Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 166: Khoảng Cách Giữa Những Lời Không Nói

Tiếng động cơ xe đều đều, hòa cùng tiếng gió lùa qua khe cửa, tạo thành một bản nhạc buồn bã, day dứt. Anh cảm thấy một sự mệt mỏi cùng cực lan tỏa khắp cơ thể, không chỉ từ công việc mà còn từ gánh nặng gia đình. Anh không biết mình phải làm gì để thoát khỏi vòng luẩn quẩn này. Anh đã cố gắng, đã nỗ lực hết sức để đáp ứng mọi kỳ vọng, nhưng dường như càng cố gắng, anh càng lún sâu vào một cái hố không đáy. Áp lực tài chính, áp lực công việc, áp lực gia đình... tất cả như những ngọn núi khổng lồ, đè nặng lên vai anh, khiến anh không thể thở nổi.

Anh nhớ đến Linh, nhớ đến ánh mắt mong chờ của cô, nhớ đến những bữa ăn im lặng, những cái ôm không còn đủ ấm. Anh chợt tự hỏi, liệu anh có phải là người khiến cô hạnh phúc? Hay anh chỉ đang vô tình kéo cô vào cái vòng xoáy mệt mỏi của chính mình? Lời khuyên của Bà Ngoại mà Linh đã kể cho anh nghe cách đây không lâu, về "gánh nặng của đàn ông", giờ đây lại hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết. Nhưng Linh có thực sự hiểu được gánh nặng đó không? Hay cô chỉ thấy sự im lặng, sự né tránh của anh mà không thể chạm đến tận cùng nỗi lòng anh?

Cảm giác bất lực dâng lên, nhấn chìm anh trong sự tuyệt vọng. Anh muốn nói, muốn chia sẻ mọi thứ với Linh, nhưng những lời nói cứ nghẹn lại trong cổ họng. Anh sợ. Anh sợ rằng khi anh mở lòng, anh sẽ chỉ cho cô thấy một người đàn ông yếu đuối, một người đàn ông không đủ bản lĩnh để gánh vác. Anh sợ rằng khi cô hiểu được tất cả những gì anh đang phải trải qua, cô sẽ không còn nhìn anh bằng ánh mắt ngưỡng mộ hay yêu thương nữa. Đối với anh lúc này, việc chia sẻ gánh nặng dường như là một sự yếu đuối không thể chấp nhận.

"Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Câu nói đó, mặc dù chưa bao giờ thốt ra thành lời, nhưng đã bắt đầu hình thành rõ nét trong tâm trí Khánh, như một lời biện hộ đau đớn cho chính anh. Nó không phải là một lời chia tay, mà là một sự thừa nhận cay đắng về giới hạn của bản thân. Anh vẫn yêu Linh, yêu cô bằng cả trái tim, nhưng tình yêu đó giờ đây đang bị đè nén dưới hàng tấn áp lực, bị bào mòn bởi sự mệt mỏi và bất lực. Anh cảm thấy mình không còn đủ năng lượng, không đủ sự tươi mới để mang đến cho Linh một tình yêu trọn vẹn, một hạnh phúc đúng nghĩa.

Cũng có thể, Linh sẽ tìm thấy một lối thoát khác, một con đường khác cho riêng mình. Có thể cô sẽ quay lại với đam mê nghệ thuật, tìm kiếm sự bình yên trong những nét vẽ, những gam màu mà anh không thể mang lại. Anh nghĩ đến nụ cười rạng rỡ của Linh khi cô nói về những bức tranh của mình, về những giấc mơ mà cô từng ấp ủ. Và rồi anh lại cảm thấy một sự đau xót lạ lùng. Anh, với tất cả những gánh nặng này, có xứng đáng được giữ cô ở lại không?

Chiếc xe dừng lại trước căn hộ của anh, ánh đèn vàng yếu ớt hắt ra từ ô cửa sổ. Cảm giác lạnh lẽo bao trùm lấy anh, không phải cái lạnh của đêm khuya, mà là cái lạnh từ sâu thẳm tâm hồn. Anh ngồi bất động trong xe một lúc lâu, không muốn đối mặt với sự trống trải của căn phòng, cũng như sự trống trải trong chính mình. Anh cảm thấy như mình đang ở trên một sợi dây, một đầu là gia đình, truyền thống và trách nhiệm, đầu kia là tình yêu và khao khát hạnh phúc của Linh và của chính anh. Và anh không biết, anh có thể giữ thăng bằng được bao lâu nữa.

Áp lực từ gia đình không chỉ khiến anh thu mình lại, mà còn khiến anh dần mất đi khả năng giao tiếp, khả năng mở lòng với người mà anh yêu thương nhất. Anh biết, sự im lặng của anh đang tạo ra một khoảng cách vô hình giữa anh và Linh, một khoảng cách mà anh không biết phải làm sao để lấp đầy. Anh chỉ biết rằng, càng ngày anh càng cảm thấy cô độc, kiệt quệ, và không còn đủ sức để yêu cho đúng.

***

Đã hơn mười giờ đêm, Tập đoàn X chìm trong sự tĩnh lặng của một tòa nhà văn phòng khổng lồ, nơi chỉ còn lác đác vài ô cửa sổ còn sáng đèn, như những đôi mắt thức trắng giữa đêm khuya. Trong căn phòng của mình ở tầng 25, Khánh vẫn ngồi bất động trước màn hình máy tính, ánh sáng xanh lạnh lẽo hắt lên khuôn mặt góc cạnh, vốn dĩ nam tính nhưng giờ đây lại mang vẻ mệt mỏi, hằn rõ những dấu vết của sự kiệt sức. Anh đã ở đây từ sáng sớm, làm việc không ngừng nghỉ, chìm đắm trong những con số, biểu đồ phức tạp của dự án "Tái cấu trúc và mở rộng thị trường" mà anh đang phụ trách. Không gian xung quanh anh thoang thoảng mùi cà phê đã nguội lạnh từ vài tiếng trước, hòa lẫn với mùi giấy tờ và mực in, tạo nên một không khí đặc trưng của sự làm việc cật lực. Tiếng gõ bàn phím của Khánh vang lên đều đặn, nhanh và dứt khoát, như một cỗ máy không ngừng nghỉ, cố gắng hoàn thành nốt phần việc còn dang dở.

Điện thoại của anh rung lên liên tục trên mặt bàn kính, cạnh một chồng tài liệu cao ngất ngưởng. Nó sáng lên với tên "Linh", kèm theo một biểu tượng trái tim nhỏ mà cô đã đặt từ lâu. Khánh chỉ liếc qua, đôi mắt sâu trũng dưới quầng thâm thoáng qua một tia dao động, nhưng rồi anh lại gạt nhẹ điện thoại sang một bên, tiếp tục tập trung vào màn hình. Anh biết đó là Linh. Anh biết cô đang lo lắng, đang chờ đợi. Nhưng anh không thể. Anh không thể ngừng lại. Gánh nặng từ những lời của Ông Nội và Bà Hoa chiều nay, về trách nhiệm gia tộc, về việc "yên bề gia thất", về sự kỳ vọng vào một người đàn ông "đích thực", tất cả như những xiềng xích vô hình trói chặt anh vào chiếc ghế này. Công việc không chỉ là một nghĩa vụ, mà còn là một lối thoát, một cách để anh cảm thấy mình đang tiến về phía trước, đang xây dựng một cái gì đó đủ vững chắc để đối mặt với tất cả.

"Anh Khánh, anh về đi, muộn rồi. Mai làm tiếp cũng được mà."

Giọng nói hiền lành của Kiên, đồng nghiệp trẻ tuổi, vang lên từ phía sau. Kiên, với dáng người cao ráo, gương mặt hiền lành và cặp kính cận, là một trong số ít người còn nán lại công ty giờ này. Cậu ta đang thu dọn đồ đạc, chuẩn bị ra về. Khánh không ngẩng đầu lên, tiếng gõ phím vẫn không ngừng.

"Để anh cố nốt chút này. Sắp xong rồi." Khánh trả lời cụt lủn, giọng khàn đặc vì ít nói và mệt mỏi.

Kiên đứng đó một lúc, nhìn bóng lưng gầy gò của Khánh, rồi thở dài. Cậu hiểu áp lực mà Khánh đang phải chịu, nhất là với dự án này. Giám đốc liên tục thúc ép, và Khánh luôn là người gánh vác nhiều nhất. "Anh nhớ giữ sức khỏe đó. Đừng để kiệt sức. Cố gắng quá cũng không tốt đâu."

Khánh chỉ khẽ gật đầu, như một phản ứng vô thức, mắt vẫn dán chặt vào màn hình. Tiếng bước chân của Kiên xa dần, rồi cánh cửa khẽ đóng lại, trả lại căn phòng về với sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối. Chỉ còn lại Khánh, và những suy nghĩ nặng trĩu.

*Phải làm, phải làm nhiều hơn nữa. Chỉ có như vậy mới đủ... đủ để gánh vác mọi thứ.* Anh tự nhủ. Đủ để có một tương lai vững chắc cho Linh, đủ để đáp ứng kỳ vọng của gia đình, đủ để chứng minh rằng anh là một người đàn ông đáng tin cậy. Nhưng anh cũng biết, mỗi giây phút anh chìm sâu vào công việc, anh lại đẩy Linh ra xa hơn một chút. Một nỗi day dứt len lỏi qua sự mệt mỏi, nhưng nó yếu ớt quá, không đủ sức để kéo anh ra khỏi guồng quay này.

Anh liếc nhìn điện thoại một lần nữa. Màn hình lại sáng lên. Lần này là một tin nhắn ngắn gọn: "Anh vẫn chưa về sao? Em lo."

*Lo gì chứ, Linh? Anh vẫn ở đây, vẫn đang cố gắng vì chúng ta mà.* Anh muốn trả lời như vậy, nhưng rồi lại thôi. Những lời nói đó nghe thật trống rỗng khi anh không thể ở bên cô, không thể dành cho cô sự quan tâm mà cô xứng đáng. Anh cảm thấy như mình đang mắc kẹt trong một cái bẫy, càng cố gắng vùng vẫy lại càng lún sâu. Tình yêu dành cho Linh vẫn nguyên vẹn, nhưng nó bị che lấp bởi một lớp bụi dày của áp lực và mệt mỏi. Anh không bỏ cô, chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng.

Anh nhắm mắt lại, chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi, để rồi lại mở ra, tiếp tục gõ phím. Những con số, những biểu đồ cứ nhảy múa trước mắt anh, như những lời thì thầm không ngừng về gánh nặng, về trách nhiệm. Ngoài cửa sổ, thành phố đã chìm sâu vào giấc ngủ, chỉ còn những ánh đèn xa xa mờ ảo. Gió đêm thổi qua khung kính, mang theo hơi lạnh của những gì chưa kịp nói, của những cảm xúc bị kìm nén. Khánh thở dài, một hơi thở nặng nề, mang theo tất cả sự bất lực và cô độc mà anh đang phải chịu đựng.

Anh biết, anh đang làm Linh buồn. Anh biết cô đang chờ đợi. Nhưng anh còn biết, anh không thể dừng lại. Dừng lại có nghĩa là thất bại, có nghĩa là anh sẽ không thể xây dựng được một tương lai vững chắc, không thể đáp ứng được những kỳ vọng đã đè nặng lên anh từ rất lâu rồi. Anh tự nhủ, chỉ cần cố gắng thêm chút nữa, chỉ cần vượt qua giai đoạn này, mọi thứ sẽ ổn. Rồi anh sẽ có thời gian cho Linh, sẽ bù đắp cho cô. Nhưng lời hứa đó nghe thật xa vời, ngay cả với chính anh.

***

Mười một giờ đêm, căn hộ của Linh chìm trong một thứ ánh sáng dịu nhẹ từ chiếc đèn đọc sách ở góc phòng. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng của Norah Jones từ chiếc loa nhỏ, "Come Away With Me", lẽ ra phải mang lại sự bình yên, nhưng đêm nay, nó chỉ càng làm sâu sắc thêm nỗi cô đơn đang len lỏi trong lòng cô. Mùi hoa nhài thoang thoảng từ lọ tinh dầu đặt trên bàn càng khiến không gian thêm phần man mác. Linh ngồi co ro trên sofa, ôm chiếc gối tựa vào lòng, đôi mắt to tròn, long lanh dán chặt vào màn hình điện thoại.

Gần một tiếng đồng hồ rồi, cô đã gọi cho Khánh ba cuộc, gửi đi vài tin nhắn hỏi han, nhưng chỉ nhận lại sự im lặng. Lần cuối cùng là một tin nhắn cụt lủn, vỏn vẹn mấy chữ "Anh bận chút, làm việc xong anh gọi lại" từ cách đây ba tiếng. Cụt lủn đến mức cô có thể cảm nhận được sự mệt mỏi, hay một điều gì đó lạnh nhạt hơn, trong từng con chữ. Linh cố gắng xua đi cảm giác bị bỏ rơi, cố gắng tự trấn an rằng anh bận thật, rằng công việc của anh vốn dĩ là thế. Nhưng sự trống rỗng trong căn hộ, sự im lặng từ phía anh, dường như càng lúc càng lớn, nuốt chửng những lý lẽ yếu ớt của cô.

"Anh bận thật sao? Hay anh không muốn nói chuyện với mình nữa?" Linh thì thầm với chính mình, giọng nói nhỏ xíu gần như chìm nghỉm trong tiếng nhạc. Đôi lông mày thanh tú của cô khẽ nhíu lại, phản chiếu sự lo lắng đang dần biến thành tổn thương. Cô vuốt nhẹ lên màn hình điện thoại, nơi vẫn còn mở khung chat với Khánh. Cô nhìn thấy tin nhắn gần nhất của mình, một lời hỏi han đầy quan tâm: "Anh về chưa? Em đợi anh. Cố gắng giữ sức khỏe nhé." Không một dấu hiệu đã xem, không một hồi đáp.

Linh thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo biết bao nỗi niềm. Cô nhớ lại những ngày đầu yêu nhau, khi Khánh dù bận rộn đến mấy cũng sẽ nhắn một tin nhắn dài hơn, hoặc ít nhất là một cuộc gọi vội vàng để cô yên tâm. Anh khi đó vẫn là một chàng trai trầm tính, ít nói, nhưng sự quan tâm của anh chưa bao giờ khiến cô cảm thấy bị bỏ rơi. Giờ đây, những tin nhắn của anh ngày càng ngắn gọn, thưa thớt, và những cuộc gọi của cô thường xuyên bị lỡ.

Cô cuộn người lại trong chiếc chăn mỏng, cảm nhận sự lạnh lẽo của đêm khuya đang len lỏi qua khung cửa sổ. Trang phục cô mặc là một bộ đồ ngủ bằng lụa mềm mại, đơn giản nhưng tinh tế, như chính con người cô. Mái tóc dài, mềm mại buông xõa trên vai, che đi một phần khuôn mặt ưu tư. Cô cố gắng đứng dậy, đi vào bếp pha một tách trà hoa cúc nóng, hy vọng hơi ấm sẽ xoa dịu phần nào sự trống rỗng trong lòng. Nhưng ngay cả mùi hương dịu nhẹ của trà cũng không thể lấp đầy khoảng không vô hình đang lớn dần giữa cô và Khánh.

Linh quay lại sofa, đặt tách trà xuống bàn, rồi lại cầm điện thoại lên. Cô lướt qua những bức ảnh cũ của hai người, nụ cười của Khánh ngày đó sao mà khác. Tươi tắn hơn, ánh mắt có hồn hơn. Cô dừng lại ở một tin nhắn cũ mà Khánh từng gửi cách đây hơn một năm, khi họ còn đang say đắm trong những tháng ngày đầu của tình yêu: "Anh nhớ em." Một ký ức xa xăm, giờ đây đọc lại nghe thật lạ lẫm, như thể nó thuộc về một người khác, một mối quan hệ khác. Tim cô thắt lại. Liệu anh có còn nhớ những cảm xúc đó không? Hay mọi thứ đã phai nhạt theo guồng quay khắc nghiệt của cuộc sống?

Cô tự hỏi, liệu mình có đang đòi hỏi quá nhiều không? Cô không cần cuộc sống xa hoa, cô đã nói với anh rất nhiều lần rồi. Cô chỉ cần anh ở đây, cần được lắng nghe, được thấu hiểu, được cảm nhận sự hiện diện của anh. Nhưng Khánh dường như đang ngày càng lún sâu vào thế giới riêng của anh, một thế giới đầy áp lực mà cô không thể chạm tới. Cô biết anh đang cố gắng, nhưng sự cố gắng của anh lại đang tạo ra khoảng cách, đang bào mòn tình yêu của họ từng chút một.

Linh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, kéo rèm nhìn ra bên ngoài. Đêm tối bao trùm lấy thành phố, những ánh đèn vẫn nhấp nháy, nhưng không thể xua đi sự cô đơn trong lòng cô. Cô cảm thấy một nỗi buồn man mác xâm chiếm, một nỗi buồn không có tên, không có hình hài cụ thể, nhưng cứ day dứt mãi. Cô khao khát được chia sẻ, được an ủi, nhưng ai sẽ an ủi cô đây? Khánh, người đáng lẽ phải ở đây, lại đang ở một nơi nào đó, chìm đắm trong công việc.

Cảm giác bị bỏ rơi này, nó không phải là một cảm giác mới mẻ. Nó đã bắt đầu từ rất lâu rồi, từ những bữa ăn im lặng, từ những cái ôm không còn đủ ấm. Nhưng đêm nay, nó dường như lớn hơn, rõ ràng hơn bao giờ hết. Linh chợt nhớ đến những bức tranh còn dang dở trong phòng vẽ của mình. Cô đã bỏ bê chúng từ lâu, vì muốn dành thời gian cho Khánh, vì muốn ủng hộ anh trong công việc. Nhưng giờ đây, những nét cọ, những gam màu đó lại trở thành một lời mời gọi đầy quyến rũ, một lối thoát cảm xúc mà cô đang rất cần. Có lẽ, cô nên quay lại với chúng. Tìm kiếm sự bình yên trong thế giới của riêng mình, nơi mà cô không cần phải chờ đợi, không cần phải lo lắng.

Cô quay lại sofa, đặt điện thoại xuống. Màn hình đã tối đen, như chính hy vọng của cô lúc này. Linh nhắm mắt lại, cố gắng hít thở sâu, nhưng vẫn không thể xua đi hình ảnh khuôn mặt mệt mỏi của Khánh, và cảm giác cô đơn đang bủa vây lấy mình. Cô biết, mối quan hệ này đang đứng trước một vực sâu, và cô không biết mình có đủ sức để kéo nó lại không.

***

Đã gần một giờ sáng khi chiếc xe của Khánh cuối cùng cũng lăn bánh vào bãi đỗ xe của chung cư. Ánh đèn vàng yếu ớt từ cột đèn hắt xuống, tạo nên những cái bóng dài đổ trên nền xi măng ẩm ướt. Anh tắt máy, sự tĩnh lặng đột ngột bao trùm lấy không gian nhỏ hẹp bên trong xe, chỉ còn tiếng tim anh đập thình thịch, mệt mỏi và nặng nề. Khánh ngồi bất động một lúc lâu, không muốn đối mặt với sự trống trải của căn hộ, cũng như sự trống trải trong chính mình. Cảm giác kiệt sức không chỉ từ thể xác, mà còn từ sâu thẳm tâm hồn, khiến anh không còn muốn làm bất cứ điều gì nữa.

Anh mở cửa xe, bước ra ngoài, cái lạnh của đêm khuya táp vào mặt, se sắt da thịt. Căn hộ của anh nằm trên tầng cao, và việc đi bộ lên cầu thang bộ đôi khi là một hình phạt tự nguyện cho sự uể oải của mình. Anh không bật đèn, để mặc bóng tối ôm lấy anh khi anh mở cửa bước vào. Mùi không khí ngột ngạt, lẫn chút ẩm mốc của một căn phòng ít được dọn dẹp, xộc vào mũi anh. Anh không bật đèn, cứ thế mò mẫm vào phòng khách, thả mình xuống ghế sofa bọc da đã cũ. Cơ thể anh chìm sâu vào lớp đệm, như thể muốn tan biến vào đó.

Điện thoại trong túi quần rung lên. Anh uể oải rút nó ra. Màn hình sáng lên, báo hiệu hàng loạt thông báo. Ba cuộc gọi nhỡ từ Linh. Vài tin nhắn khác. Anh mở tin nhắn gần nhất của cô: "Anh về chưa? Em đợi anh. Cố gắng giữ sức khỏe nhé." Rồi một tin nhắn khác, cách đây một tiếng: "Anh vẫn chưa về sao? Em lo."

Một cảm giác tội lỗi len lỏi qua sự mệt mỏi, như một lưỡi dao cùn cứa vào tâm can anh. Anh biết cô đang lo lắng, đang chờ đợi. Anh biết cô đã trải qua một buổi tối cô đơn vì anh. Anh muốn gọi lại cho cô, muốn giải thích, muốn nói rằng anh xin lỗi. Nhưng sự kiệt sức đã lấn át tất cả. Những lời nói cứ nghẹn lại trong cổ họng, không thể thốt ra. Anh thậm chí còn không đủ sức để cầm điện thoại lên tai.

*Linh... Anh xin lỗi.* Anh thầm nghĩ. *Anh mệt quá.* Mệt đến mức không thể nói ra lời. Mệt đến mức không thể thể hiện sự quan tâm mà anh biết cô đang khao khát. Anh nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, ánh sáng xanh yếu ớt phản chiếu trong đôi mắt đờ đẫn. Anh gõ vài chữ, chậm rãi, từng chữ một, như thể mỗi chữ đều nặng ngàn cân.

"Anh về rồi. Anh mệt. Mai nói chuyện nhé." Anh nhấn gửi. Không có biểu tượng cảm xúc nào, không có lời giải thích dài dòng, chỉ là những từ ngữ trơ trọi, khô khan. Anh biết nó sẽ làm Linh buồn, nhưng anh không còn năng lượng để làm tốt hơn. Anh hy vọng cô sẽ hiểu. Hy vọng cô sẽ không nghĩ rằng anh đang cố tình bỏ rơi cô.

*Mình còn có thể chăm sóc cô ấy không? Hay mình đang làm cô ấy đau khổ?* Câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí Khánh, như một điệp khúc buồn bã. Anh tự hỏi, liệu tình yêu của anh, gánh nặng của anh, có phải đang trở thành gánh nặng của Linh? Cô xứng đáng có một người đàn ông có thể ở bên cô, chia sẻ cùng cô, chứ không phải một người đàn ông luôn chìm đắm trong công việc và áp lực như anh.

Anh đặt điện thoại xuống nền nhà, pin đã gần cạn, màn hình nhanh chóng tối sầm lại. Anh không buồn bật đèn, cũng không buồn thay quần áo. Cả cơ thể anh chìm sâu vào sự mệt mỏi, nặng trĩu. Anh nhắm mắt lại, những hình ảnh về khuôn mặt nghiêm nghị của Ông Nội, giọng nói đầy lo lắng của Bà Hoa, và cả những con số, những biểu đồ cứ nhảy múa trong đầu anh. Anh cảm thấy mình đang bị kéo căng ra, một đầu là gia đình, truyền thống, trách nhiệm; đầu kia là tình yêu, là Linh. Và anh không biết, anh có thể chịu đựng được bao lâu nữa trước khi sợi dây ấy đứt lìa.

Giấc ngủ đến với Khánh nhanh chóng, như một liều thuốc an thần tức thì. Anh chìm vào quên lãng trên chiếc sofa lạnh lẽo, quần áo vẫn nguyên, mang theo tất cả sự kiệt quệ và cô đơn. Trong giấc mơ, anh thấy mình đang chạy, chạy mãi trên một con đường không có điểm dừng, dưới một bầu trời đầy mây đen, và phía sau anh, có một giọng nói đang gọi tên Linh, ngày càng xa dần. Anh muốn quay lại, muốn níu giữ, nhưng đôi chân anh nặng trĩu, không thể nhúc nhích. Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Câu nói đó, một lần nữa, lại vang vọng trong tâm trí anh, như một lời biện hộ cuối cùng cho một trái tim đã quá mỏi mệt.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free