Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 169: Chiếc Nhẫn Và Gánh Nặng Vô Hình
Tiếng cửa phòng ngủ đóng sầm lại vẫn còn văng vẳng trong không khí, như một nhát cắt dứt khoát vào sợi dây mong manh níu giữ những gì còn sót lại của một buổi tối tưởng chừng ấm áp. Nó không chỉ là âm thanh vật lý, mà còn là tiếng vọng của sự tuyệt vọng, của một kết thúc không cần nói ra. Linh ngồi đó, giữa căn phòng chỉ còn lại một mình cô, với mùi thức ăn nguội lạnh, mùi hương nến gần tàn, và cảm giác nghẹt thở trong lồng ngực. Cô đã lỡ lời. Cô đã vô tình chạm vào vết thương sâu nhất của Khánh, nơi mà anh đang cố gắng che giấu nỗi bất lực của mình. Cô cảm thấy một nỗi tủi thân và hối hận dâng trào. Không phải hết yêu nên rời đi. Cô hiểu điều đó. Nhưng yêu mà không còn sức để cố gắng, yêu mà chỉ còn lại sự im lặng và những lời nói vô tình, thì liệu có còn ý nghĩa gì? Trong khoảnh khắc đó, cô biết, vết nứt vô hình giữa họ đã biến thành một vực sâu không thể nào lấp đầy. Tình yêu của họ, có lẽ, đã đến hồi kết, không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, dù chỉ là bằng những lời nói vô tình và những khoảng cách không thể vượt qua.
***
Khánh mở cửa căn hộ của mình, tiếng khóa lách cách khô khốc vang lên trong sự tĩnh lặng đến đáng sợ của đêm khuya. Căn phòng rộng lớn chìm trong bóng tối, chỉ có ánh đèn đường hắt vào từ khung cửa sổ kính, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên nền đá cẩm thạch bóng loáng. Không khí bên trong lạnh lẽo hơn bên ngoài, như thể chính không gian này cũng đang thấu cảm được sự trống rỗng trong lòng anh. Anh không bật đèn lớn, chỉ để lại những mảng sáng tối nhập nhoạng, đủ để anh không vấp ngã. Mùi hương nam tính của nước hoa, mùi da ghế mới và mùi gỗ sang trọng vẫn còn vương vấn đâu đó, nhưng đêm nay, chúng lại mang theo một nỗi cô độc đến nao lòng. Tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh của đêm Sài Gòn, khiến anh rùng mình khẽ.
Anh cởi giày, không đặt vào tủ như mọi khi, mà chỉ đá nhẹ chúng sang một bên, tiếng “cạch” khẽ khàng trên nền nhà. Anh nới lỏng chiếc cà vạt Hermès đắt tiền, tháo nút thắt rồi vứt phịch nó lên ghế sofa da màu xám tro, như trút bỏ một phần gánh nặng vô hình đang đè nén. Chiếc áo vest Armani cũng bị ném lên đó, nằm chồng lên chiếc cà vạt, những nếp gấp nhăn nhúm tố cáo sự vội vã và mệt mỏi của chủ nhân. Cả cơ thể anh như chùng xuống, nặng trĩu. Anh ngồi phịch xuống ghế, đầu ngả ra sau, mắt nhắm nghiền. Một tiếng thở dài thoát ra từ lồng ngực, nặng nề đến tận cùng, mang theo tất cả những u uất, bất lực đã dồn nén suốt buổi tối.
Căn hộ này, vốn được thiết kế để mang lại sự tiện nghi và sang trọng, giờ đây lại trở thành một cái lồng lớn, nhốt anh trong nỗi cô đơn của chính mình. Sự tĩnh lặng bao trùm, chỉ còn tiếng tim anh đập thình thịch, và tiếng thành phố vọng lại từ xa xa, mơ hồ như một lời thì thầm không rõ nghĩa. Anh không muốn nghe bất cứ điều gì, không muốn nhìn bất cứ thứ gì, chỉ muốn chìm vào một khoảng không vô định, nơi không có Linh, không có những kỳ vọng, không có những lời nói vô tình cứa vào tim anh.
"Anh... anh dạo này có vẻ bận đến nỗi không còn nhớ đến em nữa thì phải." Lời nói của Linh, dẫu thốt ra với một giọng điệu run rẩy và đầy tổn thương, nhưng vẫn cứa vào lòng anh như một lưỡi dao sắc bén. Nó không phải là một lời trách móc gay gắt, nhưng lại chứa đựng một sức nặng vô hình, phủ nhận toàn bộ những nỗ lực, những hy sinh thầm lặng mà anh đã gồng mình gánh vác. Anh mệt mỏi đến rã rời, không chỉ vì công việc, vì những cuộc họp kéo dài, vì những áp lực từ dự án mới, mà còn vì phải gồng mình che giấu tất cả những điều đó. Anh muốn mang đến cho Linh một cuộc sống tốt đẹp, một tương lai vững chắc, để cô không bao giờ phải lo lắng về cơm áo gạo tiền. Anh tin rằng đó là cách anh yêu cô, cách anh thể hiện sự quan tâm của mình. Nhưng cô lại không hiểu. Hoặc có lẽ, cô hiểu, nhưng điều cô cần lại không phải là những thứ đó.
"Em cảm thấy như... anh không còn cố gắng nữa." Câu nói ấy, nó như một cú đấm thẳng vào lòng tự tôn của một người đàn ông. Anh đã cố gắng đến mức nào? Anh đã thức trắng bao nhiêu đêm, đã uống bao nhiêu tách cà phê đen đặc, đã nuốt ngược bao nhiêu lời than vãn vào lòng? Tất cả chỉ để không làm cô lo lắng, để cô thấy anh mạnh mẽ, vững vàng. Nhưng rồi, tất cả những cố gắng ấy lại bị cô cho là không đủ, là thiếu sót. Cảm giác bất lực dâng trào, nhấn chìm anh trong một hố sâu tuyệt vọng. Anh muốn nói, muốn giải thích, muốn hét lên rằng anh đã cố gắng đến mức nào, rằng anh làm tất cả là vì cô, vì tương lai của cả hai. Nhưng cổ họng anh khô khốc, những lời nói cứ nghẹn lại. Anh biết, Linh không cố ý làm anh tổn thương, cô chỉ muốn được anh lắng nghe, được anh thấu hiểu, được anh hiện diện. Nhưng anh, anh đã quá mệt mỏi để có thể làm điều đó. Anh đã kiệt quệ đến mức không còn đủ sức để yêu thương đúng cách, để thể hiện cảm xúc một cách trọn vẹn.
Anh đưa tay lên day thái dương, cảm giác đau nhức lan tỏa khắp đầu. Ánh mắt anh lướt qua màn hình điện thoại đang nằm im lìm trên mặt bàn kính. Anh cầm nó lên, lướt qua loa những tin tức không quan trọng, những dòng trạng thái vô vị. Không có tin nhắn nào từ Linh. Cô cũng im lặng, như anh. Anh muốn gọi cho ai đó, một người bạn, một đồng nghiệp, nhưng rồi lại thôi. Ai có thể hiểu được cảm giác này? Cảm giác của một người đàn ông đang gánh vác cả thế giới trên vai, nhưng lại cảm thấy cô đơn đến tận cùng trong chính mối quan hệ mà anh trân trọng nhất. Anh không muốn kể lể, không muốn than vãn. Anh luôn là người mạnh mẽ, là chỗ dựa. Nhưng đêm nay, anh chỉ muốn có ai đó để dựa vào, dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi. Nhưng không có ai. Chỉ có sự tĩnh lặng đến rợn người của căn hộ này.
Nỗi cô đơn bủa vây, lạnh lẽo hơn cả gió đêm. Anh cảm thấy mình như một con thuyền đơn độc giữa đại dương bao la, cố gắng chống chọi với bão tố, nhưng lại không có một bến đỗ nào để neo đậu. Linh là bến đỗ của anh, nhưng đêm nay, chính cô lại là người đã đẩy anh ra xa. Hay chính anh đã đẩy cô ra xa? Câu hỏi đó cứ quẩn quanh trong tâm trí anh, không có lời giải đáp. Anh yêu Linh, yêu rất nhiều. Nhưng tình yêu đó, giờ đây, lại đi kèm với quá nhiều áp lực, quá nhiều gánh nặng, đến mức nó đang dần biến thành một thứ gì đó nặng nề, khó thở. Anh không muốn Linh phải sống trong sự lo lắng, trong sự chờ đợi. Anh muốn cô hạnh phúc. Nhưng liệu anh có còn là người có thể mang lại hạnh phúc cho cô không, khi chính anh cũng đang chìm trong sự mệt mỏi và bất lực? Anh không biết. Anh chỉ biết rằng, mỗi ngày trôi qua, anh lại cảm thấy mình nhỏ bé hơn, yếu đuối hơn trước những kỳ vọng và trách nhiệm.
Sau một hồi ngồi thẫn thờ, cảm giác nặng trĩu trong lòng ngực vẫn không hề thuyên giảm, Khánh đứng dậy. Cơ thể anh rã rời, mỗi bước đi đều như kéo lê một gánh nặng vô hình. Anh bước vào phòng ngủ, không gian càng trở nên riêng tư và u tối hơn, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn ngủ nhỏ trên đầu giường, hắt lên một vầng sáng dịu nhẹ. Ánh sáng vàng mờ ảo ấy không đủ để xua đi bóng tối trong tâm hồn anh, mà ngược lại, dường như còn làm nổi bật thêm những mảng tối trong suy nghĩ. Căn phòng vẫn còn vương mùi hương bạc hà quen thuộc từ chiếc gối của anh, nhưng đêm nay, mùi hương ấy lại mang theo một nỗi buồn man mác. Tiếng gió đêm vẫn rít nhẹ qua khe cửa, như một lời than thở không ngừng.
Anh tiến đến tủ đầu giường, nơi anh cất giữ một bí mật bấy lâu nay. Ngăn kéo được kéo ra một cách chậm rãi, tiếng gỗ cọ vào nhau khe khẽ trong không gian tĩnh mịch. Bên trong, nằm gọn gàng trên lớp nhung đen tuyền, là một chiếc hộp nhỏ màu đen, vuông vắn và thanh lịch. Khánh cầm chiếc hộp lên, cảm nhận sự lạnh lẽo của lớp nhung và sức nặng vô hình mà nó mang lại. Anh biết rõ bên trong là gì. Anh đã giữ nó ở đây, chờ đợi một thời điểm thích hợp, một khoảnh khắc hoàn hảo để trao nó cho Linh, để biến tình yêu của họ thành một lời hứa vĩnh cửu. Nhưng giờ đây, khoảnh khắc đó dường như càng ngày càng xa vời.
Anh mở nắp hộp. Dưới ánh đèn ngủ yếu ớt, viên kim cương nhỏ bé trên chiếc nhẫn bạch kim lấp lánh, phản chiếu một ánh sáng mong manh, như một vì sao cô độc giữa màn đêm. Khánh đưa ngón tay cái vuốt ve bề mặt nhẵn bóng của chiếc nhẫn, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại chạm vào da thịt. Ánh mắt anh xa xăm, nhìn xuyên qua viên đá quý nhỏ bé, nhưng tâm trí anh lại đang lạc về những miền ký ức xa xôi, về những ngày đầu tình yêu của họ, về những nụ cười rạng rỡ của Linh, về những lời hứa ngọt ngào mà anh đã từng dễ dàng thốt ra.
"Linh cần một người đàn ông vững vàng, một gia đình, một tương lai..." Anh thì thầm trong đầu, những lời đó như khắc sâu vào tâm trí anh. Đó là điều anh luôn tin tưởng, là mục tiêu mà anh đã và đang cố gắng hết sức để đạt được. Anh muốn cho Linh tất cả những điều đó, muốn cô có một cuộc sống an nhàn, không phải lo toan. Nhưng liệu anh có thể không? Liệu với gánh nặng tài chính đang đè nặng, với những áp lực vô hình từ công việc, từ gia đình, anh có thực sự đủ sức để mang lại cho cô một tương lai trọn vẹn, một hạnh phúc đúng nghĩa?
Lời nói của Linh, "Anh có bao giờ nghĩ cho em không?", lại vang vọng trong đầu anh, sắc bén và đau đớn như một tiếng sét đánh ngang tai. Anh đã nghĩ cho cô, từng giây từng phút. Anh đã làm việc cật lực, chấp nhận những dự án khó khăn, hy sinh thời gian cá nhân, tất cả đều vì cô, vì cái "chúng ta" mà anh hằng mơ ước. Nhưng cô lại cảm thấy anh không nghĩ cho cô. Điều đó khiến anh cảm thấy mình thật vô dụng, thật yếu kém. Anh không muốn cô phải chịu khổ, không muốn cô phải sống trong sự thiếu thốn, dù là về vật chất hay tinh thần. Anh đã chứng kiến quá nhiều cuộc hôn nhân đổ vỡ vì gánh nặng cơm áo gạo tiền, và anh thề sẽ không bao giờ để Linh phải trải qua điều đó. Nhưng chính sự cố gắng đó lại đang đẩy anh và cô ra xa nhau.
Áp lực từ Bà Hoa, từ Ông Nội về việc lập gia đình, về việc phải thành công, cũng góp phần tạo nên một núi đè nặng lên vai anh. Anh là con trai duy nhất, là niềm hy vọng của cả gia đình. Anh không thể thất bại. Anh không thể làm họ thất vọng. Và anh càng không thể để Linh phải chịu đựng sự thiếu thốn, sự chờ đợi vì những kỳ vọng đó. Chiếc nhẫn này, thay vì là biểu tượng của tình yêu và lời hứa, giờ đây lại trở thành một gánh nặng vô hình, nặng trĩu trong lòng bàn tay anh. Nó nhắc nhở anh về những trách nhiệm khổng lồ, về những điều anh còn chưa thể đạt được, về những nỗi sợ hãi mà anh đang cố gắng che giấu.
Khánh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề hơn cả trước đó. Anh cảm thấy một sự mệt mỏi tột cùng, không chỉ của thể xác mà còn của tâm hồn. Cảm giác bất lực len lỏi vào từng tế bào. Anh yêu Linh, yêu đến mức không muốn cô phải chịu bất kỳ tổn thương nào. Nhưng có lẽ, chính tình yêu ấy, chính sự cố gắng ấy, lại đang làm tổn thương cô nhiều nhất. Anh không còn đủ sức để mang lại cho cô sự quan tâm, sự hiện diện mà cô cần. Anh không còn đủ năng lượng để thể hiện tình yêu theo cách mà cô mong muốn.
Một ý nghĩ, lạnh lẽo và đau đớn, từ từ hình thành trong tâm trí anh. Nó không phải là một ý nghĩ mới mẻ, nhưng đêm nay, sau những lời nói của Linh, sau những áp lực đang đè nặng, nó trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, như một sự giải thoát nghiệt ngã. "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Anh không hết yêu Linh. Tình yêu dành cho cô vẫn còn nguyên vẹn, sâu sắc và chân thành. Nhưng anh không còn là người đàn ông có thể mang lại hạnh phúc cho cô theo cách mà cô xứng đáng được hưởng. Anh đã quá kiệt quệ, quá mệt mỏi để có thể là chỗ dựa vững chắc, là người lắng nghe, là người chia sẻ mọi buồn vui cùng cô. Anh đã quá bận rộn với việc xây dựng một tương lai mà anh tin là tốt nhất cho cả hai, đến mức quên mất rằng hiện tại của họ đang dần tan vỡ.
Khánh đặt chiếc nhẫn trở lại hộp nhung, tiếng "cạch" nhỏ xíu nhưng lại vang vọng như một tiếng chuông báo hiệu cho một điều gì đó sắp xảy ra. Anh đóng nắp hộp, rồi lại đặt nó vào ngăn kéo, cẩn thận như cất giấu một bí mật nặng nề, một lời thú tội chưa nói ra. Chiếc nhẫn vẫn nằm im lìm trong bóng tối, như chính tình yêu của họ, vẫn còn đó, nhưng đang bị che khuất bởi những gánh nặng, những áp lực, và những khoảng cách không thể vượt qua. Anh kéo ngăn kéo lại, tiếng "két" nhẹ nhàng như một lời thì thầm của sự từ bỏ. Căn phòng lại chìm vào sự tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa, và nỗi cô đơn thấm đẫm trong tâm hồn anh. Đêm nay, anh biết, một vết nứt mới đã hình thành, sâu hơn, rộng hơn, và có lẽ, không thể nào hàn gắn được.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.