Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 163: Lời Khuyên Từ Bà Ngoại: Gánh Nặng Của Sự Kiên Nhẫn
Tiếng cửa khép lại khô khốc của chương trước vẫn còn văng vẳng trong không gian, như một tiếng thở dài cuối cùng của mối quan hệ đang dần mờ nhạt. Linh ngồi sụp xuống sàn, ôm mặt, những tiếng nấc nghẹn ngào rung lên trong lồng ngực, đau đớn đến tận xương tủy. Cảm giác cô đơn bao trùm lấy cô, một sự cô đơn lạnh lẽo và tột cùng ngay cả khi người mình yêu vừa ngồi kề bên. Căn hộ, nơi từng là tổ ấm, giờ đây chỉ còn là một không gian trống rỗng, lạnh lẽo, hệt như chính trái tim cô. Mùi thức ăn nguội lạnh, mùi nến thơm đã tàn, giờ đây hòa quyện với mùi không khí ẩm ướt của nước mắt và sự tuyệt vọng. Trên chiếc bàn nhỏ cạnh sofa, bức ảnh chụp chung của cô và Khánh dưới cơn mưa rào năm nào vẫn hiện hữu, như một ảo ảnh của hạnh phúc đã không còn tồn tại, càng khoét sâu thêm vào khoảng trống rỗng mênh mông trong tim. Đêm ấy, Linh đã không tài nào chợp mắt. Cô trằn trọc trên chiếc giường lạnh lẽo, đầu óc quay cuồng với những suy nghĩ hỗn độn. Mỗi câu nói, mỗi ánh mắt, mỗi sự im lặng của Khánh cứ xoáy sâu vào tâm trí cô, biến thành những mũi dao găm sắc lẹm cứa vào từng thớ thịt. Cô không thể hiểu nổi, tại sao tình yêu của họ lại trở nên thế này? Tại sao một người từng dịu dàng, quan tâm đến từng hơi thở của cô, giờ lại có thể lạnh lùng đến vậy? Hay chính cô đã thay đổi, đã trở nên quá đòi hỏi, quá nhạy cảm? Hàng ngàn câu hỏi không lời đáp cứ luẩn quẩn, dày vò cô suốt đêm dài.
Sáng hôm sau, ánh nắng dịu dàng từ khung cửa sổ lớn len lỏi vào phòng, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên sàn nhà gỗ. Mùi hoa nhài từ ban công thoang thoảng bay vào, hòa cùng mùi cà phê mới pha từ quán dưới nhà và mùi giấy sách cũ mà cô vẫn thường đọc. Mùi hương nến thơm nhẹ nhàng từ đêm qua vẫn còn vương vấn đâu đó, nhưng không thể xua đi bầu không khí u hoài, tĩnh lặng đến đáng sợ đang bao trùm căn hộ. Linh thức dậy, đôi mắt sưng húp, nặng trĩu. Khuôn mặt trái xoan của cô nhợt nhạt, những đường nét thanh tú dường như bị nỗi buồn gặm nhấm, hằn lên vẻ mệt mỏi và ưu tư sâu sắc. Cô bước vào phòng tắm, soi mình trong gương. Đôi mắt to tròn, long lanh ngày nào giờ đây ánh lên sự trống rỗng và thất vọng. Mái tóc dài, mềm mại thường được buông xõa gọn gàng, giờ rối bời. Cô nhìn vào chính mình, như đang nhìn một người xa lạ, một cô gái đã đánh mất đi ánh sáng rạng rỡ vốn có. Cô cảm thấy kiệt sức, bất lực, nhận ra mình không thể tiếp tục chìm đắm trong sự bế tắc này một mình thêm một giây phút nào nữa.
Một ý nghĩ lóe lên trong đầu cô, như một tia sáng yếu ớt giữa màn đêm tuyệt vọng: Bà Ngoại. Người phụ nữ hiền từ, tóc bạc trắng, lưng còng, người luôn ngồi nhai trầu và lắng nghe cô không phán xét. Bà Ngoại là nơi duy nhất cô có thể tìm thấy sự bình yên, một bờ vai để tựa vào mà không cần phải gồng mình mạnh mẽ. "Mình không thể ở đây thêm một giây phút nào nữa. Mình cần một nơi bình yên, một người có thể lắng nghe mà không phán xét," Linh thầm nhủ, giọng nói nội tâm yếu ớt nhưng đầy quyết tâm. Cô không thể ở lại căn hộ này, nơi mỗi ngóc ngách đều chất chứa những kỷ niệm ngọt ngào nhưng giờ đây lại trở thành những vết thương lòng nhức nhối. Căn hộ của cô, nơi từng là tổ ấm, giờ đây chỉ còn là một không gian trống rỗng, lạnh lẽo, một cái lồng giam cầm nỗi đau và sự tuyệt vọng của chính cô.
Linh rời giường, không thèm ăn sáng, thậm chí còn không muốn đối diện với chiếc bàn ăn mà đêm qua đã chứng kiến sự sụp đổ của cô. Cô vội vã chuẩn bị một hành lý nhỏ, chỉ vài bộ quần áo đơn giản và cuốn sổ tay cũ, như thể cô đang chuẩn bị cho một chuyến đi dài để tìm lại chính mình. Từng cử chỉ của cô đều chậm rãi, nặng nề, như thể mang theo gánh nặng của cả thế giới. Cô khóa cửa căn hộ, tiếng "cạch" khô khốc vang lên, dứt khoát như một lời tạm biệt không hẹn ngày gặp lại. Cô cần phải đi, đi tìm một chút bình yên, tìm một lối thoát cho tâm hồn đang chìm trong bão tố. Cô cần một nơi để gửi gắm những cảm xúc đang bùng nổ này, để ai đó có thể giúp cô sắp xếp lại những mảnh vỡ của trái tim mình.
***
Bước chân ra khỏi căn hộ, Linh cảm thấy không khí thành phố ập vào mặt, mang theo cái nóng hầm hập của buổi sáng Sài Gòn. Nắng đã lên cao, chói chang và gắt gao, không còn cái dịu dàng len lỏi qua ô cửa sổ của cô. Cô tìm đến trạm xe buýt quen thuộc, nơi cô và Khánh đã từng đợi nhau biết bao lần. Giờ đây, chỉ còn mình cô giữa dòng người hối hả. Chiếc xe buýt màu xanh quen thuộc dừng lại, mở cửa, và Linh bước lên, tìm một chỗ ngồi gần cửa sổ.
Con xe chầm chậm lăn bánh, hòa vào dòng chảy hỗn loạn của giao thông Quận 1. Ngoài kia, đường phố náo nhiệt, ồn ào. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng nhạc xập xình từ các cửa hàng ven đường, tất cả tạo nên một bức tranh sống động, đầy năng lượng. Mùi khói xe, mùi thức ăn đường phố thơm lừng từ những gánh hàng rong, mùi nước hoa thoang thoảng từ những người đi đường vội vã, tất cả xộc vào mũi Linh, kích thích mọi giác quan của cô. Nhưng tâm trí cô lại lơ lửng ở một nơi khác, hoàn toàn tách rời khỏi sự hối hả và sôi động xung quanh. Cô nhìn ngắm những tòa nhà cao tầng, những kiến trúc Pháp cổ kính xen lẫn với những khối bê tông hiện đại. Những gương mặt vội vã lướt qua khung cửa sổ xe buýt, mỗi người một câu chuyện, một cuộc đời. Họ đều đang sống, đang vội vã, đang cố gắng. Nhưng cô thì sao? Cô đang ở đâu trong cái guồng quay vội vã này?
Linh tựa đầu vào cửa sổ xe buýt, cảm nhận sự rung lắc nhẹ nhàng của chiếc xe. Ánh mắt cô ưu tư nhìn xa xăm, dõi theo những đám mây trắng trôi lững lờ trên nền trời xanh ngắt. Nhưng trong lòng cô, mọi thứ lại mông lung và bấp bênh hơn bao giờ hết. Cô nhớ lại ánh mắt mệt mỏi của Khánh, sự im lặng đầy khó chịu của anh đêm qua. Cô nhớ lại những lời cô đã cố gắng nói, những khao khát về một gia đình nhỏ, một tương lai rõ ràng mà cô đã ấp ủ từ rất lâu. Tất cả dường như đều bị anh gạt bỏ, bị anh phớt lờ bởi "gánh nặng" mà anh đang mang. "Anh ấy có thực sự hiểu em đang cần gì không? Hay em chỉ là một gánh nặng khác trên vai anh ấy?" Câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí Linh, như một lời tự vấn đau đớn. Cô cảm thấy mình thật nhỏ bé và lạc lõng giữa thành phố rộng lớn này, giữa mối quan hệ mà cô không còn nhìn thấy lối ra.
Mỗi khi chiếc xe buýt dừng lại, từng đợt người lên xuống, không gian bên trong càng trở nên chật chội, ngột ngạt. Hơi nóng từ bên ngoài phả vào, khiến cô cảm thấy khó chịu. Cô khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu mang theo bao nhiêu nỗi niềm, bao nhiêu sự thất vọng. Cô đã từng nghĩ, tình yêu của họ đủ lớn để vượt qua mọi khó khăn. Cô đã từng tin rằng, chỉ cần cô ở bên cạnh, Khánh sẽ không phải chịu đựng một mình. Nhưng anh lại chọn cách tự mình gánh vác, chọn cách im lặng và đẩy cô ra xa. Anh không cho cô cơ hội để sẻ chia, để gánh vác cùng anh. Điều đó khiến cô cảm thấy mình vô dụng, không được tin tưởng, và không được yêu thương đúng nghĩa.
Cảm giác bị bỏ rơi, bị cô lập trong chính mối quan hệ của mình, cứ gặm nhấm tâm hồn Linh. Cô không cần cuộc sống xa hoa, cô chỉ cần anh ở đây, ở bên cạnh cô thực sự, lắng nghe cô, thấu hiểu cô. Nhưng có vẻ như điều đó, đối với Khánh, lại trở nên quá sức. Cô biết anh đang mệt mỏi, biết anh đang phải chịu đựng áp lực. Nhưng cô cũng mệt mỏi không kém, mệt mỏi vì phải đoán định, mệt mỏi vì phải chờ đợi, mệt mỏi vì phải níu giữ một sợi dây tình cảm đã quá mỏng manh. Cô nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh đau lòng, những câu hỏi không lời đáp. Nhưng chúng vẫn cứ hiện hữu, như một vết thương lòng không thể lành. Có lẽ, đã đến lúc cô phải tìm một người có thể cho cô những lời khuyên chân thành, một người đã đi qua bao nhiêu thăng trầm của cuộc đời để thấu hiểu và sẻ chia. Bà Ngoại, chính là người đó.
***
Sau gần một giờ di chuyển, chiếc xe buýt dừng lại ở bến cuối cùng, gần khu phố nơi Bà Ngoại sinh sống. Bước xuống xe, Linh cảm thấy không khí ở đây khác hẳn so với trung tâm thành phố. Nó yên bình hơn, thoáng đãng hơn, không quá ồn ào và vội vã. Cô đi bộ trên con đường lát đá quen thuộc, hai bên là những ngôi nhà cổ kính, rêu phong, với những giàn hoa giấy nở rộ khoe sắc. Tiếng chim hót líu lo từ những tán cây cổ thụ ven đường, tiếng lá xào xạc theo làn gió nhẹ, tất cả tạo nên một khung cảnh thanh bình đến lạ.
Ngôi nhà của Bà Ngoại hiện ra trước mắt Linh, nhỏ bé nhưng ấm cúng, nép mình dưới bóng cây bàng già. Ánh nắng trưa nhẹ nhàng len lỏi qua khung cửa sổ gỗ, chiếu sáng căn phòng khách đơn sơ nhưng ngăn nắp. Mùi hương thảo mộc thoang thoảng, hòa cùng mùi trà hoa dịu nhẹ, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh và an lành. Tiếng chim hót từ vườn nhà Bà Ngoại vang lên trong trẻo, như một bản nhạc xoa dịu tâm hồn đang tổn thương của Linh.
Bà Ngoại đang ngồi trên chiếc ghế mây quen thuộc, lưng còng, mái tóc bạc trắng được búi gọn gàng, tay cầm quạt nan phe phẩy. Trên bàn trà thấp là một khay trầu cau, cùng với ấm trà và vài chiếc tách sứ. Bà ngước lên, đôi mắt hiền từ ánh lên vẻ ngạc nhiên rồi nhanh chóng chuyển sang ấm áp khi nhìn thấy Linh. Nụ cười móm mém nở trên môi, những nếp nhăn trên khóe mắt bà hằn sâu thêm, nhưng vẫn toát lên vẻ phúc hậu.
"Con gái về đây chơi à?" Bà Ngoại nói, giọng điệu chậm rãi, đầy yêu thương, như một làn gió mát xoa dịu tâm hồn Linh. Câu hỏi đơn giản ấy, nhưng lại chứa đựng bao nhiêu sự quan tâm, bao nhiêu tình cảm mà Linh đang khao khát.
Linh bước đến, không kìm được lòng mình, cô ôm chầm lấy Bà Ngoại. Nước mắt lại bắt đầu tuôn rơi, không còn là những giọt nước mắt vô vọng như đêm qua, mà là những giọt nước mắt của sự giải tỏa, của niềm an ủi khi tìm thấy một bến đỗ an toàn. Bà Ngoại nhẹ nhàng vỗ về lưng cô, bàn tay nhăn nheo nhưng ấm áp xoa xoa mái tóc dài của cháu gái. Bà không hỏi nhiều, chỉ im lặng để Linh được khóc, để những nỗi buồn được vơi đi.
Sau khi đã bình tâm hơn một chút, Bà Ngoại rót cho Linh một chén trà hoa cúc thơm ngát. Mùi hương dịu nhẹ của trà lan tỏa trong không khí, giúp Linh cảm thấy dễ chịu hơn. "Nào, uống chén trà cho ấm bụng đi con," Bà Ngoại nói, đẩy chén trà về phía Linh.
Linh cầm chén trà, hơi ấm từ chén sứ truyền vào lòng bàn tay, xua đi chút lạnh lẽo trong tim. Cô bắt đầu kể, ban đầu ngập ngừng, giọng nói nhỏ xíu như tiếng muỗi kêu. Cô kể về Khánh, về sự thay đổi của anh, về những áp lực mà anh đang phải đối mặt. Cô kể về những cuộc đối thoại bế tắc, về sự im lặng đáng sợ đã tạo nên bức tường vô hình giữa họ. Cô kể về nỗi cô đơn, về khao khát được chia sẻ, được thấu hiểu, và cả nỗi sợ hãi về một mối quan hệ không lối thoát.
"Con không biết phải làm gì nữa, Bà Ngoại ạ. Con yêu anh ấy, nhưng con cảm thấy cô đơn quá... như thể con đang nói chuyện với một bức tường," Linh nghẹn ngào, đôi mắt lại ướt lệ. Cô nhìn vào đôi mắt của Bà Ngoại, tìm kiếm sự thấu hiểu, tìm kiếm một lời khuyên có thể soi sáng con đường mờ mịt phía trước.
Bà Ngoại kiên nhẫn lắng nghe, đôi mắt bà vẫn ánh lên vẻ bình thản và yêu thương. Bà không ngắt lời Linh, chỉ khẽ gật đầu, thỉnh thoảng vuốt nhẹ tóc cô. Khi Linh đã trút hết nỗi lòng, Bà Ngoại đặt tay lên bàn tay Linh, nhẹ nhàng xoa xoa.
"Tình yêu như cái cây vậy cháu à, cần thời gian để bén rễ sâu, cần kiên nhẫn để chờ đợi nó đơm hoa kết trái," Bà Ngoại nói, giọng điệu trầm ấm, đầy trải nghiệm. "Đôi khi, đàn ông họ mang gánh nặng riêng mà không biết cách nói ra, không phải vì họ không yêu. Họ nghĩ mình phải mạnh mẽ, phải tự gánh vác tất cả. Họ sợ mình yếu đuối khi chia sẻ. Họ sợ làm người mình yêu lo lắng. Cháu phải hiểu cho họ, phải kiên nhẫn và thấu hiểu."
Lời khuyên của Bà Ngoại như một dòng nước mát, nhưng cũng như một tảng đá nặng trĩu. Linh hiểu những gì Bà Ngoại nói. Cô biết Khánh đang có những gánh nặng riêng, biết anh đang cố gắng vì tương lai của cả hai. Nhưng liệu sự kiên nhẫn của cô có giới hạn? Liệu cô có thể chờ đợi mãi một tương lai mà cô không chắc chắn? Liệu cô có thể mãi mãi là người đứng phía sau, nhìn anh gánh vác mà không thể sẻ chia? Cái ôm của Bà Ngoại thật ấm áp, nhưng nỗi nặng lòng trong tim Linh thì vẫn còn nguyên đó, thậm chí còn nặng hơn khi cô phải tự vấn về khả năng kiên nhẫn của chính mình.
***
Chiều tà, Linh rời nhà Bà Ngoại. Những tia nắng cuối ngày trải vàng trên con đường lát đá, tạo nên một khung cảnh huyền ảo. Gió thổi nhẹ, mang theo mùi hương của đất ẩm và lá cây. Tiếng gió xào xạc qua tán lá, tiếng lá khô rơi lạo xạo dưới chân, tất cả tạo nên một bản nhạc buồn man mác.
Linh đi bộ chậm rãi trên con đường quen thuộc, đầu óc vẫn còn văng vẳng lời Bà Ngoại. Cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút sau khi trút bầu tâm sự, nhưng lời khuyên về sự kiên nhẫn và thấu hiểu lại khiến cô suy nghĩ rất nhiều. "Kiên nhẫn", "thấu hiểu", "gánh nặng của đàn ông"... Cô hiểu những điều đó, hiểu rằng Khánh đang phải đối mặt với những áp lực vô hình từ gia đình, từ công việc, từ kỳ vọng của xã hội mà cô chưa thể nào thấu hiểu hết. Nhưng liệu sự kiên nhẫn của cô có giới hạn? Liệu cô có thể chờ đợi mãi một tương lai mà cô không chắc chắn? Liệu anh có bao giờ mở lòng, có bao giờ cho cô cơ hội để thực sự sẻ chia gánh nặng ấy?
Linh nhìn về phía chân trời đang dần nhuộm đỏ, ánh hoàng hôn rực rỡ nhưng cũng đầy vẻ u hoài. Một cảm giác nặng lòng vẫn còn đó, quẩn quanh trong tâm trí cô. Cô hít thở thật sâu, cố gắng cảm nhận không khí trong lành, để những suy nghĩ hỗn độn dần được sắp xếp. Cô nhìn ngắm những ngôi nhà cũ kỹ, những con hẻm nhỏ với những mảnh đời bình dị, và chợt nhận ra rằng, cuộc sống vẫn cứ trôi đi, dù cô có đau khổ hay tuyệt vọng đến đâu.
"Mình phải kiên nhẫn đến bao giờ? Liệu anh ấy có bao giờ mở lòng không? Hay mình phải tự tìm hạnh phúc cho mình?" Câu hỏi đó vang lên trong đầu Linh, không còn là tiếng nói yếu ớt mà là một sự tự vấn mạnh mẽ hơn. Lời khuyên của Bà Ngoại, dù ấm áp và thấu hiểu, nhưng lại không thể xua tan hoàn toàn nỗi lo lắng về một tương lai bấp bênh. Nó chỉ càng làm cô nhận ra rằng, sự kiên nhẫn của cô không phải là vô hạn. Nó giống như một sợi dây thun đã bị kéo căng đến giới hạn, chỉ chờ một tác động nhỏ nữa là sẽ đứt rời.
Trong sâu thẳm, một ý niệm mơ hồ về việc tìm kiếm con đường riêng cho bản thân bắt đầu hình thành trong tâm trí Linh. Có lẽ, đã đến lúc cô phải tự đứng lên, tự tìm lấy lối thoát cảm xúc cho riêng mình. Có lẽ, cô cần phải quay lại với những đam mê đã bị lãng quên, với những mảnh ghép của chính mình mà cô đã bỏ lại phía sau vì tình yêu. Tình yêu không phải là tất cả, và hạnh phúc của cô không thể mãi mãi phụ thuộc vào một người không thể hoặc không muốn chia sẻ. Cô cần phải tự tìm lấy giá trị bản thân, ngoài mối quan hệ này. Ánh hoàng hôn dần tắt, màn đêm buông xuống, nhưng trong lòng Linh, một tia sáng mới, yếu ớt nhưng đầy hy vọng, đã bắt đầu le lói. Cô không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng cô biết, cô không thể mãi mãi đứng yên một chỗ để chờ đợi.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.