Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 174: Bức Ảnh Cũ và Nỗi Nhớ Về Một Người Từng Yêu
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp đậu trên khung cửa sổ, Linh thức giấc trong một cảm giác trống rỗng đến lạ. Nỗi hụt hẫng từ đêm kỷ niệm bị lãng quên vẫn còn nguyên vẹn, như một lớp sương lạnh giá phủ kín trái tim cô, khiến cô không tài nào xua đi được. Cô vươn vai, tấm chăn lụa mềm mại trượt xuống, để lộ bờ vai gầy guộc. Căn phòng vẫn yên ắng đến rợn người, chỉ có tiếng gió khẽ lay rèm cửa, tạo ra những âm thanh rì rào mơ hồ như lời thì thầm của một nỗi buồn cũ. Linh cố gắng hít thở thật sâu, muốn dùng hơi thở để đẩy đi cái nặng trĩu đang đè nén lồng ngực, nhưng vô ích.
Cô rời giường, đôi chân trần chạm vào nền gạch lạnh buốt, cảm giác ấy xuyên qua da thịt, thấm vào sâu bên trong, như thể nhắc nhở cô rằng mọi thứ vẫn đang lạnh lẽo như vậy. Cô bước ra ban công, nơi đã từng là góc nhỏ bình yên của riêng cô và Khánh. Thành phố bên dưới đã bắt đầu thức giấc, những dòng xe cộ lướt đi vội vã, những tòa nhà cao tầng vươn mình đón nắng, mọi thứ đều hối hả, nhộn nhịp. Nhưng trong mắt Linh, tất cả chỉ là một bức tranh mờ ảo, không có màu sắc, không có sức sống. Tâm trí cô lơ lửng giữa những mảnh ký ức vụn vặt và hiện thực phũ phàng, không thể nào tập trung được vào bất cứ điều gì cụ thể. Cô tựa tay lên lan can kim loại mát lạnh, cảm nhận từng hơi gió buổi sớm lướt qua mái tóc, mang theo mùi ẩm của đất sau cơn mưa đêm qua và chút hương hoa nhài thoang thoảng từ giàn cây leo nhà hàng xóm.
“Đã bao lâu rồi mình không còn cảm thấy bình yên như trước?” Linh tự hỏi, tiếng nói vang vọng trong tâm trí cô, yếu ớt và đầy xót xa. Cô nhớ những buổi sáng khi Khánh còn ở đây, anh sẽ đánh thức cô bằng một nụ hôn nhẹ lên trán, hay một tách cà phê thơm lừng đặt sẵn trên bàn. Anh sẽ ngồi cạnh cô ở ban công, cùng ngắm bình minh và trò chuyện về những kế hoạch trong ngày, về những ước mơ nhỏ bé của họ. Những khoảnh khắc ấy, giờ đây, xa vời vợi như một giấc mơ không thể chạm tới. Cô nhắm mắt lại, cố gắng níu giữ chút dư vị của hạnh phúc đã qua, nhưng tất cả chỉ còn là một khoảng trống mênh mông, hụt hẫng.
Linh quay vào trong, cố gắng thực hiện những thói quen thường ngày. Cô vào bếp, pha một tách cà phê đen nóng. Mùi cà phê rang xay quen thuộc lan tỏa khắp căn hộ, nhưng không thể xua đi cái cảm giác cô đơn đang bủa vây. Cô cầm tách cà phê ra bàn ăn, nơi tối qua cô đã chuẩn bị một bữa tối thịnh soạn, tràn đầy hy vọng, nhưng rồi tất cả chỉ còn lại sự im lặng và thất vọng. Ánh nắng ban mai len lỏi qua ô cửa, chiếu vào những vết bẩn cà phê còn vương trên mặt bàn, những mẩu bánh mì khô cứng nằm trơ trọi trong giỏ. Mọi thứ đều gợi nhắc đến sự thiếu vắng của Khánh, đến cái gì đó đã mất đi không thể gọi tên.
Cô nhấp một ngụm cà phê, vị đắng ngắt lan tỏa trong khoang miệng, như chính tâm trạng của cô lúc này. Linh mở laptop, màn hình sáng lên, hiển thị hàng loạt email công việc. Cô cố gắng tập trung, cố gắng lặn ngụp vào những con số, những dự án, để quên đi những gì đang giày vò mình. Nhưng những dòng chữ cứ nhảy múa trước mắt cô, không tài nào đi vào tâm trí. Cô lại thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu mang theo bao nhiêu nỗi niềm không thể nói thành lời. “Cái gì đó đã mất,” cô thầm thì, “không phải là tình yêu, mà là sự kết nối, là niềm tin rằng chúng ta sẽ luôn là của nhau, sẽ luôn cùng nhau vượt qua mọi thứ.” Cô nhìn ra ngoài ban công một lần nữa, nơi ánh nắng đã bắt đầu gay gắt hơn, xua tan đi những hạt sương đêm. “Anh đang ở đâu, Khánh? Anh có biết em đang đau lòng thế này không? Hay anh đã quá mệt mỏi để có thể nghĩ đến những cảm xúc vụn vặt này của em?” Những câu hỏi không lời đáp cứ thế dội ngược vào tâm hồn cô, tạo thành những vết sẹo vô hình, sâu hoắm. Cô cảm thấy mình như đang đứng giữa một sa mạc rộng lớn, xung quanh chỉ là cát và gió, không một bóng cây, không một dòng nước, và cô thì đang dần kiệt sức, dần khô cạn. Sự cô đơn ấy không phải là cô đơn về thể xác, mà là sự cô đơn trong tâm hồn, khi người mình yêu thương nhất lại trở nên xa cách nhất.
Đến giữa trưa, khi ánh nắng đã lên cao, xuyên qua lớp rèm cửa mỏng, tạo thành những dải sáng vàng rực trên sàn nhà, Linh vẫn ngồi thẫn thờ trước màn hình máy tính. Cô đã cố gắng làm việc, nhưng tâm trí cô cứ lơ lửng, không thể nào tĩnh lặng được. Bỗng nhiên, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu cô. Cô gõ nhẹ lên bàn phím, mở một thư mục cũ trên máy tính, nơi lưu giữ hàng ngàn bức ảnh của cô và Khánh trong suốt bốn năm yêu nhau.
Cô lướt qua từng bức ảnh một, từng khung hình như một cánh cửa mở ra những miền ký ức đã ngủ yên. Những bức ảnh chụp từ những ngày đầu yêu nhau, hai người còn ngượng nghịu nhưng ánh mắt thì tràn đầy tình yêu. Những chuyến đi chơi, những buổi hẹn hò, những bữa ăn đơn giản nhưng ấm cúng. Linh dừng lại ở một bức ảnh đặc biệt, bức ảnh chụp chung dưới mưa. Đó là vào một buổi chiều mưa tầm tã, hai người vừa tan học thêm, bất ngờ gặp cơn mưa lớn. Khánh không ngần ngại cởi áo khoác, che cho Linh, rồi cả hai chạy như bay dưới làn mưa trắng xóa, cười khúc khích như những đứa trẻ. Trong bức ảnh đó, Khánh nở nụ cười rạng rỡ, đôi mắt anh ánh lên vẻ nhiệt thành, ân cần, luôn đặt cô lên hàng đầu. Anh ôm cô thật chặt, mái tóc ướt sũng nhưng khuôn mặt thì tràn đầy hạnh phúc. Linh còn nhớ, lúc đó anh đã thì thầm vào tai cô: “Chỉ cần có em bên cạnh, dù là mưa bão anh cũng không sợ.”
Nước mắt cô chảy dài, mặn chát trên khóe môi. Cô chạm tay vào màn hình, vuốt ve khuôn mặt Khánh trong bức ảnh, như thể muốn chạm vào Khánh của ngày xưa, Khánh của những lời hứa, Khánh của những kế hoạch. Cô nhớ về “Cuốn sổ tay ghi chép chung” mà họ đã cùng nhau tạo ra, nơi ghi lại tất cả những ước mơ, những dự định cho tương lai. Một ngôi nhà nhỏ với ban công đầy hoa, những chuyến du lịch đến những vùng đất xa lạ, một chú chó nhỏ chạy loanh quanh trong vườn, và cả tên của những đứa con họ muốn có. Tất cả đều được viết bằng những nét chữ nguệch ngoạc, đầy hy vọng và tình yêu.
“Anh đã đi đâu rồi, Khánh của ngày xưa?” Linh tự hỏi, giọng nói nghẹn ngào, chỉ đủ cho chính mình nghe thấy. “Anh của bây giờ, anh có còn nhớ những điều đó không? Hay những gánh nặng cuộc sống đã che mờ tất cả?” Cô nhìn chằm chằm vào bức ảnh, cố gắng tìm kiếm một chút ánh sáng của Khánh ngày xưa trong đôi mắt anh của hiện tại, nhưng chỉ thấy một khoảng cách vô hình, một sự mệt mỏi không thể chạm tới.
Từng giọt nước mắt lăn dài trên má cô, thấm ướt đầu ngón tay khi cô di chuyển chuột, lướt qua những bức ảnh khác. Mỗi bức ảnh là một nhát dao cứa vào lòng cô, bởi vì chúng gợi nhớ về một Khánh đã từng rất khác. Anh đã từng là người chủ động, người luôn biết cách làm cô vui, người luôn đặt cô lên hàng đầu trong mọi suy nghĩ và hành động. Anh đã từng là người không ngại thể hiện tình cảm, người luôn tìm cách xoa dịu những lo lắng nhỏ nhặt của cô. Nhưng giờ đây, anh chỉ còn là một cái bóng mệt mỏi, một người đàn ông trầm lặng, xa cách, chìm đắm trong vòng xoáy công việc và những áp lực vô hình.
Linh gục đầu xuống bàn, những tiếng nấc nhỏ bật ra, nghẹn ngào trong lồng ngực. Cô cảm thấy mình thật yếu đuối, thật đáng thương. “Tình yêu của chúng ta có thực sự mạnh mẽ như em từng nghĩ?” Cô thì thầm, “Hay chỉ là em đang cố chấp níu giữ một ảo ảnh, một quá khứ không thể nào quay lại?” Cô đã từng tin rằng tình yêu của họ đủ lớn để vượt qua mọi thử thách, đủ bền chặt để chống chọi với mọi sóng gió cuộc đời. Nhưng giờ đây, cô bắt đầu hoài nghi. Liệu có phải cô đã quá ngây thơ, quá mù quáng để không nhận ra rằng tình yêu cũng có giới hạn của nó, đặc biệt là khi nó phải đối mặt với những áp lực vô hình từ cuộc sống hiện đại?
Cô nhớ lại lời Trâm nói tối qua: “Cậu xứng đáng được hạnh phúc hơn thế, Linh ạ. Cậu đã cố gắng rất nhiều rồi. Có lẽ… có lẽ đã đến lúc cậu phải nghĩ cho bản thân mình nhiều hơn.” Linh đã nghĩ cô sẽ luôn ở bên Khánh, sẽ là chỗ dựa cho anh, sẽ cùng anh vượt qua mọi khó khăn. Nhưng cô đã lầm. Anh không cần cô là chỗ dựa. Anh cần sự bình yên mà cô không thể mang lại. Anh cần một mình đối diện với mọi thứ. Và cô, cô thì đang dần kiệt sức trong cuộc chiến đơn độc này, chiến đấu với một kẻ thù vô hình – chính là sự bào mòn của thời gian và áp lực cuộc sống.
Khánh đã từng nói: “Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng.” Lúc đó cô đau lắm, nhưng cô hiểu. Cô đã nghĩ mình sẽ kiên cường, sẽ chờ đợi anh. Nhưng liệu sự kiên cường đó có phải là một sự hy sinh vô ích, khi người cô yêu thương lại không còn đủ sức để đón nhận? Liệu cô có đang tự làm tổn thương mình, tự bào mòn chính mình trong một mối quan hệ mà sự hiện diện của cô dường như không còn ý nghĩa? Càng nghĩ, Linh càng cảm thấy bế tắc. Cô biết mình cần phải làm gì đó, nhưng cô không biết đó là gì.
Chiều hôm đó, Linh quyết định đến quán cà phê "Hồi Ức", nơi đã trở thành chốn quen thuộc để cô và Trâm tâm sự mỗi khi có chuyện buồn. Quán nằm trong một ngôi nhà Pháp cổ được cải tạo, với những bức tường gạch trần, bàn ghế gỗ cũ kỹ, và những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng, tạo nên một không gian vừa thanh bình, vừa hoài niệm. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng vang vọng khắp không gian, hòa cùng tiếng ly tách chạm nhau lạch cạch và tiếng nói chuyện thì thầm của những vị khách khác. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò và hương trà hoa thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí ấm cúng đến lạ. Nhưng sự ấm cúng đó lại càng làm nổi bật nỗi buồn man mác trong lòng Linh.
Trâm đã đến trước, ngồi ở một góc ban công nhỏ nhìn xuống con hẻm rợp bóng cây. Cô bạn nhỏ nhắn, xinh xắn với mái tóc dài uốn nhẹ, khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt biết cười. Hôm nay, ánh mắt ấy ánh lên vẻ lo lắng khi nhìn thấy Linh bước vào. Dáng người Linh thanh mảnh hơn thường lệ, khuôn mặt trái xoan hơi xanh xao, đôi mắt to tròn, long lanh vẫn còn đỏ hoe vì những giọt nước mắt đã rơi. Cô mặc một chiếc váy linen màu be nhạt, đơn giản nhưng tinh tế, chỉ càng làm nổi bật vẻ yếu ớt của cô lúc này.
“Linh, cậu đến rồi,” Trâm vẫy tay, giọng nói nhanh nhẹn nhưng đầy quan tâm. “Cậu ngồi đi, tớ đã gọi cho cậu một ly trà hoa cúc rồi đấy. Trời hơi se lạnh, uống trà cho ấm người.”
Linh kéo ghế ngồi xuống đối diện Trâm, khẽ gật đầu thay cho lời chào. Cô nhìn thẳng vào mắt bạn, không cố gắng che giấu sự mệt mỏi và nỗi đau đang giằng xé cô. “Cảm ơn cậu, Trâm.” Cô nói, giọng khàn đặc, yếu ớt. “Tớ… tớ không biết phải bắt đầu từ đâu nữa.”
Trâm đưa tay nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Linh, siết nhẹ. “Không cần phải bắt đầu từ đâu cả. Cứ kể đi, tớ ở đây lắng nghe cậu.” Trâm rót trà hoa cúc ra ly, đẩy về phía Linh. Hơi ấm từ ly trà lan tỏa ra, nhưng không thể xoa dịu được sự lạnh lẽo trong lòng Linh.
Linh nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị ngọt nhẹ và hương thơm dịu của hoa cúc lan tỏa trong khoang miệng. Cô hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu kể về nỗi thất vọng của ngày kỷ niệm, về cảm giác bị lãng quên, và về những suy nghĩ khi cô lướt qua những bức ảnh cũ. “Em nhớ Khánh của ngày xưa quá, Trâm ạ. Anh ấy bây giờ… như một người hoàn toàn khác. Em nhìn vào bức ảnh hai đứa chụp dưới mưa, anh ấy cười rạng rỡ, ánh mắt đầy nhiệt thành, ân cần. Em nhớ anh ấy đã từng nói, chỉ cần có em bên cạnh, dù mưa bão anh cũng không sợ.” Giọng Linh run run, những giọt nước mắt lại chực trào. “Nhưng Khánh của bây giờ, anh ấy mệt mỏi đến nỗi không còn nhớ đến ngày kỷ niệm của chúng mình, không còn đủ sức để nói một lời yêu thương. Anh ấy cứ thế chìm vào công việc, chìm vào những gánh nặng của riêng anh ấy, và em thì bị bỏ lại phía sau, một mình với những ký ức.”
Trâm lắng nghe một cách kiên nhẫn, ánh mắt đầy thấu hiểu. Cô vuốt nhẹ mái tóc Linh, rồi khẽ nói, giọng trầm ấm hơn mọi khi: “Linh ơi, ai cũng thay đổi mà. Cuộc sống này vốn dĩ là một dòng chảy không ngừng. Anh Khánh cũng vậy, cậu cũng vậy. Nhưng quan trọng là mình có chấp nhận được sự thay đổi đó không. Và liệu mình có còn hạnh phúc không khi chấp nhận nó?” Trâm ngừng lại, nhìn sâu vào đôi mắt Linh. “Tớ biết anh Khánh là người tốt, anh ấy yêu cậu. Chắc chắn là anh ấy đang gặp áp lực quá lớn thôi, như lời anh ấy đã từng nói với cậu. Nhưng Linh à, tình yêu không thể chỉ là sự hy sinh từ một phía, và hạnh phúc cũng không thể xây dựng trên sự mệt mỏi và chờ đợi vô vọng. Cậu không thể cứ mãi đứng chờ một người đang bận rộn chiến đấu với những trận chiến của riêng anh ấy, mà bỏ quên chính bản thân mình.”
Linh uống cạn ly trà, ánh mắt đăm chiêu nhìn ra ngoài ban công, nơi những tia nắng chiều đang dần ngả vàng, tô điểm cho những tán lá cây xanh mướt. Cô biết Trâm nói đúng. Cô đã cố gắng quá nhiều, đã hy sinh quá nhiều cho mối quan hệ này, đến nỗi cô gần như đã đánh mất chính mình. “Tớ cũng không biết nữa, Trâm. Tớ không cần anh ấy hoàn hảo. Tớ chỉ cần anh ấy ở đây. Ở đây thực sự, không phải chỉ là một cái bóng mệt mỏi bên cạnh tớ. Tớ chỉ cần anh ấy nhớ đến những điều quan trọng của chúng mình. Nhưng có vẻ như, những điều quan trọng với tớ, lại không còn quan trọng với anh ấy nữa rồi.”
Trâm thở dài, giọng nói đầy cảm thông: “Cậu xứng đáng được yêu thương và quan tâm, Linh ạ. Cậu xứng đáng được là ưu tiên trong cuộc sống của người mình yêu. Cậu đã từng rất yêu thích vẽ tranh mà, sao cậu không thử quay lại với nó? Hay đi đâu đó một thời gian, tìm lại chính mình? Tìm lại những điều khiến cậu hạnh phúc, những điều mà cậu đã từng đam mê trước khi mối quan hệ này chiếm trọn tâm trí cậu.”
Lời nói của Trâm như một làn gió mát lành thổi qua tâm hồn đang khô cằn của Linh. Đã lâu lắm rồi cô không cầm cọ vẽ, không còn thả hồn vào những bức tranh đầy màu sắc. Cuộc sống bận rộn, và mối quan hệ với Khánh đã chiếm trọn tâm trí cô, khiến cô quên đi những đam mê của riêng mình. Có lẽ, Trâm nói đúng. Có lẽ, đã đến lúc cô phải tìm kiếm giá trị bản thân và niềm vui từ những thứ khác ngoài mối quan hệ này. Có lẽ, cô cần tìm một lối thoát cảm xúc, một nơi nào đó để chữa lành vết thương lòng, để tìm lại chính mình.
Linh im lặng, nhìn vào tách trà hoa cúc đã vơi một nửa, ánh mắt vẫn còn đong đầy ưu tư. Tiếng nhạc jazz vẫn nhẹ nhàng vang vọng, mùi cà phê rang xay và bánh ngọt thoang thoảng trong không khí, tạo nên một sự tương phản rõ rệt với nỗi đau đang giằng xé trong lòng cô. Cô cảm thấy mệt mỏi, bất lực, nhưng cũng có một tia sáng nhỏ bé lóe lên trong tâm trí. Một con đường mới, một hướng đi mới cho chính cô, không còn phụ thuộc vào Khánh, không còn chờ đợi Khánh.
Trong khi đó, Khánh vẫn đang chìm sâu vào vòng xoáy công việc, không hề hay biết rằng sự thờ ơ không chủ đích của anh đang tạo ra một vết nứt vô hình, sâu sắc hơn bất kỳ sự cãi vã nào. Anh vẫn nghĩ rằng tình yêu của họ đủ mạnh để vượt qua mọi thử thách, rằng Linh sẽ luôn ở đó, kiên nhẫn chờ đợi anh. Anh không biết rằng, những hạt mưa nhỏ bé, dù không tạo ra bão tố, lại có thể bào mòn cả một tảng đá theo thời gian. Mối quan hệ của họ, có lẽ, không phải vì hết yêu mà rời đi, mà vì hết sức để giữ gìn. Và sự kiện ngày kỷ niệm bị lãng quên này, cùng với những bức ảnh cũ, những ký ức tươi đẹp về một Khánh đã từng nhiệt thành, đã trở thành những nhát dao vô hình cứa vào trái tim Linh, khiến cô bắt đầu nghi ngờ về sức mạnh của tình yêu, và về giá trị của chính mình trong mối quan hệ này. Cô khao khát sự cam kết, nhưng lại chần chừ trước sự xa cách của Khánh, và cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ để tìm kiếm một con đường riêng cho bản thân mình.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.