng để niềm hạnh phúc của cậu phụ thuộc hoàn toàn vào người khác. Mình biết cậu vẫn còn yêu Khánh, và mình cũng tin là Khánh cũng còn yêu cậu. Nhưng yêu không còn là lý do đủ mạnh nếu cả hai không cùng cố gắng. Nếu anh ấy không thể ở đây cùng cậu, thì cậu phải tự tạo ra một thế giới mà cậu có thể hạnh phúc. Cậu xứng đáng được hạnh phúc mà Linh."

Linh nhìn Trâm, đôi mắt cô dần lấy lại được một chút sự sống. Cái ôm ấm áp của Trâm, những lời động viên chân thành của cô bạn thân đã xoa dịu phần nào nỗi đau trong lòng Linh. Cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm tạm thời, một cảm giác mong manh nhưng quý giá. Vấn đề cốt lõi với Khánh vẫn chưa được giải quyết, nhưng ít nhất, cô đã tìm thấy một lối thoát cho riêng mình, một cánh cửa nhỏ dẫn đến một thế giới khác, nơi cô có thể là chính mình, không phải chờ đợi hay hy vọng. Trâm đã gieo vào lòng Linh một hạt mầm của sự tự do, của việc tìm lại giá trị bản thân.

Bên ngoài, trời vẫn mưa. Tiếng mưa rơi trên mái hiên vẫn đều đều, nhưng trong lòng Linh, có một điều gì đó đã khẽ chuyển động. Không phải hết yêu nên rời đi. Cô vẫn yêu Khánh, nhưng cô bắt đầu nhận ra rằng, có lẽ, yêu không còn là lý do đủ mạnh để cô cứ mãi tự làm tổn thương mình, cứ mãi chờ đợi một điều không biết khi nào sẽ đến. Cô cần tìm lại chính mình, trước khi cô hoàn toàn tan biến trong sự cô đơn của mối quan hệ này. Cô hít thở sâu, cảm nhận mùi ẩm của mưa hòa lẫn với mùi cà phê, bánh ngọt, và một mùi hương mới mẻ, của hy vọng. Cô sẽ bắt đầu từ đâu đó, từ một điều nhỏ bé, để tìm lại chính mình, để không còn cảm thấy lạc lõng và vô định như lúc này.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free