Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 165: Gánh Nặng Từ Dòng Họ: Lời Nhắc Của Ông Nội
Khánh bước vào căn hộ của mình, cánh cửa khép lại sau lưng anh với một tiếng "cạch" khô khốc, như đóng sập lại một phần nhỏ bé của thế giới bên ngoài. Đồng hồ đã điểm gần mười một giờ đêm, nhưng cái nóng oi ả của Sài Gòn vẫn còn vương vấn trong không khí, len lỏi qua từng kẽ cửa, bám víu lấy da thịt. Anh cởi chiếc áo khoác vest nặng nề, quăng nó lên thành ghế sofa một cách uể oải, không còn tâm trí để gấp gọn gàng như mọi khi. Chiếc cà vạt nới lỏng, sợi vải lụa mềm mại dường như cũng đang siết chặt lấy cổ họng anh, nhắc nhở về những gánh nặng vừa trút xuống từ cuộc trò chuyện với Bà Hoa.
Anh thả mình xuống ghế sofa, tấm lưng rã rời chìm sâu vào lớp đệm đã cũ. Toàn thân anh như một cỗ máy vừa chạy hết công suất, giờ đây chỉ muốn được nằm bất động. Ánh đèn vàng yếu ớt từ chiếc đèn trần hắt xuống, tạo thành một vầng sáng cô độc trên nền gạch men lạnh lẽo. Anh nhìn lên trần nhà, nơi chiếc quạt trần cũ kỹ vẫn cần mẫn quay đều, tạo ra một luồng gió yếu ớt nhưng không đủ để xua đi cái nóng bức trong phòng, cũng như không đủ để làm dịu đi ngọn lửa thiêu đốt trong tâm trí anh. Tiếng quạt vù vù đều đặn, hòa cùng tiếng còi xe hiếm hoi vọng lại từ xa, tạo nên một bản giao hưởng đơn điệu của đêm khuya thành phố. Mùi ẩm mốc nhẹ nhàng, đặc trưng của những căn hộ ít được chăm sóc cẩn thận vì chủ nhân quá bận rộn, lẩn quất trong không khí, càng làm anh cảm thấy ngột ngạt.
Đôi mắt Khánh nhắm nghiền, cố gắng tìm kiếm một chút bình yên trong bóng tối mịt mùng của tâm trí. Nhưng những lời của Bà Hoa vẫn văng vẳng bên tai, những tảng đá vô hình cứ chồng chất lên nhau, tạo thành một bức tường kiên cố, không cho anh bất cứ lối thoát nào. "Con không còn trẻ nữa... bạn bè con đều đã yên bề gia thất... dòng họ mình cũng đang trông chờ vào con... con không thể mãi chần chừ như vậy được." Anh đã cố gắng giải thích, cố gắng bày tỏ những khó khăn tài chính và áp lực công việc, nhưng tất cả đều bị gạt đi bằng một cái thở dài đầy thất vọng. Anh biết, mẹ không cố ý làm anh tổn thương, bà chỉ đang làm tròn bổn phận của một người mẹ, một thành viên của gia đình truyền thống. Nhưng chính sự "làm tròn bổn phận" đó lại trở thành xiềng xích, trói buộc anh vào một tương lai mà anh chưa sẵn sàng, một trách nhiệm mà anh cảm thấy mình chưa đủ sức để gánh vác.
Điện thoại trong túi quần anh rung lên bần bật, phá tan sự tĩnh mịch giả tạo. Khánh giật mình, một cảm giác bất an dâng lên trong lòng. Anh đưa tay vào túi, rút chiếc điện thoại ra, màn hình sáng lên hiển thị một tin nhắn từ số lạ. Anh thoáng nhíu mày, nhưng rồi nhận ra đó là số của Bà Hoa. "Ông Nội muốn gặp con. Ngay bây giờ." Chỉ vỏn vẹn vài chữ, nhưng đủ để khiến trái tim Khánh hẫng đi một nhịp. Ngay bây giờ? Đã muộn thế này rồi sao? Anh nhìn đồng hồ, gần nửa đêm. Không có lời giải thích, không có sự lựa chọn. Chỉ là một mệnh lệnh, một sự thúc giục không thể từ chối.
Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ lồng ngực anh, sâu thẳm và tuyệt vọng hơn bất cứ tiếng thở dài nào trước đó. Anh cảm thấy một sự mệt mỏi cùng cực lan tỏa khắp cơ thể, không chỉ từ công việc mà còn từ gánh nặng gia đình. Anh không biết mình phải làm gì để thoát khỏi vòng luẩn quẩn này. Anh đã nghĩ rằng sau cuộc nói chuyện với mẹ, anh sẽ có một đêm yên tĩnh để suy nghĩ, để tìm ra một lối thoát, dù chỉ là một tia sáng nhỏ. Nhưng không, cuộc sống không cho anh lấy một giây phút nghỉ ngơi. Áp lực không ngừng đổ xuống, như những đợt sóng cuồn cuộn vỗ vào bờ cát, bào mòn dần sức lực và ý chí của anh. Anh lại đứng dậy, bước chân nặng nề hơn khi nãy. Chiếc áo sơ mi đã nhăn nhúm sau một ngày dài, anh thậm chí không buồn thay. Anh biết, Ông Nội không bao giờ gọi anh vào giờ này nếu không có chuyện gì thực sự nghiêm trọng, hay đúng hơn là, thực sự quan trọng đối với gia tộc. Và anh biết, những gì Ông Nội sắp nói sẽ còn nặng nề hơn, còn khó chối từ hơn gấp bội lần những lời khuyên răn của mẹ. Khánh cảm thấy cô độc, bất lực. Anh muốn mở lòng, muốn chia sẻ những khó khăn, những nỗi sợ hãi về tương lai không chắc chắn của mình, nhưng anh biết mẹ sẽ không hiểu, và Ông Nội càng không. Đối với họ, trách nhiệm của đàn ông là phải gánh vác tất cả một mình, phải mạnh mẽ, phải là trụ cột. Chia sẻ gánh nặng với họ, hay với Linh, đối với anh lúc này, dường như là một sự yếu đuối không thể chấp nhận. Anh chỉ biết cúi gằm mặt, lắng nghe những lời nói như những tiếng chuông vô vọng đang điểm vào tâm can. Anh không biết phải làm sao để thoát ra khỏi mớ bòng bong này. Sự mệt mỏi trong mắt anh, sự bất lực trong cử chỉ của anh, tất cả đều đang tố cáo một tâm hồn đang dần kiệt quệ. Anh phải đối mặt với một cuộc "thẩm vấn" khác, một cuộc đối đầu không có lối thoát.
***
Chiếc xe của Khánh lướ qua những con đường vắng hoe của thành phố về đêm, tiếng động cơ đều đều vang lên trong không gian tĩnh mịch. Dù đã khuya, không khí vẫn mang theo cái oi ả đặc trưng của Sài Gòn, nhưng những làn gió lùa qua khe cửa xe lại mang theo chút mát mẻ, như một lời an ủi nhỏ nhoi. Tuy nhiên, Khánh không cảm nhận được điều đó. Toàn bộ giác quan của anh đều tập trung vào con đường phía trước và cái cảm giác nặng nề trong lồng ngực. Anh biết mình đang đi đâu, và những gì đang chờ đợi anh ở đó.
Căn nhà của Ông Nội nằm sâu trong một con hẻm yên tĩnh, nép mình giữa những hàng cây cổ thụ xanh um. Đó là một ngôi nhà cổ kính với kiến trúc Pháp xưa, mái ngói rêu phong và những bức tường vàng đã bạc màu theo thời gian. Khi Khánh bước vào, mùi gỗ cũ lâu năm, mùi nhang trầm thoang thoảng và hương trà nóng hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm và trầm mặc. Tiếng đồng hồ quả lắc tích tắc đều đặn trên tường, âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng nặng nề, như đếm từng giây trôi qua trong không gian đầy áp lực.
Ông Nội đã ngồi sẵn ở bàn trà trong phòng khách, một bộ trà gốm cổ đặt ngay ngắn trước mặt ông. Dù đã gần tám mươi, dáng người ông vẫn thẳng tắp, đôi mắt sắc sảo ẩn sau cặp kính lão nhìn thẳng vào Khánh khi anh vừa bước vào. Gương mặt gầy gò, những nếp nhăn hằn sâu theo năm tháng và bộ râu bạc phơ càng làm tăng thêm vẻ uy nghiêm của ông. Bà Hoa ngồi bên cạnh, im lặng nhưng ánh mắt đầy mong đợi, như một người chứng kiến nhưng cũng là một phần của áp lực vô hình đang đổ xuống Khánh.
“Con đến rồi đấy à, Khánh?” Ông Nội cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo một sự kiên định không thể lay chuyển. Ông không mời Khánh ngồi ngay, mà để anh đứng đó, như một lời nhắc nhở về vị thế và sự tôn kính.
Khánh cúi đầu chào, lòng anh như thắt lại. “Dạ, con chào Ông Nội, chào Mẹ ạ.”
“Ngồi đi con.” Ông Nội khẽ phẩy tay về chiếc ghế đối diện. “Khuya rồi, trà cũng đã nguội bớt, con uống cho ấm bụng.” Ông rót một chén trà, hơi nước bốc lên nghi ngút mang theo hương hoa cúc dịu nhẹ.
Khánh ngồi xuống, đôi tay anh đặt dưới gầm bàn, bất giác nắm chặt lại, các khớp ngón tay trắng bệch. Anh cảm nhận được từng nhịp đập thình thịch trong lồng ngực mình, một cảm giác ngột ngạt bao trùm lấy anh.
Ông Nội không nói thẳng vào vấn đề ngay. Ông nhấp một ngụm trà, rồi bắt đầu gợi chuyện. “Con biết không, Khánh. Cái ngôi nhà này, nó đã chứng kiến biết bao thế hệ của dòng họ mình rồi. Từ đời Ông Cố, Ông Nội, rồi đến đời Cha con, và giờ là con. Mỗi viên gạch, mỗi mái ngói đều thấm đẫm mồ hôi, nước mắt của tổ tiên.” Ông dừng lại, đôi mắt xa xăm nhìn ra khoảng không vô định, như đang hồi tưởng về những câu chuyện đã qua. “Tổ tiên ta, từ thuở khai hoang lập nghiệp, đã luôn đặt nặng hai chữ ‘gia tộc’. Dòng họ phải hưng thịnh, phải có người nối dõi, phải có trụ cột vững vàng để gìn giữ gia phong.”
Khánh lắng nghe từng lời của Ông Nội, cảm thấy như mình đang bị cuốn vào một dòng chảy lịch sử đầy sức nặng. Anh biết, những câu chuyện này không chỉ là lời kể, mà còn là những bài học, những kỳ vọng được truyền từ đời này sang đời khác.
“Cha con mất sớm, gánh nặng gia đình, gánh nặng dòng họ đổ dồn lên vai mẹ con và chú bác. Giờ đây, con là cháu đích tôn, là con trai cả của thế hệ này. Con không chỉ mang họ của Cha, mà còn mang theo kỳ vọng của cả một dòng tộc.” Ông Nội nhìn thẳng vào Khánh, ánh mắt sắc bén như xuyên thấu tâm can anh. “Ông và Bà Hoa đã nói chuyện nhiều rồi. Con đã hai mươi chín tuổi. Cái tuổi này, Cha con ngày xưa đã có con đầu lòng rồi. Bạn bè con, những đứa nhỏ hơn con, đều đã yên bề gia thất, có con bế con bồng cả rồi.”
Những lời này, anh đã nghe từ Bà Hoa, nhưng khi phát ra từ miệng Ông Nội, chúng lại mang một sức nặng hoàn toàn khác. Không còn là lời nhắc nhở nhẹ nhàng, mà là một phán quyết, một mệnh lệnh không thể chối từ.
“Con biết, công việc của con áp lực, tài chính cần ổn định. Nhưng đàn ông con trai, lập gia đình rồi mới có động lực để phấn đấu chứ. Chứ con cứ đợi mãi thì bao giờ mới vững vàng? Con nghĩ xem, cả dòng họ nhìn vào, con là cháu đích tôn, lại là con trai cả... Con không thể mãi chần chừ như vậy được.” Ông Nội nói, giọng ông không hề cao, nhưng từng chữ, từng lời đều như những mũi kim châm vào tâm trí Khánh.
Khánh cố gắng ngẩng đầu lên, ánh mắt mệt mỏi của anh chạm phải ánh mắt đầy kỳ vọng của Ông Nội và Bà Hoa. Anh muốn giải thích, muốn nói về những lo toan, những bất ổn mà anh đang phải đối mặt. “Ông Nội, con... con biết Ông Nội và mẹ lo lắng cho con. Nhưng công việc của con dạo này thực sự rất nhiều áp lực, con cần thêm thời gian để ổn định tài chính. Con không muốn Linh phải khổ khi đến với con lúc con còn chưa vững vàng. Con muốn mang đến cho cô ấy một cuộc sống tốt đẹp, không phải lo toan.”
Ông Nội khẽ nhíu mày, khóe miệng ông hơi trễ xuống, một dấu hiệu cho thấy ông không hài lòng với lời giải thích của Khánh. “Linh là một cô bé tốt, Ông Nội biết. Nhưng con nghĩ con bé có đợi con mãi được không? Hơn nữa, những cái lý do về tiền bạc, về công việc đó, nó chỉ là một phần thôi con ạ. Đàn ông con trai, bản lĩnh là ở chỗ biết sắp xếp, biết gánh vác. Con không thể cứ vin vào những lý do đó mà chần chừ mãi được. Dòng họ mình cần một người nối dõi. Con là trụ cột tương lai. Con không thể làm Ông Nội thất vọng.”
Tiếng chén trà đặt xuống bàn, tạo ra một tiếng động nhỏ vang vọng trong không gian tĩnh lặng, như một sự kết thúc không thể chối từ cho cuộc đối thoại. Khánh cúi gằm mặt, mọi câu chữ đều nghẹn lại trong cổ họng. Anh cảm thấy bất lực, cô độc. Anh muốn mở lòng, muốn chia sẻ những khó khăn, những nỗi sợ hãi về tương lai không chắc chắn của mình, nhưng anh biết Ông Nội sẽ không hiểu. Đối với Ông Nội, trách nhiệm của đàn ông là phải gánh vác tất cả một mình, phải mạnh mẽ, phải là trụ cột. Chia sẻ gánh nặng với Ông Nội, hay với Linh, đối với anh lúc này, dường như là một sự yếu đuối không thể chấp nhận. Anh chỉ biết cúi gằm mặt, lắng nghe những lời nói của Ông Nội như những tiếng chuông vô vọng đang điểm vào tâm can. Anh không biết phải làm sao để thoát ra khỏi mớ bòng bong này. Sự mệt mỏi trong mắt anh, sự bất lực trong cử chỉ của anh, tất cả đều đang tố cáo một tâm hồn đang dần kiệt quệ. Ông Nội đặt chén trà xuống, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, như thể đã đặt một dấu chấm hết cho mọi cuộc tranh luận.
***
Khánh lái xe rời đi, bóng đêm đã bao trùm lấy thành phố, nhưng trong tâm trí anh, dường như mọi thứ còn tối tăm hơn. Từng lời của Ông Nội như những sợi xích vô hình, siết chặt lấy anh, kéo căng anh giữa những kỳ vọng của gia đình và mong muốn xây dựng tương lai cùng Linh. Anh siết chặt vô lăng, các khớp ngón tay trắng bệch, như thể đang cố gắng nắm giữ một thứ gì đó vô hình, một chút sức mạnh còn sót lại trong cơ thể rệu rã. Ánh đèn đường lướt qua cửa kính xe, tạo thành những vệt sáng lờ mờ trên khuôn mặt mệt mỏi của anh. Đôi mắt anh vô định nhìn về phía trước, nhưng tâm trí anh lại đang lạc lối trong một mê cung của những suy nghĩ và áp lực.
Tiếng động cơ xe đều đều, hòa cùng tiếng gió lùa qua khe cửa, tạo thành một bản nhạc buồn bã, day dứt. Anh cảm thấy một sự mệt mỏi cùng cực lan tỏa khắp cơ thể, không chỉ từ công việc mà còn từ gánh nặng gia đình. Anh không biết mình phải làm gì để thoát khỏi vòng luẩn quẩn này. Anh đã cố gắng, đã nỗ lực hết sức để đáp ứng mọi kỳ vọng, nhưng dường như càng cố gắng, anh càng lún sâu vào một cái hố không đáy. Áp lực tài chính, áp lực công việc, áp lực gia đình... tất cả như những ngọn núi khổng lồ, đè nặng lên vai anh, khiến anh không thể thở nổi.
Anh nhớ đến Linh, nhớ đến ánh mắt mong chờ của cô, nhớ đến những bữa ăn im lặng, những cái ôm không còn đủ ấm. Anh chợt tự hỏi, liệu anh có phải là người khiến cô hạnh phúc? Hay anh chỉ đang vô tình kéo cô vào cái vòng xoáy mệt mỏi của chính mình? Lời khuyên của Bà Ngoại mà Linh đã kể cho anh nghe cách đây không lâu, về "gánh nặng của đàn ông", giờ đây lại hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết. Nhưng Linh có thực sự hiểu được gánh nặng đó không? Hay cô chỉ thấy sự im lặng, sự né tránh của anh mà không thể chạm đến tận cùng nỗi lòng anh?
Cảm giác bất lực dâng lên, nhấn chìm anh trong sự tuyệt vọng. Anh muốn nói, muốn chia sẻ mọi thứ với Linh, nhưng những lời nói cứ nghẹn lại trong cổ họng. Anh sợ. Anh sợ rằng khi anh mở lòng, anh sẽ chỉ cho cô thấy một người đàn ông yếu đuối, một người đàn ông không đủ bản lĩnh để gánh vác. Anh sợ rằng khi cô hiểu được tất cả những gì anh đang phải trải qua, cô sẽ không còn nhìn anh bằng ánh mắt ngưỡng mộ hay yêu thương nữa. Đối với anh lúc này, việc chia sẻ gánh nặng dường như là một sự yếu đuối không thể chấp nhận.
"Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Câu nói đó, mặc dù chưa bao giờ thốt ra thành lời, nhưng đã bắt đầu hình thành rõ nét trong tâm trí Khánh, như một lời biện hộ đau đớn cho chính anh. Nó không phải là một lời chia tay, mà là một sự thừa nhận cay đắng về giới hạn của bản thân. Anh vẫn yêu Linh, yêu cô bằng cả trái tim, nhưng tình yêu đó giờ đây đang bị đè nén dưới hàng tấn áp lực, bị bào mòn bởi sự mệt mỏi và bất lực. Anh cảm thấy mình không còn đủ năng lượng, không đủ sự tươi mới để mang đến cho Linh một tình yêu trọn vẹn, một hạnh phúc đúng nghĩa.
Cũng có thể, Linh sẽ tìm thấy một lối thoát khác, một con đường khác cho riêng mình. Có thể cô sẽ quay lại với đam mê nghệ thuật, tìm kiếm sự bình yên trong những nét vẽ, những gam màu mà anh không thể mang lại. Anh nghĩ đến nụ cười rạng rỡ của Linh khi cô nói về những bức tranh của mình, về những giấc mơ mà cô từng ấp ủ. Và rồi anh lại cảm thấy một sự đau xót lạ lùng. Anh, với tất cả những gánh nặng này, có xứng đáng được giữ cô ở lại không?
Chiếc xe dừng lại trước căn hộ của anh, ánh đèn vàng yếu ớt hắt ra từ ô cửa sổ. Cảm giác lạnh lẽo bao trùm lấy anh, không phải cái lạnh của đêm khuya, mà là cái lạnh từ sâu thẳm tâm hồn. Anh ngồi bất động trong xe một lúc lâu, không muốn đối mặt với sự trống trải của căn phòng, cũng như sự trống trải trong chính mình. Anh cảm thấy như mình đang ở trên một sợi dây, một đầu là gia đình, truyền thống và trách nhiệm, đầu kia là tình yêu và khao khát hạnh phúc của Linh và của chính anh. Và anh không biết, anh có thể giữ thăng bằng được bao lâu nữa.
Áp lực từ gia đình không chỉ khiến anh thu mình lại, mà còn khiến anh dần mất đi khả năng giao tiếp, khả năng mở lòng với người mà anh yêu thương nhất. Anh biết, sự im lặng của anh đang tạo ra một khoảng cách vô hình giữa anh và Linh, một khoảng cách mà anh không biết phải làm sao để lấp đầy. Anh chỉ biết rằng, càng ngày anh càng cảm thấy cô độc, kiệt quệ, và không còn đủ sức để yêu cho đúng.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.