Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 159: Gánh Nặng Thầm Kín

Mùi mưa lất phất vẫn còn vương vấn trong không khí ẩm ướt của căn hộ, hòa cùng một chút hương cà phê nhè nhẹ sót lại từ cốc của Khánh đêm qua. Linh ngồi đó, trên chiếc sofa bọc vải màu be đã sờn nhẹ ở vài chỗ, đối diện với chiếc bàn gỗ nhỏ nơi chiếc hộp nhung đỏ vẫn nằm im lìm như một vật chứng của buổi gặp gỡ gượng gạo. Ánh đèn vàng nhạt từ chiếc đèn sàn hắt xuống, làm chiếc vòng cổ kim cương bên trong lấp lánh một vẻ đẹp lạnh lẽo, vô tri. Nó không phải là một món quà xấu, ngược lại, nó rất đẹp, rất đắt tiền, và chắc chắn là một biểu tượng của sự cố gắng. Nhưng điều Linh khao khát không phải là những thứ lấp lánh ấy.

“Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây.” Lời thốt ra từ chính trái tim cô lại vang vọng trong tâm trí, giờ đây nghe sao mà chua chát, mà bi ai đến vậy. Anh đã “ở đây” đó thôi, ngồi đối diện cô, uống cốc trà của anh, nhưng anh lại không thực sự hiện diện. Tâm trí anh trôi dạt về một nơi xa xăm nào đó, nơi có những dự án, những con số, những áp lực vô hình mà cô không thể chạm tới. Cô biết, cô thấy, sự mệt mỏi hằn sâu trên khuôn mặt anh, trong đôi mắt trũng sâu, và trong cả cái cách anh vội vã đứng dậy, rời đi mà không một lời từ biệt thật sự. Anh đã xin lỗi vì bận rộn, anh đã giải thích về công việc, về những chuyến công tác sắp tới. Nhưng những lời giải thích đó, thay vì kéo anh lại gần cô, lại đẩy anh đi xa hơn, vào một thế giới mà cô không thể bước vào.

Linh vươn tay, chạm nhẹ vào nắp hộp nhung đỏ. Cảm giác mềm mại của lớp vải đối lập hoàn toàn với sự nặng trĩu trong lòng cô. Vật chất không thể lấp đầy khoảng trống cảm xúc. Điều đó, cô đã biết từ lâu, nhưng đêm nay, nó càng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Cô khao khát một cái ôm, một lời thì thầm, một ánh nhìn thấu hiểu, hơn bất kỳ viên kim cương nào trên thế gian này. Cô muốn được chia sẻ gánh nặng với anh, được là một phần của thế giới mà anh đang vật lộn, chứ không phải là một người đứng ngoài cuộc, chỉ nhận lấy những "bù đắp" bằng vật chất khi anh cảm thấy có lỗi. Nỗi cô đơn bủa vây, lạnh lẽo hơn cả tiếng mưa rơi ngoài hiên.

Tiếng mưa vẫn lất phất ngoài ô cửa sổ, tạo thành một bản nhạc buồn man mác. Linh đứng dậy, bước đi loanh quanh trong căn hộ nhỏ, đôi mắt cô dán vào những bức tranh cô tự vẽ treo trên tường, những góc nhỏ cô đã tự tay trang trí. Trâm đã nói đúng. Cô cần tìm lại niềm vui của riêng mình, cần tìm lại chính cô, trước khi cô hoàn toàn tan biến trong mối quan hệ này. Nhưng liệu có phải chỉ có cô mới cần điều đó? Liệu Khánh có đang thực sự ổn không? Liệu anh có đang vật lộn một mình với những gánh nặng mà anh không muốn ai biết?

Từng câu nói của Khánh về dự án, về áp lực, về việc không còn thời gian để nghĩ đến chuyện khác cứ lởn vởn trong đầu Linh. Cô biết anh là một người đàn ông của hành động, luôn cố gắng để xây dựng một tương lai vững chắc. Nhưng sự im lặng của anh, sự vụng về trong việc thể hiện cảm xúc, đã tạo ra một bức tường vô hình giữa họ, một bức tường mà cô không biết làm thế nào để phá bỏ. Cô tự hỏi, liệu có phải bên dưới lớp vỏ bọc trầm tĩnh ấy, anh đang gồng mình chịu đựng một điều gì đó còn lớn lao hơn cả những gì anh đã nói? Một nỗi lo lắng mơ hồ len lỏi vào tâm trí Linh, một nỗi bất an không thể gọi tên. Cô cần biết. Cô cần hiểu. Cô không thể cứ đứng ngoài cuộc và mặc định anh ổn. Cái cảm giác trống rỗng ấy, nó không chỉ đến từ sự thiếu vắng của anh, mà còn đến từ chính sự vô vọng trong việc kết nối.

Quyết định hình thành trong đầu Linh một cách chậm rãi, như dòng nước len lỏi qua kẽ đá, từng chút một gột rửa đi sự do dự. Cô sẽ đến gặp anh. Không phải để chất vấn, không phải để đòi hỏi, mà là để tìm kiếm một câu trả lời, một sự kết nối mà cô đang khao khát. Cô muốn nhìn thấy anh, không phải qua lời nói vội vã hay món quà đắt tiền, mà là bằng chính đôi mắt của cô, bằng cảm nhận của trái tim cô. Cô muốn biết, điều gì đang thực sự xảy ra trong thế giới của Khánh. Cô muốn hiểu gánh nặng mà anh đang mang, dù cô có thể không giúp được anh về mặt tài chính hay công việc, nhưng ít nhất, cô muốn anh biết rằng anh không hề đơn độc. Cô muốn phá vỡ bức tường im lặng ấy, dù chỉ là một vết nứt nhỏ, để ánh sáng của sự thấu hiểu có thể len lỏi vào. Cô không thể cứ mãi chìm đắm trong sự cô đơn này, không thể cứ mãi chờ đợi một điều mà cô không biết khi nào sẽ đến.

Linh thay một chiếc áo khoác mỏng màu xám khói, cầm chiếc ví nhỏ và chìa khóa. Cô do dự một chút, rồi nhón lấy chiếc hộp nhung đỏ, đặt nó vào túi xách. Cô không biết tại sao cô lại mang theo nó, có lẽ là một cách để nhắc nhở bản thân về khoảng cách giữa họ, hoặc có thể là một hy vọng mong manh rằng, sau đêm nay, ý nghĩa của nó sẽ thay đổi, sẽ trở thành biểu tượng của một sự thấu hiểu mới, của một khởi đầu mới. Tiếng mưa đã dịu đi, chỉ còn lất phất như những giọt nước mắt chưa khô. Linh khẽ mở cửa, bước ra ngoài, hòa mình vào màn đêm ẩm ướt của Sài Gòn, nơi những ánh đèn đường vẫn kiên trì soi rọi con đường cô đi. Nỗi cô đơn vẫn còn đó, nhưng giờ đây đã pha lẫn thêm một chút quyết tâm và một niềm hy vọng mong manh, như một đốm lửa nhỏ le lói trong màn đêm.

***

Sài Gòn về đêm, sau cơn mưa, mang một vẻ trầm mặc và dịu mát lạ thường. Không khí ẩm ướt, mát rượi vuốt ve làn da Linh khi cô bước xuống khỏi taxi, ngước nhìn lên tòa nhà kính hiện đại sừng sững giữa lòng thành phố. Công ty Thiết kế 'DreamWeaver', nơi Khánh làm việc, luôn rực sáng ánh đèn, dù đã quá giờ hành chính. Từ bên ngoài, Linh có thể nhìn thấy những ô cửa kính lớn phản chiếu ánh sáng từ bên trong, như những đôi mắt không ngủ của một thành phố không ngừng nghỉ, nơi những giấc mơ và áp lực đan xen vào nhau. Cô cảm thấy một sự ngập ngừng len lỏi trong lòng. Đây không phải là nơi cô thường lui tới, và việc đến đây vào giờ này khiến cô có cảm giác như một kẻ xâm nhập, một người đang bước vào một thế giới hoàn toàn khác với thế giới của cô, một thế giới mà cô chỉ có thể lờ mờ cảm nhận qua những câu chuyện vụn vặt và sự mệt mỏi của Khánh.

Bước vào sảnh chính của tòa nhà, Linh cảm nhận ngay một bầu không khí khác biệt. Mùi cà phê rang xay nhè nhẹ hòa quyện với mùi vật liệu mới, mùi giấy in và cả mùi nước hoa thoang thoảng từ những nhân viên vẫn còn miệt mài làm việc. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch từ xa vọng lại, xen lẫn tiếng điện thoại đổ chuông và tiếng thảo luận nhóm trầm thấp, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn, của những khối óc đang miệt mài sáng tạo và giải quyết vấn đề. Linh cảm thấy mình lạc lõng giữa sự năng động và chuyên nghiệp ấy, một cảm giác cô đơn bỗng chốc ập đến, như một lời nhắc nhở rằng thế giới của Khánh quá khác biệt, quá xa vời với những khao khát cảm xúc của cô. Cô hiểu rằng anh đang xây dựng một tương lai, nhưng tương lai ấy dường như đang nuốt chửng đi hiện tại của anh, và cả của cô.

Cô đi thang máy lên tầng của Khánh, từng nhịp thang máy di chuyển lên cao như từng nhịp đập của trái tim cô, vừa hồi hộp, vừa lo lắng. Linh cố gắng giữ cho mình bình tĩnh, hít thở thật sâu. Cô không muốn đến đây với vẻ mặt buồn bã hay trách móc. Cô muốn đến đây với một tâm thế cởi mở, sẵn sàng lắng nghe, sẵn sàng thấu hiểu. Nhưng liệu anh có sẵn lòng chia sẻ không? Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu trong tâm trí cô, như một điệp khúc buồn không dứt. Cô hy vọng, lần này, anh sẽ không chỉ đưa ra những lời giải thích vội vã, mà sẽ thực sự mở lòng.

Khi cánh cửa thang máy mở ra, ánh đèn huỳnh quang trắng xóa của hành lang chiếu thẳng vào mắt Linh, khiến cô hơi nheo mắt. Hành lang rộng rãi, được trang trí bằng những bức tranh trừu tượng và những chậu cây xanh, tạo cảm giác vừa hiện đại vừa ấm cúng. Cô bước đi nhẹ nhàng trên tấm thảm trải sàn dày, tiếng bước chân gần như không gây ra tiếng động nào, chỉ có tiếng nhịp tim của chính cô vang vọng trong tai. Càng đến gần khu vực văn phòng của Khánh, cô càng nghe rõ hơn những âm thanh từ bên trong. Tiếng gõ bàn phím vẫn đều đều, tiếng máy pha cà phê xì xụp và cả tiếng nhạc nền nhẹ nhàng từ một góc nào đó. Mùi cà phê phảng phất, lẫn với mùi không khí ẩm sau mưa, tạo thành một hương vị đặc trưng của một buổi tối làm việc muộn, một mùi hương gợi lên sự cô đơn và mệt mỏi.

Linh nhận ra phòng làm việc của Khánh. Nó nằm ở cuối hành lang, một căn phòng được thiết kế với vách kính trong suốt, cho phép ánh sáng tự nhiên tràn vào ban ngày và ánh đèn từ bên trong hắt ra ngoài vào ban đêm. Cô định bước thẳng đến gõ cửa, nhưng rồi một tiếng nói quen thuộc vang lên, khiến bước chân cô khựng lại. Đó là giọng Khánh. Anh đang nói chuyện với ai đó. Cô không cố ý nghe lén, nhưng những lời nói ấy, dù ban đầu còn chưa rõ ràng, đã níu giữ bước chân cô lại. Một cảm giác tò mò pha lẫn lo lắng dâng lên trong lòng. Linh lùi lại một chút, nép mình vào một góc khuất gần đó, nơi có một chậu cây xanh lớn che chắn. Cô không muốn làm phiền nếu anh đang bận, nhưng một phần trong cô lại khao khát được nghe, được biết anh đang nói gì, đang đối mặt với điều gì. Có lẽ đây là cơ hội để cô hiểu thêm về thế giới của anh, về những gánh nặng mà anh không chia sẻ cùng cô. Cô đứng đó, như một bóng hình vô hình, lắng nghe, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Ánh sáng từ phòng Khánh hắt ra, chiếu rọi một phần hành lang, tạo nên một vùng sáng tối xen kẽ, như chính những cảm xúc đang giằng xé trong lòng cô lúc này.

Cô chờ đợi, không biết mình đang chờ đợi điều gì, nhưng một linh cảm mách bảo cô rằng, điều cô sắp nghe thấy sẽ là một phần quan trọng để lý giải sự xa cách giữa họ. Cô không còn cảm thấy sự ngập ngừng như lúc ban đầu. Thay vào đó là một sự căng thẳng, một dự cảm về một điều gì đó trọng đại sắp được hé lộ, một sự thật có thể thay đổi hoàn toàn cách cô nhìn nhận mối quan hệ này. Cô hít một hơi thật sâu, chuẩn bị tinh thần cho những gì sắp đến.

***

Tiếng nói trong phòng Khánh ngày càng rõ ràng hơn, không còn là những âm thanh mơ hồ nữa. Linh có thể nhận ra giọng nói trầm của Khánh và một giọng nói khác, có vẻ là của đồng nghiệp anh, Kiên. Họ đang thảo luận, không phải về thiết kế hay dự án, mà là một điều gì đó mang tính cá nhân hơn, nặng nề hơn. Linh nín thở, lắng nghe, từng câu chữ như những mũi kim châm vào trái tim cô, vừa sắc nhọn vừa đau đớn.

"Dự án này mà không ổn, thì khó gánh lắm Kiên ạ." Giọng Khánh trầm hẳn xuống, nghe rõ sự mệt mỏi, sự nặng trĩu. Không phải sự mệt mỏi thể chất đơn thuần, mà là sự kiệt quệ từ sâu bên trong, một sự kiệt quệ mà anh đã cố gắng che giấu bấy lâu nay. "Tiền ngân hàng, rồi cả... gia đình cũng đang trông chờ. Anh không muốn họ thất vọng."

Linh sững sờ, như có một dòng điện chạy dọc sống lưng. Tiền ngân hàng? Gia đình trông chờ? Những từ ngữ đó đập vào tai cô như những cú đấm liên tiếp. Cô đã biết Khánh phải gánh vác nhiều, nhưng chưa bao giờ cô hình dung được nó lại cụ thể và nặng nề đến vậy. Sự im lặng của anh, hóa ra, không phải là sự thờ ơ hay thiếu quan tâm, mà là một bức tường anh dựng lên để che giấu những gánh nặng không thể gọi tên, những nỗi lo lắng âm ỉ ngày đêm.

"Cố lên Khánh, anh đã làm hết sức rồi." Giọng Kiên vang lên, đầy sự thông cảm, như đang cố gắng xoa dịu một vết thương vô hình. "Nhưng anh cũng phải giữ sức khỏe chứ. Cứ thức khuya mãi thế này, rồi sao chịu nổi?"

Khánh cười nhạt, một tiếng cười khô khốc, không chút niềm vui, chỉ là một âm thanh mệt mỏi thoát ra từ lồng ngực anh. "Sức khỏe giờ này đâu có đáng để nghĩ đến. Chỉ mong mọi thứ ổn thỏa thôi." Anh nói, giọng nói mang theo một sự bất lực đến tột cùng, một sự từ bỏ những nhu cầu cá nhân để chạy theo một mục tiêu lớn hơn, nặng nề hơn, một mục tiêu mà anh cảm thấy mình không có quyền được phép thất bại. "Ba mẹ anh ở quê, rồi các cậu mợ, ai cũng nghĩ anh thành công ở thành phố này, muốn anh lo cho tương lai của em nữa… Anh không thể thất bại được."

Câu nói cuối cùng của Khánh như một nhát dao đâm thẳng vào tim Linh, sắc lạnh và đau đớn. "Muốn anh lo cho tương lai của em nữa…" Thì ra, những áp lực ấy không chỉ đến từ công việc, từ ngân hàng, mà còn từ cả cô nữa. Từ cái tương lai chung mà họ đã từng vẽ ra, giờ đây lại trở thành một gánh nặng vô hình đè lên đôi vai gầy của Khánh, một kỳ vọng mà anh phải nỗ lực để đạt được, một mục tiêu mà anh không thể cho phép mình chùn bước. Cô đã yêu anh, nhưng cô cũng đã vô tình trở thành một phần của gánh nặng đó, một gánh nặng mà cô không hề hay biết, không hề chia sẻ.

Nước mắt lưng tròng, mờ đi hình ảnh của Khánh qua tấm kính mờ. Cô thấy rõ ràng hơn bao giờ hết sự cô đơn của anh, sự cô đơn của một người đàn ông gồng mình gánh vác tất cả, nhưng lại không thể chia sẻ với bất kỳ ai, kể cả người anh yêu. Anh không phải không yêu cô. Anh yêu cô, đến mức anh không muốn cô phải chịu đựng những lo toan, những áp lực mà anh đang đối mặt. Anh chọn cách im lặng, chọn cách tự mình giải quyết, để cô được "hạnh phúc" theo cách anh định nghĩa, một thứ hạnh phúc được xây dựng trên sự hy sinh thầm lặng của anh. Nhưng anh đã quên mất rằng, hạnh phúc của cô không phải là sự vô lo, mà là sự thấu hiểu, sự sẻ chia, sự hiện diện, một sự hiện diện cảm xúc thực sự.

Linh ôm ngực, trái tim đau nhói, như có ai đó đang siết chặt lấy nó. Cô nhớ lại lời Trâm khuyên, nhớ lại những lần cô trách móc Khánh vô tâm. Giờ đây, mọi thứ như một thước phim quay chậm, từng mảnh ghép dần khớp lại một cách nghiệt ngã. Anh không phải vô tâm, anh chỉ là quá mệt mỏi, quá căng thẳng để có thể thể hiện cảm xúc theo cách cô mong muốn. Anh không giỏi nói ra lời yêu thương, không giỏi chia sẻ gánh nặng. Anh yêu bằng hành động, bằng sự cố gắng không ngừng nghỉ, bằng việc biến mình thành một trụ cột vững chãi, dù anh có phải oằn mình dưới áp lực, dù anh có phải đánh đổi cả sức khỏe và tinh thần.

Chiếc vòng cổ trong túi xách của Linh bỗng trở nên nặng trĩu hơn bao giờ hết. Nó không còn là biểu tượng của sự bù đắp vật chất, mà là một lời xin lỗi câm lặng, một nỗ lực vụng về của Khánh để nói rằng anh vẫn quan tâm, vẫn cố gắng, theo cách mà anh biết. Nhưng anh đã chọn một cách mà cô không thể hiểu được, một cách mà cô đã vô tình từ chối vì khao khát một thứ tình yêu lãng mạn hơn, một sự kết nối cảm xúc sâu sắc hơn.

Linh cảm thấy mình như một kẻ tội đồ. Cô đã trách móc anh, đã cảm thấy cô đơn, đã tự hỏi liệu anh có còn yêu cô không. Nhưng chưa một lần cô thực sự cố gắng bước vào thế giới của anh, để lắng nghe những gánh nặng thầm kín ấy. Cô chỉ đứng đó, đòi hỏi anh phải "ở đây", mà không biết rằng anh đang "ở đây" nhưng lại ở trong một cuộc chiến không ngừng nghỉ, một cuộc chiến mà anh không muốn cô phải chứng kiến, một cuộc chiến mà anh tin rằng mình phải chiến đấu một mình.

Đôi chân Linh lùi lại từng bước nhẹ nhàng, tránh để lại bất kỳ dấu vết nào. Cô không thể đối mặt với anh lúc này, không thể để anh biết cô đã nghe được tất cả. Sự thật này quá lớn, quá nặng nề để cô có thể xử lý ngay lập tức. Cô cần thời gian để chiêm nghiệm, để sắp xếp lại những cảm xúc hỗn độn trong lòng. Cô vẫn yêu anh, đó là điều không thể phủ nhận. Nhưng tình yêu này, giờ đây, lại đi kèm với một nỗi đau mới, một sự thấu hiểu nghiệt ngã về những gánh nặng anh đang mang.

Linh quay lưng đi, bước ra khỏi hành lang văn phòng vẫn còn sáng đèn. Tiếng gõ bàn phím vẫn lạch cạch, tiếng máy pha cà phê vẫn xì xụp, nhưng giờ đây, những âm thanh đó không còn là bản giao hưởng của sự bận rộn nữa, mà là những nốt nhạc buồn của một cuộc sống đầy áp lực, của một tình yêu bị che phủ bởi những gánh nặng vô hình. Cô bước đi trong màn đêm ẩm ướt, cảm giác lạnh lẽo của hành lang như thấm vào tận xương tủy. Chiếc vòng cổ trong túi xách nặng trĩu, và tâm hồn cô cũng vậy, nặng trĩu với một sự thấu hiểu mới, một nỗi day dứt không thể gọi tên.

"Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Câu nói ấy, dù chưa được Khánh thốt ra, đã bắt đầu hình thành một cách mơ hồ trong tâm trí Linh, một dự cảm về một kết cục không thể tránh khỏi. Nó không phải là sự kết thúc, mà là một sự khởi đầu mới cho những đau khổ, cho những trăn trở về định nghĩa của tình yêu và sự hy sinh. Cô biết, sau đêm nay, cô sẽ không thể nhìn Khánh như trước được nữa. Cô sẽ không thể tiếp tục đòi hỏi anh phải thay đổi, phải biểu đạt cảm xúc. Nhưng cô cũng không thể tiếp tục chấp nhận một mối quan hệ mà sự hiện diện cảm xúc là một điều xa xỉ. Cô cần tìm lại chính mình, cần tìm một lối thoát cho trái tim đang tan vỡ của mình, trước khi cô hoàn toàn biến mất trong sự cô đơn của mối quan hệ này. Cô chấp nhận một phần sự thật về Khánh, nhưng nỗi đau không được chia sẻ vẫn âm ỉ, như một vết thương khó lành, báo hiệu một sự rạn nứt sâu sắc hơn sắp đến, một vực thẳm mà "yêu không còn là lý do đủ mạnh" để lấp đầy.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free