Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 173: Dấu Chấm Lửng Ngày Kỷ Niệm

Căn bếp ám ảnh bởi mùi thức ăn nguội lạnh và sự im lặng bủa vây, trở thành một nấm mồ cho những hy vọng vừa chớm nở của Linh. Cô vẫn gục đầu trên bàn ăn, nước mắt đã khô cạn nhưng nỗi đau thì không. Mỗi nhịp thở đều mang theo vị mặn chát của nước mắt, của sự thất vọng, và của một thứ gì đó đang chết dần trong trái tim cô. Ánh nến đã cháy gần hết, leo lét soi rõ bóng hình cô đơn của Linh, như một lời chế giễu cho sự lãng mạn mà cô đã cố công tạo dựng. Cánh cửa phòng ngủ khép chặt, ngăn cách cô với người mình yêu, nhưng dường như nó còn ngăn cách nhiều hơn thế: ngăn cách hai tâm hồn, hai thế giới. Khánh đã đi ngủ, hay ít nhất là anh đã về phòng, để lại Linh một mình đối diện với những đổ vỡ không tên. Cô cảm thấy như mình đang chìm sâu vào một vực thẳm không đáy, nơi mà tiếng vọng của sự cô đơn cứ thế nhân lên, kéo cô xuống.

Đêm dài như vô tận, Linh không tài nào chợp mắt. Cô nằm trên sofa, cuộn mình trong chiếc chăn mỏng, đôi mắt mở thao láo nhìn trần nhà tối đen. Mỗi khi nhắm mắt lại, hình ảnh Khánh mệt mỏi, vô tâm lại hiện lên, cùng với tiếng nói nặng trĩu của anh: “Anh không muốn nói chuyện bây giờ.” Lời nói ấy không phải là một lời trách móc, nhưng lại sắc như dao cứa, xé toạc lớp vỏ bọc kiên cường mà Linh đã cố gắng xây đắp. Cô tự hỏi, liệu có bao giờ Khánh nhận ra rằng sự im lặng của anh còn đáng sợ hơn bất kỳ cơn giận dữ nào? Cô nhớ lại những ngày đầu yêu nhau, khi Khánh còn ngây ngô, vụng về nhưng ánh mắt anh luôn tràn đầy sự quan tâm. Giờ đây, đôi mắt ấy chỉ còn là một khoảng trống, một sự mệt mỏi vô hạn mà cô không thể chạm tới.

Bình minh hé rạng, xuyên qua khe cửa sổ, mang theo một tia sáng yếu ớt. Linh ngồi dậy, cơ thể rã rời như vừa trải qua một trận ốm nặng. Cô bước vào phòng tắm, nhìn mình trong gương. Đôi mắt sưng húp, quầng thâm hiện rõ, gương mặt xanh xao, thiếu sức sống. Cô không nhận ra chính mình. Hôm nay là một ngày đặc biệt, một ngày lẽ ra phải tràn ngập tiếng cười và những lời yêu thương. Hôm nay là ngày kỷ niệm bốn năm họ yêu nhau. Bốn năm, một khoảng thời gian đủ dài để hai người trở nên gắn bó, thấu hiểu, và cùng nhau xây đắp những ước mơ. Nhưng có vẻ như, đối với Khánh, con số ấy chỉ là một dấu mốc vô vị, một gánh nặng khác trong bộn bề cuộc sống của anh.

Linh cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực. Có lẽ anh bận thật. Có lẽ anh đã quên mất ngày này vì quá áp lực. Nhưng sâu thẳm trong lòng, một giọng nói nhỏ bé cứ thì thầm: “Quên sao? Quên một ngày quan trọng như thế, liệu có phải là anh không còn yêu mình như trước?” Cô muốn tin rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn, rằng Khánh chỉ đang trải qua một giai đoạn khó khăn. Cô muốn tin vào tình yêu của họ, vào những lời hứa hẹn mà họ từng trao nhau. Nhưng niềm tin ấy, giờ đây, mong manh như sợi chỉ, chỉ chờ một cơn gió nhẹ là đứt lìa.

Cô quyết định dành cả buổi sáng để chuẩn bị một bữa sáng đặc biệt cho cả hai, với hy vọng nhỏ nhoi rằng một cử chỉ ấm áp có thể làm tan đi lớp băng giá giữa họ. Cô ra chợ sớm, chọn mua những bông hoa ly trắng muốt mà Khánh từng khen đẹp, cắm chúng vào chiếc bình thủy tinh trong suốt đặt giữa bàn ăn. Hương hoa dịu nhẹ lan tỏa khắp căn phòng, xua đi phần nào mùi thức ăn nguội lạnh đêm qua. Cô pha cà phê đen đậm cho Khánh, món anh yêu thích, và làm món trứng ốp la hình trái tim, một thói quen nhỏ từ những ngày đầu yêu nhau. Mỗi động tác đều chứa đựng một sự cẩn trọng, một niềm hy vọng mong manh. Cô muốn tạo ra một không khí thật ấm áp, thật lãng mạn, như một cách để nhắc nhở anh về những gì họ đã có, về những gì họ đang đứng trước nguy cơ đánh mất.

Sau khi chuẩn bị xong, Linh ngồi xuống ghế, nhìn đồng hồ. Kim giờ chầm chậm nhích từng chút một. Tám giờ, chín giờ, rồi mười giờ. Khánh vẫn chưa ra khỏi phòng. Cô cầm điện thoại, mở tin nhắn của anh từ tối qua: “Anh không muốn nói chuyện bây giờ.” Tim cô lại nhói lên. Cô do dự, không biết có nên gõ cửa phòng anh hay không. Cô sợ làm phiền anh, sợ đối diện với sự mệt mỏi và thờ ơ của anh một lần nữa. Cô sợ rằng, nếu cô gõ cửa, cô sẽ chỉ nhận lại một sự im lặng đáng sợ hơn, hay một ánh mắt trống rỗng làm cô thêm đau lòng.

Mười một giờ, cánh cửa phòng ngủ cuối cùng cũng mở ra. Khánh bước ra, dáng vẻ tiều tụy, gương mặt nhợt nhạt, đôi mắt vẫn hằn rõ những quầng thâm. Anh mặc chiếc áo phông cũ kỹ, quần đùi rộng thùng thình, mái tóc rối bù. Anh gần như không để ý đến sự hiện diện của Linh, đi thẳng vào bếp, rót một ly nước lọc lớn. Linh nhìn anh, cố gắng nặn ra một nụ cười.

“Anh dậy rồi à? Em có làm bữa sáng… Anh ăn chút gì đi.” Giọng cô nhỏ nhẹ, cố gắng giữ sự bình tĩnh.

Khánh xoay người lại, ánh mắt lướt qua bó hoa, qua món trứng hình trái tim, qua tách cà phê bốc khói nghi ngút. Một thoáng ngạc nhiên lướt qua đôi mắt anh, nhưng rồi nó nhanh chóng bị che lấp bởi sự mệt mỏi thường trực. Anh nhấp một ngụm nước, rồi lại cúi đầu.

“Anh không đói. Anh phải đi làm ngay đây. Có cuộc họp khẩn.” Giọng anh vẫn trầm, nặng trĩu, như thể mỗi từ thốt ra đều là một gánh nặng.

Tim Linh như bị bóp nghẹt. Cô cảm thấy một làn sóng lạnh lẽo dâng lên, nhấn chìm mọi hy vọng. “Hôm nay… hôm nay là ngày kỷ niệm của chúng mình mà, Khánh.” Cô cố gắng nói, giọng run run, yếu ớt.

Khánh khựng lại. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt trống rỗng nhìn Linh. Có vẻ như anh thực sự đã quên. Hoặc anh quá mệt mỏi để ghi nhớ. Một giây, hai giây, rồi ba giây im lặng trôi qua. Ánh mắt anh không hề có sự hối lỗi, chỉ có sự trống rỗng và mệt mỏi.

“À… ừ.” Anh lẩm bẩm, như thể vừa sực nhớ ra điều gì đó không mấy quan trọng. “Anh quên mất. Anh xin lỗi. Anh bận quá. Chúc mừng em nhé.” Anh nói một cách vội vàng, rồi quay lưng, đi nhanh về phía phòng tắm. Giọng anh vọng ra từ bên trong: “Anh phải đi ngay. Chiều về mình nói chuyện sau nhé.”

Chỉ thế thôi sao? Bốn năm… chỉ là “À, ừ” và “bận quá”? Linh đứng sững sờ, cảm giác như một tảng băng vừa đâm thẳng vào lồng ngực. Nước mắt không thể kìm nén được nữa, chúng trào ra, nóng hổi và mặn chát. Cô gục xuống ghế, ôm chặt lấy mình, những tiếng nấc nghẹn ngào vỡ òa. Bữa sáng vẫn còn đó, cà phê nguội dần, hoa ly trắng muốt vẫn dịu dàng tỏa hương, nhưng tất cả giờ đây chỉ là một sự mỉa mai tàn nhẫn.

Khánh nhanh chóng sửa soạn, mặc lên mình bộ đồ công sở tươm tất. Anh ra khỏi phòng tắm, nhìn thấy Linh đang ngồi gục trên bàn, đôi vai run rẩy. Một thoáng do dự lướt qua đôi mắt mệt mỏi của anh, nhưng rồi áp lực công việc, những cuộc họp khẩn cấp, những vấn đề đang chờ giải quyết lại chiếm trọn tâm trí. Anh không có thời gian để dừng lại, để an ủi, hay thậm chí là để hiểu.

“Anh đi đây,” anh nói, giọng đều đều, không một chút cảm xúc. Anh bước đến cửa, nắm lấy tay nắm, rồi quay lại nhìn Linh một lần cuối. Ánh mắt anh như muốn nói điều gì đó, nhưng rồi anh lại im lặng, ánh nhìn xa xăm, mông lung. “Em giữ gìn sức khỏe nhé.”

Cánh cửa khép lại. Tiếng khóa cửa lạch cạch vang lên, như tiếng đóng sập một cánh cửa khác trong trái tim Linh. Cô ngồi đó, bất động, cảm nhận sự trống rỗng đang lan ra khắp căn hộ. Trời đổ mưa. Những giọt mưa thi nhau gõ lách tách trên ô cửa kính, trên mái hiên, như đang hòa chung nhịp đập với trái tim tan vỡ của cô. Cô đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài. Thành phố chìm trong màn mưa trắng xóa, những con đường ướt đẫm phản chiếu ánh đèn đường mờ ảo. Cô cảm thấy mình như một phần của khung cảnh ấy, một tâm hồn lạc lõng, nhỏ bé giữa dòng đời hối hả.

Cô tự hỏi, liệu mình có đang quá đòi hỏi? Có phải cô đã quên mất rằng Khánh đang gánh vác những áp lực lớn lao? Cô cố gắng biện minh cho anh, cố gắng tìm kiếm một lý do hợp lý cho sự thờ ơ này. Nhưng nỗi đau thì vẫn còn đó, nhức nhối và không thể nguôi ngoai. Cô không cần cuộc sống xa hoa, cô chỉ cần được Khánh chọn, được anh ở bên cạnh thực sự. Nhưng anh, ngay cả sự hiện diện thể xác cũng trở nên trống rỗng, vô hồn. Anh không bỏ cô, nhưng anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Và sự thật ấy, dù không tàn nhẫn, lại đủ sức để kết thúc mọi thứ. Cô cảm thấy một sự hoài nghi lớn lao dấy lên trong lòng, một hoài nghi về tình yêu, về tương lai, và về chính bản thân mình. Liệu cô có đáng được yêu thương và trân trọng hơn thế?

***

Chiều tối, mưa đã ngớt, để lại không khí ẩm ướt và se lạnh. Linh đã khóc rất nhiều, đến nỗi đôi mắt sưng húp và gương mặt trở nên xanh xao, tiều tụy. Cô cảm thấy một sự trống rỗng đến cùng cực. Không thể chịu đựng thêm sự cô đơn và nỗi đau gặm nhấm, cô tìm đến Trâm, người bạn thân duy nhất có thể sẻ chia trong lúc này. Quán Cà Phê 'Hồi Ức' là điểm hẹn quen thuộc của hai cô gái, một nơi chốn thanh bình, hoài niệm với những bức tường gạch trần, bàn ghế gỗ cũ kỹ và ánh đèn vàng dịu. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng văng vẳng trong không gian, mang theo chút buồn man mác, như đang đồng điệu với tâm trạng của Linh.

Linh bước vào quán, dáng người thanh mảnh của cô dường như càng thêm nhỏ bé trong chiếc áo khoác len màu xám. Mái tóc dài mềm mại của cô buông xõa, che đi phần nào gương mặt tiều tụy. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô giờ đây đỏ hoe và sưng mọng, ánh lên vẻ ưu tư và tổn thương sâu sắc. Cô tìm thấy Trâm đang ngồi ở một góc nhỏ cạnh cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con hẻm yên tĩnh. Trâm, với vóc dáng nhỏ nhắn, xinh xắn và đôi mắt biết cười, ngay lập tức nhận ra sự khác lạ ở Linh. Cô bạn thân của Linh có mái tóc dài uốn nhẹ, phong cách thời trang trẻ trung, nữ tính, thường mang đến cảm giác tươi sáng và năng động. Nhưng giờ đây, ánh mắt Trâm ngập tràn sự lo lắng khi nhìn thấy Linh.

“Linh ơi! Cậu làm sao thế này?” Trâm đứng bật dậy, đi về phía Linh, nắm lấy tay cô. Bàn tay Trâm ấm áp, như một dòng suối nhỏ chảy vào trái tim đang lạnh giá của Linh.

Linh không nói nên lời, chỉ lắc đầu nhẹ. Đôi môi cô run rẩy, những giọt nước mắt lại chực trào. Trâm ôm Linh vào lòng, vỗ về tấm lưng gầy của bạn. Mùi hương dịu nhẹ từ Trâm, mùi của nước hoa và sự ấm áp của tình bạn, xoa dịu Linh một chút.

“Vào đây, vào đây đã. Cậu ngồi xuống đi.” Trâm dìu Linh đến bàn, kéo ghế cho cô. Cô gọi một tách trà hoa cúc nóng cho Linh và một ly cà phê đen cho mình. Quán vắng, chỉ có tiếng nhạc jazz và tiếng ly tách chạm nhau khe khẽ, tạo nên một không gian riêng tư cho hai người.

Trâm ngồi đối diện Linh, nhìn thẳng vào đôi mắt sưng húp của bạn. “Có chuyện gì vậy Linh? Cậu đừng giấu tớ. Nhìn cậu thế này, tớ lo lắm.” Giọng Trâm đầy quan tâm, pha chút nôn nóng.

Linh hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén những cảm xúc đang trào dâng. “Anh ấy��� anh ấy quên rồi, Trâm ạ.” Giọng cô nghẹn lại, đứt quãng. “Anh ấy quên ngày kỷ niệm của chúng mình.”

Trâm sững sờ. “Quên sao? Bốn năm mà… sao có thể quên được?” Cô nắm chặt tay Linh, ánh mắt đầy thông cảm. “Nhưng mà, có thể anh Khánh bận thật mà. Dự án của anh ấy đang gặp vấn đề lớn mà, tớ nghe nói vậy.” Trâm cố gắng tìm lời biện hộ cho Khánh, nhưng trong sâu thẳm, cô cũng cảm thấy điều này thật khó chấp nhận.

Linh lắc đầu, những giọt nước mắt lăn dài trên má. “Bận đến mức không thể nhắn một tin nhắn tử tế, hay một lời chúc chân thành sao? Anh ấy chỉ nói ‘À, ừ’ và ‘chúc mừng em nhé’ qua loa, rồi bảo anh ấy bận họp khẩn. Anh ấy còn không ăn bữa sáng em chuẩn bị… không ăn một chút nào.” Linh kể lại từng chi tiết, giọng nói chất chứa nỗi đau và sự tủi thân. “Em cảm thấy như mình đang tự lừa dối bản thân, Trâm ạ. Em không còn là ưu tiên của anh ấy nữa rồi.”

Trâm lắng nghe, khuôn mặt bầu bĩnh của cô nhăn lại vì lo lắng. Cô là người bạn đã chứng kiến toàn bộ mối tình của Linh và Khánh, từ những ngày đầu nồng nhiệt cho đến sự xa cách dần dần này. Cô biết Linh yêu Khánh nhiều đến mức nào, và cũng hiểu những hy sinh mà Linh đã dành cho mối quan hệ này. “Linh ơi, cậu đừng nghĩ vậy. Tớ biết anh Khánh là người tốt, anh ấy yêu cậu mà. Chắc chắn là anh ấy đang gặp áp lực quá lớn thôi.” Trâm rót trà hoa cúc ra ly, đẩy về phía Linh. “Cậu uống chút trà cho ấm người đi. Trời lạnh rồi.”

Linh nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận chút ấm áp lan tỏa trong cổ họng, nhưng nó không thể làm tan đi sự lạnh lẽo trong lòng cô. “Tớ cũng muốn tin là vậy, Trâm. Nhưng… nhưng tớ không thể ngừng nghĩ. Tớ cảm thấy anh ấy đang dần xa tớ. Không phải vì có người thứ ba, không phải vì cãi vã, mà chỉ là… anh ấy cứ thế chìm vào công việc, chìm vào những gánh nặng của riêng anh ấy, và tớ thì bị bỏ lại phía sau.” Linh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa vẫn còn đọng lại trên tán lá cây, lấp lánh dưới ánh đèn đường.

“Anh ấy nói ‘Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng’. Lúc đó tớ đau lắm, nhưng tớ hiểu. Tớ nghĩ tớ sẽ cố gắng bên anh ấy, sẽ là chỗ dựa cho anh ấy. Nhưng Trâm à, hôm nay tớ mới nhận ra, anh ấy không cần tớ. Anh ấy cần sự bình yên mà tớ không thể mang lại. Anh ấy cần một mình đối diện với mọi thứ. Và tớ… tớ không biết phải làm gì nữa.” Linh gục đầu xuống bàn, tiếng nấc lại bật ra.

Trâm vòng tay ôm lấy Linh, siết nhẹ. “Linh của tớ. Đừng khóc nữa. Tớ ở đây mà. Cậu không một mình đâu.” Trâm biết rằng những lời an ủi sáo rỗng không thể xoa dịu được nỗi đau này. Cô chỉ có thể ở bên, lắng nghe, và chia sẻ. “Tớ hiểu cảm giác của cậu mà. Cậu khao khát được yêu thương, được quan tâm, được là số một trong lòng người mình yêu. Điều đó có gì sai đâu chứ?”

Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn Trâm. “Tớ không cần anh ấy hoàn hảo, Trâm. Tớ chỉ cần anh ấy ở đây. Ở đây thực sự, không phải chỉ là một cái bóng mệt mỏi bên cạnh tớ. Tớ chỉ cần anh ấy nhớ đến những điều quan trọng của chúng mình.” Cô ngừng lại, giọng nói yếu ớt dần. “Nhưng có vẻ như, những điều quan trọng với tớ, lại không còn quan trọng với anh ấy nữa rồi.”

Trâm vuốt nhẹ mái tóc của Linh. “Cậu xứng đáng được hạnh phúc hơn thế, Linh ạ. Cậu đã cố gắng rất nhiều rồi. Có lẽ… có lẽ đã đến lúc cậu phải nghĩ cho bản thân mình nhiều hơn.” Trâm nói, giọng điệu hơi cảm tính, nhưng xuất phát từ tình thương chân thành dành cho cô bạn. “Cậu đã từng rất yêu thích vẽ tranh mà, sao cậu không thử quay lại với nó? Hay đi đâu đó một thời gian, tìm lại chính mình?”

Lời nói của Trâm gieo vào lòng Linh một hạt mầm suy nghĩ. Đã lâu lắm rồi cô không cầm cọ vẽ, không còn thả hồn vào những bức tranh đầy màu sắc. Cuộc sống bận rộn, và mối quan hệ với Khánh đã chiếm trọn tâm trí cô. Có lẽ, cô đã đánh mất một phần của chính mình trong quá trình cố gắng giữ gìn tình yêu này.

Linh im lặng, nhìn vào tách trà hoa cúc đang bốc hơi nghi ngút. Tiếng nhạc jazz vẫn nhẹ nhàng vang vọng, mùi cà phê rang xay và bánh ngọt thoang thoảng trong không khí, tạo nên một sự tương phản rõ rệt với nỗi đau đang giằng xé trong lòng cô. Cô cảm thấy mệt mỏi, bất lực, nhưng cũng có một tia sáng nhỏ bé lóe lên trong tâm trí. Có lẽ, Trâm nói đúng. Có lẽ, đã đến lúc cô phải tìm kiếm giá trị bản thân và niềm vui từ những thứ khác ngoài mối quan hệ này. Có lẽ, cô cần tìm một lối thoát cảm xúc, một nơi nào đó để chữa lành vết thương lòng.

Khánh thì vẫn đang chìm sâu vào vòng xoáy công việc, không hề hay biết rằng sự thờ ơ không chủ đích của anh đang tạo ra một vết nứt vô hình, sâu sắc hơn bất kỳ sự cãi vã nào. Anh vẫn nghĩ rằng tình yêu của họ đủ mạnh để vượt qua mọi thử thách, rằng Linh sẽ luôn ở đó, kiên nhẫn chờ đợi anh. Nhưng anh không biết rằng, những hạt mưa nhỏ bé, dù không tạo ra bão tố, lại có thể bào mòn cả một tảng đá theo thời gian. Mối quan hệ của họ, có lẽ, không phải vì hết yêu mà rời đi, mà vì hết sức để giữ gìn. Và sự kiện ngày kỷ niệm bị lãng quên này, là một dấu hiệu rõ ràng cho thấy tình yêu của họ đang dần rạn nứt từ bên trong.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free