Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 161: Lời Đối Mặt Trong Im Lặng
Ánh đèn vàng dịu từ chiếc đèn đứng trong góc phòng không đủ xua đi cái bóng tối lẩn khuất trong tâm hồn Linh. Nó chỉ đủ để phủ lên căn phòng một lớp màu hoài niệm, khiến mọi thứ trở nên xa xăm và mơ hồ hơn. Ngoài kia, đêm thành phố đã buông xuống, gió nhẹ luồn qua khe cửa sổ khẽ làm lay động tấm rèm voan trắng, mang theo hơi thở mát lành của cuối xuân, nhưng lòng Linh vẫn chất chứa một nỗi bồn chồn không tên. Cô ngồi trên chiếc sofa bọc vải linen màu kem, đôi chân khẽ co lên, hai tay ôm lấy gối, ánh mắt vô định nhìn vào khoảng không trước mặt.
Trên chiếc bàn trà nhỏ bằng gỗ sồi, nằm gọn gàng giữa vài cuốn sách và một tách trà nguội, là một chiếc hộp nhung màu xanh đậm. Không phải là chiếc nhẫn đính hôn như của Khánh, mà là một chiếc vòng cổ nhỏ nhắn, tinh xảo, với một mặt đá opal lấp lánh như dải ngân hà thu nhỏ. Đó là món quà Khánh đã tặng cô vào kỷ niệm hai năm yêu nhau, kèm theo lời hứa về một tương lai cùng nhau xây đắp. Giờ đây, chiếc vòng ấy nằm đó, sáng lấp lánh nhưng lại mang một vẻ gì đó thật cô độc, như chính mối quan hệ của họ.
Linh vươn tay, khẽ chạm vào mặt đá mát lạnh. Ký ức về buổi chiều hôm nọ, khi cô đứng lặng lẽ ngoài cửa văn phòng của Khánh, nghe lỏm cuộc nói chuyện giữa anh và Kiên, lại ùa về như một thước phim quay chậm. Từng câu chữ về áp lực tài chính, về những khoản vay mượn, về kỳ vọng nặng nề từ gia đình... tất cả đều hiện rõ mồn một trong tâm trí cô. Trái tim Linh thắt lại, xen lẫn sự thấu hiểu là nỗi đau đớn khó tả. Cô đã hiểu một phần lý do cho sự mệt mỏi, cho những khoảng lặng kéo dài của Khánh. Nhưng điều cô không thể hiểu, và cũng không thể chấp nhận, là tại sao anh lại chọn cách giấu kín tất cả, tự mình gánh vác mà không một lời chia sẻ với cô.
Cô nhớ lại lời Bà Ngoại đã nói cách đây không lâu, về việc tình yêu cần sự vun đắp từ hai phía, về việc hai người phải cùng nhau đối mặt với sóng gió. Bà Ngoại đã dạy cô rằng tình yêu không phải là một bông hoa chỉ cần ngắm nhìn, mà là một cái cây cần được tưới tắm, chăm sóc mỗi ngày. Vậy mà, Khánh lại đang dựng lên một bức tường vô hình giữa họ, một bức tường làm bằng sự im lặng và những gánh nặng không lời.
"Mình không thể cứ thế này mãi được," Linh thì thầm, giọng nói khẽ khàng lạc lõng trong không gian. "Mình cần một câu trả lời." Cô không thể tiếp tục sống trong sự phỏng đoán, trong nỗi lo âu mơ hồ này. Mối quan hệ của họ đang dần trở thành một tảng băng trôi, lạnh lẽo và xa cách, không còn chút hơi ấm nào của tình yêu từng rực cháy. Cô khao khát được thấu hiểu, được chia sẻ, được cùng anh gánh vác mọi chuyện. Cô không muốn anh phải gồng mình che chở cô khỏi bão giông, cô muốn được cùng anh đứng vững giữa bão giông ấy.
Linh khẽ đặt chiếc vòng cổ xuống, ngón tay miết nhẹ theo đường cong mềm mại của mặt đá, rồi rút điện thoại ra. Màn hình sáng lên, hiện rõ dòng tin nhắn cuối cùng giữa cô và Khánh, từ tận ba ngày trước. Một lời hỏi thăm xã giao và một câu trả lời cụt ngủn. Trái tim cô lại nhói lên. Cô gõ từng chữ, chậm rãi, cẩn trọng, như thể mỗi từ ngữ đều mang sức nặng của hy vọng và cả nỗi sợ hãi. "Anh ơi, tối nay anh rảnh không? Em muốn gặp anh. Chúng ta cần nói chuyện."
Tin nhắn được gửi đi, mang theo tất cả sự dũng cảm và nỗi lo lắng của cô. Linh đặt điện thoại xuống bàn, rồi đứng dậy bước ra ban công. Gió đêm mơn man mái tóc, thổi bay đi những sợi tơ vương trên má cô. Thành phố về đêm vẫn ồn ào và tấp nập, nhưng trong căn hộ nhỏ này, chỉ có sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn an bản thân. Cô biết cuộc nói chuyện tối nay sẽ khó khăn, có thể sẽ đau đớn. Nhưng cô không còn lựa chọn nào khác. Cô không thể để tình yêu của họ chìm dần trong im lặng và những hiểu lầm không được giải đáp. Cô cần một sự rõ ràng, dù kết quả có là gì đi nữa. Cô cần biết, liệu họ có còn một tương lai chung, hay chỉ là những mảnh ghép lạc lõng đang cố gắng níu kéo một bức tranh đã phai màu. Nỗi sợ hãi lớn nhất của cô không phải là sự chia ly, mà là sự tiếp tục sống trong một mối quan hệ không rõ ràng, không có sự kết nối thực sự. Cô không muốn mình trở thành một cái bóng trong cuộc đời anh, và cô cũng không muốn anh trở thành một người xa lạ ngay cả khi vẫn ở bên cô. Linh đứng đó, nhìn những ánh đèn xa xăm, chờ đợi. Mỗi giây trôi qua đều dài như vô tận, gặm nhấm sự bình tĩnh mong manh của cô.
***
Trong căn hộ của Khánh, ánh đèn trần trắng sáng rọi xuống không gian tối giản, làm nổi bật lên vẻ trống trải và cô đơn. Khánh vừa bước ra từ phòng tắm, hơi nước còn đọng trên tóc, vương vấn mùi hương gỗ đàn hương từ sữa tắm. Anh khoác hờ chiếc áo choàng tắm, bước đến bên cửa sổ lớn nhìn ra thành phố. Những tòa nhà cao tầng lấp lánh ánh đèn, những con đường sáng rực như dải ngân hà rải trên nền vải nhung đen của màn đêm. Quang cảnh ấy, vốn dĩ nên mang lại cảm giác bình yên và rộng lớn, nhưng trong tâm trí Khánh, nó chỉ càng làm tăng thêm sự cô độc.
Cuộc gọi từ Ông Nội vẫn còn văng vẳng bên tai anh, từng lời nhắc nhở, từng kỳ vọng như những hòn đá nặng trĩu đè lên lồng ngực. Anh vẫn còn cảm nhận được cái cảm giác tê dại lan khắp cơ thể từ tối hôm qua, cảm giác bất lực khi đứng giữa ngã ba đường của tình yêu, sự nghiệp và trách nhiệm gia đình. Anh muốn làm tròn tất cả, muốn trở thành một người đàn ông hoàn hảo trong mắt mọi người, đặc biệt là trong mắt Linh. Nhưng càng cố gắng, anh lại càng cảm thấy mình đang lạc lối, đang dần đánh mất chính mình.
Anh ngồi xuống chiếc sofa màu xám tro, cảm giác mệt mỏi thấm vào từng thớ thịt. Đầu óc anh quay cuồng với những con số của dự án mới, những áp lực từ đối tác, và cả những lời ám chỉ về việc "ổn định gia đình" mà Ông Nội đã nhấn nhá. Anh biết mình đang chìm sâu vào một vòng xoáy không lối thoát, và cách duy nhất anh biết để đối phó là làm việc, làm việc không ngừng nghỉ, đến mức cạn kiệt năng lượng. Nhưng càng vùi đầu vào công việc, anh lại càng bỏ bê những thứ quan trọng khác, mà Linh là một trong số đó.
Điện thoại trên bàn rung lên một tiếng nhẹ, phá tan không gian tĩnh lặng. Khánh giật mình, tầm mắt rơi vào màn hình sáng. Tên Linh hiện lên cùng dòng tin nhắn ngắn gọn. Tim anh khẽ thắt lại, một cảm giác nặng nề dâng lên, quen thuộc như một người bạn cũ. Anh biết, chắc chắn Linh muốn nói chuyện về "chuyện của hai đứa". Anh đã cảm nhận được điều đó từ lâu, từ những ánh mắt dò hỏi, những khoảng lặng trong các cuộc gọi, những cái ôm không còn đủ ấm.
Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nhọc mang theo tất cả sự bất lực và mệt mỏi. "Lại chuyện này ư..." anh lầm bầm, giọng nói khản đặc như thể đã nín thở quá lâu. Anh không muốn đối mặt. Không phải vì anh không yêu Linh, mà vì anh không biết phải đối mặt như thế nào. Anh không có câu trả lời cho những câu hỏi của cô, không có lời hứa nào anh có thể thực hiện một cách chắc chắn lúc này. Anh sợ phải nhìn thấy ánh mắt thất vọng của cô, sợ phải nghe những lời trách móc mà anh biết là mình xứng đáng nhận lấy. Anh sợ phải thú nhận sự yếu đuối của bản thân, sự bất lực khi không thể gánh vác nổi cả tình yêu và trách nhiệm.
Khánh cầm điện thoại lên, ngón tay anh lướt nhẹ trên màn hình. Anh đọc lại dòng tin nhắn của Linh. "Chúng ta cần nói chuyện." Câu nói ấy như một lưỡi dao sắc lạnh, cứa vào trái tim anh. Anh biết, Linh đang khao khát một sự rõ ràng, một lời cam kết. Nhưng anh thì sao? Anh có thể cho cô điều gì khi bản thân anh còn đang chông chênh đến vậy? Anh vẫn yêu cô, yêu rất nhiều. Tình yêu ấy vẫn ở đó, sâu thẳm trong tim anh. Nhưng nó không còn rực cháy như ngày đầu, không còn đủ mạnh mẽ để xua tan đi tất cả những bóng tối đang vây lấy anh. Nó đang bị nhấn chìm bởi gánh nặng của cuộc sống, của công việc, của gia đình.
Anh do dự. Một phần trong anh muốn viện cớ để từ chối, để né tránh cuộc đối thoại khó khăn này. Anh muốn bảo vệ cô khỏi những lo toan của mình, và cũng là để bảo vệ chính mình khỏi sự thật phũ phàng rằng anh không còn đủ sức để yêu cô theo cách cô xứng đáng được nhận. Nhưng một phần khác, phần sâu thẳm hơn, lại biết rằng sự né tránh chỉ làm mọi thứ tệ hơn. Linh xứng đáng được biết sự thật, dù sự thật đó có đau đớn đến mấy. Cô xứng đáng được đối mặt với một người đàn ông trung thực, chứ không phải một kẻ hèn nhát chỉ biết trốn chạy.
Sau một hồi đấu tranh nội tâm dữ dội, Khánh gõ tin nhắn trả lời. "Anh qua ngay." Anh không muốn kéo dài sự chờ đợi của cô, không muốn để cô phải chìm trong những suy nghĩ tiêu cực. Anh biết, cuộc đối thoại này là không thể tránh khỏi. Dù anh có mệt mỏi đến đâu, có bất lực đến đâu, anh vẫn phải đối mặt. Anh đặt điện thoại xuống, đứng dậy thay quần áo. Mỗi động tác đều nặng nề, như thể anh đang mang trên vai cả một tảng đá vô hình. Anh nhìn mình trong gương, thấy một người đàn ông với đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ, gương mặt góc cạnh hằn rõ vẻ mệt mỏi. Không còn vẻ hăm hở của tuổi trẻ, không còn sự tự tin mãnh liệt của một người đang yêu. Chỉ còn lại một sự bất lực, một sự cạn kiệt đến tận cùng. "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng," câu nói ấy lại một lần nữa vang vọng trong tâm trí anh, như một lời tiên tri nghiệt ngã về tương lai. Anh biết, Linh không cần những lời bào chữa, cô cần hành động, cần sự hiện diện. Nhưng anh thì đang dần mất đi cả hai điều đó.
***
Khi Khánh đến, Linh đã mở cửa chờ sẵn. Không có nụ cười rạng rỡ chào đón như mọi khi, chỉ có ánh mắt chất chứa ưu tư và một sự im lặng nặng nề bao trùm lấy không gian. Khánh bước vào, căn hộ của Linh vẫn ấm cúng và thơm mùi tinh dầu oải hương quen thuộc, nhưng hôm nay, mùi hương ấy cũng không đủ sức xua đi bầu không khí căng thẳng đang bao trùm. Anh nhìn Linh, thấy cô gầy hơn một chút, đôi mắt to tròn vốn dĩ long lanh giờ đây có một vệt buồn man mác. Chiếc váy cotton màu xanh nhạt cô đang mặc càng tôn lên vẻ thanh mảnh, yếu đuối của cô.
Cả hai ngồi đối diện nhau trên sofa, không gian dường như đặc quánh lại. Tiếng điều hòa chạy vù vù trở nên to hơn bao giờ hết. Linh cố gắng hít thở thật sâu, lấy lại sự bình tĩnh. Cô biết, đây là thời điểm quan trọng nhất của mối quan hệ này. Cô phải mạnh mẽ, phải kiên quyết.
"Anh," Linh bắt đầu, giọng nói nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa một sự kiên quyết đáng ngạc nhiên. "Chúng ta cần nói chuyện nghiêm túc về tương lai của mình." Cô khẽ dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Khánh. Anh vẫn né tránh ánh nhìn của cô, đôi mắt sâu thẳm nhìn vào một điểm vô định trên bức tường đối diện. Vẻ mặt anh mệt mỏi, trầm tư, như một bức tượng đang cố gắng gồng mình giữ vững. "Em biết anh đang rất áp lực với công việc, với tài chính... Em đã nghe được một phần."
Lời nói của Linh như một nhát dao bất ngờ, khiến Khánh khẽ giật mình. Anh quay đầu lại, ánh mắt thoáng qua sự bối rối, thậm chí là một chút hoảng sợ. Anh đã không nghĩ rằng Linh biết. Anh đã cố gắng che giấu, cố gắng gồng mình để cô không phải lo lắng. Vậy mà, tất cả những nỗ lực ấy dường như đều vô ích. Một cảm giác thất bại lại dâng trào trong lòng anh.
"Anh xin lỗi," Khánh đáp, giọng nói trầm và khản, mang theo sự mệt mỏi cùng cực. Anh không giải thích, không phủ nhận, chỉ là một lời xin lỗi chung chung. "Dạo này anh bận quá. Em đừng lo lắng nhiều. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi." Anh cố gắng trấn an cô bằng những lời lẽ rỗng tuếch mà chính anh cũng không tin tưởng. Anh không biết phải nói gì khác, không biết phải bắt đầu từ đâu để giải thích cho cô về cái hố sâu mà anh đang chìm vào.
Linh nhìn anh, đôi mắt cô ánh lên một nỗi thất vọng sâu sắc. Cô không cần những lời trấn an hời hợt ấy. Cô cần sự chân thành, cần sự sẻ chia. "Em không cần anh phải hoàn hảo, anh à," cô nói, giọng nói bắt đầu run nhẹ. "Em không cần những lời hứa xa vời. Em chỉ cần anh ở đây, chia sẻ với em. Em không cần một người đàn ông gồng mình che chở em khỏi mọi thứ, em cần một người đồng hành cùng em vượt qua mọi thứ. Anh hiểu không?"
Khánh vẫn im lặng, anh cúi đầu, bàn tay siết chặt lại trên đùi. Lời nói của Linh như một mũi kim châm vào trái tim anh, khiến anh đau đớn vì sự bất lực của chính mình. Anh muốn ở đây, muốn chia sẻ với cô. Nhưng anh không thể. Gánh nặng quá lớn, nỗi sợ hãi quá sâu. Anh sợ rằng khi anh mở lòng, anh sẽ làm cô thất vọng, sẽ khiến cô nhìn thấy một phiên bản yếu đuối, không xứng đáng của anh. Anh sợ rằng khi anh chia sẻ gánh nặng của mình, nó sẽ trở thành gánh nặng của cô, và anh không muốn cô phải chịu đựng điều đó. Cái sĩ diện của một người đàn ông, cộng với tình yêu muốn bảo bọc, lại đang trở thành bức tường ngăn cách giữa họ.
Linh thấy sự im lặng của anh, thấy bờ vai anh khẽ run lên. Cô biết anh đang vật lộn, nhưng cô không thể tiếp tục chờ đợi trong sự mù mịt này. Cô cần một lời khẳng định, một sự cam kết. "Anh còn yêu em không?" cô hỏi, giọng nói vỡ òa một cách bất ngờ, mang theo tất cả nỗi tuyệt vọng của cô. "Và chúng ta có còn một tương lai chung không?"
Câu hỏi ấy như một tiếng sét đánh ngang tai Khánh. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt trống rỗng. Anh nhìn Linh, nhìn vào đôi mắt đang ngấn lệ của cô, và trái tim anh đau như cắt. Yêu. Anh vẫn yêu cô. Tình yêu ấy chưa bao giờ tắt. Nhưng làm sao anh có thể trả lời câu hỏi về tương lai khi chính bản thân anh còn đang lạc lối? Làm sao anh có thể hứa hẹn về một mái ấm khi anh còn không biết ngày mai mình sẽ ra sao?
Một khoảng im lặng dài, nặng nề trôi qua, kéo dài như vô tận. Không khí trong phòng trở nên ngột ngạt, đến mức Linh cảm thấy khó thở. Mùi tinh dầu oải hương giờ đây không còn thoảng nhẹ mà trở nên hắc nồng, như mùi thuốc súng đang chờ đợi một tiếng nổ. Cô nhìn Khánh, nhìn vào đôi mắt xa xăm của anh, và cô biết, cô đã không còn nhận ra người đàn ông mình yêu nữa. Anh như một người xa lạ, đang chìm đắm trong thế giới riêng của những áp lực và nỗi sợ hãi.
Cuối cùng, Khánh khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo tất cả sự bất lực và mệt mỏi. Anh cúi đầu xuống, không dám nhìn thẳng vào ánh mắt của Linh. "Anh... anh vẫn yêu em," anh nói khẽ, giọng nói thì thầm như một lời thú tội. "Nhưng... anh không biết nữa."
"Anh không biết nữa." Ba từ ấy như một nhát dao sắc lạnh, đâm thẳng vào trái tim Linh, khiến cô chết lặng. Nó không phải là một lời chia tay, nhưng nó còn đau đớn hơn bất kỳ lời chia tay nào. Nó là sự thừa nhận về một tương lai mờ mịt, về một tình yêu đang dần cạn kiệt, về một người đàn ông không còn đủ sức để nắm giữ. Linh cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng, dù căn phòng vẫn ấm áp. Cảm giác cô đơn và lạnh lẽo bao trùm lấy cô, một sự cô đơn ngay cả khi có người mình yêu ngồi kề bên. Cô clas tay lại, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, cố gắng giữ cho nước mắt không rơi. Nhưng trong sâu thẳm, cô biết, cuộc nói chuyện này, dù không kết thúc bằng một lời chia tay rõ ràng, đã là dấu chấm hết cho một phần hy vọng trong lòng cô.
Khánh vẫn cúi đầu, không biết phải nói gì thêm. Anh không thể hứa, không thể giải thích. Anh chỉ có thể thừa nhận sự bất lực của mình. "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng," câu nói ấy không được thốt ra, nhưng nó gầm thét trong tâm trí anh, như một lời biện hộ cuối cùng cho sự yếu kém của bản thân. Anh biết mình đang làm Linh tổn thương, nhưng anh không biết phải làm gì khác. Chiếc nhẫn đính hôn vẫn nằm im lìm trong ngăn kéo ở căn hộ của anh, một lời hứa còn dang dở, một tương lai không thể chạm tới. Khoảnh khắc ấy, cả hai đều hiểu rằng, dù tình yêu vẫn còn, nó không còn là lý do đủ mạnh để giữ họ lại bên nhau một cách trọn vẹn nữa.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.