Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 160: Lời Nhắc Từ Ông Nội: Gánh Nặng Dòng Họ

Màn đêm Sài Gòn buông xuống, mang theo hơi ẩm và sự tĩnh lặng hiếm hoi sau một ngày dài ồn ã. Linh đã rời đi, mang theo nỗi niềm phức tạp và chiếc vòng cổ nặng trĩu. Còn Khánh, anh vẫn ngồi đó, trong ánh đèn văn phòng, tiếng gõ bàn phím lạch cạch đều đều như nhịp đập của sự mệt mỏi, của những gánh nặng không tên. Anh không hề hay biết về sự hiện diện của Linh, cũng không biết rằng cô đã vô tình nghe được một phần những bí mật mà anh cố gắng chôn giấu. Đối với anh, đêm nay vẫn chỉ là một đêm như bao đêm khác, một cuộc chiến thầm lặng giữa anh và những con số, giữa anh và những kỳ vọng.

Khi kim đồng hồ chầm chậm chỉ gần mười giờ đêm, Khánh cuối cùng cũng đứng dậy, rời khỏi bàn làm việc chất chồng giấy tờ. Dáng người cao ráo của anh giờ đây hơi khom xuống, tấm lưng như oằn mình dưới một sức nặng vô hình. Anh bước đi chậm rãi qua hành lang vắng lặng, tiếng giày tây gõ nhịp đều đặn trên sàn đá hoa cương lạnh lẽo, vọng lại như một khúc nhạc buồn của sự cô độc. Khuôn mặt góc cạnh, đường nét nam tính quen thuộc giờ đây mang một vẻ mệt mỏi đến tận cùng, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa những suy tư nặng nề mà không một lời nào có thể diễn tả hết.

Anh về đến căn hộ của mình, cánh cửa khẽ khàng đóng lại, cắt đứt anh khỏi tiếng ồn ào còn sót lại của thành phố. Căn hộ vốn dĩ ấm cúng, giờ đây lại mang một cảm giác trống trải lạ thường. Ánh đèn vàng nhạt từ chiếc đèn sàn hắt lên bức tường, tạo nên những mảng sáng tối nhập nhoạng, càng làm không gian thêm phần u hoài. Khánh cởi cà vạt, nới lỏng cổ áo sơ mi đã nhăn nhúm sau một ngày dài. Từng động tác của anh đều chậm rãi, nặng nề, như thể mỗi cử chỉ đều đòi hỏi một nỗ lực lớn lao. Anh buông mình xuống ghế sofa bọc da màu tối, một tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực. Mùi ẩm của đêm Sài Gòn len lỏi qua khe cửa sổ, hòa lẫn với mùi cà phê nguội còn vương vấn trong không khí, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của sự cô đơn.

Anh nhìn ra cửa sổ, nơi thành phố đã lên đèn, những tòa nhà cao tầng lấp lánh như những vì sao rơi xuống trần gian. Ánh mắt anh vô định, nhưng tâm trí thì quay cuồng không ngừng. Những con số về dự án, những khoản vay mượn, những áp lực từ đối tác và cả những lời nói của Kiên ở văn phòng vẫn văng vẳng bên tai. "Áp lực kinh khủng lắm, Khánh ạ. Chỉ cần một bước đi sai, là tất cả sụp đổ." Kiên đã nói như vậy. Và anh biết, Kiên không hề nói quá. Từng đồng tiền đầu tư, từng hợp đồng ký kết đều là mồ hôi, nước mắt và cả tương lai của anh, của gia đình anh, và cả của Linh nữa.

Anh yêu Linh, yêu đến mức anh luôn muốn mang lại cho cô một cuộc sống tốt đẹp nhất, một tương lai vững chắc mà cô không phải lo toan bất cứ điều gì. Anh đã cố gắng không ngừng nghỉ, dốc cạn sức lực và tinh thần để biến giấc mơ đó thành hiện thực. Nhưng có lẽ, trong quá trình đó, anh đã quên mất rằng hạnh phúc của cô không phải là sự vô lo, mà là sự thấu hiểu, sự sẻ chia. Anh đã vụng về trong việc thể hiện cảm xúc, đã để sự mệt mỏi và áp lực che lấp đi những lời yêu thương lẽ ra phải nói. Anh đã chọn cách im lặng, chọn cách tự mình gánh vác tất cả, vì anh tin rằng đó là cách tốt nhất để bảo vệ cô, để cô được "hạnh phúc" theo định nghĩa của riêng anh. Nhưng giờ đây, khi nhìn vào khoảng không vô định trước mắt, anh tự hỏi, liệu sự hy sinh thầm lặng này có thực sự là điều cô cần? Liệu có phải anh đang đẩy cô ra xa hơn, thay vì kéo cô lại gần?

Khánh rót một ly nước lọc, những viên đá va vào thành ly kêu leng keng trong không gian tĩnh mịch. Nước lạnh làm dịu đi cơn khát nơi cổ họng, nhưng không thể làm dịu đi sự khô cằn trong tâm hồn anh. Anh nhớ đến Linh, nhớ đến ánh mắt cô thường nhìn anh với sự mong đợi, nhớ đến những lần cô cố gắng gợi mở câu chuyện, cố gắng tìm kiếm một sự kết nối mà anh, vì quá mệt mỏi, đã không thể đáp lại. Anh nhớ đến chiếc vòng cổ kim cương mà anh đã mua tặng cô, một nỗ lực vụng về để bù đắp cho những khoảng trống cảm xúc, nhưng giờ đây, anh biết, nó có lẽ chỉ khiến cô thêm hụt hẫng. Anh đã nghĩ rằng vật chất có thể xoa dịu nỗi buồn, có thể lấp đầy khoảng trống. Anh đã nhầm.

Nỗi cô đơn bắt đầu bao trùm lấy anh, một nỗi cô đơn sâu sắc không thể gọi tên. Anh cảm thấy mình như một hòn đảo trơ trọi giữa đại dương mênh mông, gánh vác cả một thế giới trên vai mà không một ai có thể chia sẻ. Anh không giỏi nói ra những gánh nặng của mình, không giỏi bày tỏ sự yếu đuối. Anh được dạy rằng đàn ông phải mạnh mẽ, phải là trụ cột. Và anh đã cố gắng làm theo điều đó, cho đến khi anh cảm thấy mình đang oằn mình dưới sức nặng của chính những kỳ vọng và trách nhiệm ấy. Căn hộ này, từng là nơi anh và Linh chia sẻ những khoảnh khắc ấm áp, giờ đây lại trở thành một cái lồng vô hình giam hãm anh trong chính những suy nghĩ của mình. Anh muốn chạy trốn, muốn tìm một nơi nào đó để buông bỏ tất cả, nhưng anh biết, anh không thể. Anh không có quyền yếu đuối, không có quyền từ bỏ. Áp lực vẫn ở đó, và anh vẫn phải tiếp tục chiến đấu một mình.

Anh thở dài một hơi thật dài, tiếng thở nghe như tiếng gió rít qua kẽ lá khô. "Mệt mỏi quá..." anh lầm bầm, giọng nói khản đặc, lạc lõng trong không gian vắng lặng. Anh không biết mình đang nói với ai, với chính mình, hay với một ai đó vô hình đang lắng nghe những gánh nặng của anh. Cảm giác bất lực, cô độc và kiệt quệ cứ thế len lỏi vào từng tế bào, bào mòn đi chút sức lực cuối cùng của anh. Anh chỉ muốn nhắm mắt lại, và khi mở mắt ra, mọi thứ sẽ biến mất, mọi gánh nặng sẽ tan biến. Nhưng đó chỉ là một giấc mơ xa vời. Thực tại vẫn ở đó, nghiệt ngã và không ngừng đè nặng lên vai anh.

***

Đồng hồ điểm chín giờ ba mươi tối. Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên, xé tan bầu không khí tĩnh mịch trong căn hộ, khiến Khánh giật mình. Anh chậm rãi đưa tay với lấy chiếc điện thoại đang rung bần bật trên bàn trà. Màn hình hiển thị tên "Ông Nội". Một cái tên quen thuộc, nhưng giờ đây lại mang theo một sức nặng vô hình, một gánh nặng khác mà anh phải đối mặt.

Khánh hít một hơi thật sâu, cố gắng điều chỉnh lại giọng nói của mình cho thật bình tĩnh, che giấu đi sự mệt mỏi đang xâm chiếm. "Alo, con nghe ạ."

Giọng nói trầm ấm, pha chút khàn đặc của tuổi già nhưng vẫn đầy uy nghiêm của Ông Nội vang lên từ đầu dây bên kia, xuyên qua không gian và thời gian, như một lời nhắc nhở về nguồn cội và trách nhiệm. "Khánh đấy à? Công việc dạo này ổn chứ con? Cứ phải cố gắng, đàn ông là phải lo toan việc lớn."

Khánh ngồi thẳng dậy, nét mặt căng thẳng, bàn tay siết chặt chiếc điện thoại. Anh cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo, dù biết Ông Nội không thể nhìn thấy. "Dạ, con vẫn ổn ạ. Công việc cũng đang tiến triển tốt, con vẫn đang cố gắng hết sức." Anh nói dối một cách trắng trợn, bởi "tiến triển tốt" chỉ là bề nổi, còn những cơn sóng ngầm thì đang chực chờ nuốt chửng anh.

"Tốt là tốt rồi," Ông Nội tiếp lời, giọng nói mang theo chút hài lòng, nhưng rồi nhanh chóng chuyển sang một tông điệu nghiêm túc hơn. "Mà này, con cũng lớn rồi, bạn bè con đứa nào cũng có vợ con hết cả. Gia đình mình cũng mong ngóng có cháu ẵm bồng lắm rồi. Con liệu tính đi chứ."

Những lời nói của Ông Nội như những hòn đá nhỏ, nhưng lại rơi trúng vào vết thương lòng đang âm ỉ của Khánh. Gánh nặng tài chính, áp lực công việc đã đủ lớn, giờ đây lại thêm gánh nặng về gia đình, về dòng dõi. Anh cảm thấy một tảng đá vô hình đang đè nặng lên lồng ngực, khiến anh khó thở. Anh biết Ông Nội yêu thương anh, quan tâm đến tương lai của anh, nhưng những lời nhắc nhở ấy, trong hoàn cảnh hiện tại của anh, lại trở thành một lưỡi dao sắc bén cứa vào trái tim.

"Dạ, con biết rồi ạ. Con đang cố gắng..." Khánh lắp bắp, những lời nói cứ nghẹn lại nơi cổ họng. Anh muốn nói rằng anh đang cố gắng, cố gắng vì tất cả, nhưng anh không biết phải bắt đầu từ đâu, cũng không biết liệu những cố gắng của mình có đủ hay không.

"Cố gắng là phải hành động chứ không phải nói không, Khánh," Ông Nội nhấn mạnh, giọng điệu có chút nghiêm khắc hơn. "Dòng họ mình cần người nối dõi, con trai cả gánh vác trách nhiệm không nhỏ đâu. Con là trụ cột, là niềm hy vọng của cả dòng họ. Đừng để gia đình phải thất vọng."

Tiếng Ông Nội nói qua điện thoại như một chiếc cùm vô hình, siết chặt lấy anh. Khánh cảm thấy toàn thân mình cứng đờ, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt. Anh không thể phản bác, không thể giải thích. Anh hiểu những kỳ vọng đó, anh biết trách nhiệm của mình. Nhưng làm sao anh có thể mang lại một mái ấm trọn vẹn, một tương lai vững chắc cho Linh và cho những đứa trẻ, khi bản thân anh còn đang chật vật, còn đang oằn mình dưới những áp lực khổng lồ?

*Linh... liệu em có hiểu?* Câu hỏi ấy chợt hiện lên trong tâm trí Khánh, một nỗi day dứt không thể gọi tên. Anh yêu cô, anh muốn ở bên cô, muốn xây dựng một gia đình với cô. Nhưng thực tại nghiệt ngã khiến anh hoài nghi chính bản thân mình. Liệu một người đàn ông mệt mỏi, căng thẳng, và đầy lo toan như anh có thể thực sự mang lại hạnh phúc cho một cô gái nhạy cảm và giàu cảm xúc như Linh? Cô cần sự hiện diện, cần sự sẻ chia, cần một người đàn ông có thể lắng nghe và thấu hiểu. Nhưng anh, giờ đây, lại đang lạc lối trong chính thế giới nội tâm đầy hỗn loạn của mình. Anh không giỏi nói ra, không giỏi biểu đạt. Anh chỉ biết cố gắng, cố gắng làm việc, cố gắng kiếm tiền, để rồi tự mình cô lập bản thân trong chính sự cố gắng đó.

Ông Nội vẫn tiếp tục dặn dò thêm vài câu chuyện về dòng họ, về những người con trai cả trong quá khứ đã gánh vác trách nhiệm ra sao. Mỗi lời nói của ông đều như một nhát dao nhỏ, găm sâu vào trái tim Khánh, nhắc nhở anh về bổn phận và định mệnh mà anh không thể trốn tránh. Chiếc điện thoại nóng dần trong tay anh, như đang đốt cháy đi những hy vọng, những ước mơ cá nhân mà anh từng có. Giữa tình yêu và trách nhiệm, giữa mong muốn cá nhân và kỳ vọng dòng họ, Khánh cảm thấy mình đang bị giằng xé một cách tàn nhẫn. Anh không thể làm hài lòng tất cả. Và điều đó, khiến anh cảm thấy bất lực hơn bao giờ hết. Anh là con trai cả, là người gánh vác. Anh không thể yếu đuối. Anh không thể từ bỏ. Nhưng anh cũng không biết mình còn có thể chịu đựng được đến bao giờ. Tiếng Ông Nội vẫn vang vọng trong tai anh, như một lời nguyền, một lời hứa mà anh bắt buộc phải thực hiện.

***

Sau khi cuộc gọi kết thúc, Khánh đặt điện thoại xuống bàn, tiếng va chạm khô khốc vang lên trong căn phòng tối. Sự im lặng trở lại, nhưng không còn là sự tĩnh lặng bình yên nữa, mà là một sự im lặng nặng nề, ngột ngạt. Những lời của Ông Nội như những giọt nước tràn ly, khiến gánh nặng tài chính và áp lực công việc đã có sẵn trở nên không thể chịu đựng nổi. Anh úp mặt vào hai bàn tay, cảm thấy kiệt sức hơn bao giờ hết. Hơi ẩm của đêm Sài Gòn vẫn len lỏi vào phòng, mang theo một nỗi cô đơn quẩn quanh.

Cả thế giới dường như đang đè nặng lên đôi vai anh. Một bên là sự nghiệp, là những khoản đầu tư khổng lồ, là trách nhiệm với công ty và những người đồng nghiệp tin tưởng. Một bên là gia đình, là những kỳ vọng về một người con trai cả thành đạt, là mong muốn có cháu nối dõi để làm rạng danh dòng họ. Và ở giữa tất cả những gánh nặng ấy, là Linh. Linh, người anh yêu, người mà anh muốn mang lại tất cả hạnh phúc trên đời. Nhưng làm sao anh có thể mang lại hạnh phúc cho cô khi bản thân mình còn không đứng vững được? Làm sao anh có thể thực hiện lời hứa về một mái ấm, về những đứa trẻ, khi mọi thứ xung quanh anh đang chực chờ sụp đổ? Tất cả đều quá xa vời, quá viển vông trong tình cảnh hiện tại của anh.

Anh ngồi bất động một lúc lâu, cảm giác tê dại lan khắp cơ thể. Ánh đèn thành phố lấp lánh ngoài cửa sổ, giờ đây không còn vẻ đẹp lãng mạn nữa, mà chỉ càng tăng thêm sự cô độc của anh. Anh nhìn chằm chằm vào khoảng không, cảm thấy một khoảng trống lớn trong lòng, một sự cô đơn sâu sắc mà không một ai có thể hiểu. Anh không thể chia sẻ những gánh nặng này với ai, đặc biệt là với Linh. Anh không muốn cô phải lo lắng, không muốn cô phải gánh chịu những áp lực mà anh đang đối mặt. Anh muốn cô được vô tư, được hạnh phúc. Nhưng có lẽ, chính sự bảo bọc ấy lại đang tạo ra một bức tường vô hình giữa hai người.

Một ý nghĩ chợt lóe lên trong tâm trí anh, như một lời thì thầm đầy đau đớn, một dự cảm về một kết cục không thể tránh khỏi. *Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng.* Câu nói ấy, dù chưa được thốt ra, đã bắt đầu hình thành một cách rõ ràng trong suy nghĩ của anh, như một sự thừa nhận nghiệt ngã về tình trạng hiện tại của mối quan hệ. Anh vẫn yêu Linh, đó là điều không thể nghi ngờ. Nhưng tình yêu ấy, giờ đây, lại bị bào mòn bởi quá nhiều áp lực, quá nhiều gánh nặng. Anh không còn đủ sức để thể hiện tình yêu theo cách cô mong muốn, không còn đủ năng lượng để đáp lại những khao khát cảm xúc của cô. Anh cảm thấy mình đang dần cạn kiệt, đang biến thành một phiên bản khác của chính mình, một phiên bản mệt mỏi, im lặng và xa cách.

Khánh khẽ đứng dậy, từng động tác nặng nề như kéo lê cả cơ thể rã rời. Anh bước đến ngăn kéo tủ đầu giường, khẽ mở ra. Ánh mắt anh lướt qua chiếc hộp nhung nhỏ màu xanh đen, nằm gọn gàng giữa những món đồ lặt vặt. Bên trong chiếc hộp ấy là chiếc nhẫn đính hôn, một lời hứa còn dang dở, một biểu tượng cho tương lai mà anh đã từng vẽ ra cho Linh và cho chính mình. Nó vẫn nằm im lìm ở đó, như một lời trách móc câm lặng, một lời nhắc nhở về những gì anh chưa thể thực hiện.

Anh nhìn chiếc hộp một thoáng, rồi nhanh chóng đóng ngăn kéo lại, như thể không muốn đối mặt với lời hứa còn treo lơ lửng ấy. Anh không thể trao nó cho cô lúc này. Anh không thể bắt đầu một gia đình khi bản thân anh còn đang chông chênh đến vậy. Anh không muốn cô phải cùng anh gánh vác những gánh nặng này, không muốn cô phải chịu đựng những lo toan mà anh đang đối mặt. Nhưng anh cũng biết, sự chần chừ này, sự im lặng này, đang dần đẩy cô ra xa.

Cảm giác tảng đá đè nặng lên ngực anh càng trở nên rõ ràng hơn, như thể trái tim anh đang bị bóp nghẹt. Anh cảm thấy một sự thất bại thê lương. Thất bại trong việc cân bằng giữa sự nghiệp và tình yêu, thất bại trong việc làm hài lòng gia đình, và quan trọng nhất, thất bại trong việc mang lại hạnh phúc trọn vẹn cho người con gái mà anh yêu thương nhất. Anh biết, sau đêm nay, những lời nói của Ông Nội sẽ còn ám ảnh anh lâu dài, sẽ còn gặm nhấm tâm trí anh, đẩy anh vào một vòng xoáy của sự cô lập và áp lực.

Khánh quay lưng lại với ngăn kéo, bước về phía cửa sổ, đôi mắt mệt mỏi nhìn ra bầu trời đêm thăm thẳm. Anh vẫn yêu Linh, yêu rất nhiều. Nhưng tình yêu ấy, giờ đây, không còn là lý do đủ mạnh để anh có thể vượt qua tất cả. Nó đang dần bị những gánh nặng vô hình kia nhấn chìm, báo hiệu một sự rạn nứt sâu sắc hơn, một vực thẳm mà anh không biết liệu mình có thể lấp đầy. Anh chỉ muốn được bình yên, dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, để được là chính mình, không phải là trụ cột của gia đình, không phải là người đàn ông phải gánh vác mọi thứ. Nhưng đó lại là một điều xa xỉ mà anh không thể có được.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free