Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 162: Bức Tường Im Lặng và Nước Mắt Vô Hình

Sáng hôm sau, ánh nắng đầu ngày yếu ớt len lỏi qua ô cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng vàng vọt trên sàn gỗ căn hộ của Linh. Thế nhưng, dù ánh sáng có cố gắng đến mấy cũng không thể xua tan đi màn sương mù u ám đang giăng kín tâm hồn cô. Linh thức dậy, đôi mắt sưng húp và mí mắt nặng trĩu, là minh chứng rõ ràng cho một đêm dài mất ngủ, chìm trong những suy tư và giọt nước mắt vô vọng. Cái ấm cúng vốn có của căn hộ, nơi từng chứng kiến biết bao khoảnh khắc ngọt ngào của cô và Khánh, giờ đây lại trở nên lạnh lẽo lạ thường, như thể hơi ấm của tình yêu đã bị hút cạn.

Cô ngồi dậy trên chiếc giường, tấm ga trải giường nhàu nhĩ như chính tâm trạng của cô. Ngoài ban công, tiếng chim hót líu lo như một bản nhạc giao hưởng chào ngày mới, nhưng trong tai Linh, chúng nghe như những âm thanh xa xăm, vô nghĩa. Cô nhìn ngắm những vật dụng quen thuộc: chiếc đèn ngủ nhỏ đặt trên tab đầu giường, chiếc kệ sách với những cuốn tiểu thuyết đã đọc đi đọc lại, bức tranh phong cảnh treo tường mà Khánh đã tặng cô vào dịp kỷ niệm hai năm yêu nhau. Mỗi vật dụng, mỗi góc phòng đều mang đầy kỷ niệm, từng là nguồn vui, là niềm an ủi, giờ đây chỉ gợi lên một nỗi buồn man mác, một sự tiếc nuối đến nghẹn lòng. Chúng như những nhân chứng câm lặng, chứng kiến sự tan vỡ của một điều gì đó thiêng liêng và quý giá.

Linh bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền gạch mát lạnh. Cô đi vào bếp, thói quen pha cà phê buổi sáng vẫn diễn ra một cách máy móc. Mùi hương cà phê rang xay thơm lừng, ấm áp lan tỏa khắp căn bếp, cố gắng níu kéo chút bình yên còn sót lại. Cô ngồi xuống chiếc ghế cạnh ban công, ly cà phê nóng hổi trong tay, hơi ấm phả vào lòng bàn tay nhưng không thể sưởi ấm được trái tim cô. Những tòa nhà cao tầng vươn mình lên trời xanh, những dòng xe cộ hối hả dưới phố, tất cả đều đang chuyển động, chỉ có cô là cảm thấy mình đang đứng yên, mắc kẹt trong một vòng xoáy cảm xúc không lối thoát.

"Mình không thể cứ mãi sống trong sự mơ hồ này," cô tự nhủ, giọng nói thì thầm, lạc đi trong không gian rộng lớn. Lồng ngực cô nặng trĩu, một cảm giác bức bối, nghẹn ngào. "Mình cần một lời giải đáp, một sự cam kết. Mình không thể tiếp tục chờ đợi trong bóng tối, trong sự im lặng của anh ấy." Đêm qua, ba từ "Anh không biết nữa" của Khánh cứ vang vọng trong tâm trí cô, như một điệp khúc của sự tuyệt vọng. Nó không phải là kết thúc, nhưng nó còn đau đớn hơn cả một lời chia tay, bởi nó ám chỉ một tương lai mờ mịt, một sự chối bỏ ngầm về khả năng cùng nhau vượt qua.

Cô nhớ lại lời anh nói, "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Cô hiểu gánh nặng của anh, cô thấy sự mệt mỏi trong đôi mắt anh, nhưng cô cũng có gánh nặng của riêng mình – gánh nặng của sự cô đơn, của khao khát được thấu hiểu. "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây," lời nói ấy vẫn chưa bao giờ lạc hậu trong tâm trí cô. Cô không đòi hỏi một cuộc sống xa hoa, chỉ cần một người đồng hành thực sự, một người mà cô có thể tựa vào khi mệt mỏi, một người mà cô có thể sẻ chia mọi vui buồn. Nhưng anh, anh đang ở đâu? Anh đang chìm trong thế giới riêng của anh, để mặc cô bơi lội giữa dòng xoáy của những câu hỏi không lời đáp.

Linh đưa tay lên xoa xoa thái dương, cố gắng xua đi những ý nghĩ tiêu cực. Cô phải mạnh mẽ. Cô phải tìm cách nói chuyện rõ ràng với Khánh một lần nữa, tìm kiếm sự thấu hiểu và một câu trả lời cụ thể cho tương lai của cả hai. Nếu anh không nói ra, cô sẽ hỏi. Nếu anh không mở lòng, cô sẽ cố gắng phá vỡ bức tường đó. Cô không thể từ bỏ dễ dàng như vậy, không thể để mối tình bốn năm của họ tan biến trong im lặng.

Cô cầm chiếc điện thoại lên, ngón tay do dự lướt trên màn hình. Tin nhắn cuối cùng giữa cô và Khánh là từ đêm qua, một câu "Anh về nhé" khô khan của anh, và một icon mặt buồn không lời của cô. Hàng trăm lần cô đã muốn nhắn tin, muốn gọi điện, nhưng rồi lại thôi. Cô sợ sự im lặng của anh, sợ những lời nói hời hợt, vô cảm. Nhưng lần này, cô không thể sợ hãi nữa. Cô cần đối mặt.

Hít một hơi thật sâu, Linh mở ứng dụng nhắn tin. Ngón tay cô run rẩy gõ từng chữ. "Khánh, em muốn nói chuyện với anh một lần nữa. Rất nghiêm túc. Tối nay anh qua chỗ em được không?" Cô nhấn gửi. Một cảm giác lo lắng xen lẫn hy vọng dâng lên trong lòng. Cô biết, đây có thể là cơ hội cuối cùng để họ thực sự kết nối, hoặc là dấu chấm hết cho mọi cố gắng của cô. Tiếng chim hót ngoài ban công vẫn ríu rít, nhưng giờ đây, chúng mang theo một giai điệu chờ đợi, một sự hồi hộp đến nghẹt thở. Căn phòng, dù ấm áp bởi ánh nắng, vẫn phảng phất một mùi hương tinh dầu oải hương còn sót lại từ đêm qua, gợi nhắc về cuộc đối đầu không thành công, và giờ đây, nó như một điềm báo cho sự nặng nề sắp tới.

Sau hàng giờ đồng hồ chờ đợi trong mòn mỏi, cuối cùng điện thoại của Linh cũng rung lên. Một tin nhắn ngắn gọn từ Khánh: "Được." Chỉ một từ, không cảm xúc, không biểu lộ bất kỳ điều gì. Nó như một nhát dao nhỏ, dù không gây ra vết thương chí mạng, nhưng cũng đủ để khoét sâu thêm vào nỗi lo lắng của Linh. Cô biết anh đồng ý không phải vì anh muốn nói chuyện, mà có lẽ vì anh không muốn đẩy cô vào sự thất vọng tột cùng hơn nữa. Hoặc có thể, anh chỉ muốn kết thúc mọi chuyện nhanh chóng. Linh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo tất cả sự dự cảm không lành.

Buổi tối hôm đó, không khí trong căn hộ của Linh đặc quánh lại, nặng nề như một khối chì vô hình. Ánh đèn vàng dịu từ chiếc đèn chùm trên trần nhà cố gắng chiếu sáng, nhưng chỉ làm nổi bật thêm những mảng tối và bóng đổ, tạo nên một bầu không khí u ám, ngột ngạt. Bữa ăn tối mà Linh chuẩn bị kỹ lưỡng – món súp bí đỏ Khánh thích, đĩa mì ý sốt kem – dường như mất hết hương vị. Cả hai ngồi đối diện nhau, những lời nói ít ỏi chỉ xoay quanh công việc và thời tiết, tránh né mọi ánh mắt, mọi sự tiếp xúc. Tiếng dao dĩa va vào đĩa sứ, tiếng kim đồng hồ tích tắc trên tường, những âm thanh nhỏ bé ấy bỗng trở nên to lớn và chói tai, như đang đếm ngược thời gian của mối quan hệ này.

Khánh, với khuôn mặt góc cạnh giờ đây càng thêm gầy gò và mệt mỏi, đôi mắt sâu trũng, ít biểu cảm, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn Linh rồi lại nhanh chóng lảng tránh. Anh mặc chiếc áo sơ mi công sở màu xanh xám, vẫn còn nguyên nếp gấp, như thể anh vừa chạy thẳng từ văn phòng đến đây, không kịp thay đổi hay nghỉ ngơi. Anh ăn một cách chậm rãi, nhưng có vẻ không thực sự cảm nhận được mùi vị món ăn. Mỗi cử động của anh đều mang theo sự nặng nề, một gánh nặng vô hình mà Linh có thể cảm nhận rõ ràng.

Linh nhìn anh, cố gắng tìm kiếm một tia kết nối, một sự ấm áp quen thuộc. Mái tóc dài mềm mại của cô buông xõa, che đi một phần khuôn mặt đã in hằn dấu vết của sự mệt mỏi và lo lắng. Cô muốn nắm lấy tay anh, muốn hỏi anh đang nghĩ gì, muốn xoa dịu những áp lực mà cô biết anh đang phải gánh chịu. Nhưng sự lạnh nhạt từ anh khiến cô lưỡng lự. Cô biết anh mệt, rất mệt. Nhưng cô cũng mệt mỏi không kém, mệt mỏi vì phải tự mình gánh vác mọi cảm xúc, mọi nỗi lo trong mối quan hệ này.

Sau khi những món ăn nguội lạnh dần trên bàn, và cuộc trò chuyện gượng gạo về công việc đã cạn kiệt, Linh hít một hơi thật sâu. Cô đặt đôi đũa xuống, nhìn thẳng vào Khánh, ánh mắt cô chất chứa tất cả niềm hy vọng cuối cùng. "Khánh, em biết anh mệt mỏi," cô nói, giọng nói dịu dàng nhưng kiên định. "Em biết dạo này anh có rất nhiều áp lực, cả công việc lẫn gia đình." Cô dừng lại một chút, cố gắng tìm kiếm bất kỳ phản ứng nào từ anh, nhưng anh vẫn im lặng, ánh mắt lảng tránh, nhìn vào một điểm vô định trên bàn.

"Nhưng em cũng cần được biết, chúng ta đang đi đâu về đâu?" Linh tiếp tục, giọng nói bắt đầu run nhẹ. "Anh có thể nói cho em biết anh đang nghĩ gì được không? Em không muốn đoán mò nữa, Khánh à. Em cảm thấy như mình đang bước đi trong bóng tối, không biết phía trước là gì, không biết anh có còn nắm tay em không." Cô nhìn sâu vào mắt anh, tìm kiếm một tia kết nối, một lời động viên, một sự thấu hiểu. Cô khao khát được anh chọn, được anh ở bên cạnh thực sự, dù chỉ là trong những lời nói chân thành.

Khánh vẫn im lặng một lúc lâu. Tiếng kim đồng hồ tích tắc dường như trở nên to hơn, nhấn chìm cả căn phòng trong sự nặng nề. Anh bấu chặt tay vào nhau dưới gầm bàn, những ngón tay siết lại đến trắng bệch. Anh muốn nói, muốn chia sẻ tất cả những gánh nặng mà ông Nội đã nhắc nhở, những áp lực tài chính đang đè nặng lên vai anh. Anh muốn giải thích rằng anh không bỏ cô, chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Nhưng một bức tường vô hình lại sừng sững dựng lên trong tâm trí anh. Anh sợ. Sợ rằng khi anh nói ra, cô sẽ thất vọng, sẽ nhìn thấy một Khánh yếu đuối, không thể bảo bọc cô. Sợ rằng gánh nặng của anh sẽ trở thành gánh nặng của cô.

Cuối cùng, Khánh khẽ thở dài, một tiếng thở dài mệt mỏi, pha chút khó chịu. Anh ngẩng đầu lên, nhưng ánh mắt vẫn lảng tránh ánh nhìn trực diện của Linh, thay vào đó, anh nhìn vào khoảng không phía sau cô. "Em đừng nghĩ nhiều quá, Linh," anh nói, giọng điệu khô khan, cứng nhắc, không hề có chút ấm áp nào. "Anh đã bảo là anh ổn mà. Em cứ làm mọi chuyện phức tạp lên thôi." Lời nói của anh như một nhát dao đâm vào trái tim Linh, không phải vì sự tàn nhẫn, mà vì sự thờ ơ, sự chối bỏ cảm xúc của cô.

Linh cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng. Cô không tin vào tai mình. Anh vừa nói cô "làm mọi chuyện phức tạp lên" ư? Cô chỉ muốn được lắng nghe, được thấu hiểu, được chia sẻ. Cô chỉ muốn biết liệu họ có còn một tương lai không, liệu anh có còn muốn cô ở bên cạnh không. "Phức tạp ư, Khánh?" Linh hỏi lại, giọng nói đã bắt đầu lạc đi, mang theo một nỗi thất vọng sâu sắc. "Em chỉ hỏi về tương lai của chúng ta. Em chỉ muốn anh chia sẻ với em. Đó là làm phức tạp mọi chuyện sao?"

Khánh lắc đầu, vẻ mặt càng thêm khó chịu. "Anh không có gì để nói cả, Linh. Em cứ thế này làm anh mệt thêm thôi." Anh đứng dậy, xoa xoa thái dương, như thể cuộc đối thoại này đang rút cạn mọi năng lượng còn sót lại của anh. Anh không hề nhận ra, hay không muốn nhận ra rằng chính sự im lặng và né tránh của anh mới là điều đang bào mòn Linh từng chút một. Anh chỉ thấy áp lực đè nặng lên mình, thấy những câu hỏi của Linh như thêm dầu vào lửa, khiến anh càng muốn chạy trốn.

Linh nhìn theo bóng anh, đôi mắt cô đã ngấn lệ. Nước mắt bắt đầu tuôn rơi, không tiếng nấc, chỉ là những dòng nước nóng hổi chảy dài trên má, thấm đẫm vào chiếc khăn ăn cô đang nắm chặt. Cô cảm thấy như một tảng băng vừa đâm vào tim, lạnh buốt và đau đớn. Cô nhận ra anh không muốn, hay có lẽ là không thể, chia sẻ những gánh nặng của mình với cô. Bức tường im lặng giữa họ giờ đây đ�� trở nên quá cao, quá dày, không thể nào vượt qua.

Khánh thấy Linh khóc. Anh đứng sững lại, quay lưng về phía cô. Một cảm giác khó chịu, bối rối và có chút tội lỗi dâng lên trong lòng anh. Anh biết mình đang làm cô tổn thương, nhưng anh vẫn không biết phải làm gì. Những lời xin lỗi, những lời an ủi dường như nghẹn lại nơi cổ họng. Anh chỉ muốn mọi chuyện kết thúc, muốn thoát khỏi bầu không khí ngột ngạt này, muốn trở về với sự cô đơn quen thuộc của mình. Anh không còn đủ sức để đối mặt với nước mắt của cô, không đủ mạnh mẽ để ôm cô vào lòng và hứa hẹn những điều mà anh không chắc có thể thực hiện. "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng," câu nói ấy lại gầm thét trong tâm trí anh, như một lời biện minh cho sự yếu đuối và bất lực của bản thân.

"Anh mệt rồi, anh về đây," Khánh nói khẽ, giọng anh vẫn đều đều, không chút xúc cảm, như một cỗ máy đã cạn kiệt năng lượng. Anh thậm chí không nhìn lại Linh, không dám đối diện với ánh mắt ngấn lệ của cô. Anh chỉ muốn chạy trốn.

Linh vẫn im lặng, nước mắt chảy dài, không nhìn anh, không đáp lại lời nào. Mùi thức ăn nguội lạnh, mùi nến thơm đã tàn, giờ đây hòa quyện với mùi không khí ẩm ướt của nước mắt và sự tuyệt vọng. Cô không thể nói thêm bất cứ điều gì. Mỗi lời nói đều trở nên vô nghĩa khi người đối diện đã đóng sập mọi cánh cửa. Sự im lặng của cô, những giọt nước mắt vô hình ấy, nói lên tất cả sự tổn thương và tuyệt vọng mà cô đang gánh chịu.

Khánh rời đi vội vã, tiếng cửa khép lại nghe khô khốc, như một tiếng thở dài cuối cùng của mối quan hệ. Tiếng xe máy của anh xa dần trên đường, để lại Linh một mình trong căn hộ trống trải. Cô ngồi sụp xuống ghế, ôm mặt khóc nức nở, không thành tiếng. Tiếng nấc nghẹn ngào rung lên trong lồng ngực, đau đớn đến tận xương tủy. Cảm giác cô đơn bao trùm lấy cô, một sự cô đơn lạnh lẽo và tột cùng ngay cả khi có người mình yêu ngồi kề bên vài phút trước.

Cô ngước nhìn lên, đôi mắt mờ nhòe bởi nước mắt. Trên chiếc bàn nhỏ cạnh sofa, có một bức ảnh chụp chung của cô và Khánh, dưới cơn mưa rào năm nào. Trong ảnh, họ ôm nhau thật chặt, nụ cười rạng rỡ và ánh mắt tràn đầy tình yêu. Giờ đây, bức ảnh ấy như một kỷ niệm xa vời, một ảo ảnh của hạnh phúc đã không còn tồn tại. Nó như một lời nhắc nhở đau đớn về những gì họ đã từng có, và những gì họ đang dần đánh mất.

Linh cảm thấy một khoảng trống rỗng mênh mông trong tim. Cô biết, cuộc đối mặt ngày hôm nay, dù không có một lời chia tay rõ ràng, đã là dấu chấm hết cho một phần hy vọng lớn lao trong lòng cô. Cô đã cố gắng, đã nỗ lực hết sức, nhưng anh thì không thể. Sự thờ ơ và né tránh của Khánh đã khoét sâu thêm vào vết nứt vô hình trong mối quan hệ của họ. Nước mắt của cô, dù không được anh nhìn thấy một cách trọn vẹn, đã trở thành những dòng chảy của sự vỡ vụn. Cô biết mình cần một lối thoát, một nơi để gửi gắm những cảm xúc đang bùng nổ này. Có lẽ, đã đến lúc cô phải tìm về với những đam mê đã bị lãng quên, với những mảnh ghép của chính mình mà cô đã bỏ lại phía sau vì tình yêu. Hoặc có lẽ, cô sẽ tìm đến Trâm, người bạn thân luôn sẵn lòng lắng nghe, hay bà Ngoại, người phụ nữ đã dạy cô về sức mạnh và sự kiên cường. Khánh, trong lúc này, vẫn không biết rằng chính sự im lặng của anh đã đẩy Linh ra xa, và rằng cô đang bắt đầu tìm kiếm giá trị bản thân ngoài mối quan hệ này. Khoảng cách cảm xúc giữa họ đã được nới rộng thêm một bước, đẩy mối quan hệ gần hơn đến bờ vực rạn nứt, khiến những cuộc tranh cãi nhỏ lẻ về sự thiếu quan tâm, thiếu chia sẻ sẽ trở nên thường xuyên hơn, và khó có thể hàn gắn.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free