Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 172: Bữa Tối Im Lặng và Nỗi Đau Vô Hình

Linh đứng lặng trước khung cửa sổ căn hộ của mình, ánh mắt vô định nhìn ra màn đêm đã buông. Thành phố về khuya vẫn không ngừng chuyển động, những đốm sáng lập lòe như những linh hồn lạc lối, phản chiếu phần nào nỗi lòng trống rỗng đang bao trùm cô. Chiếc điện thoại trên bàn, dù đã im lìm từ lâu sau tin nhắn cuối cùng của cô gửi cho Khánh, vẫn như một vật thể nặng trĩu, chứa đựng cả một bầu trời lo lắng và thất vọng.

Tin nhắn của Khánh, chỉ một biểu tượng mặt mệt mỏi, đã như một nhát dao vô hình, cắt đứt chút hy vọng cuối cùng của Linh. Cô hiểu anh mệt, cô biết anh đang phải gánh vác nhiều. Nhưng một biểu tượng cảm xúc, đó là tất cả những gì anh có thể dành cho cô sau một ngày dài làm việc và một đêm cô đơn mong chờ? Cô nhớ lại lời Trâm nói, về áp lực vô hình mà Khánh đang gánh chịu, nhưng sự thấu hiểu ấy lại càng làm tăng thêm nỗi bất lực. Cô muốn ở bên anh, muốn sẻ chia, nhưng anh lại dựng lên một bức tường im lặng mà cô không thể nào xuyên thủng.

“Mình phải làm gì đó, không thể để mọi chuyện cứ thế này được,” Linh tự nhủ, giọng nói khẽ khàng đến nỗi chính cô cũng gần như không nghe thấy. Lời tự nhủ ấy không phải là một sự thúc giục mạnh mẽ, mà là một tiếng vọng yếu ớt từ trái tim đang dần nguội lạnh. Cô biết, nếu cứ tiếp tục chờ đợi và im lặng, mối quan hệ này sẽ chỉ càng lún sâu vào vực thẳm của sự xa cách.

Cô rời khung cửa sổ, bước vào bếp. Ánh đèn vàng ấm áp của căn bếp không xua đi được cái lạnh lẽo trong lòng cô. Linh mở tủ lạnh, nhìn những nguyên liệu tươi ngon mà cô đã ghé chợ mua vội sau giờ làm. Tối nay, cô quyết định nấu món sườn xào chua ngọt – món tủ của Khánh, món ăn mà mỗi khi anh nếm thử đều sẽ nở một nụ cười mãn nguyện, quên đi phần nào mệt mỏi. Cô còn nhớ ngày ấy, Khánh từng nói, “Chỉ cần ngửi mùi sườn em nấu là anh thấy ấm lòng rồi.” Ký ức ngọt ngào ấy giờ đây như một liều thuốc xoa dịu, nhưng cũng đồng thời là một vết dao cứa vào thực tại phũ phàng.

Linh dọn dẹp căn hộ một cách tỉ mỉ. Cô bật một bản nhạc không lời nhẹ nhàng, du dương, cố gắng tạo ra một không khí thư thái, ấm cúng. Từng động tác của cô đều chậm rãi, như thể mỗi hành động đều chứa đựng một lời nhắn gửi không lời. Cô lau bàn, sắp xếp lại những cuốn sách, cắm một lọ hoa nhỏ mà cô đã mua cùng với thực phẩm. Những cánh hoa loa kèn trắng muốt, tinh khôi, đứng thẳng tắp trong chiếc bình thủy tinh, tỏa ra một mùi hương dịu nhẹ, cố gắng xua đi cái mùi ẩm mốc của nỗi buồn đang quẩn quanh trong không khí.

Khi bắt đầu nấu, Linh trút bỏ chiếc áo khoác ngoài, xắn tay áo lên. Cô rửa sạch sườn, ướp gia vị cẩn thận, từng động tác đều chứa đựng sự chăm chút. Mùi tỏi phi thơm lừng, mùi nước sốt chua ngọt sôi lăn tăn trên bếp, những hương vị quen thuộc ấy gợi lên biết bao kỷ niệm. Cô nhớ những lần Khánh ngồi ở bàn bếp, vừa làm việc vừa ngửi mùi thức ăn, đôi khi còn chọc ghẹo cô, “Anh đoán chắc hôm nay có món tủ rồi!” Những lúc ấy, căn bếp nhỏ này tràn ngập tiếng cười và sự ấm áp. Giờ đây, chỉ có tiếng nhạc khe khẽ và tiếng chảo dầu sôi, cùng với tiếng thở dài man mác của cô.

Linh cẩn thận nếm thử nước sốt. Vị chua, cay, mặn, ngọt hòa quyện vào nhau một cách hoàn hảo. Cô gật gù, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa một nỗi ưu tư. Cô tự hỏi, liệu Khánh có còn cảm nhận được hương vị này không? Hay sự mệt mỏi đã bào mòn cả vị giác và cảm xúc của anh? Mỗi lần nêm nếm, cô lại cảm thấy như đang đặt một phần trái tim mình vào đó, một hy vọng mong manh rằng món ăn này có thể chạm tới anh, có thể làm mềm đi lớp vỏ bọc mệt mỏi mà anh đang khoác lên.

Cô bày biện bàn ăn một cách chu đáo. Chiếc khăn trải bàn màu kem, những chiếc đĩa sứ trắng tinh, và đặc biệt là hai cây nến thơm được thắp lên, tỏa ra ánh sáng vàng dịu và mùi hương gỗ đàn hương thoang thoảng. Ánh nến lung linh hắt lên khuôn mặt cô, khiến đôi mắt cô càng thêm long lanh, nhưng cũng nhuốm màu lo lắng. Linh nhìn tổng thể bàn ăn, nó đẹp, ấm cúng, đúng như những gì cô mong muốn. Nó là một lời mời gọi, một lời hứa hẹn về sự bình yên, về một khoảnh khắc được sẻ chia.

Thời gian trôi qua, kim đồng hồ dịch chuyển từng chút một. Món ăn đã nguội bớt, mùi hương không còn nồng nàn như lúc mới nấu. Linh nhìn điện thoại, vẫn không có tin nhắn nào từ Khánh. Cô biết, anh đã quá bận rộn, quá kiệt sức để bận tâm đến những điều nhỏ nhặt này. Nhưng chính những điều nhỏ nhặt ấy lại là tất cả những gì cô có thể làm, là tất cả những gì cô có thể níu giữ.

Càng về khuya, nỗi lo lắng của Linh càng lớn dần. Cô ngồi xuống ghế sofa, đôi mắt dán chặt vào cánh cửa chính. Mỗi tiếng động nhỏ từ hành lang cũng khiến cô giật mình, một tia hy vọng lóe lên rồi lại vụt tắt. Cô nhớ đến lời Trâm, “Cậu ấy có thể đang gánh vác một áp lực vô hình nào đó mà cậu không hay biết.” Linh cố gắng thấu hiểu, cố gắng bao dung. Cô biết Khánh không cố tình thờ ơ, anh chỉ là đang không còn đủ sức. Nhưng sự thấu hiểu ấy không thể lấp đầy khoảng trống trong lòng cô, không thể xoa dịu nỗi cô đơn đang gặm nhấm. Cô cảm thấy mình như một con chim nhỏ, cố gắng xây tổ ấm bằng tất cả tình yêu, nhưng lại đối mặt với một cơn bão mà cô không thể nào chống đỡ. Cô thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, chứa đựng cả sự mệt mỏi và nỗi tuyệt vọng đang dần trỗi dậy.

***

Tiếng lách cách khẽ khàng của chùm chìa khóa bên ngoài, rồi tiếng cửa mở, kéo Linh ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. Cô bật dậy, tim đập thình thịch. Khánh đã về.

Cánh cửa căn hộ mở ra, và Khánh bước vào, nhưng đó không còn là Khánh mà cô từng biết. Dáng người anh cao ráo, nhưng giờ đây lại như bị một gánh nặng vô hình đè nén, hơi khom xuống. Khuôn mặt góc cạnh, từng đường nét nam tính sắc sảo, giờ đây lại phờ phạc, hốc hác, đôi mắt sâu trũng, quầng thâm hiện rõ dưới ánh đèn vàng. Áo sơ mi công sở của anh có vẻ nhăn nhúm, và mái tóc cắt ngắn gọn gàng cũng hơi rối. Anh đặt chiếc cặp nặng trịch xuống sàn nhà một cách nặng nề, không một tiếng động, như thể ngay cả việc đó cũng đòi hỏi một sự cố gắng lớn lao.

“Anh về rồi à?” Linh cất tiếng, giọng cô cố gắng giữ sự bình tĩnh, nhưng đôi mắt không giấu nổi vẻ lo lắng và một tia hy vọng mong manh. Cô tiến lại gần anh, nụ cười gượng gạo nở trên môi, “Anh mệt lắm đúng không? Em nấu món anh thích này.” Cô nhẹ nhàng đỡ chiếc áo khoác trên tay anh, muốn chạm vào vai anh để sẻ chia, nhưng anh lại hơi rụt người lại một cách vô thức, như một phản xạ tự vệ.

Khánh chỉ gật đầu một cái thật khẽ, tiếng “Ừm” thoát ra từ cổ họng anh nghe khô khốc và mệt mỏi. Anh không nhìn thẳng vào mắt Linh, ánh mắt anh lướt qua cô, rồi dừng lại ở bàn ăn đã được bày biện chu đáo. Có vẻ như anh nhận ra nỗ lực của cô, nhưng sự kiệt quệ đã ăn sâu vào từng tế bào khiến anh không thể hiện bất kỳ cảm xúc nào. Mùi sườn xào chua ngọt đã nguội bớt, cùng với mùi nến thơm và mùi hương gỗ đàn hương, hòa quyện với mùi mệt mỏi đặc trưng từ cơ thể anh, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến lạ.

Anh chậm rãi ngồi xuống ghế, động tác nặng nề, như thể mỗi cơ bắp đều đang gồng lên chống lại sức nặng của một ngày dài. Linh gắp một miếng sườn đầy đặn vào đĩa anh, rồi một ít cơm, một ít rau. Cô cố gắng giữ cuộc trò chuyện, dù biết rằng đó là một nỗ lực vô vọng.

“Công việc hôm nay thế nào? Dự án Grand Tower vẫn còn khó khăn lắm à?” Linh hỏi, giọng cô dịu dàng, cố gắng khơi gợi một chút chia sẻ từ anh. Cô thực sự muốn biết, muốn hiểu anh đang phải đối mặt với những gì, để cô có thể ở bên anh, dù chỉ là một người lắng nghe.

Khánh ngẩng đầu lên, ánh mắt trống rỗng lướt qua cô, rồi lại cụp xuống đĩa cơm. Anh lắc đầu nhẹ, không nhìn Linh. “Cũng vậy thôi. Mệt. Anh không muốn nói chuyện bây giờ.” Giọng anh trầm xuống, nghe nặng trĩu, từng từ như được nặn ra từ đáy lòng kiệt sức. Anh bắt đầu ăn, nhưng động tác rất chậm rãi, vô thức, gần như không cảm nhận được hương vị món ăn mà Linh đã dành cả buổi chiều để chuẩn bị. Mỗi miếng cơm, miếng sườn trôi qua cổ họng anh như một nghĩa vụ, chứ không phải là một sự thưởng thức.

Tim Linh thắt lại. “Anh mệt lắm, Linh à. Đừng hỏi gì nữa. Anh chỉ muốn nghỉ ngơi thôi.” Lời nói ấy, không chứa đựng sự tức giận hay gắt gỏng, nhưng lại lạnh lẽo hơn bất kỳ lời trách móc nào. Nó như một bức tường vô hình, chặn đứng mọi nỗ lực kết nối của cô. Nụ cười gượng gạo trên môi cô cứng lại, ánh mắt cô dần trở nên đục ngầu. Cô cảm thấy bất lực, nước mắt như chực trào nhưng cô cố kìm nén. Bữa ăn trở thành một cực hình im lặng, mỗi tiếng dao đĩa va chạm nhẹ nhàng cũng như một tiếng kim đồng hồ đang đếm ngược cho sự tan vỡ.

Linh nhìn Khánh, nhìn cách anh cúi đầu ăn, nhìn đôi vai anh trĩu nặng. Anh không còn là người đàn ông tràn đầy năng lượng, nhiệt huyết mà cô từng yêu. Anh chỉ là một cái bóng mệt mỏi, một vỏ bọc rỗng tuếch đang cố gắng tồn tại. Cô muốn ôm anh, muốn nói với anh rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn, rằng cô sẽ luôn ở đây. Nhưng cô biết, những lời đó giờ đây đã trở nên vô nghĩa. Anh không cần lời an ủi, anh cần sự bình yên mà cô không thể mang lại.

Cô đột ngột đứng dậy, tiếng ghế cọ vào sàn nhà tạo ra một âm thanh chói tai trong không gian tĩnh mịch. Linh bắt đầu dọn dẹp bát đũa, mỗi động tác đều dứt khoát đến lạnh lùng. Cô gắp những miếng sườn còn lại vào hộp, cất vào tủ lạnh. Ánh nến vẫn lung linh, nhưng giờ đây nó chỉ càng làm nổi bật sự lạnh lẽo và xa cách giữa hai người. Khánh vẫn ngồi đó, không nói một lời, không ngẩng đầu lên, như thể anh không hề nhận ra sự thay đổi trong hành động của cô, hay anh quá mệt mỏi để bận tâm.

Đôi vai Linh khẽ run rẩy. Cô cố gắng hít thở thật sâu, nuốt ngược những giọt nước mắt đang muốn trào ra. Cô không muốn khóc trước mặt anh, không muốn anh nhìn thấy sự yếu đuối của cô. Cô biết, anh cũng đang gánh chịu nỗi đau của riêng mình. Nhưng nỗi đau của cô, nỗi đau của sự bị bỏ rơi, bị thờ ơ, cũng không kém phần dữ dội.

Khi mọi thứ đã được dọn dẹp sạch sẽ, căn bếp trở lại trạng thái ngăn nắp ban đầu, chỉ còn lại mùi thức ăn nguội lạnh thoang thoảng trong không khí. Linh quay lại nhìn Khánh. Anh đã đứng dậy, chiếc ghế bị xê dịch nhẹ. Anh không nói gì, chỉ cúi đầu, rồi bước về phía phòng ngủ. Bước chân anh nặng nề, mỗi bước đi như kéo theo cả một gánh nặng vô hình.

Cánh cửa phòng ngủ khép lại, để lại Linh đứng một mình trong căn phòng khách rộng lớn, bao trùm bởi sự im lặng đến đáng sợ. Ánh đèn vàng ấm áp và mùi nến thơm dường như trở nên mỉa mai. Những món ăn cô chuẩn bị, những nỗ lực hàn gắn của cô, tất cả đều trở thành vô nghĩa. Cô cảm thấy một nỗi đau vô hình, một vết thương sâu sắc đang dần hình thành trong trái tim mình. Nước mắt không còn kẩn lại nữa, chúng lăn dài trên má cô, nóng hổi và mặn chát. Cô gục đầu xuống bàn ăn, nơi những ngọn nến vẫn còn cháy, và khóc, khóc cho mối tình đang dần tan vỡ, khóc cho những nỗ lực không được đền đáp, và khóc cho sự cô đơn đang bao trùm lấy cô ngay cả khi người mình yêu đang ở rất gần.

Cô nhớ lại lời anh nói, “Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng.” Giờ đây, cô đã hiểu, nhưng sự hiểu biết ấy lại càng khiến cô thêm đau đớn. Cô không cần anh hoàn hảo. Cô chỉ cần anh ở đây, thực sự ở đây. Nhưng anh, ngay cả sự hiện diện thể xác cũng trở nên trống rỗng, vô hồn. Bữa tối im lặng này, với những món ăn không được chạm tới và những lời nói bị bỏ lửng, là một dấu hiệu rõ ràng cho thấy tình yêu của họ đang bị bào mòn bởi áp lực cuộc sống và sự thiếu kết nối cảm xúc. Linh biết, cô sẽ phải tìm một lối thoát cho chính mình, một nơi nào đó để tựa vào, để tìm kiếm sự an ủi, sự định hướng cho trái tim đang rỉ máu này.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free