Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 164: Lời Nhắc Nhở Từ Mẹ: Gánh Nặng Gia Tộc
Chiều tà, Linh rời nhà Bà Ngoại. Những tia nắng cuối ngày trải vàng trên con đường lát đá, tạo nên một khung cảnh huyền ảo. Gió thổi nhẹ, mang theo mùi hương của đất ẩm và lá cây. Tiếng gió xào xạc qua tán lá, tiếng lá khô rơi lạo xạo dưới chân, tất cả tạo nên một bản nhạc buồn man mác.
Linh đi bộ chậm rãi trên con đường quen thuộc, đầu óc vẫn còn văng vẳng lời Bà Ngoại. Cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút sau khi trút bầu tâm sự, nhưng lời khuyên về sự kiên nhẫn và thấu hiểu lại khiến cô suy nghĩ rất nhiều. "Kiên nhẫn", "thấu hiểu", "gánh nặng của đàn ông"... Cô hiểu những điều đó, hiểu rằng Khánh đang phải đối mặt với những áp lực vô hình từ gia đình, từ công việc, từ kỳ vọng của xã hội mà cô chưa thể nào thấu hiểu hết. Nhưng liệu sự kiên nhẫn của cô có giới hạn? Liệu cô có thể chờ đợi mãi một tương lai mà cô không chắc chắn? Liệu anh có bao giờ mở lòng, có bao giờ cho cô cơ hội để thực sự sẻ chia gánh nặng ấy?
Linh nhìn về phía chân trời đang dần nhuộm đỏ, ánh hoàng hôn rực rỡ nhưng cũng đầy vẻ u hoài. Một cảm giác nặng lòng vẫn còn đó, quẩn quanh trong tâm trí cô. Cô hít thở thật sâu, cố gắng cảm nhận không khí trong lành, để những suy nghĩ hỗn độn dần được sắp xếp. Cô nhìn ngắm những ngôi nhà cũ kỹ, những con hẻm nhỏ với những mảnh đời bình dị, và chợt nhận ra rằng, cuộc sống vẫn cứ trôi đi, dù cô có đau khổ hay tuyệt vọng đến đâu.
"Mình phải kiên nhẫn đến bao giờ? Liệu anh ấy có bao giờ mở lòng không? Hay mình phải tự tìm hạnh phúc cho mình?" Câu hỏi đó vang lên trong đầu Linh, không còn là tiếng nói yếu ớt mà là một sự tự vấn mạnh mẽ hơn. Lời khuyên của Bà Ngoại, dù ấm áp và thấu hiểu, nhưng lại không thể xua tan hoàn toàn nỗi lo lắng về một tương lai bấp bênh. Nó chỉ càng làm cô nhận ra rằng, sự kiên nhẫn của cô không phải là vô hạn. Nó giống như một sợi dây thun đã bị kéo căng đến giới hạn, chỉ chờ một tác động nhỏ nữa là sẽ đứt rời.
Trong sâu thẳm, một ý niệm mơ hồ về việc tìm kiếm con đường riêng cho bản thân bắt đầu hình thành trong tâm trí Linh. Có lẽ, đã đến lúc cô phải tự đứng lên, tự tìm lấy lối thoát cảm xúc cho riêng mình. Có lẽ, cô cần phải quay lại với những đam mê đã bị lãng quên, với những mảnh ghép của chính mình mà cô đã bỏ lại phía sau vì tình yêu. Tình yêu không phải là tất cả, và hạnh phúc của cô không thể mãi mãi phụ thuộc vào một người không thể hoặc không muốn chia sẻ. Cô cần phải tự tìm lấy giá trị bản thân, ngoài mối quan hệ này. Ánh hoàng hôn dần tắt, màn đêm buông xuống, nhưng trong lòng Linh, một tia sáng mới, yếu ớt nhưng đầy hy vọng, đã bắt đầu le lói. Cô không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng cô biết, cô không thể mãi mãi đứng yên một chỗ để chờ đợi.
***
Trong khi Linh đang đi bộ trên con đường về nhà, đắm chìm trong những suy tư về tương lai và sự kiên nhẫn, thì ở một góc khác của thành phố, Khánh cũng đang đối mặt với những gánh nặng vô hình của riêng mình. Chiều muộn, trời chạng vạng, có chút se lạnh, Khánh lê bước trở về căn hộ thuê nhỏ gọn của mình sau một ngày dài ở công ty. Căn hộ nằm trong một khu chung cư cũ kỹ, ngăn nắp đến mức tối giản, nhưng lại thiếu vắng hơi ấm của một mái nhà thực sự. Nó phản ánh rõ nét cuộc sống bận rộn, áp lực và ít chăm chút cho bản thân của anh. Tiếng xe cộ từ xa vọng vào, hòa lẫn với tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa sổ cũ kỹ, tạo nên một bản giao hưởng cô độc của thành phố về đêm. Mùi cà phê nguội còn vương vấn trên bàn làm việc, lẫn với mùi giấy tờ công việc chất chồng, gợi lên một bầu không khí yên tĩnh đến đáng sợ, một sự cô đơn nặng trĩu mà anh đã quen thuộc.
Khánh buông mình xuống chiếc ghế sofa đã sờn cũ, cơ thể rã rời. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những con số khô khan, những deadline chồng chất, những cuộc họp căng thẳng vẫn còn ám ảnh trong tâm trí. Đầu anh ong ong, như có hàng ngàn sợi dây đang thít chặt lại. Anh với tay lấy chiếc điện thoại, bật màn hình. Ánh sáng xanh hắt lên khuôn mặt góc cạnh, đường nét nam tính nhưng giờ đây lại hằn rõ vẻ mệt mỏi, ít biểu cảm. Đôi mắt sâu của anh nhìn chằm chằm vào màn hình, không thực sự nhìn thấy gì, chỉ là một thói quen vô thức.
Một tin nhắn bất ngờ xuất hiện trên màn hình, mang tên "Mẹ". Trái tim Khánh chợt thắt lại, một cảm giác nặng trĩu dâng lên trong lòng. Anh biết, mỗi khi mẹ nhắn tin vào giờ này, đó không chỉ là những lời hỏi thăm thông thường. Nó luôn đi kèm với một điều gì đó mà anh biết mình chưa sẵn sàng để đối mặt.
Anh thở dài, một hơi thở dài mệt mỏi và miễn cưỡng, trước khi mở tin nhắn. "Tối nay con về nhà ăn cơm với mẹ nhé, mẹ có chuyện muốn nói." Dòng chữ ngắn gọn nhưng chứa đựng cả một bầu trời áp lực vô hình. Khánh không cần phải suy nghĩ nhiều để biết "chuyện muốn nói" của mẹ là gì. Nó đã lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần trong những tháng gần đây, như một điệp khúc buồn tẻ nhưng không ngừng vang vọng trong tâm trí anh.
Anh gõ vội câu trả lời: "Vâng, con về ngay ạ." Giọng nói của anh, dù chỉ là trong suy nghĩ, cũng tràn ngập sự mệt mỏi và miễn cưỡng. Anh buông điện thoại xuống, nặng nề xoa thái dương, cố gắng xoa dịu những nhức nhối đang bủa vây. Anh biết mình không thể trốn tránh. Trốn tránh mẹ, trốn tránh gia đình, cũng đồng nghĩa với việc trốn tránh trách nhiệm mà anh luôn cảm thấy phải gánh vác. Miễn cưỡng đứng dậy, anh lê bước vào phòng thay đồ, chọn một chiếc áo sơ mi màu xám tro, phẳng phiu nhưng cũng đơn điệu, để che đi sự rệu rã bên trong. Anh biết, tối nay sẽ là một buổi tối dài.
***
Đêm dần buông, không khí mát mẻ hơn hẳn khi Khánh bước xuống xe buýt gần nhà mẹ. Ngôi nhà của Bà Hoa nằm trong một con hẻm yên bình, được xây theo kiến trúc truyền thống, với những mái ngói rêu phong và cánh cửa gỗ sẫm màu. Nó luôn gợi cho Khánh một cảm giác ấm cúng, quen thuộc, nhưng hôm nay, sự ấm cúng ấy lại pha lẫn một chút gì đó trang trọng, thậm chí là ngột ngạt. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng thu hết không khí trong lành vào lồng ngực, như để chuẩn bị cho một trận chiến vô hình.
Vừa đẩy cánh cổng sắt nhỏ, mùi thức ăn tối thoang thoảng đã xộc vào mũi, là mùi cá kho tộ mà anh thích. Lẫn trong đó là mùi trầm hương dịu nhẹ, thường được thắp vào mỗi buổi tối, khiến không gian ngôi nhà càng thêm phần tĩnh mịch và thiêng liêng. Tiếng ti vi nhỏ từ phòng trong vọng ra, lẫn với tiếng bát đĩa va chạm nhẹ từ bếp, tạo nên một bản nhạc quen thuộc của một gia đình Việt Nam truyền thống.
Bà Hoa đã ngồi sẵn ở phòng khách, tay cầm tách trà hoa cúc nóng hổi, đôi mắt nhìn ra cửa như đang chờ đợi. Dáng người bà nhỏ nhắn, mái tóc đã điểm bạc được búi gọn gàng, khuôn mặt hiền từ nhưng ẩn chứa nhiều lo toan. Khi thấy Khánh bước vào, đôi mắt bà ánh lên vẻ nhẹ nhõm, nhưng ngay lập tức chuyển sang nét lo lắng pha lẫn sự nghiêm nghị quen thuộc. Bà đặt tách trà xuống bàn, nở một nụ cười gượng gạo.
"Con về rồi đấy à? Mẹ cứ tưởng con bận đến nỗi quên đường về nhà rồi chứ," Bà Hoa nói, giọng quan tâm nhưng có chút trách móc nhẹ nhàng. Bà đứng dậy, đi về phía Khánh, đưa tay vuốt nhẹ vạt áo anh, ánh mắt dò xét. "Con dạo này gầy quá, có ăn uống đầy đủ không? Công việc dù có bận đến mấy thì cũng phải giữ gìn sức khỏe. Sức khỏe là vàng con ạ."
Khánh cảm thấy một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng. Anh biết mẹ luôn quan tâm, nhưng sự quan tâm này đôi khi trở thành một gánh nặng vô hình, đặc biệt là khi nó đi kèm với những kỳ vọng mà anh chưa thể đáp ứng. Anh cố gắng nở một nụ cười trấn an, dù nụ cười ấy có phần gượng gạo. "Con vẫn ổn ạ, mẹ đừng lo. Công việc bận rộn một chút thôi. Mẹ nấu gì mà thơm thế?" Anh cố gắng lái câu chuyện sang hướng khác, tìm cách kéo dài khoảnh khắc bình yên ít ỏi này.
Bà Hoa khẽ lắc đầu, nụ cười trên môi bà tắt hẳn. Bà quay lại ghế ngồi, ra hiệu cho Khánh ngồi xuống đối diện. "Mẹ có chuẩn bị cơm rồi, con vào ăn chút đi đã. Ăn xong rồi hai mẹ con mình nói chuyện." Giọng bà vẫn nhỏ nhẹ, chậm rãi, nhưng Khánh cảm nhận được sự căng thẳng đang lớn dần trong không khí, như một đám mây đen vần vũ sắp sửa trút cơn mưa. Anh biết, buổi nói chuyện này sẽ không thể tránh khỏi. Anh ngồi xuống đối diện mẹ, cảm nhận từng hơi thở của mình trở nên nặng nề hơn. Bữa cơm tối diễn ra trong sự im lặng gần như tuyệt đối, chỉ có tiếng đũa bát va chạm khe khẽ và tiếng Bà Hoa thỉnh thoảng giục anh ăn thêm. Anh ăn không cảm thấy vị gì, mọi giác quan đều dồn vào sự lo lắng cho cuộc nói chuyện sắp tới.
***
Sau bữa cơm, Bà Hoa không vội vã dọn dẹp. Bà pha thêm một ấm trà nóng, đặt trước mặt Khánh một chén trà hoa cúc thơm ngát. Ánh đèn vàng dịu từ chiếc đèn chùm cổ điển trên trần nhà rọi xuống, tạo nên một không gian ấm cúng, nhưng đối với Khánh lúc này, nó lại trở thành một "phòng thẩm vấn" ngột ngạt. Tiếng xe cộ bên ngoài đã thưa thớt dần, nhường chỗ cho sự tĩnh mịch của màn đêm. Sự im lặng nặng nề bao trùm lấy căn phòng, chỉ còn lại tiếng nước trà rót vào chén và tiếng thở đều đều của hai mẹ con.
Bà Hoa nhìn thẳng vào Khánh, đôi mắt bà ánh lên vẻ nghiêm túc hơn bao giờ hết. "Khánh này, con không còn trẻ nữa." Bà bắt đầu, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo một sức nặng không thể chối từ. "Con đã hai mươi chín tuổi rồi. Bạn bè con, những đứa nhỏ hơn con, đều đã yên bề gia thất, có con bế con bồng cả rồi. Mẹ và Ông Nội mong con sớm yên bề gia thất, có vợ có con. Dòng họ mình cũng đang trông chờ vào con. Con là con trai trưởng, là trụ cột tương lai. Con tính thế nào với con bé Linh đây?"
Từng lời nói của Bà Hoa như những tảng đá vô hình, không ngừng đè nặng lên vai Khánh. Anh cảm thấy nghẹt thở, như có một sợi dây vô hình đang siết chặt lấy cổ họng. Anh biết mẹ có lý, nhưng anh không thể nói ra hết những khó khăn mình đang gánh chịu, những áp lực tài chính, công việc, và cả sự mệt mỏi tinh thần đã bào mòn anh từng ngày. Anh cúi gằm mặt, đôi tay dưới gầm bàn nắm chặt lại, các khớp ngón tay trắng bệch. Anh cảm nhận được từng nhịp đập thình thịch trong lồng ngực mình.
"Con... con biết rồi mẹ," Khánh thì thầm, giọng nói nhỏ dần, bất lực. Anh cố gắng ngẩng đầu lên, nhìn vào đôi mắt đầy kỳ vọng của mẹ, nhưng lại không thể chịu đựng được ánh nhìn đó quá lâu. "Nhưng công việc của con dạo này quá nhiều áp lực, con cần thêm thời gian để ổn định tài chính. Con không muốn Linh phải khổ khi đến với con lúc con còn chưa vững vàng. Con muốn mang đến cho cô ấy một cuộc sống tốt đẹp, không phải lo toan."
Lời giải thích của Khánh nghe có vẻ hợp lý, nhưng trong sâu thẳm, anh biết đó chỉ là một phần nhỏ của sự thật. Anh đang cố gắng bảo vệ Linh, đúng. Nhưng anh cũng đang cố gắng bảo vệ chính mình khỏi cảm giác bất lực, khỏi sự yếu đuối khi không thể đáp ứng được kỳ vọng của gia đình, và cả của chính bản thân anh. Anh không muốn Linh phải cùng anh gánh vác những áp lực này, bởi vì chính anh cũng đang không biết phải gánh vác chúng như thế nào. Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng – câu nói đó, mặc dù chưa thốt ra, nhưng đã bắt đầu hình thành rõ nét trong tâm trí Khánh, như một lời biện hộ đau đớn cho chính anh.
Bà Hoa thở dài, tiếng thở dài ấy mang theo sự thất vọng rõ rệt. "Lo cho con bé Linh thì tốt thôi, nhưng con nghĩ con bé có đợi con mãi được không? Con bé cũng có tuổi rồi. Hơn nữa, con cứ đợi mãi thì bao giờ mới vững vàng? Đàn ông con trai, phải có gia đình thì mới ổn định, mới có động lực để phấn đấu chứ. Ông Nội cũng đã nhắc đi nhắc lại với mẹ rồi. Con nghĩ xem, cả dòng họ nhìn vào, con là cháu đích tôn, lại là con trai cả... Con không thể mãi chần chừ như vậy được."
Áp lực từ Ông Nội, từ dòng họ, từ những kỳ vọng truyền thống... tất cả như một bức tường vô hình đang bao vây lấy Khánh, khiến anh không thể thở nổi. Anh cảm thấy cô độc, bất lực. Anh muốn mở lòng, muốn chia sẻ những khó khăn, những nỗi sợ hãi về tương lai không chắc chắn của mình, nhưng anh biết mẹ sẽ không hiểu. Đối với mẹ, trách nhiệm của đàn ông là phải gánh vác tất cả một mình, phải mạnh mẽ, phải là trụ cột. Chia sẻ gánh nặng với mẹ, hay với Linh, đối với anh lúc này, dường như là một sự yếu đuối không thể chấp nhận. Anh chỉ biết cúi gằm mặt, lắng nghe những lời nói của mẹ như những tiếng chuông vô vọng đang điểm vào tâm can. Anh không biết phải làm sao để thoát ra khỏi mớ bòng bong này. Sự mệt mỏi trong mắt anh, sự bất lực trong cử chỉ của anh, tất cả đều đang tố cáo một tâm hồn đang dần kiệt quệ.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.