Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 167: Lời Hỏi Của Linh, Sự Im Lặng Của Khánh

Sáng hôm sau, Khánh thức dậy trên sofa, cơ thể đau nhức. Ánh nắng yếu ớt của buổi sớm len lỏi qua khe rèm, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng lờ mờ. Anh nhìn đồng hồ, kim đã chỉ gần bảy giờ. Một đêm ngủ không tròn giấc, chất chồng thêm lên sự kiệt quệ đã có. Anh không còn cảm thấy cơn buồn ngủ đè nặng như đêm qua, thay vào đó là một sự trống rỗng, một cảm giác lo lắng mơ hồ không gọi thành tên. Điện thoại vẫn nằm im lìm trên sàn nhà, pin đã cạn. Anh uể oải nhặt lên, cắm sạc. Trong lúc chờ đợi máy khởi động, những lời thì thầm của Linh đêm qua, dù chỉ là qua tin nhắn, lại vang vọng trong đầu anh: "Anh vẫn chưa về sao? Em lo." Một nhát cứa vô hình xuyên qua lồng ngực. Anh biết, anh đã khiến cô lo lắng. Anh đã khiến cô buồn. Nhưng anh không biết phải làm sao để mọi thứ tốt đẹp hơn.

Dòng tin nhắn ngắn ngủi và khô khan của anh đêm qua hiện lên rõ mồn một trong tâm trí. "Anh về rồi. Anh mệt. Mai nói chuyện nhé." Anh tự hỏi, liệu cô có hiểu không? Hay cô sẽ chỉ cảm thấy bị bỏ rơi thêm lần nữa? Cảm giác tội lỗi như một lớp sương mờ, bao phủ lấy tâm trí anh. Anh muốn làm điều gì đó, muốn bù đắp, nhưng mọi ý nghĩ đều bị sự mệt mỏi nhấn chìm. Anh chỉ muốn được nằm yên, không phải suy nghĩ, không phải đối mặt với bất cứ điều gì.

Khánh bước vào phòng tắm, soi mình trong gương. Khuôn mặt anh hốc hác, đôi mắt trũng sâu, quầng thâm hiện rõ. Làn da tái nhợt, đôi môi khô khốc. Anh nhìn mình, không nhận ra chàng trai của những năm về trước, đầy nhiệt huyết và khát khao. Giờ đây, anh chỉ thấy một người đàn ông đang bị cuộc sống nghiền nát, từng chút một. Anh vốc nước lạnh rửa mặt, hy vọng sẽ xua đi chút mệt mỏi, nhưng vô ích. Cảm giác nặng nề vẫn bám riết lấy anh, như một bóng ma không thể xua đuổi. Anh ra ngoài, pha một cốc cà phê đen đặc. Hương cà phê lan tỏa trong căn hộ vắng lặng, chỉ càng làm tăng thêm sự cô độc. Anh đứng bên cửa sổ, nhìn xuống thành phố vẫn còn đang ngái ngủ. Những tòa nhà cao tầng vươn mình lên trời, biểu tượng của sự phát triển không ngừng nghỉ, nhưng trong mắt anh, chúng chỉ là những khối bê tông vô cảm, giam hãm những giấc mơ và hoài bão. Anh nghĩ về Linh. Nghĩ về những mong muốn của cô. Và lại nghĩ về gánh nặng trên vai mình.

Điện thoại trên bàn rung lên. Là Linh gọi. Anh chần chừ một lúc, rồi cũng nghe máy. Giọng cô dịu dàng, nhưng anh cảm nhận được sự lo lắng ẩn chứa bên trong.

"Anh dậy rồi à?" Linh hỏi, giọng cô hơi khàn, như thể cũng không ngủ được ngon giấc.

"Ừ." Khánh đáp, giọng anh cũng khàn đặc. Anh cố gắng giấu đi sự mệt mỏi, nhưng không thành.

"Tối qua anh về đến nơi thì ngủ ngay à? Em lo quá trời."

"Anh mệt quá. Về đến nơi là ngủ thiếp đi luôn." Anh nói dối một cách vụng về, không muốn cô biết anh đã ngủ trên sofa, trong bộ quần áo đi làm.

"Vậy giờ anh đỡ hơn chưa? Tối nay anh qua chỗ em ăn cơm nhé? Em nấu cho anh ăn." Giọng Linh đầy hy vọng, như một tia nắng nhỏ cố gắng xuyên qua lớp mây mù. "Anh không cần phải mang gì đâu, em có hết rồi. Chỉ cần anh qua thôi."

Khánh ngập ngừng. Anh biết Linh muốn nói chuyện. Anh biết cô đang cố gắng tạo ra một không gian để cả hai có thể gần gũi hơn. Nhưng trong lòng anh, một sự sợ hãi vô hình trỗi dậy. Sợ phải đối mặt. Sợ phải nghe những câu hỏi mà anh không có lời giải đáp. Sợ phải nhìn thấy ánh mắt thất vọng của cô.

"Tối nay anh có việc rồi, Linh ạ." Anh buột miệng nói dối, không nghĩ suy.

Một khoảng im lặng kéo dài qua điện thoại. Anh có thể cảm nhận được sự hụt hẫng của cô. "Việc gì thế anh? Công việc lại bận à?"

"Ừ... cũng là việc công ty thôi. Có chút trục trặc cần giải quyết gấp." Anh nói, cố gắng làm cho giọng mình nghe thuyết phục hơn.

"Vậy à..." Giọng Linh trầm xuống, mang theo một nỗi buồn man mác. "Vậy... anh nhớ ăn uống đầy đủ nhé. Đừng thức khuya quá. Em lo cho anh."

"Anh biết rồi." Khánh đáp. "Thôi, anh cúp máy đây. Anh phải đi làm đây."

"Ừm... anh đi làm cẩn thận."

Anh cúp máy. Cảm giác tội lỗi càng nặng nề hơn. Anh biết mình đang tự tạo ra khoảng cách, nhưng anh không biết phải làm sao để dừng lại. Anh không biết cách đối mặt với sự mong đợi của Linh, khi chính anh cũng đang lạc lối trong cuộc sống của mình. Anh không muốn làm cô tổn thương, nhưng sự im lặng và né tránh của anh, đôi khi, còn đau đớn hơn bất cứ lời nói cay nghiệt nào. Anh nhìn ra cửa sổ, bầu trời vẫn xám xịt. Một ngày nữa lại bắt đầu, và anh lại phải gồng mình lên để đối phó với những áp lực vô hình, những gánh nặng không tên.

***

Linh đặt điện thoại xuống, cảm giác hụt hẫng lan tỏa khắp cơ thể. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình đen ngòm, như thể nó có thể phản chiếu lại sự trống rỗng trong lòng cô. Lời từ chối của Khánh, dù được che đậy bằng lý do công việc, vẫn cứa vào trái tim cô một nhát dao vô hình. Cô đã chuẩn bị rất nhiều. Cả buổi chiều cô đã dành thời gian đi chợ, chọn mua những nguyên liệu tươi ngon nhất để nấu món Khánh thích – canh chua cá lóc và thịt kho trứng. Cô còn tỉ mẩn cắm một bó hoa ly trắng muốt vào chiếc bình gốm nhỏ, đặt ở giữa bàn ăn. Thậm chí, cô còn tìm ra mấy cây nến thơm cất trong tủ từ lâu, thắp lên để tạo không khí lãng mạn, ấm cúng.

Căn hộ của Linh, vốn dĩ đã mang một vẻ đẹp tinh tế, giờ đây lại càng trở nên ấm áp và thơ mộng hơn dưới ánh đèn vàng dịu và mùi hương nến thoang thoảng. Món ăn đã được bày biện tươm tất trên bàn, nóng hổi, nghi ngút khói. Một đĩa hoa quả tươi đã gọt sẵn, một chai vang đỏ nhỏ, tất cả đều được chuẩn bị với biết bao tâm huyết và tình yêu. Cô đã hy vọng. Hy vọng vào một buổi tối khác biệt, một buổi tối mà cả hai có thể ngồi lại bên nhau, nói những lời chân thành, gỡ bỏ những nút thắt trong lòng. Cô đã tự nhủ trong lòng về những điều cô muốn nói, cách cô sẽ mở lời. Cô tưởng tượng Khánh sẽ gật đầu, sẽ nắm tay cô, và nói rằng anh cũng đang nghĩ về tương lai, về một mái ấm nhỏ của riêng hai người.

Linh bước ra ban công, dựa người vào lan can sắt lạnh lẽo. Gió heo may cuối chiều thổi nhẹ, mang theo chút se lạnh của phố thị. Hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời phía Tây. Những ánh đèn đường bắt đầu le lói, rồi thắp sáng cả thành phố, tạo nên một khung cảnh rực rỡ nhưng cũng đầy xa cách. Cô ngắm nhìn dòng xe cộ tấp nập bên dưới, những con người vội vã trở về nhà sau một ngày làm việc. Ai cũng có một nơi để về, một người để chờ đợi. Còn cô, cô đang chờ đợi điều gì?

Một giọt nước mắt lăn dài trên má, rơi xuống không gian lạnh lẽo. Cô nhanh chóng lau đi, không muốn thừa nhận sự yếu đuối của mình. Cô không muốn khóc. Cô muốn mạnh mẽ. Cô muốn tìm kiếm một lời giải đáp cho những câu hỏi cứ lởn vởn trong đầu. Cô và Khánh, họ đang đi về đâu? Mối quan hệ này, liệu có còn là bến đỗ an toàn mà cô hằng mơ ước? Hay nó đang dần trở thành một nhà tù vô hình, giam giữ trái tim cô trong sự chờ đợi và hy vọng hão huyền?

Cô quay trở vào, nhìn bữa tối đã nguội lạnh trên bàn. Mùi hương thức ăn không còn thơm lừng nữa, mà thay vào đó là một sự ảm đạm, cô đơn. Nến vẫn cháy, nhưng ánh sáng lung linh của nó giờ đây lại càng làm nổi bật lên sự trống trải của căn phòng. Cô với tay tắt đi ngọn nến, ánh sáng bỗng chìm vào bóng tối một nửa. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng cô mở từ nãy giờ, vốn dĩ để tạo không khí lãng mạn, giờ lại trở nên chói tai, như một lời chế giễu cho sự cố gắng vô vọng của cô. Cô cảm thấy mệt mỏi, mệt mỏi hơn cả Khánh. Mệt mỏi vì phải cố gắng, mệt mỏi vì phải hy vọng, mệt mỏi vì phải chiến đấu một mình.

***

Tiếng gõ cửa vang lên, kéo Linh thoát khỏi dòng suy nghĩ miên man. Cô giật mình, vội vàng lau đi những giọt nước mắt còn vương trên khóe mi. Không lẽ Khánh đổi ý? Một tia hy vọng nhỏ bé lại lóe lên trong lòng cô. Cô chạy ra mở cửa, nhưng rồi tia hy vọng ấy vụt tắt. Đứng trước mặt cô là Khánh, nhưng anh không hề vui vẻ hay bất ngờ. Khuôn mặt anh phờ phạc, đôi mắt trũng sâu, quầng thâm hiện rõ. Anh trông như một cái bóng, rệu rã và kiệt sức, không phải là người đàn ông mà cô đã hy vọng sẽ đến.

"Anh... anh nói là có việc mà?" Linh hỏi, giọng cô chất chứa sự ngạc nhiên và một chút trách móc.

Khánh thở dài, bước vào căn hộ. Anh tháo cà vạt, vứt nó lên chiếc ghế sofa gần cửa, rồi đặt chiếc cặp tài liệu nặng trịch xuống sàn. Anh không nhìn Linh, chỉ cúi gằm mặt, dùng tay day day thái dương, như thể đang cố gắng xua đi một cơn đau đầu khủng khiếp. "Anh... anh xong việc sớm hơn dự định. Với lại... anh nghĩ em đã chuẩn bị bữa tối rồi, nên anh ghé qua." Anh nói, giọng nói mệt mỏi, gần như không nghe rõ.

Linh nhìn anh, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, nhưng nụ cười ấy nhanh chóng tan biến khi cô nhìn thấy sự xa cách rõ rệt từ anh. Anh thậm chí còn không nhận ra bó hoa ly trắng tinh khôi trên bàn, hay mùi hương nến thơm vẫn còn vương vấn trong không khí. Cô cảm nhận được một bức tường vô hình đang dựng lên giữa hai người, dày đặc và lạnh lẽo. Cô đặt bát đũa lên bàn, cố gắng tạo ra một không khí bình thường, nhưng không thành. Sự im lặng bao trùm lấy căn phòng, nặng nề đến nghẹt thở.

"Anh đi rửa mặt đi. Em hâm nóng lại đồ ăn." Linh nói, cố gắng phá vỡ sự im lặng.

Khánh gật đầu, chậm rãi bước vào phòng tắm. Tiếng nước chảy róc rách vọng ra, rồi nhanh chóng im bặt. Khi anh trở lại, khuôn mặt anh có vẻ tỉnh táo hơn một chút, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ mệt mỏi và trống rỗng.

Bữa tối diễn ra trong sự im lặng gần như tuyệt đối. Linh cố gắng nói vài câu chuyện phiếm về công việc của cô, về những dự định nhỏ nhặt, nhưng Khánh chỉ đáp lại bằng những cái gật đầu hoặc những từ "ừm", "à" cụt lủn. Anh ăn một cách chậm rãi, gần như vô thức, như thể đang làm một việc gì đó bắt buộc chứ không phải đang thưởng thức bữa ăn mà cô đã dành cả tâm huyết để chuẩn bị. Thỉnh thoảng, anh lại thở dài một tiếng thật khẽ, đủ để Linh cảm nhận được gánh nặng vô hình đang đè nặng lên vai anh. Cô nhìn anh, nhìn khuôn mặt gầy đi, nhìn đôi mắt mệt mỏi. Trái tim cô thắt lại. Cô muốn ôm anh, muốn hỏi anh chuyện gì đang xảy ra, nhưng một nỗi sợ hãi vô hình ngăn cản cô. Sợ rằng câu trả lời sẽ còn đau đớn hơn cả sự im lặng này.

Sau bữa ăn, Linh dọn dẹp bát đĩa. Khánh vẫn ngồi trên ghế, đôi mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao xa xăm. Cảm giác cô đơn lại bao trùm lấy Linh. Cô cảm thấy mình như một người phục vụ, một người bạn cùng phòng, chứ không phải là người yêu của anh. Cô gom hết can đảm, bước đến bên cạnh Khánh, ngồi xuống chiếc ghế đối diện anh. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng, một sự kết nối.

"Anh à..." Linh bắt đầu, giọng cô run nhẹ. "Em nghĩ chúng ta nên nói chuyện nghiêm túc về tương lai của mình."

Khánh khẽ giật mình, ánh mắt anh rời khỏi khung cửa sổ, chạm vào ánh mắt cô. Nhưng chỉ trong thoáng chốc, anh lại lảng đi. "Tương lai gì chứ, Linh? Anh vẫn đang cố gắng đây mà." Giọng anh mệt mỏi, chứa đựng một sự bất lực rõ ràng.

"Em biết anh đang cố gắng." Linh nắm lấy tay anh, nhưng anh khẽ rụt lại, như thể sợ hãi sự tiếp xúc. Cô cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng. "Nhưng... em mong muốn một sự ổn định hơn, một mái ấm nhỏ của riêng chúng ta. Em không cần cuộc sống xa hoa, anh biết mà. Em chỉ cần được anh chọn, được anh ở bên cạnh thực sự. Mình đã yêu nhau bao nhiêu năm rồi, anh..."

Khánh đứng dậy, đi ra ban công, tránh né ánh mắt của Linh. Anh đốt một điếu thuốc, hít một hơi thật sâu, rồi nhả khói ra không trung. Mùi khói thuốc lào thoang thoảng trong không gian, mang theo một nỗi buồn xa vắng. "Anh biết chứ. Anh cũng muốn vậy. Nhưng em thấy đấy, công việc, gia đình... mọi thứ cứ dồn dập." Anh nói, giọng anh lạc đi trong gió đêm. "Anh còn nhiều việc phải lo. Em cứ yên tâm."

"Yên tâm?" Linh đứng dậy, bước đến gần anh, nhưng vẫn giữ một khoảng cách nhất định. Cô nhìn tấm lưng rộng của anh, nhưng cô biết, anh đang cố tình quay lưng lại với cô. "Anh ơi, em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây. Em cần anh chia sẻ với em. Em cần anh cho em biết, mình đang đi về đâu. Em không thể cứ mãi chờ đợi trong vô định như thế này được." Giọng cô nghẹn lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn xuống má. "Anh có bao giờ nghĩ đến bao giờ không? Khi nào thì chúng ta có thể... tiến xa hơn? Khi nào thì anh sẽ sẵn sàng cho một gia đình?"

Khánh im lặng. Anh không quay đầu lại. Anh chỉ đứng đó, bất động, như một bức tượng giữa đêm khuya. Tiếng gió thổi vi vu qua những tán cây, cuốn theo những lời hỏi của Linh vào hư vô. Sự im lặng của anh, lúc này, còn đáng sợ hơn bất kỳ lời nói tàn nhẫn nào. Linh cảm thấy như mình đang nói chuyện với một bức tường vô hình, một bức tường mà cô không thể nào xuyên thủng. Trái tim cô tan vỡ từng mảnh. Cô đã cố gắng hết sức, đã đặt cả hy vọng vào bữa tối này, vào cuộc trò chuyện này. Nhưng đáp lại cô chỉ là sự im lặng, sự né tránh, và một nỗi mệt mỏi không thể chạm tới.

"Anh không còn yêu em nữa sao?" Linh hỏi, giọng cô gần như thì thầm, sợ hãi câu trả lời.

Khánh khẽ rùng mình. Anh dập tắt điếu thuốc, quay người lại, nhìn Linh. Đôi mắt anh vẫn trũng sâu, nhưng giờ đây, chúng ánh lên một nỗi đau đớn, một sự bất lực đến tột cùng. "Anh không bỏ em, Linh ạ." Anh nói, giọng anh trầm khàn, mang theo một nỗi buồn vô hạn. "Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Anh nói, rồi lại quay mặt đi, nhìn về phía xa xăm, nơi những ánh đèn thành phố vẫn nhấp nháy, vô tình.

Câu nói của Khánh như một nhát dao chí mạng, xuyên thẳng vào trái tim Linh. Cô cảm thấy toàn thân mình đông cứng lại, không thể nhúc nhích. Không phải vì hết yêu nên rời đi. Cô hiểu điều đó. Cô hiểu nỗi mệt mỏi của anh, hiểu những gánh nặng mà anh đang phải đối mặt. Nhưng cô cũng mệt mỏi. Mệt mỏi vì phải gánh chịu sự thờ ơ của anh, sự vô tâm của anh, sự thiếu vắng của anh trong chính cuộc đời cô. Cô nhìn anh, nhìn bóng lưng cô độc của anh giữa màn đêm. Trong khoảnh khắc đó, cô biết, một vết nứt vô hình đã hình thành, sâu hoắm và khó lành, giữa hai con người từng yêu nhau bằng cả trái tim. Cô đứng đó, giữa căn phòng lạnh lẽo, với bữa ăn đã nguội lạnh và những lời không nói, cảm thấy mình cô đơn hơn bao giờ hết. Sự thất vọng tột độ dâng lên, nhấn chìm cô vào một vực sâu không đáy, nơi mà tiếng gọi của những đam mê cũ, của những ước mơ đã bị lãng quên, bỗng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free