Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 171: Kiệt Sức Giữa Dự Án Gian Nan

Những hạt mưa vẫn tí tách rơi ngoài khung cửa sổ Quán Cà Phê Hồi Ức, vẽ lên tấm kính những vệt dài u hoài, như chính tâm trạng của Linh. Trâm đã nói đúng, cô đã được chia sẻ, nhưng nỗi sợ hãi về một mối quan hệ đang rạn nứt mà không có lý do rõ ràng vẫn còn đó, âm ỉ và dai dẳng. Cô không biết rằng, ở một góc khác của thành phố, lý do ấy đang hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết, nghiền nát tâm trí một người đàn ông, từng chút một.

***

Ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh lẽo của văn phòng Công ty Thiết kế DreamWeaver hắt lên những tấm kính lớn, phản chiếu một phần nhỏ nhịp sống hối hả của thành phố đang dần chìm vào đêm. Mùi cà phê nguội, xen lẫn với mùi giấy in và chút hương nước hoa còn vương vất từ buổi sáng, tạo nên một không khí đặc quánh của sự bận rộn và căng thẳng. Khánh ngồi trước màn hình máy tính, đôi mắt sâu hoắm, xương quai hàm siết chặt. Anh đã ở đây từ sáng sớm, và dường như đêm nay cũng sẽ không có ngoại lệ.

Tiếng gõ bàn phím dồn dập, tiếng điện thoại réo liên hồi, và những tiếng thảo luận nhóm vang lên ngắt quãng khắp không gian mở. Nhưng tất cả dường như đều chìm vào một thứ âm thanh ù ù trong đầu Khánh, một thứ tạp âm liên tục nhắc nhở anh về tình hình cấp bách. Dự án Grand Tower, một trong những công trình trọng điểm của công ty, nơi anh đã đổ dồn bao tâm huyết và kỳ vọng, giờ đây đang đứng trước bờ vực sụp đổ.

Cách đây một giờ, Anh Hùng, cấp trên trực tiếp của Khánh, đã triệu tập một cuộc họp khẩn. Dáng người cao lớn, phong độ trong bộ vest lịch lãm, nhưng khuôn mặt Anh Hùng căng thẳng đến tột độ. Đôi mắt sắc sảo của ông lướt qua từng gương mặt trong phòng họp kính, dừng lại lâu hơn một chút ở Khánh và Hoàng – hai trưởng nhóm thiết kế chính của dự án.

“Dự án Grand Tower gặp vấn đề lớn,” giọng Anh Hùng trầm và dứt khoát, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của phòng họp, “Đối tác chính đã rút lui. Họ không chấp nhận thay đổi về vật liệu theo yêu cầu mới của chủ đầu tư, và chúng ta không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tìm phương án thay thế trong vòng 48 giờ tới.” Ông dừng lại, ánh mắt quét qua một lượt, “Nếu không… mọi thứ sẽ sụp đổ. Không chỉ là dự án này, mà còn là uy tín của DreamWeaver.”

Lời nói của Anh Hùng như những tảng đá đè nặng lên ngực Khánh. Anh biết rõ tầm quan trọng của Grand Tower. Đây không chỉ là một dự án lớn mang lại doanh thu khổng lồ, mà còn là cơ hội để anh thăng tiến, để có đủ tài chính cho những kế hoạch tương lai mà anh đã ấp ủ bấy lâu – kế hoạch về một ngôi nhà, về một cuộc sống ổn định cho Linh. Nhưng giờ đây, tất cả đều lung lay.

Hoàng, đồng nghiệp kiêm đối thủ cạnh tranh của Khánh, ngồi đối diện, phong thái vẫn chỉnh tề, nụ cười thường trực nhưng ánh mắt lại lóe lên một tia tính toán. Hắn ta nhấp một ngụm trà thảo mộc, rồi quay sang Khánh với vẻ mặt “quan tâm” thái quá. “Có vẻ team bên anh Khánh đang gặp khó khăn rồi. Mấy hôm nay thấy anh bận tối mắt tối mũi. Để tôi xem có thể ‘giúp’ gì không, nhưng với tình hình này thì…” Hoàng bỏ lửng câu nói, nhưng cái nhếch mép cuối cùng đã nói lên tất cả: sự hả hê, và ẩn ý về sự bất lực của team Khánh.

Khánh siết chặt nắm đấm dưới gầm bàn, cố gắng giữ thái độ bình tĩnh. Anh không có thời gian cho những cuộc đấu đá nội bộ lúc này. Ưu tiên hàng đầu là cứu vãn tình thế.

Sau cuộc họp, cả đội lao vào công việc như những con ong vỡ tổ. Kiên, đồng nghiệp thân thiết của Khánh, dáng người cao ráo, gương mặt hiền lành, đeo kính cận, đặt một cốc cà phê nóng xuống bàn làm việc của anh. “Khánh, tình hình căng quá. Nhưng mình phải cố gắng thôi. Anh Hùng đang nhìn vào chúng ta.” Giọng Kiên đầy lo lắng, nhưng cũng ẩn chứa sự quyết tâm.

Khánh gật đầu, ánh mắt mệt mỏi nhưng kiên định. “Anh biết. Nhưng cứ thế này, mình sẽ không kịp mất.” Anh lẩm bẩm, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím, kiểm tra từng thông số kỹ thuật, từng bản vẽ chi tiết. Hàng trăm dữ liệu, hàng ngàn phép tính, tất cả đều cần được rà soát lại từ đầu. Sự cố không chỉ nằm ở việc đối tác rút lui, mà còn ở một lỗ hổng trong bản thiết kế vật liệu ban đầu, mà giờ đây, áp lực thời gian khiến mọi thứ trở nên gấp gáp và sai sót dễ xảy ra hơn bao giờ hết.

Anh xoa thái dương, cảm thấy cơn đau nhức bắt đầu giật lên từng hồi. Đã bao nhiêu ngày anh không ngủ đủ giấc? Một tuần? Hai tuần? Kể từ khi dự án bắt đầu gặp những trục trặc nhỏ, Khánh đã gần như sống ở văn phòng. Anh muốn hoàn thành dự án này, không chỉ vì công việc, mà còn vì lời hứa với chính mình, với Linh. Chiếc nhẫn đính hôn vẫn nằm yên trong hộp, là một lời nhắc nhở âm thầm về gánh nặng tài chính và trách nhiệm mà anh đang gánh vác. Anh không thể để thất bại ở đây. Anh không thể là người thất bại.

Mùi cà phê giờ đã hòa lẫn với mùi thức ăn nhanh vương vất từ những hộp cơm ăn vội. Đồng hồ điểm mười giờ tối, rồi mười một giờ. Văn phòng thưa dần người. Chỉ còn lại team của Khánh và một vài thành viên khác đang làm việc cật lực. Anh Hùng vẫn chưa về, ông ngồi trong phòng kính, thỉnh thoảng liếc nhìn ra ngoài, ánh mắt dò xét. Hoàng đã về từ lâu, có lẽ để lại cho Khánh một nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý.

Khánh cảm thấy từng thớ thịt trong cơ thể mình như đang bị kéo căng đến giới hạn. Đầu óc anh quay cuồng với những con số, những giải pháp thay thế. Anh nhấp một ngụm cà phê đã nguội ngắt, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng. Cảm giác bất lực bắt đầu len lỏi. Anh đã cố gắng hết sức, nhưng liệu như thế đã đủ? Liệu anh có thể tìm ra phương án B trong vòng 48 giờ ngắn ngủi này, khi mà đối tác đã quay lưng và những sai sót ban đầu đang phơi bày?

Anh nghĩ đến Linh. Cô ấy đang làm gì giờ này? Chắc hẳn cô ấy đã ngủ rồi, hoặc có thể đang lo lắng cho anh. Anh đã không có một bữa ăn tử tế với cô ấy trong bao lâu? Một tuần? Hai tuần? Những tin nhắn của anh gửi cho cô ấy ngày càng ngắn gọn, những cuộc gọi thưa dần, và những lời nói yêu thương dường như đã bị cuốn trôi theo dòng chảy của công việc không ngừng nghỉ. Anh muốn nói với cô ấy mọi thứ, muốn chia sẻ gánh nặng này, nhưng anh không thể. Anh không muốn cô ấy phải lo lắng. Anh không muốn cô ấy nhìn thấy anh trong bộ dạng kiệt quệ và bất lực này. Anh muốn cô ấy tin tưởng vào anh, vào tương lai mà anh đang cố gắng xây dựng.

Nhưng đôi khi, chính sự che giấu ấy lại tạo nên một khoảng cách vô hình, một vết nứt âm thầm mà anh không hề hay biết. Anh nghĩ đến câu nói của Linh trong bữa tối gần đây: “Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây.” Anh hiểu, nhưng anh không thể. Anh không thể "ở đây" một cách trọn vẹn khi tâm trí anh bị những con số, những bản vẽ, những áp lực vô hình này giam cầm. Anh không thể "ở đây" khi anh cảm thấy mình chưa đủ tốt, chưa đủ mạnh mẽ để che chở cho cô.

Khánh ngả người ra sau ghế, nhắm mắt lại. Cả căn phòng như chao đảo. Anh thở dài nặng nề, một tiếng thở dài mang theo tất cả sự mệt mỏi, căng thẳng và bất lực. Anh nghe tiếng Kiên nói nhỏ: "Khánh, mày về trước đi, để tao làm nốt phần này. Mày trông tệ quá rồi." Khánh lắc đầu, "Không sao đâu, tao làm nốt. Có gì thì anh em cùng chịu." Anh biết Kiên lo lắng cho mình, nhưng anh không thể bỏ cuộc. Anh không thể.

Đồng hồ đã chỉ hai giờ sáng. Tiếng gõ bàn phím đã thưa dần. Anh Hùng đã về từ lúc nào không hay. Cả văn phòng chìm vào một sự tĩnh lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng quạt thông gió ù ù và tiếng máy tính chạy rì rầm. Khánh kiểm tra lại lần cuối những con số, những bản vẽ. Mắt anh díu lại, đầu óc nặng trịch như đeo chì. Anh đã tìm ra một vài điểm khả thi, nhưng vẫn còn quá nhiều rủi ro. Anh cần thêm thời gian, nhưng thời gian đang cạn kiệt.

Anh đứng dậy, cơ thể rã rời. Từng khớp xương kêu răng rắc. Anh cảm thấy một sự lạnh lẽo bao trùm, không chỉ từ nhiệt độ điều hòa, mà còn từ chính sự cô đơn đang gặm nhấm. Anh đã không ăn gì tử tế từ trưa, chỉ vài miếng bánh mì và cốc cà phê. Dạ dày anh quặn thắt, một cơn đau quen thuộc. Linh sẽ nhắc anh ăn uống cẩn thận, sẽ pha cho anh trà gừng nóng. Nhưng giờ đây, không có ai ở bên anh, ngoài những con số và bản vẽ khô khan.

Anh thu dọn đồ đạc một cách chậm rãi, kéo lê từng bước chân ra khỏi văn phòng. Cánh cửa kính nặng nề khẽ đóng lại phía sau anh, tách anh khỏi thế giới công việc căng thẳng, nhưng không thể tách anh khỏi những gánh nặng đang đè nén.

***

Đêm khuya, đường phố vắng tanh, chỉ còn tiếng xe cộ thưa thớt lướt qua. Khánh lái xe về căn hộ của mình, cảm giác như đang điều khiển một cỗ máy đã cạn kiệt năng lượng. Ánh đèn đường vàng vọt hắt qua cửa kính xe, tạo thành những vệt sáng lướt nhanh trên khuôn mặt anh, càng làm nổi bật vẻ mệt mỏi và kiệt sức.

Anh mở cửa căn hộ, tiếng kẽo kẹt quen thuộc vang lên trong không gian tĩnh mịch. Căn phòng chìm trong bóng tối, chỉ có ánh đèn ngủ yếu ớt từ phòng khách hắt ra, đủ để anh không vấp ngã. Mùi ẩm mốc nhẹ, đặc trưng của những căn hộ ít người ở và không được thông gió thường xuyên, thoang thoảng trong không khí. Anh ném chìa khóa lên bàn một cách uể oải, tiếng kim loại va chạm với mặt gỗ khô khốc vang lên chói tai trong sự tĩnh lặng.

Anh cởi cà vạt, tháo từng chiếc cúc áo sơ mi đã nhăn nhúm, vứt nó lên ghế sofa. Cơ thể anh dường như không còn thuộc về anh nữa, nặng trĩu và rã rời. Anh đứng bất động giữa phòng khách, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định.

Đột nhiên, điện thoại trong túi quần anh rung lên. Một tin nhắn. Anh rút điện thoại ra, màn hình sáng lên, hiện lên tên Linh. "Anh vẫn chưa về à? Em lo quá. Anh có sao không?"

Một cảm giác tội lỗi và bất lực dâng lên trong lòng Khánh. Anh nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn, ngón tay trượt trên màn hình nhưng không thể gõ một chữ nào. Anh muốn trả lời cô ấy, muốn nói với cô ấy rằng anh ổn, rằng anh yêu cô ấy. Nhưng lời nói như bị mắc kẹt lại trong cổ họng, không thể bật ra. Anh mệt mỏi đến mức không còn sức để bày tỏ cảm xúc của mình nữa.

Anh thở dài nặng nề, một tiếng thở dài kéo dài như muốn trút bỏ mọi gánh nặng. Đầu óc anh trống rỗng, không còn đủ chỗ cho những lời yêu thương hay sự an ủi. Anh cảm thấy mình như một vỏ bọc rỗng tuếch, chỉ còn lại sự mệt mỏi và nỗi lo âu.

Anh bắt đầu gõ vài chữ: "Anh ổn." Rồi lại xóa đi. Câu nói đó quá sáo rỗng, quá vô nghĩa trong tình cảnh này. Nó không phản ánh được chút nào sự kiệt quệ mà anh đang trải qua. Nó cũng không thể xoa dịu nỗi lo lắng của Linh. Anh biết Linh cần sự chân thành, cần sự sẻ chia, chứ không phải một lời nói dối vụng về.

Nhưng anh có thể nói gì đây? Rằng dự án đang đứng trên bờ vực sụp đổ? Rằng anh đang đối mặt với nguy cơ thất bại lớn nhất trong sự nghiệp? Rằng anh đang cảm thấy mình không đủ tốt, không đủ mạnh mẽ để bảo vệ cô ấy khỏi những lo toan? Rằng anh không còn là người khiến cô ấy hạnh phúc nữa, bởi vì chính anh còn không biết cách khiến mình hạnh phúc? Những suy nghĩ đó cứ xoáy vào tâm trí anh, tạo thành một vòng xoáy không lối thoát.

Cuối cùng, sau một hồi do dự, Khánh chỉ gửi đi một biểu tượng mặt mệt mỏi. Nó là tất cả những gì anh có thể làm được vào lúc này. Một sự thừa nhận không lời về tình trạng của bản thân, nhưng lại quá mơ hồ để Linh có thể thấu hiểu. Anh biết cô ấy sẽ cảm thấy buồn, sẽ cảm thấy bị bỏ rơi, nhưng anh không còn năng lượng để làm điều gì khác.

Anh đặt điện thoại xuống bàn, rồi đi vào phòng ngủ. Căn phòng cũng tối om, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ đèn đường hắt qua khe cửa sổ. Anh không buồn bật đèn. Anh nằm vật xuống giường, không kịp cởi hết quần áo. Chiếc giường mềm mại, đáng lẽ phải mang lại sự an ủi, giờ đây lại giống như một cái bẫy, giữ chặt lấy cơ thể rã rời của anh.

Anh quay lưng về phía điện thoại, như muốn cắt đứt mọi liên lạc với thế giới bên ngoài. Nỗi cô đơn bao trùm lấy anh. Cô đơn giữa bộn bề công việc, cô đơn giữa những kỳ vọng, và cô đơn ngay cả trong mối quan hệ của mình. Anh nhớ lại lời Linh nói, "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây." Anh cũng nhớ lại cái cảm giác đã từng nói với Linh trong một khoảnh khắc yếu lòng, dù chưa thành lời rõ ràng, rằng "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Giờ đây, câu nói đó dường như đã hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết, ám ảnh anh.

Anh không hết yêu Linh. Tình yêu của anh dành cho cô vẫn còn đó, sâu đậm và chân thành. Nhưng anh cảm thấy mình đang bị bào mòn, bị kiệt quệ bởi những áp lực vô hình từ công việc, từ tài chính, từ gia đình, từ chính kỳ vọng của bản thân. Anh cảm thấy mình không còn đủ sức để yêu cô ấy một cách trọn vẹn, để đáp ứng những khao khát được lắng nghe, được thấu hiểu của cô ấy. Anh cảm thấy mình đang thất bại, và anh không muốn Linh phải chứng kiến sự thất bại ấy, hay phải gánh chịu nó cùng anh.

Cơn đau dạ dày bắt đầu quặn thắt dữ dội hơn. Anh rên khẽ, cuộn mình lại. Anh biết mình cần phải ăn uống, cần phải nghỉ ngơi. Nhưng tâm trí anh vẫn quay cuồng với những con số, những bản vẽ, những nguy cơ tiềm ẩn của dự án Grand Tower. Anh không thể ngừng suy nghĩ.

Anh nhắm nghiền mắt lại, cố gắng tìm kiếm một chút bình yên trong giấc ngủ. Nhưng giấc ngủ cứ lẩn tránh, chỉ có những suy nghĩ miên man, những hình ảnh hỗn độn về công việc, về Linh, về tương lai cứ hiện về, gặm nhấm tâm trí anh. Anh nằm đó, giữa màn đêm tĩnh mịch, cô độc và kiệt sức, như một con thuyền đang lênh đênh giữa biển cả bão tố, không biết bến bờ là nơi đâu. Anh chỉ biết rằng, sự mệt mỏi này sẽ khiến anh càng ngày càng khó giao tiếp với Linh, đẩy họ vào một vòng xoáy hiểu lầm trầm trọng hơn, và anh, một lần nữa, lại không thể làm gì để ngăn cản điều đó xảy ra.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free