Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 158: Món Quà Vô Giá, Lời Nói Vô Hình
Tiếng mưa ngoài hiên vẫn đều đều như một lời thì thầm không dứt, kéo Linh trở về với thực tại từ những suy tư miên man. Hương cà phê thoang thoảng, mùi bánh ngọt dịu nhẹ quấn quýt lấy cô, nhưng chẳng thể xua đi cái lạnh lẽo đang xâm chiếm tâm hồn. Lời Trâm vẫn văng vẳng bên tai, như một lời nhắc nhở dịu dàng nhưng đầy trọng lượng: "Cậu phải sống cho bản thân cậu nữa chứ. Đừng để niềm hạnh phúc của cậu phụ thuộc hoàn toàn vào người khác." Cô gật đầu, cố gắng nén lại tiếng thở dài. Đúng, cô cần tìm lại chính mình. Cô cần một lối thoát, một không gian để hít thở, nơi cô không còn phải chờ đợi một ai đó đến xoa dịu mình. Hạt mầm của sự tự do, của việc tìm lại giá trị bản thân đã được gieo, và dù còn mong manh, nó vẫn đủ sức làm bừng lên một tia hy vọng nhỏ nhoi trong lòng Linh. Cô hít thở sâu, cảm nhận mùi ẩm của mưa hòa lẫn với mùi cà phê, bánh ngọt, và một mùi hương mới mẻ, của hy vọng. Cô sẽ bắt đầu từ đâu đó, từ một điều nhỏ bé, để tìm lại chính mình, để không còn cảm thấy lạc lõng và vô định như lúc này. Đêm hôm đó, Linh trằn trọc mãi, những nét vẽ, những gam màu cũ kỹ bỗng hiện rõ mồn một trong tâm trí, gợi về một thời tuổi trẻ đầy nhiệt huyết, khi cô chưa từng biết đến sự mệt mỏi của việc chờ đợi hay sự nặng nề của những cảm xúc không được gọi tên.
Trong khi Linh đang vật lộn với những suy nghĩ và khao khát được chữa lành, cách đó không xa, trong căn hộ tối tăm của mình, Khánh cũng đang chìm trong một mớ bòng bong cảm xúc. Đã quá nửa đêm, ánh đèn đường hắt qua khung cửa kính, vẽ nên những vệt sáng leo lét trên sàn gỗ bóng loáng. Khánh ngồi tựa lưng vào thành ghế sofa bọc da đen, đôi mắt sâu hoắm dán chặt vào màn hình điện thoại đang phát ra thứ ánh sáng xanh lạnh lẽo. Khuôn mặt anh, vốn đã góc cạnh và nam tính, giờ đây càng thêm hằn lên vẻ mệt mỏi, như thể anh đang gánh vác một tảng đá vô hình trên vai. Mái tóc cắt ngắn gọn gàng cũng không thể che giấu đi sự rũ rượi của một ngày dài vật lộn với công việc và những áp lực vô hình.
Anh lướt qua những dòng tin nhắn cũ của Linh, những tin nhắn hỏi han, những icon trái tim nhỏ xinh mà giờ đây dường như đã trở thành của một người xa lạ. Cảm giác tội lỗi dâng lên, quặn thắt trong lồng ngực. Mấy ngày nay, anh đã quá im lặng. Những câu trả lời cụt lủn, những lần trì hoãn cuộc gặp gỡ, tất cả đều là dấu hiệu của sự xa cách mà anh không tài nào lấp đầy. "Linh chắc hẳn đang buồn lắm," anh tự nhủ, giọng nói nội tâm khản đặc vì sự mệt mỏi. "Nhưng mình biết nói gì đây? Làm gì đây?" Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, không ngừng nghỉ. Những lời nói của mẹ và ông nội trong bữa cơm gia đình hôm trước vẫn văng vẳng bên tai, như những mũi kim châm vào ý chí. "Con trai lớn rồi, phải lo sự nghiệp, lo gia đình." "Tuổi này mà cứ lẩn thẩn, không lo cưới vợ, ổn định nhà cửa thì còn gì là đàn ông?" Anh cố gắng gạt bỏ chúng, nhưng càng cố, chúng lại càng bám riết, càng gặm nhấm sự bình yên ít ỏi của anh.
Anh biết Linh cần anh. Anh biết cô khao khát những lời nói yêu thương, những cử chỉ ân cần. Nhưng anh, một người đàn ông 29 tuổi, trầm tính và ít nói, lại vụng về đến đáng thương trong việc thể hiện cảm xúc. Những gánh nặng tài chính, những kỳ vọng từ gia đình, và cả những dự án chồng chất ở công ty đã bào mòn anh đến mức cạn kiệt. Anh cảm thấy mình đang mất dần khả năng để yêu, để chiều chuộng, để vỗ về. Anh nhìn vào những tin nhắn của Linh, những lời hỏi han đầy mong đợi, và anh chỉ có thể thở dài. Anh không biết phải bắt đầu từ đâu, phải nói điều gì để xoa dịu cô, để khiến cô cảm thấy được yêu thương. Những lời hoa mỹ, những câu từ ngọt ngào chưa bao giờ là sở trường của anh. Anh yêu Linh bằng hành động, bằng sự cố gắng không ngừng nghỉ để xây dựng một tương lai vững chắc, một tổ ấm mà anh tin là cô mong muốn. Nhưng có vẻ như, cô muốn một điều gì đó khác. Một điều gì đó mà anh, trong lúc này, không thể hiểu, hoặc không đủ sức để trao đi.
Anh lướt màn hình điện thoại, tìm kiếm một cái gì đó, một giải pháp nhanh gọn để xoa dịu cảm giác tội lỗi đang đè nặng. Ánh mắt anh dừng lại ở một quảng cáo trang sức lấp lánh. "Có lẽ một món quà sẽ khiến cô ấy vui hơn. Ít nhất là tạm thời." Ý nghĩ đó chợt lóe lên, như một phao cứu sinh trong mớ bòng bong của anh. Anh đã quá mệt mỏi để nghĩ ra những lời nói dối vụng về, hay những buổi hẹn hò gượng ép. Một món quà, cụ thể, hữu hình, sẽ là bằng chứng rõ ràng nhất cho sự quan tâm của anh, đúng không? Nó sẽ thay anh nói lên những điều mà anh không thể thốt thành lời.
Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề chứa đựng cả sự bế tắc và cam chịu. Anh không thực sự hứng thú với việc mua sắm, đặc biệt là vào lúc này, khi tâm trí anh chỉ toàn những con số, những bản hợp đồng và những gương mặt nghiêm nghị của các sếp. Nhưng anh cảm thấy mình cần phải làm gì đó, và đây dường như là cách duy nhất để anh có thể "sửa chữa" được mối quan hệ đang rạn nứt này, ít nhất là trong suy nghĩ của anh. Với một quyết tâm nặng trĩu, Khánh bắt đầu lướt qua các website của những cửa hàng trang sức cao cấp, tìm kiếm một món đồ đủ lấp lánh, đủ tinh tế, và quan trọng nhất, đủ đắt tiền để chứng minh rằng anh vẫn còn quan tâm, rằng anh vẫn đang cố gắng. Anh không nhận ra rằng, điều Linh cần không phải là giá trị vật chất của món quà, mà là giá trị cảm xúc, là sự hiện diện thực sự của anh. Ánh sáng xanh từ màn hình điện thoại vẫn rọi vào khuôn mặt mệt mỏi của Khánh, hằn sâu thêm những đường nét u tối trên gương mặt anh, như thể đang che giấu đi một nỗi buồn không tên mà anh không thể chia sẻ cùng ai.
***
Chiều tối hôm sau, ánh nắng dịu dần trên bầu trời Sài Gòn, nhường chỗ cho cái oi ả đặc trưng của thành phố sau một ngày dài. Dòng người vẫn tấp nập trên những con phố, tiếng còi xe, tiếng động cơ hòa lẫn vào nhau tạo nên một bản giao hưởng ồn ào không dứt. Khánh, trong bộ sơ mi xanh than và quần tây lịch thiệp, bước vào trung tâm thương mại Grand Plaza. Tòa nhà cao tầng với mặt tiền kính hiện đại phản chiếu ánh hoàng hôn đỏ rực, tạo nên một khung cảnh tráng lệ nhưng cũng đầy xa cách. Bên trong, không khí hoàn toàn khác biệt. Tiếng nhạc nền du dương, tiếng nói chuyện xì xào, tiếng bước chân trên nền đá hoa cương bóng loáng và tiếng thang cuốn vận hành đều đặn tạo nên một không gian sang trọng và náo nhiệt. Mùi nước hoa tổng hợp từ các gian hàng, mùi thức ăn hấp dẫn từ khu ẩm thực hòa quyện với mùi điều hòa lạnh lẽo, tạo nên một cảm giác xa hoa nhưng cũng có phần vô cảm.
Khánh không mấy hứng thú với việc mua sắm. Đối với anh, đây chỉ là một nhiệm vụ, một hạng mục trong danh sách công việc cần phải hoàn thành. Anh không có thời gian để lang thang, để ngắm nghía những món đồ xa xỉ. Mục tiêu của anh là khu vực trang sức cao cấp, nơi anh tin rằng mình sẽ tìm thấy "giải pháp" cho vấn đề của mình. Bước chân anh nhanh nhẹn, nhưng ánh mắt lại trống rỗng, không biểu lộ bất kỳ sự hào hứng hay niềm vui nào. Anh đi qua những cửa hàng thời trang lộng lẫy, những gian hàng mỹ phẩm đầy màu sắc, nhưng tất cả đều không thu hút được sự chú ý của anh. Tâm trí anh vẫn lơ lửng ở đâu đó, giữa những con số phức tạp của dự án mới và những lời trách móc của gia đình.
Khi Khánh bước vào cửa hàng trang sức "Diamond Elegance", một thế giới lấp lánh hiện ra trước mắt. Hàng trăm viên kim cương đủ mọi kích cỡ, hình dáng được chiếu sáng bởi những ngọn đèn spotlight rực rỡ, phản chiếu ánh sáng chói lòa. Những chiếc nhẫn, vòng cổ, khuyên tai được trưng bày tinh xảo trong những tủ kính trong suốt, như những tác phẩm nghệ thuật. Một cô nhân viên trẻ trung, với nụ cười chuyên nghiệp và bộ đồng phục đen lịch sự, nhanh chóng tiếp cận anh.
"Anh Khánh muốn tìm gì cho người đặc biệt ạ?" Cô hỏi, giọng nói ngọt ngào, ánh mắt đầy ngưỡng mộ khi nhìn thấy vẻ ngoài điềm đạm và trang trọng của anh.
Khánh khẽ gật đầu, ánh mắt anh vẫn giữ vẻ xa xăm, không lộ rõ cảm xúc. "Vâng, một chiếc vòng cổ... loại nào lấp lánh và tinh tế một chút." Anh nói, giọng trầm và dứt khoát, như đang ra lệnh cho cấp dưới. Anh không muốn dành quá nhiều thời gian cho việc này. Anh chỉ muốn hoàn thành nó một cách nhanh nhất, hiệu quả nhất.
Cô nhân viên nhanh nhẹn giới thiệu một vài mẫu, những chiếc vòng cổ với thiết kế cầu kỳ, những viên đá quý rực rỡ. Khánh chỉ lướt qua, không mấy chú tâm. Anh cần một cái gì đó đủ sang trọng, đủ đẹp để Linh vui, nhưng cũng không quá phức tạp để anh phải tốn công lựa chọn. Cuối cùng, ánh mắt anh dừng lại ở một chiếc vòng cổ mảnh mai, được đính một viên kim cương hình giọt nước lấp lánh, bao quanh bởi những viên đá nhỏ hơn. Nó không quá phô trương, nhưng vẫn toát lên vẻ tinh tế và sang trọng. Anh nghĩ, "Cái này chắc chắn sẽ hợp với Linh. Cô ấy thích những thứ nhẹ nhàng nhưng vẫn có điểm nhấn."
"Lấy cái này," Khánh nói gọn lỏn, không cần hỏi giá, không cần cân nhắc thêm. Anh chỉ muốn kết thúc việc này.
Cô nhân viên mỉm cười rạng rỡ, nhanh chóng đóng gói món quà vào một chiếc hộp nhung đỏ sang trọng, thắt nơ lụa tỉ mỉ. Trong khi chờ đợi, Khánh đứng lặng lẽ, ánh mắt nhìn ra ngoài qua tấm kính lớn của cửa hàng, nơi những chiếc xe vẫn lao vun vút trên đường. Anh cảm thấy một chút nhẹ nhõm khi việc này hoàn tất. Như thể anh vừa gỡ bỏ được một gánh nặng vô hình. Anh tin rằng món quà này sẽ là lời xin lỗi chân thành nhất của anh, là minh chứng cho tình yêu và sự quan tâm mà anh vẫn dành cho Linh. Anh không biết rằng, có những món quà, dù quý giá đến đâu, cũng không thể hàn gắn những vết nứt vô hình trong tâm hồn. Anh không nhận ra rằng, sự im lặng của anh còn đáng sợ hơn cả sự vắng mặt, và món quà này, thay vì kéo Linh lại gần, có thể sẽ đẩy cô đi xa hơn. Cảm giác nhẹ nhõm tạm thời của Khánh giống như một liều thuốc giảm đau, chỉ có tác dụng trong chốc lát, không thể chữa lành căn bệnh gốc rễ đang dần gặm nhấm mối quan hệ của họ.
***
Tối muộn, khi những hạt mưa lất phất bắt đầu rơi trên mái hiên, phủ một lớp màn ẩm ướt lên thành phố, Khánh và Linh ngồi đối diện nhau tại quán cà phê 'Hồi Ức'. Không gian quán vẫn ấm cúng và hoài niệm như thường lệ. Ngôi nhà Pháp cổ được cải tạo vẫn giữ nguyên vẻ đẹp mộc mạc với tường gạch trần, những bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ đã sờn màu thời gian. Ánh đèn lồng giấy vàng dịu treo lơ lửng, hắt xuống những vệt sáng ấm áp, làm mềm đi mọi góc cạnh. Những cuốn sách cũ xếp chồng lên nhau trên kệ, vài vật trang trí cổ điển gợi về một thời đã xa. Tiếng nhạc jazz du dương, trầm bổng chảy tràn trong không gian, hòa lẫn với tiếng ly tách chạm nhau khe khẽ và tiếng nói chuyện thì thầm của những cặp đôi khác, tạo nên một bầu không khí thanh bình, lãng mạn đến lạ. Từ góc ban công nhỏ, có thể nghe rõ tiếng mưa rơi tí tách trên mái tôn, gieo vào lòng người một cảm giác buồn man mác. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ và chút hương trà hoa dịu nhẹ, tất cả tạo nên một bức tranh hương vị khó quên.
Nhưng giữa không gian thơ mộng ấy, bầu không khí giữa Khánh và Linh lại gượng gạo đến lạ. Một bức tường vô hình dường như đã được dựng lên giữa họ, ngăn cách hai tâm hồn từng gắn bó sâu sắc. Trên chiếc bàn gỗ nhỏ, hai tách cà phê còn bốc khói nghi ngút, hơi ấm tỏa ra dường như cũng không đủ để sưởi ấm sự lạnh lẽo đang lan tỏa. Linh ngồi đó, dáng người thanh mảnh, đôi mắt to tròn, long lanh, thường ánh lên vẻ ưu tư nay càng thêm trầm mặc. Mái tóc dài mềm mại buông xõa trên vai, càng làm nổi bật vẻ dịu dàng nhưng chất chứa nhiều suy nghĩ của cô. Cô mặc một chiếc váy len mỏng màu be, đơn giản nhưng thanh lịch, càng khiến cô trông nhỏ bé và dễ tổn thương hơn trong ánh đèn vàng.
Khánh ngồi thẳng lưng, vẻ ngoài điềm đạm thường thấy nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ẩn chứa sự mệt mỏi khó che giấu. Anh chậm rãi đặt chiếc hộp nhung đỏ lên bàn, đẩy nhẹ về phía Linh. Cử chỉ của anh không có vẻ gì là hào hứng hay phấn khích, mà giống như một nghĩa vụ được hoàn thành.
Linh nhìn chiếc hộp, rồi lại ngước nhìn Khánh. Cô không nói gì, chỉ khẽ nhấc tay mở nắp hộp. Ánh sáng vàng từ đèn lồng phản chiếu vào viên kim cương hình giọt nước lấp lánh trên chiếc vòng cổ mảnh mai, tạo nên một vẻ đẹp kiêu sa, thu hút mọi ánh nhìn. Chiếc vòng cổ thật sự rất đẹp, và Linh biết Khánh đã tốn không ít công sức để chọn nó, và cả tiền bạc để mua nó. Cô cầm chiếc vòng cổ lên, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại và đá quý trên đầu ngón tay.
"Anh thấy cái này hợp với em. Anh xin lỗi vì dạo này anh bận quá, ít quan tâm đến em." Khánh cất tiếng, giọng trầm và đều đều, cố gắng truyền tải một chút sự chân thành. Anh nghĩ rằng, bằng cách này, anh đã nói lên tất cả những gì anh muốn nói, những lời xin lỗi và sự quan tâm mà anh đã không thể thể hiện trong suốt thời gian qua. Đó là cách anh yêu, cách anh bù đắp.
Linh nhìn chiếc vòng cổ lấp lánh trên tay, rồi lại ngước đôi mắt ưu tư nhìn vào Khánh. Một nụ cười nhạt hiện trên môi cô, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. "Đẹp lắm anh. Cảm ơn anh." Cô nói, giọng dịu dàng nhưng chứa đựng một nỗi buồn khó tả. Rồi cô đặt chiếc vòng cổ trở lại hộp, không đeo, không ngắm nghía thêm. "Nhưng... em không cần quà đâu, Khánh. Em chỉ muốn anh ở đây thôi... thực sự ở đây."
Lời nói của Linh vang lên nhẹ bẫng, như tiếng mưa rơi ngoài hiên, nhưng lại mang một sức nặng vô hình, đập thẳng vào trái tim Khánh. Anh nhìn cô, ánh mắt mệt mỏi, không hiểu rõ hàm ý sâu xa trong lời nói của cô. "Anh vẫn ở đây mà. Em muốn anh ở đâu nữa?" Anh hỏi, giọng nói hơi có phần khó chịu vì sự khó hiểu. Trong tâm trí anh, anh đã ngồi đây, đối diện cô, đã mang đến món quà này. Anh đang "ở đây" bằng xương bằng thịt. Vậy cô còn muốn gì nữa?
Và rồi, như một phản xạ tự nhiên, một cách để né tránh sự chất vấn cảm xúc mà anh không thể đối mặt, Khánh bắt đầu nói về công việc. "Dự án mới của anh gặp chút trục trặc, phải tăng ca liên tục. Rồi sếp lại muốn anh đi công tác vài tuần nữa. Áp lực kinh khủng. Anh thật sự không còn thời gian để nghĩ đến chuyện gì khác." Anh nói, giọng nói dần trở nên nhanh hơn, như thể đang tìm kiếm một nơi an toàn để trú ẩn khỏi những cảm xúc không tên đang bủa vây. Anh nghĩ, nếu Linh hiểu được gánh nặng của anh, cô sẽ thông cảm. Cô sẽ hiểu rằng anh bận rộn vì tương lai của cả hai.
Linh lắng nghe, đôi mắt cô vẫn dán chặt vào gương mặt Khánh. Cô thấy rõ sự mệt mỏi hằn sâu trên từng đường nét của anh, thấy sự căng thẳng trong từng lời anh nói. Cô biết anh đang cố gắng, biết anh đang gánh vác rất nhiều. Nhưng những lời nói đó, thay vì xoa dịu, lại càng khiến cô cảm thấy cô đơn hơn. Cô không phủ nhận những khó khăn của anh, nhưng cô khao khát được chia sẻ, được thấu hiểu, được cảm nhận anh ở bên cô một cách trọn vẹn, không phải một Khánh đang vật vã với công việc và áp lực. Cô cần một cái ôm, một lời động viên, một sự hiện diện cảm xúc, chứ không phải một chiếc vòng cổ lấp lánh hay những lời giải thích về áp lực công việc.
Một khoảng im lặng kéo dài giữa hai người, chỉ còn tiếng nhạc jazz và tiếng mưa rơi làm nền. Khánh nhìn đồng hồ đeo tay, vẻ mặt đầy vẻ vội vã. "Anh xin lỗi, nhưng anh có một cuộc họp quan trọng sáng mai, anh phải về sớm chuẩn bị. Em về cẩn thận nhé." Anh đứng dậy, đặt vài tờ tiền lên bàn, không đợi Linh trả lời.
Linh nhìn theo bóng lưng anh khuất dần sau cánh cửa. Chiếc hộp nhung đỏ vẫn nằm đó, trên chiếc bàn gỗ nhỏ, lạnh lẽo và xa cách. Tiếng mưa rơi ngoài hiên bỗng trở nên dữ dội hơn, như tiếng khóc thầm của chính cô. "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây." Câu nói ấy lại văng vẳng trong đầu Linh, giờ đây lại mang một ý nghĩa chua xót hơn bao giờ hết. Anh đã "ở đây", nhưng anh không thực sự hiện diện. Anh đã mang đến một món quà đắt tiền, nhưng lại không thể trao đi một chút ấm áp, một lời nói chân thành. Linh cảm thấy một sự thất vọng sâu sắc dâng lên, như một vết nứt mới vừa hình thành trong tâm hồn cô. Món quà lấp lánh ấy, trong khoảnh khắc này, không phải là biểu tượng của tình yêu, mà là minh chứng cho sự bất lực của Khánh trong việc kết nối cảm xúc, và là dấu hiệu cho thấy khoảng cách giữa họ đã trở nên quá lớn, quá khó để lấp đầy. Cô vẫn yêu anh, nhưng cô bắt đầu nhận ra, yêu không còn là lý do đủ mạnh để cô cứ mãi tự làm tổn thương mình, cứ mãi chờ đợi một điều không biết khi nào sẽ đến. Cô cần tìm lại chính mình, trước khi cô hoàn toàn tan biến trong sự cô đơn của mối quan hệ này.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.