Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 170: Rạn Nứt Vô Hình Giữa Những Lời Tâm Sự

Đêm dài trôi qua trong sự tĩnh lặng nặng nề, mang theo những dấu vết hằn sâu vào tâm hồn Linh. Khi ánh nắng ban mai đầu tiên len lỏi qua khe cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng vàng nhạt trên sàn gỗ, Linh trở mình trong chăn, cảm thấy một sự trống rỗng đến lạnh người. Cô mở mắt, nhìn trân trân lên trần nhà trắng toát, không một chút sức lực để ngồi dậy. Cái mệt mỏi này không phải do thiếu ngủ, mà là sự kiệt quệ từ sâu thẳm bên trong, một nỗi mệt mỏi mà những giấc mơ không thể xoa dịu, và ánh bình minh cũng chẳng thể xua tan.

Căn hộ của Linh, thường ngày vẫn ngập tràn mùi hương hoa nhài thoảng nhẹ từ ban công, mùi cà phê mới pha mỗi sáng, và mùi giấy sách cũ mà cô yêu thích, giờ đây dường như cũng nhuốm một vẻ u buồn. Tiếng xe cộ vọng lên từ xa, tiếng còi xe, tiếng người bán hàng rong lảnh lót, tất cả đều trở nên mờ nhạt, xa lạ. Linh ngồi dậy, kéo rèm cửa, để cho những tia nắng vàng ươm tràn vào căn phòng, cố gắng xua đi cái ẩm lạnh vô hình đang bủa vây mình. Cô đứng đó, tựa vào khung cửa sổ, nhìn ra thành phố đang dần thức giấc, những tòa nhà cao tầng vươn mình đón nắng, dòng người hối hả bắt đầu một ngày mới. Mọi thứ vẫn tiếp diễn, vẫn nhộn nhịp, chỉ có tâm trí cô là vẫn mắc kẹt trong vũng lầy của đêm qua.

Hình ảnh Khánh, với ánh mắt xa xăm và sự im lặng đến đáng sợ, cứ lởn vởn trong đầu cô. Cô đã cố gắng, cố gắng hết sức để hiểu, để chạm vào anh, nhưng dường như anh cứ lùi xa hơn, ẩn mình vào một góc tối mà cô không thể nào vươn tới. Cảm giác cô đơn, một cảm giác khủng khiếp hơn cả việc ở một mình, len lỏi vào từng thớ thịt. Cô cô đơn ngay cả khi anh ở bên cạnh, cô đơn trong chính mối quan hệ mà cô đã từng tin tưởng là bến đỗ bình yên của mình.

Linh bước vào bếp, rót một cốc nước lọc mát lạnh. Hơi lạnh từ thành cốc truyền qua lòng bàn tay, nhưng không thể làm dịu đi sự nóng ran trong lồng ngực. Cô đặt cốc nước xuống bàn, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại đang nằm im lìm. Những dòng tin nhắn cuối cùng với Khánh, những cuộc gọi nhỡ không lời, tất cả đều là những vết cứa nhỏ, âm thầm bào mòn niềm tin và hy vọng trong cô. Anh đã thay đổi, cô biết điều đó. Từ một người luôn chủ động hỏi han, quan tâm, giờ đây anh trở nên trầm mặc, ít nói, và đôi khi là xa cách đến lạ lùng. Anh vẫn nhớ cô thích trà nóng, vẫn không quên cô hay đau dạ dày, nhưng những quan tâm ấy giờ đây chỉ còn là những hành động vô thức, không còn đi kèm với sự ấm áp, với những lời hỏi han chân thành mà cô khao khát.

"Anh ấy bị làm sao vậy?" Linh tự hỏi, tiếng thì thầm lạc đi trong không gian tĩnh mịch. "Hay là... anh ấy không còn yêu mình nữa?" Ý nghĩ đó như một lưỡi dao sắc bén, cứa vào trái tim cô. Không, cô không tin. Cô vẫn cảm nhận được tình yêu của anh, một thứ tình yêu âm ỉ, cố chấp, nhưng lại bị che lấp bởi một bức màn bí ẩn. Cô cần được lắng nghe, được thấu hiểu, được chia sẻ. Cô không cần cuộc sống xa hoa, không cần những lời hứa hẹn viển vông. Cô chỉ cần anh ở đây, thực sự ở đây, với cô, bằng cả trái tim và tâm hồn. "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây," câu nói đó, giờ đây lại vang vọng trong đầu cô, đầy chua xót.

Linh cầm điện thoại lên, ngón tay lướt trên màn hình. Cô chần chừ, liệu có nên gọi cho Khánh không? Nhưng rồi cô lại gạt đi ý nghĩ đó. Anh sẽ lại im lặng, hoặc trả lời qua loa, hoặc nói "không có gì", và cô sẽ lại chìm sâu hơn vào nỗi thất vọng. Cô cần một người để nói ra tất cả, một người có thể lắng nghe mà không phán xét, một người có thể cho cô một góc nhìn khác.

Ngón tay cô dừng lại trên một cái tên quen thuộc: "Trâm." Người bạn thân nhất, người luôn ở bên cô qua mọi thăng trầm. Linh hít một hơi thật sâu, như lấy hết can đảm, rồi bấm số. Tiếng chuông reo dài, và khi đầu dây bên kia có tiếng "Alo?" đầy vẻ ngái ngủ, Linh cảm thấy khóe mắt mình cay xè. Giọng cô lạc đi, mệt mỏi nhưng đầy quyết tâm: "Trâm ơi... Tớ có chuyện muốn nói..."

***

Buổi chiều hôm đó, ánh nắng dịu dàng trải dài khắp những con phố tấp nập của Sài Gòn, nhuộm vàng những mái nhà cổ kính và những tán cây xanh mướt. Linh chọn Quán Cà Phê 'Hồi Ức', một góc nhỏ bình yên nằm sâu trong con hẻm yên tĩnh. Nơi đây là một ngôi nhà Pháp cổ được cải tạo, giữ nguyên những nét kiến trúc hoài niệm với tường gạch trần, những bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ đã sờn màu thời gian, và những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng, tạo nên một không gian ấm cúng, đậm chất thơ. Cô thích nơi này, bởi lẽ mỗi khi bước vào, mọi ồn ào của phố thị dường như đều tan biến, chỉ còn lại tiếng nhạc jazz/acoustic nhẹ nhàng, tiếng ly tách chạm nhau khe khẽ, và những câu chuyện thì thầm của những vị khách khác. Mùi cà phê rang xay thoang thoảng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ và mùi trà hoa dịu nhẹ, tạo nên một bản giao hưởng của hương vị và ký ức.

Linh đến sớm hơn giờ hẹn, chọn một góc khuất yên tĩnh gần cửa sổ, nơi có thể nhìn xuống con hẻm nhỏ với những mái hiên rêu phong. Cô gọi một ly cà phê đen đá, vị đắng ngắt của nó dường như phù hợp với tâm trạng của cô lúc này. Cô ngồi đó, ngón tay khẽ vuốt ve thành ly lạnh, đôi mắt ưu tư nhìn ra ngoài, dõi theo những chiếc lá vàng rơi nhẹ theo làn gió. Cô cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn trong đầu mình, những cảm xúc chồng chéo về Khánh, về mối quan hệ đang dần rạn nứt mà cô không sao hiểu nổi. Mỗi chi tiết, mỗi khoảng lặng, mỗi ánh mắt thờ ơ của anh đều trở thành một gánh nặng vô hình, đè nén trái tim cô. Cô cảm thấy mình như đang đứng giữa một sa mạc rộng lớn, một mình, không lối thoát, và không có một dấu hiệu nào để bám víu.

Khoảng mười lăm phút sau, cánh cửa quán khẽ mở, và Trâm bước vào. Cô bạn thân nhỏ nhắn, xinh xắn với mái tóc dài uốn nhẹ, khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt biết cười, nhưng hôm nay, nụ cười ấy dường như đã nhạt đi khi nhìn thấy Linh. Trâm mặc một chiếc váy màu pastel nhẹ nhàng, phong cách thời trang trẻ trung, nữ tính nhưng vẫn rất tinh tế, như thường lệ. Cô nhanh chóng phát hiện ra Linh, và ngay lập tức, ánh mắt cô lộ rõ vẻ lo lắng.

"Linh!" Trâm bước nhanh đến, giọng nói đầy vẻ quan tâm. "Tớ đã lo cho cậu lắm đấy. Nhìn cậu xem, tiều tụy hẳn đi này!"

Linh cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, nhưng đôi môi cô run rẩy không sao kiểm soát được. Cô đứng dậy, và Trâm lập tức ôm lấy cô một cái thật chặt, cái ôm ấm áp như một liều thuốc an ủi trong khoảnh khắc cô cảm thấy yếu đuối nhất. Hơi ấm từ Trâm truyền qua, khiến Linh cảm thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút, như thể một phần gánh nặng vừa được san sẻ.

"Cảm ơn cậu, Trâm," Linh thì thầm, vùi mặt vào vai bạn. "Tớ... tớ không biết phải bắt đầu từ đâu nữa..."

Trâm nhẹ nhàng vỗ về lưng Linh, rồi kéo cô ngồi xuống ghế. Cô gọi một ly trà hoa cúc cho mình và thêm một chiếc bánh ngọt nhỏ cho Linh, cố gắng tạo không khí thoải mái hơn. Sau đó, cô quay sang nhìn Linh, đôi mắt biết cười giờ đây đầy vẻ thấu hiểu và chờ đợi. "Không sao đâu, cậu cứ từ từ. Tớ ở đây để lắng nghe mà." Trâm nhẹ nhàng nói, nắm lấy tay Linh, truyền cho cô một chút sức mạnh. Linh cảm thấy biết ơn vô hạn vì có một người bạn như Trâm, người luôn sẵn lòng ở bên cạnh cô trong những thời khắc khó khăn nhất. Cô nhìn vào đôi mắt của Trâm, và trong đó, cô tìm thấy một chút bình yên để bắt đầu câu chuyện của mình.

***

Tiếng nhạc jazz dìu dặt chảy tràn trong không gian quán cà phê ‘Hồi Ức’, hòa cùng tiếng mưa rơi lất phất trên mái hiên, tạo nên một bản nhạc nền buồn man mác cho những lời tâm sự của Linh. Cô nắm chặt cốc cà phê đã nguội lạnh trong tay, hơi ấm từ bàn tay Trâm vẫn còn vương vấn, là điểm tựa duy nhất trong lúc này. Linh bắt đầu kể, giọng cô thì thầm, đôi khi lạc đi vì nghẹn ngào, đôi khi lại trở nên gấp gáp, như thể sợ rằng nếu không nói ra ngay, những cảm xúc ấy sẽ vỡ òa thành những mảnh vụn không thể gọi tên.

"Tớ không biết phải nói sao nữa, Trâm ạ," Linh bắt đầu, ánh mắt vô định nhìn vào hạt mưa đang trượt dài trên khung cửa kính. "Mọi thứ... mọi thứ cứ như đang rạn nứt mà tớ không biết vì sao. Cứ như có một bức tường vô hình giữa tớ và anh ấy. Một bức tường mà tớ càng cố gắng chạm vào, anh ấy lại càng lùi xa hơn."

Trâm im lặng lắng nghe, đôi mắt dõi theo từng biểu cảm nhỏ trên khuôn mặt tiều tụy của Linh. Cô biết Linh đang đau khổ, và cô không vội ngắt lời bạn mình.

"Anh ấy thay đổi nhiều lắm, Trâm," Linh tiếp tục, giọng nói nhỏ dần. "Không còn là Khánh của ngày xưa nữa. Anh ấy trầm tính hơn, ít nói hơn. Những bữa ăn tối, những buổi hẹn hò, giờ đây thường kết thúc trong sự im lặng. Tớ cố gắng nói chuyện, cố gắng hỏi han, nhưng anh ấy chỉ trả lời qua loa, hoặc nói 'không có gì'. Cứ như thể anh ấy đang giấu tớ một điều gì đó, hoặc đơn giản là không còn muốn chia sẻ với tớ nữa."

Một giọt nước mắt lăn dài trên má Linh, nóng hổi. Cô vội vàng đưa tay gạt đi, nhưng những giọt khác cứ nối tiếp nhau tuôn rơi. "Tớ không hiểu sao anh ấy lại như vậy. Tớ có hỏi, Trâm ạ. Tớ đã hỏi anh ấy có chuyện gì không, có áp lực gì không, nhưng anh ấy chỉ im lặng. Hoặc nói 'anh ổn'. Nhưng làm sao anh ấy ổn được khi ánh mắt anh ấy trống rỗng như vậy, khi anh ấy cứ mải mê với công việc, với những suy nghĩ riêng của mình mà không còn nhìn thấy tớ nữa?"

Trâm nhẹ nhàng đặt tay lên tay Linh, siết nhẹ như một lời an ủi không lời. "Cậu đã thử hỏi thẳng anh ấy chưa? Hay là anh ấy đang có áp lực gì đó mà không nói ra? Đàn ông nhiều khi họ gánh vác mọi thứ một mình, không muốn cho người yêu phải lo lắng ấy mà." Giọng Trâm dịu dàng, nhưng ẩn chứa sự thực tế.

Linh lắc đầu, đôi mắt đỏ hoe. "Tớ có hỏi. Tớ đã hỏi rất nhiều lần. Tớ nói với anh ấy rằng tớ không cần anh ấy phải hoàn hảo, tớ chỉ cần anh ấy ở đây, chia sẻ với tớ. Nhưng anh ấy chỉ thở dài, hoặc nhìn tớ bằng ánh mắt mệt mỏi. Cứ như thể lời nói của tớ là một gánh nặng khác đối với anh ấy vậy." Cô lại nhớ đến câu nói "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng" mà Khánh đã từng nói trong một khoảnh khắc yếu lòng, dù khi đó nó chưa rõ ràng như bây giờ. Nhưng giờ đây, cái ý nghĩ đó lại quay về, gặm nhấm tâm trí cô.

"Tớ sợ lắm, Trâm ơi," Linh thì thầm, gần như là van nài. "Tớ sợ mình sẽ mất anh ấy mà không biết lý do. Không có người thứ ba, không có cãi vã lớn, không có biến cố động trời. Chỉ là sự bào mòn âm thầm của những khoảng lặng, của những câu trả lời chậm dần, của những cái ôm không còn đủ ấm. Tớ cảm thấy mình như đang lạc giữa một mê cung, và anh ấy là sợi chỉ dẫn đường, nhưng sợi chỉ ấy đang dần đứt đoạn."

Trâm nhấp một ngụm trà hoa cúc, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa, cố gắng xoa dịu không khí căng thẳng. "Tớ hiểu cảm giác của cậu mà. Đôi khi, tình yêu cũng cần sự cố gắng từ hai phía. Nhưng nếu một người cứ im lặng, thì người kia làm sao mà biết đường mà gỡ rối được?" Trâm trầm ngâm một lát, rồi tiếp tục. "Nhưng Linh này, cậu có nghĩ đến khả năng là anh ấy đang thực sự gặp phải một áp lực lớn không? Áp lực công việc, áp lực tài chính, hoặc là áp lực từ gia đình chẳng hạn? Đàn ông đôi khi họ không giỏi nói ra, nhưng họ lại ôm hết vào lòng." Lời khuyên của Trâm, dù xuất phát từ sự quan tâm, nhưng lại vô tình chạm đến một phần sự thật mà Linh chưa thực sự thấu hiểu. Cô vẫn đang nhìn nhận mọi thứ từ góc độ của mình, về nhu cầu được chia sẻ, được lắng nghe, mà chưa thể hoàn toàn đặt mình vào vị trí của Khánh, của những gánh nặng vô hình mà anh đang cố gắng che giấu.

Linh nhìn Trâm, đôi mắt long lanh đầy nước. Cô chưa từng nghĩ sâu xa đến mức đó. Cô chỉ cảm thấy bị bỏ rơi, bị lãng quên trong chính mối quan hệ của mình. "Tớ không biết nữa, Trâm. Tớ chỉ biết là tớ đang rất mệt mỏi. Tớ không biết mình có nên tiếp tục cố gắng không, hay là tớ nên buông tay để cả hai được bình yên hơn." Ý nghĩ này, một ý nghĩ mà cô đã cố gắng xua đuổi bấy lâu nay, giờ đây lại hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết, đầy đau đớn.

Trâm nắm chặt tay Linh hơn. "Đừng nghĩ như vậy vội. Cậu hãy cho anh ấy thêm thời gian. Và cũng hãy cho bản thân mình một khoảng lặng. Đôi khi, chúng ta cần lùi lại một bước để nhìn rõ hơn mọi thứ. Cậu có thể tìm lại niềm vui của mình, những đam mê mà cậu từng có. Có thể việc đó sẽ giúp cậu tìm lại chính mình, và cũng có thể, nó sẽ giúp anh ấy nhận ra những gì anh ấy đang bỏ lỡ." Trâm nói, giọng điệu kiên định nhưng vẫn đầy sự thấu hiểu.

Linh khẽ gật đầu, dù trong lòng vẫn còn đầy rẫy sự hoang mang. Cô cảm thấy một chút nhẹ nhõm khi được chia sẻ, nhưng nỗi sợ hãi về việc mối quan hệ đang rạn nứt mà không có một lý do rõ ràng vẫn còn đó, âm ỉ và dai dẳng. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, những hạt mưa vẫn tí tách rơi, và trong lòng cô, một vết nứt mới đã hình thành, sâu hơn, rộng hơn, và có lẽ, không thể nào hàn gắn được chỉ bằng những lời tâm sự. Cô biết, hành trình tìm kiếm câu trả lời cho tình yêu của mình, cho chính bản thân mình, vẫn còn rất dài và đầy gian khó. Và cô, một mình, phải đối mặt với nó.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free