Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 168: Bữa Tối Của Những Khoảng Cách

Khánh quay lưng đi, bóng anh đổ dài trên nền nhà, tựa như một vệt đen kéo lê trong không gian đã từng rực rỡ bởi ánh nến lung linh. Câu nói của anh, “Anh không bỏ em, Linh ạ. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng,” vẫn văng vẳng trong tai Linh, nặng trĩu như một lời phán quyết. Cô đứng đó, giữa căn phòng lạnh lẽo, với bữa ăn đã nguội lạnh và những lời không nói, cảm thấy mình cô đơn hơn bao giờ hết. Sự thất vọng tột độ dâng lên, nhấn chìm cô vào một vực sâu không đáy, nơi mà tiếng gọi của những đam mê cũ, của những ước mơ đã bị lãng quên, bỗng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Vết nứt vô hình giữa hai tâm hồn, giờ đây, đã trở nên rõ ràng và sâu hoắm, như một vết sẹo khó lành trên bức tranh tình yêu mà họ đã cùng nhau vẽ nên.

Đêm đó, Linh nằm cuộn tròn trong chăn, cố gắng tìm kiếm hơi ấm, nhưng chỉ cảm thấy một sự trống rỗng lạnh lẽo. Cô nghe thấy tiếng Khánh trở mình trên chiếc sofa ngoài phòng khách, tiếng thở dài nặng nhọc xuyên qua cánh cửa khép hờ. Cô biết anh cũng đang chịu đựng, nhưng sự chịu đựng của anh lại đẩy cô ra xa, tạo thành một bức tường vô hình mà cô không cách nào vượt qua. Nước mắt cứ thế tuôn rơi, thấm đẫm gối, mang theo cả những hy vọng mong manh về một tương lai đã từng được vẽ nên bằng những nét cọ tươi sáng, giờ đây chỉ còn là những mảng màu xám xịt. Cô ước ao một vòng tay ôm, một lời an ủi, nhưng tất cả những gì cô nhận được chỉ là sự im lặng đáng sợ, và một cảm giác bất lực đến tê dại.

Sáng hôm sau, Khánh rời đi sớm, không một lời chào tạm biệt. Linh nghe tiếng cửa khẽ khàng đóng lại, và rồi, chỉ còn lại sự tĩnh lặng đến rợn người trong căn hộ. Cô biết, anh không cố ý vô tâm. Cô hiểu anh đang mệt mỏi, đang gánh vác quá nhiều. Nhưng sự thấu hiểu đó không thể xoa dịu nỗi đau, không thể lấp đầy khoảng trống trong trái tim cô. Cô nhìn vào gương, thấy một gương mặt phờ phạc, đôi mắt sưng húp. Hình ảnh phản chiếu đó như một lời nhắc nhở đau đớn về đêm qua, về lời nói của Khánh, về sự thật rằng tình yêu của họ đang đứng trước bờ vực thẳm. Cô thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo cả sự mệt mỏi và quyết tâm. Không thể cứ thế này được. Cô phải làm gì đó, phải thử thêm một lần nữa, để cứu vãn những gì còn sót lại, hoặc ít nhất là để bản thân không phải hối tiếc.

Cả ngày hôm đó, Linh tự nhủ mình phải mạnh mẽ. Cô dọn dẹp căn hộ, tỉ mẩn lau chùi từng góc nhỏ, cố gắng xua đi cái không khí nặng nề còn vương vấn. Cô ra chợ, chọn mua những nguyên liệu tươi ngon nhất, những thứ mà Khánh thích ăn nhất. Buổi chiều, khi ánh nắng vàng nhạt bắt đầu xiên qua khung cửa sổ, nhuộm một màu dịu dàng lên căn phòng, Linh bắt tay vào nấu nướng. Cô cố gắng bày biện bàn ăn thật đẹp mắt, từng chiếc đĩa được đặt ngay ngắn, từng chiếc đũa được xếp thẳng hàng. Cô thắp lại những cây nến còn lại từ đêm qua, những ngọn lửa nhỏ leo lét nhảy múa, cố gắng mang lại chút hơi ấm cho không gian vốn đã trở nên quá đỗi lạnh lẽo. Cô bật một bản nhạc jazz nhẹ nhàng, giai điệu du dương, trầm buồn của saxophone như rót vào không gian một sự hoài niệm xa xăm, nhưng đồng thời cũng như một nỗ lực yếu ớt để xua đi sự tĩnh lặng đáng sợ.

Linh đứng trước bàn ăn, ngắm nhìn thành quả của mình. Những món ăn thơm lừng, những ánh nến lung linh, những bông hoa nhỏ cắm vội trong chiếc lọ thủy tinh... Tất cả đều toát lên một vẻ dịu dàng, ấm cúng. “Mình phải cố gắng, không thể cứ thế này được,” cô tự nhủ, giọng nói thầm thì như để trấn an chính mình. Cô biết, đêm qua là một đêm khó khăn. Khánh đã mệt mỏi tột độ, và cô cũng vậy. Nhưng cô tin, chỉ cần họ chịu ngồi lại với nhau, chịu nói chuyện, mọi chuyện sẽ ổn thôi. Tình yêu 4 năm đâu phải là thứ có thể dễ dàng tan vỡ chỉ vì vài câu nói, vài sự im lặng? Cô nhớ lại những ngày đầu họ yêu nhau, khi Khánh còn là một chàng trai đầy nhiệt huyết, sẵn sàng làm mọi thứ vì cô. Ánh mắt anh khi đó luôn tràn đầy sự quan tâm, những cái ôm của anh luôn ấm áp, và những câu chuyện anh kể luôn khiến cô say mê. Giờ đây, những hình ảnh ấy như một cuộn phim cũ kỹ, chiếu lại trong tâm trí cô, vừa đẹp đẽ vừa đau lòng.

Cô nhìn đồng hồ, kim giờ đã chỉ gần sáu giờ. Khánh thường về vào khoảng thời gian này. Cô lấy điện thoại, soạn một tin nhắn ngắn gọn. “Hôm nay anh về sớm một chút nha, em có món này anh thích lắm.” Cô bấm gửi, rồi đặt điện thoại xuống, tim đập thình thịch. Cô đứng tựa vào khung cửa sổ, nhìn xuống phố phường tấp nập. Những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những vệt sáng dài trên nền trời xanh thẫm. Cô cố gắng hít thở thật sâu, xua đi những lo lắng đang quẩn quanh trong đầu. Cô tự trấn an mình rằng Khánh chỉ đang bận rộn, rằng anh vẫn yêu cô, rằng họ sẽ vượt qua được giai đoạn khó khăn này. Cô mường tượng ra cảnh anh bước vào, nhìn thấy bữa ăn ấm cúng, nở một nụ cười mệt mỏi nhưng vẫn đầy yêu thương, và mọi căng thẳng sẽ tan biến. Cô ước, ước gì anh sẽ nói: “Cảm ơn em, Linh. Anh xin lỗi vì đã khiến em lo lắng.” Chỉ một lời như thế thôi cũng đủ để sưởi ấm trái tim đang lạnh giá của cô. Cô nhớ đến câu nói của mình: “Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây.” Phải, cô chỉ cần anh ở đây, thực sự ở đây, bằng cả tâm hồn và trái tim, chứ không phải chỉ là một cái bóng vật vờ, mệt mỏi. Hy vọng mong manh, như ánh nến leo lét trước gió, vẫn cháy trong lòng Linh. Cô mỉm cười nhẹ, một nụ cười gượng gạo, cố gắng giữ vững niềm tin của mình.

Tiếng chuông cửa vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Linh. Cô giật mình, tim đập loạn xạ. Là Khánh! Cô vội vàng ra mở cửa, trên môi nở một nụ cười tươi tắn nhất có thể. Nhưng nụ cười đó nhanh chóng tắt lịm khi cô nhìn thấy anh. Khánh đứng đó, dáng người cao ráo nay có vẻ gầy hơn, đôi vai rũ xuống như thể đang oằn mình gánh vác cả thế giới. Khuôn mặt anh góc cạnh, đường nét nam tính giờ đây chìm trong vẻ mệt mỏi tột độ, đôi mắt sâu trũng đen quầng, như thể anh đã không ngủ yên giấc trong nhiều đêm liền. Tóc anh hơi rối, chiếc áo sơ mi công sở đã nhăn nhúm, và mùi mồ hôi thoang thoảng quyện với mùi khói thuốc lá phảng phất trên người anh. Anh nhìn cô, ánh mắt vô hồn, không có lấy một tia sáng của sự vui vẻ hay nhận ra không khí ấm cúng mà cô đã cố gắng tạo ra.

"Anh về rồi à? Em nấu món anh thích nè," Linh nói, giọng cô cố gắng thật nhẹ nhàng, ấm áp. Cô lùi lại một bước, để anh bước vào.

Khánh chỉ khẽ gật đầu, một tiếng "Ừ" khô khan, mệt mỏi thoát ra từ kẽ răng. Anh không nói thêm lời nào, không hỏi han, không nhìn cô. Anh thả chiếc cặp da nặng trịch xuống sàn nhà một cách cẩu thả, âm thanh va chạm khô khốc vang vọng trong căn phòng. Anh cởi chiếc áo khoác ngoài, vắt hờ lên thành ghế, rồi thả mình xuống chiếc sofa quen thuộc, nơi anh đã ngủ suốt đêm qua. Anh ngả đầu vào thành ghế, nhắm mắt lại, một tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ lồng ngực. Linh đứng đó, nhìn anh, trái tim cô như bị bóp nghẹt. Tất cả những hy vọng, những nỗ lực của cô trong suốt buổi chiều, giờ đây như những bong bóng xà phòng vỡ tan trong không khí.

Cô bước đến gần anh, ngồi xuống mép chiếc bàn cà phê đối diện. Cô nhìn anh, cố gắng tìm kiếm một dấu hiệu, một ánh mắt, một cử chỉ nào đó cho thấy anh nhận ra sự hiện diện của cô, nhận ra những gì cô đã làm. "Hôm nay anh có mệt lắm không?" cô hỏi, giọng cô đã không còn giữ được vẻ tươi tắn ban đầu, thay vào đó là một sự lo lắng, xen lẫn nỗi thất vọng.

Khánh chỉ lắc đầu, mắt vẫn nhắm nghiền. Anh không nhìn Linh, không nói thêm lời nào. Sự im lặng của anh lúc này không phải là sự yên bình, mà là một bức tường vô hình, lạnh lẽo và kiên cố, ngăn cách hai người. Linh cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Cô chạm nhẹ vào vai anh, cảm nhận được hơi ấm từ làn da anh, nhưng cái chạm đó không mang lại chút kết nối nào. Anh vẫn bất động, như một bức tượng, chìm đắm trong thế giới riêng của mình. Cô muốn hỏi anh về công việc, về những áp lực mà anh đang phải đối mặt, nhưng cô biết, anh sẽ không nói. Anh sẽ chỉ im lặng, hoặc trả lời bằng những câu nói cụt lủn, vô nghĩa. Anh đã trở nên quá xa cách, quá khó chạm tới.

Khánh thực sự đã kiệt sức. Cả ngày hôm nay, anh vùi đầu vào công việc, cố gắng quên đi cuộc trò chuyện đêm qua, quên đi ánh mắt thất vọng của Linh. Nhưng những lời nói của cô, "Anh không còn đủ sức để yêu cho đúng," cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí anh như một lời nguyền. Anh biết cô đang cố gắng, anh thấy cô chuẩn bị bữa tối, anh ngửi thấy mùi thức ăn thơm lừng, anh nghe thấy tiếng nhạc jazz dịu dàng. Nhưng anh không còn sức để đáp lại. Năng lượng trong anh đã cạn kiệt, như một chiếc đèn dầu sắp hết dầu. Anh cảm thấy tội lỗi, cảm thấy bất lực. Anh muốn ôm cô, muốn nói với cô rằng anh vẫn yêu cô rất nhiều, nhưng cổ họng anh khô khốc, và tâm trí anh trống rỗng. Anh chỉ muốn được yên tĩnh, muốn được nghỉ ngơi, thoát khỏi mọi áp lực, mọi kỳ vọng. Áp lực từ công việc, từ gia đình, từ những khoản nợ, và giờ đây, cả từ Linh. Anh cảm thấy mình như một sợi dây đàn bị kéo căng đến cực hạn, chỉ chực đứt phựt. Những kỳ vọng của Linh, dù không hề xa hoa, lại trở thành một gánh nặng vô hình nữa đè nặng lên vai anh. Anh không biết làm thế nào để xây dựng một mái ấm khi chính anh còn đang chới với giữa dòng đời. "Yêu không còn là lý do đủ mạnh" để anh có thể gồng mình thêm nữa.

Linh nhìn Khánh, nhìn bóng lưng anh dựa vào sofa, nhìn đôi mắt nhắm nghiền của anh. Một nỗi buồn sâu sắc xâm chiếm lấy cô. Cô cảm thấy mình như một người vô hình, một người đang cố gắng bơi ngược dòng nhưng không thể chạm tới bờ bên kia. Cô nhớ lại những lời anh nói đêm qua, và giờ đây, cô hiểu hơn bao giờ hết ý nghĩa của chúng. Anh thực sự đã không còn đủ sức. Nhưng cô thì sao? Cô không cần anh hoàn hảo. Cô chỉ cần anh ở đây, cần anh chia sẻ. Cô khao khát được nhìn thấy anh, khao khát được cảm nhận sự hiện diện của anh, khao khát được anh chọn, chứ không phải là một sự lãng quên vô tình như thế này. Tiếng nhạc jazz vẫn du dương, nhưng giờ đây nó nghe như một bản nhạc buồn, chế giễu sự cô đơn của cô. Cô đứng dậy, tiến về phía bàn ăn, tắt bớt vài ngọn nến, để ánh sáng không quá chói chang. Cô biết, mình không thể cứ để mọi chuyện diễn ra như thế này. Cô phải làm gì đó, dù có đau đớn đến mấy.

Bữa tối diễn ra trong một không khí ngột ngạt đến nghẹt thở. Khánh miễn cưỡng ngồi vào bàn, nhưng anh chỉ gắp vài miếng thức ăn một cách uể oải, rồi lại đặt đũa xuống. Anh không nói gì, ánh mắt anh lảng tránh mọi ánh nhìn của Linh, chỉ tập trung vào đĩa thức ăn trước mặt như thể đó là thứ duy nhất tồn tại. Những món ăn mà Linh đã dành cả buổi chiều để chuẩn bị, giờ đây nguội lạnh dần trên bàn, cùng với những hy vọng của cô. Ánh nến leo lét phản chiếu nỗi cô đơn trong đôi mắt Linh. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng bỗng trở nên chói tai, như một sự chế giễu cho sự im lặng nặng nề bao trùm căn phòng.

Linh nhìn Khánh, nhìn đôi mắt trũng sâu, nhìn sự vô cảm trên khuôn mặt anh. Cô cố gắng tìm kiếm một chút phản ứng, một ánh mắt, một câu nói. Nhưng không có gì cả. Chỉ có sự im lặng, sự xa cách đang dần giết chết tình yêu của họ. Cô cảm thấy một sự nghẹt thở dâng lên trong lồng ngực, như thể có một tảng đá đè nặng lên tim cô. Cô không thể chịu đựng hơn nữa. Sự im lặng này, nó còn đáng sợ hơn bất kỳ lời cãi vã nào. Nó là biểu hiện của một sự từ bỏ, một sự xa cách không thể cứu vãn.

"Anh... anh dạo này có vẻ bận đến nỗi không còn nhớ đến em nữa thì phải," Linh thốt ra, giọng cô run nhẹ, cố gắng giữ cho mình không bật khóc. Lời nói đó, cô biết, có thể sẽ làm tổn thương anh, nhưng cô không còn cách nào khác để phá vỡ bức tường im lặng này. Cô muốn anh phản ứng, muốn anh nói gì đó, dù là giận dữ cũng được.

Khánh khẽ giật mình. Anh chậm rãi đặt đôi đũa xuống bàn, tiếng chạm nhẹ của chúng vang lên khô khốc trong không gian tĩnh lặng. Anh ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào Linh. Đôi mắt anh, vốn đã trũng sâu vì mệt mỏi, giờ đây ánh lên một vẻ lạnh lùng, sắc bén, như những mũi dao nhỏ xuyên thẳng vào tim cô. Linh cảm thấy toàn thân mình đông cứng lại dưới ánh mắt đó. Đây không phải là ánh mắt của người đàn ông cô yêu, mà là ánh mắt của một người xa lạ, đầy tổn thương và phòng thủ.

"Em muốn anh phải làm gì nữa đây?" Khánh nói, giọng anh trầm khàn, mang theo một sự chua chát đến tột cùng. Anh không hề lớn tiếng, nhưng mỗi từ anh nói ra đều nặng trĩu, như những viên đá ném vào mặt nước tĩnh lặng.

Linh cúi gằm mặt xuống, nước mắt bắt đầu chực trào. Cô cảm thấy hối hận ngay lập tức. Cô đã chạm vào đúng điểm yếu của anh, chạm vào sự tự ái, vào nỗi bất lực mà anh đang cố gắng che giấu. "Em... em chỉ muốn anh như ngày xưa thôi," cô nói, giọng cô nghẹn lại, "Anh biết không, em cảm thấy như... anh không còn cố gắng nữa." Lời nói vô tình đó, thoát ra từ sự tuyệt vọng và khao khát của cô, lại như một nhát dao chí mạng, đâm sâu vào trái tim Khánh. Cô không cố ý trách móc, cô chỉ muốn anh hiểu rằng cô đang khao khát sự kết nối, khao khát được anh nhìn nhận, được anh yêu thương như những ngày đầu. Nhưng trong tai Khánh, những lời đó chỉ là một sự buộc tội, một sự phủ nhận toàn bộ những nỗ lực thầm lặng mà anh đã gồng mình chịu đựng.

Khánh đứng dậy. Cái ghế anh ngồi bị đẩy ra sau, tạo nên một tiếng cọ xát chói tai trên nền nhà, như xé toạc sự tĩnh lặng và không khí căng thẳng trong căn phòng. Anh không nói thêm lời nào. Anh không nhìn Linh. Anh chỉ quay lưng đi, bỏ lại bữa ăn đã nguội lạnh, bỏ lại ánh nến leo lét, và bỏ lại Linh đang ngồi đó, với những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Căn phòng bỗng chìm vào một sự im lặng đáng sợ hơn bao giờ hết, chỉ còn nghe thấy tiếng Linh nức nở khe khẽ. Tiếng cửa phòng ngủ đóng sầm lại, một âm thanh dứt khoát và lạnh lùng, như một lời kết thúc không cần nói ra. Linh ngồi đó, giữa căn phòng chỉ còn lại một mình cô, với mùi thức ăn nguội lạnh, mùi hương nến gần tàn, và cảm giác nghẹt thở trong lồng ngực. Cô đã lỡ lời. Cô đã vô tình chạm vào vết thương sâu nhất của Khánh, nơi mà anh đang cố gắng che giấu nỗi bất lực của mình. Cô cảm thấy một nỗi tủi thân và hối hận dâng trào. Không phải hết yêu nên rời đi. Cô hiểu điều đó. Nhưng yêu mà không còn sức để cố gắng, yêu mà chỉ còn lại sự im lặng và những lời nói vô tình, thì liệu có còn ý nghĩa gì? Trong khoảnh khắc đó, cô biết, vết nứt vô hình giữa họ đã biến thành một vực sâu không thể nào lấp đầy. Tình yêu của họ, có lẽ, đã đến hồi kết, không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, dù chỉ là bằng những lời nói vô tình và những khoảng cách không thể vượt qua.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free