Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 175: Ánh Mắt Chất Chứa và Gánh Nặng Thinh Lặng
Ánh nắng ban mai rót đầy qua khung cửa sổ căn hộ của Linh, vẽ lên sàn gỗ những vệt vàng nhạt, xua đi phần nào cái lạnh se của buổi sớm. Mùi hoa nhài từ ban công vẫn thoang thoảng, một hương thơm dịu mát lẽ ra phải mang đến sự bình yên, nhưng sáng nay, nó chỉ càng làm tăng thêm cảm giác trống rỗng trong lòng cô. Linh thức dậy, không phải bởi tiếng chuông báo thức, mà bởi chính nỗi buồn đè nặng trong lồng ngực. Đêm qua, cô đã trằn trọc rất lâu, những lời Trâm nói cứ văng vẳng bên tai, cùng với hình ảnh Khánh vội vã rời đi sau câu nói cụt lủn. Căn phòng, dù được bài trí ấm áp và yên bình, vẫn không thể xua đi được sự ảm đạm đang bao trùm tâm hồn cô.
Cô đưa tay với lấy chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường, màn hình sáng lên với một tin nhắn từ Trâm, gửi từ rạng sáng: "Cậu ổn không? Tớ vẫn lo cho cậu lắm." Linh khẽ thở dài, một âm thanh khẽ khàng nhưng chứa đựng cả một bầu trời ưu tư. Cô lướt qua tin nhắn, không vội trả lời. Ánh mắt cô vô định nhìn quanh căn phòng, mọi thứ vẫn ngăn nắp, gọn gàng đến lạ, nhưng thiếu đi sự sống động thường thấy. Những chậu cây xanh mướt trên bệ cửa sổ, những cuốn sách xếp ngay ngắn trên kệ, bức tranh thủy mặc treo trên tường – tất cả đều như đang lặng lẽ nhìn cô, phản chiếu lại nỗi cô đơn đang cào xé.
Cô nhớ lại buổi tối kỷ niệm hôm trước, một buổi tối lẽ ra phải tràn ngập tiếng cười và những lời yêu thương, nhưng cuối cùng lại chìm trong sự im lặng và thất vọng. Ánh mắt thờ ơ của Khánh khi cô cố gắng gợi nhắc về ngày đặc biệt của họ, phản ứng hời hợt của anh qua tin nhắn, tất cả như những nhát dao vô hình cứa vào trái tim cô. Chúng không chảy máu, nhưng để lại những vết sẹo sâu hoắm, bào mòn niềm tin và sự hy vọng của cô từng chút một. Linh cảm thấy mình đang chìm dần, như một con thuyền không neo giữa đại dương mênh mông, những con sóng của cuộc sống cứ thế xô đẩy, và cô thì chẳng còn sức để chống chọi.
Cô ngồi dậy, tấm chăn lụa mỏng trượt xuống, để lộ bờ vai gầy guộc. Dáng người thanh mảnh của cô, vốn dĩ luôn toát lên vẻ nhẹ nhàng, nữ tính, giờ đây lại mang theo một sự yếu ớt đến lạ. Cô bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền gỗ lạnh ngắt, cảm giác buốt giá lan tỏa lên tận sống lưng, như thể nó đang cố gắng đánh thức cô khỏi cơn mê man của nỗi buồn. Linh đi vào bếp, đôi mắt to tròn, long lanh của cô vẫn ánh lên vẻ ưu tư, như thường lệ. Cô pha một ly trà hoa cúc nóng, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa trong không khí, trộn lẫn với mùi cà phê nguội tàn từ đêm qua. Cô đưa tách trà lên môi, nhấp một ngụm nhỏ, vị chát nhẹ và hậu ngọt thanh không đủ làm ấm lòng cô, mà chỉ càng khiến cô cảm thấy trống trải hơn.
Cô tựa lưng vào thành ghế, nhìn ra ngoài cửa sổ. Thành phố đã bắt đầu một ngày mới, tiếng xe cộ từ xa vọng lại, tiếng người qua lại dưới phố, tất cả đều hối hả, vội vã. Chỉ có cô, vẫn còn mắc kẹt trong cái vòng luẩn quẩn của suy nghĩ và cảm xúc. Trâm đã nói đúng, cô không thể cứ mãi đứng chờ một người đang bận rộn chiến đấu với những trận chiến của riêng anh ấy, mà bỏ quên chính bản thân mình. Nhưng làm sao cô có thể buông bỏ được, khi tình yêu dành cho Khánh vẫn còn nguyên vẹn, chỉ là nó đang bị những nỗi đau gặm nhấm từng ngày? Cô vẫn yêu anh, yêu một Khánh trầm tính, ít nói, yêu một Khánh luôn cố gắng hết mình vì tương lai của cả hai. Nhưng cái cách anh thể hiện tình yêu, cái cách anh để cô một mình với những nỗi lo và những ngày kỷ niệm bị lãng quên, nó khiến cô cảm thấy mình không còn được chọn, không còn là ưu tiên trong cuộc đời anh.
Linh cầm điện thoại lên một lần nữa, lướt qua dòng tin nhắn của Trâm. Cô muốn trả lời, muốn chia sẻ hết những gì đang đè nặng trong lòng, nhưng rồi lại ngần ngại. Cô không muốn biến Trâm thành nơi trút bỏ mọi muộn phiền của mình, dù biết rằng Trâm sẽ luôn ở đó. Cô chỉ muốn tìm một câu trả lời, một lời giải thích cho tất cả những gì đang diễn ra. Liệu có phải tình yêu của họ đã cạn, hay chỉ là Khánh quá mệt mỏi, như anh đã từng nói: "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng"? Nhưng nếu đã không còn sức, thì sao vẫn cố gắng níu giữ? Và nếu vẫn còn yêu, thì tại sao lại để mọi thứ trôi đi trong im lặng và lạnh nhạt đến vậy?
Cô đặt điện thoại xuống, ánh mắt lại hướng về phía cửa sổ. Một tia nắng mới vừa lóe lên trên những tán lá cây xanh mướt, mang theo một vẻ đẹp lấp lánh, nhưng cũng đầy mong manh. Cô biết, đã đến lúc cô phải tìm kiếm một lối thoát, một con đường riêng cho bản thân mình, không còn phụ thuộc vào Khánh, không còn chờ đợi anh nữa. Nhưng con đường đó là gì, và liệu cô có đủ dũng khí để bước đi trên nó hay không, thì cô vẫn chưa thể trả lời được. Cô vẫn còn quá mệt mỏi, quá tổn thương, và quá hoài nghi.
***
Tiếng gõ cửa vang lên bất chợt, cắt ngang dòng suy nghĩ miên man của Linh. Cô giật mình, nhìn đồng hồ. Mới hơn bảy giờ sáng, còn sớm hơn cả giờ làm việc của cô. Ai có thể đến vào giờ này? Trâm thì thường báo trước. Một tia hy vọng nhỏ bé chợt lóe lên trong lòng, một hy vọng mong manh rằng đó có thể là Khánh, đến để nói một lời xin lỗi, hay ít nhất là một lời giải thích.
Cô đứng dậy, bước ra mở cửa. Và đúng như dự đoán, Khánh đứng đó, dáng người cao ráo, hơi gầy, vẫn mặc chiếc áo sơ mi quen thuộc và quần tây công sở. Khuôn mặt anh góc cạnh, đường nét nam tính, nhưng phảng phất vẻ mệt mỏi, ít biểu cảm như thường lệ. Đôi mắt sâu của anh lướt qua cô một cách vội vã, không dừng lại. Anh không cười, chỉ có một cái nhếch mép nhẹ, gượng gạo, gần như không tồn tại.
"Anh đến lấy tài liệu hôm trước anh để quên." Giọng anh ngắn gọn, súc tích, đi thẳng vào vấn đề, không một lời hỏi han, không một chút biểu cảm.
Linh cảm thấy một nhát dao vô hình lại cứa vào tim mình. Hóa ra, anh đến không phải vì cô, mà vì công việc. Nụ cười gượng gạo trên môi cô vụt tắt. Cô quay người bước vào trong, lấy tập tài liệu đặt trên bàn. Không khí trong căn hộ bỗng trở nên căng thẳng, ngột ngạt, dù bên ngoài, nắng vẫn dịu, tiếng xe cộ vẫn vọng lên từ xa và mùi hoa nhài vẫn vương vấn. Sự đối lập ấy càng làm nỗi đau của Linh thêm sâu sắc. Cô trao tập tài liệu cho anh, ánh mắt cô vô thức chạm vào anh, chất chứa nỗi buồn và sự tổn thương còn vẹn nguyên từ đêm kỷ niệm.
Khánh nhận lấy tập tài liệu, những ngón tay anh khẽ chạm vào tay cô. Một cái chạm nhẹ, thoáng qua, nhưng đủ để Linh cảm nhận được sự lạnh giá và vội vàng từ anh. Anh thoáng thấy sự buồn bã và tổn thương sâu sắc trong đôi mắt to tròn của Linh, thấy rõ sự cô đơn và chất chứa trong cái nhìn ấy. Một cảm giác tội lỗi mạnh mẽ chạy qua anh, khiến lồng ngực anh thắt lại. Anh muốn nói một lời gì đó, một lời an ủi, một lời giải thích, nhưng cổ họng anh khô khốc, và gánh nặng vô hình trên vai anh dường như đang siết chặt lấy anh, không cho phép anh thốt ra bất cứ điều gì.
Anh không đủ sức để nói ra những lời hoa mỹ mà anh biết Linh khao khát. Anh không đủ sức để hứa hẹn về một tương lai mà bản thân anh cũng đang chông chênh tìm kiếm. Anh chỉ có thể im lặng, tránh né. Đó là cách anh tự bảo vệ mình, và theo một cách nào đó, anh nghĩ là bảo vệ cả cô. Anh nghĩ rằng, nếu anh không hứa hẹn, cô sẽ không phải thất vọng. Nếu anh không nói lời yêu thương, cô sẽ không phải chờ đợi. Một suy nghĩ thật tàn nhẫn, nhưng đó là tất cả những gì anh có thể làm trong thời điểm hiện tại.
Linh nhìn vào đôi mắt anh, cố gắng tìm kiếm một chút gì đó, một tia ấm áp, một sự quan tâm, nhưng chỉ thấy sự mệt mỏi và tránh né. "Anh vội thế à?" Giọng cô nhỏ, có chút hụt hẫng, gần như chỉ là một tiếng thì thầm lạc lõng trong không gian.
Khánh siết chặt tập tài liệu trong tay, ánh mắt anh vẫn tránh nhìn thẳng vào cô. "Ừ, anh có cuộc họp gấp." Giọng nói anh khô khốc, gần như không có ngữ điệu, như một cái máy đang trả lời. Anh biết, anh biết cô đang mong đợi một điều gì đó khác, một lời an ủi, một cái ôm, hay chỉ là một cái nhìn trìu mến. Nhưng anh không thể. Anh không còn đủ sức để làm điều đó. Anh chỉ muốn thoát khỏi đây thật nhanh, thoát khỏi ánh mắt chất chứa của cô, thoát khỏi cảm giác tội lỗi đang gặm nhấm anh.
Anh quay lưng bước đi nhanh chóng, từng bước chân như đang cố gắng chạy trốn khỏi chính cảm xúc của mình. Anh không quay đầu lại, không một lời tạm biệt, chỉ để lại Linh đứng một mình giữa cửa, với tập tài liệu trên tay và ánh mắt dõi theo bóng anh cho đến khi anh khuất dạng sau cánh cửa thang máy. Tiếng thang máy đóng lại, một âm thanh khô khốc và lạnh lẽo, như tiếng đóng sầm lại của một cánh cửa vô hình ngăn cách hai người.
Linh vẫn đứng đó, bất động, cảm giác lạnh lẽo từ nền nhà lan tỏa khắp cơ thể. Mùi hoa nhài bỗng trở nên quá đỗi ngọt ngào, đến mức khiến cô cảm thấy nghẹt thở. Nỗi đau lại cào xé, sâu sắc hơn bao giờ hết, bởi vì nó đến từ sự thờ ơ không chủ đích, từ sự im lặng đầy bất lực. Cô không khóc, không còn nước mắt để khóc nữa. Chỉ còn lại một sự trống rỗng mênh mông, và một câu hỏi đau đáu: Liệu họ có còn là của nhau không, hay chỉ là hai kẻ xa lạ vô tình lướt qua nhau trong một căn hộ đầy kỷ niệm? Cô cảm thấy mình đang mất dần anh, từng chút một, trong sự im lặng đáng sợ này.
***
Trong khi Linh chìm trong nỗi đau và hoài nghi, Khánh đã lao vào vòng xoáy công việc như một cách để trốn tránh. Tòa nhà kính hiện đại của công ty Thiết kế 'DreamWeaver' sừng sững giữa lòng thành phố, phản chiếu ánh nắng chói chang của buổi sáng. Bên trong, không gian văn phòng mở, tràn ngập ánh sáng nhân tạo và tiếng gõ bàn phím lạch cạch, tiếng điện thoại reo vang, tiếng thảo luận nhóm rộn ràng. Mùi cà phê nồng nặc hòa cùng mùi giấy in và mùi nước hoa nhẹ nhàng của đồng nghiệp, tạo nên một bầu không khí năng động, chuyên nghiệp nhưng cũng đầy căng thẳng.
Khánh ngồi trước màn hình máy tính lớn, cố gắng tập trung vào biểu đồ doanh số phức tạp và hàng loạt email chưa đọc. Anh day day thái dương, cảm giác mệt mỏi và nặng trĩu trên vai anh dường như không bao giờ vơi bớt. Hình ảnh ánh mắt buồn bã, tổn thương của Linh cứ hiện lên trong tâm trí anh, như một bóng ma dai dẳng. Anh cảm thấy tội lỗi, một cảm giác đè nặng lên từng hơi thở. Anh biết mình đã làm cô tổn thương, biết cô đã thất vọng đến nhường nào. Nhưng làm sao anh có thể nói ra lời an ủi khi bản thân còn chưa biết phải làm gì? Làm sao anh có thể hứa hẹn một tương lai mà ngay cả anh cũng đang vật lộn để giữ vững hiện tại?
Anh nhìn chằm chằm vào những con số, những dự án đang chờ duyệt, những cuộc gọi hối thúc từ Bà Hoa về việc "ổn định", về "kế hoạch tương lai" của anh. Anh biết, Bà Hoa muốn anh có một cuộc sống vững chắc, một gia đình êm ấm, nhưng những kỳ vọng đó giờ đây lại trở thành những gánh nặng vô hình, đè nén anh đến nghẹt thở. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, hòa lẫn vào tiếng ồn ào của văn phòng. Anh không muốn Linh phải chịu khổ cùng anh, không muốn cô phải lo lắng về những áp lực mà anh đang đối mặt. Nhưng càng cố gắng bảo vệ cô bằng cách thu mình lại, anh lại càng đẩy cô ra xa.
Anh nhớ lại những lời Trâm đã nói với Linh mà anh vô tình nghe được cách đây không lâu, về việc anh đang "chiến đấu với những trận chiến của riêng anh ấy, mà bỏ quên chính bản thân mình." Anh không muốn bỏ quên cô, chưa bao giờ muốn. Nhưng anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng, để thể hiện tình yêu theo cách cô khao khát. Anh không giỏi nói ra những lời yêu thương, những lời hứa hẹn. Anh chỉ biết cố gắng làm việc, cố gắng xây dựng một tương lai vững chắc để cô không phải lo lắng về vật chất. Nhưng có lẽ, điều Linh cần không phải là những thứ vật chất đó, mà là sự hiện diện, sự thấu hiểu, một lời nói ấm áp.
Bàn tay anh vô thức di chuyển chuột, mở một thư mục cũ trên máy tính. Một loạt ảnh hiện ra, và anh dừng lại ở "Bức ảnh chụp chung dưới mưa" – bức ảnh cô và anh cười rạng rỡ dưới những hạt mưa lất phất của một buổi chiều Hà Nội. Linh ngày ấy rạng rỡ, đôi mắt long lanh đầy hạnh phúc, tựa đầu vào vai anh. Anh ngày ấy cũng khác, ít mệt mỏi hơn, ít gánh nặng hơn. Một Khánh nhiệt thành, lãng mạn, luôn sẵn sàng cầm ô che mưa cho cô, sẵn sàng vượt qua mọi khó khăn cùng cô.
Anh khẽ nhếch mép, một nụ cười buồn bã. Cái Khánh của ngày hôm đó, liệu giờ có còn tồn tại không? Hay đã bị những deadline, những con số, những kỳ vọng gia đình bào mòn? Anh nhanh chóng đóng cửa sổ ảnh lại, như thể sợ rằng nhìn quá lâu sẽ khiến anh yếu lòng. Anh không thể yếu lòng lúc này. Anh còn quá nhiều việc phải làm, quá nhiều gánh nặng phải gánh vác. Nhưng cảm giác tội lỗi vẫn đeo bám, day dứt anh. Anh biết Linh xứng đáng có được hạnh phúc, xứng đáng được yêu thương và quan tâm trọn vẹn. Và anh tự hỏi, liệu anh có còn là người có thể mang lại hạnh phúc cho cô nữa không? Câu nói đó, "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng," bắt đầu hình thành rõ nét trong suy nghĩ anh, một sự thật nghiệt ngã mà anh không muốn đối mặt.
Anh lại day day thái dương, cảm giác nhức nhối lan tỏa từ trán xuống. Anh cầm ly cà phê đã nguội ngắt lên nhấp một ngụm, vị đắng chát lan tỏa trong miệng, không khác gì vị đắng chát trong lòng anh lúc này. Anh biết, anh phải tiếp tục chiến đấu, vì tương lai của anh, và cả vì tương lai mà anh đã từng hứa hẹn với Linh. Nhưng anh không biết, liệu Linh còn đủ kiên nhẫn để chờ đợi anh nữa hay không.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả không gian quán Cà Phê 'Hồi Ức', nơi Linh và Trâm đã hẹn gặp. Ngôi nhà Pháp cổ được cải tạo, với tường gạch trần, những bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ và đèn lồng giấy treo lơ lửng, tạo nên một bầu không khí thanh bình, hoài niệm. Nhạc jazz nhẹ nhàng vang vọng, tiếng ly tách chạm vào nhau khẽ khàng, cùng với tiếng nói chuyện thì thầm của những cặp đôi, những người bạn đang tâm sự. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện cùng mùi bánh ngọt mới ra lò và mùi gỗ cũ, mang lại một cảm giác ấm áp, trái ngược hoàn toàn với nỗi lòng đang lạnh giá của Linh.
Linh ngồi đối diện Trâm, ly cà phê trước mặt đã nguội ngắt. Dáng người thanh mảnh của cô hơi khom xuống, đôi mắt to tròn, long lanh vẫn ánh lên vẻ ưu tư. Cô kể lại cuộc gặp gỡ chóng vánh với Khánh sáng nay, từng chi tiết một, từ ánh mắt anh tránh né, giọng nói khô khốc, cho đến cái chạm tay lạnh giá khi trao tập tài liệu. "Em thấy mình như đang đi trên một sợi dây mảnh, mà chỉ cần một cơn gió nhẹ là có thể ngã bất cứ lúc nào, Trâm ạ." Giọng cô trầm xuống, mang theo sự mệt mỏi và bất lực. "Em cảm thấy mình đang mất dần anh. Anh vẫn ở đó, nhưng không phải là anh của em nữa. Em không biết phải làm gì, không biết phải níu kéo điều gì."
Trâm lắng nghe một cách kiên nhẫn, đôi mắt biết cười của cô giờ đây chứa đầy sự cảm thông. Cô nắm lấy tay Linh, nhẹ nhàng xoa xoa. "Linh ơi, tớ hiểu. Tớ hiểu cậu đang cảm thấy thế nào. Cậu đã cho đi quá nhiều, đã hy vọng quá nhiều, đến mức quên mất bản thân mình. Nhưng tình yêu không thể chỉ là sự hy sinh từ một phía, và hạnh phúc cũng không thể xây dựng trên sự mệt mỏi và chờ đợi vô vọng." Trâm là một cô gái nhỏ nhắn, xinh xắn, với khuôn mặt bầu bĩnh và phong cách thời trang trẻ trung, nữ tính, nhưng lời nói của cô luôn chứa đựng sự chín chắn và thấu hiểu đáng ngạc nhiên.
"Cậu xứng đáng được yêu thương và quan tâm, Linh ạ. Cậu xứng đáng được là ưu tiên trong cuộc sống của người mình yêu." Trâm nhìn sâu vào mắt Linh, giọng nói ấm áp và đầy kiên định. "Cậu đã từng rất yêu thích vẽ tranh mà, sao cậu không thử quay lại với nó? Nhớ hồi xưa cậu kể, mỗi lần cầm cọ, cậu như được thoát ly khỏi mọi bộn bề, được là chính mình nhất. Hay đi đâu đó một thời gian, tìm lại chính mình? Tìm lại những điều khiến cậu hạnh phúc, những điều mà cậu đã từng đam mê trước khi mối quan hệ này chiếm trọn tâm trí cậu."
Lời nói của Trâm như một làn gió mát lành thổi qua tâm hồn đang khô cằn của Linh. Đã lâu lắm rồi cô không cầm cọ vẽ, không còn thả hồn vào những bức tranh đầy màu sắc. Cuộc sống bận rộn, và mối quan hệ với Khánh đã chiếm trọn tâm trí cô, khiến cô quên đi những đam mê của riêng mình. Cô đã tự nhủ phải mạnh mẽ, phải kiên cường, phải thấu hiểu cho Khánh, nhưng đôi khi, sự thấu hiểu đó lại khiến cô đánh mất chính mình. Cô đã dành quá nhiều thời gian để chờ đợi, để hy vọng, mà quên mất rằng cô cũng cần được sống, được yêu thương một cách trọn vẹn.
"Đừng để bản thân mình chìm, Linh ạ. Cậu phải tìm một cái gì đó để bám víu, để là của riêng cậu." Trâm khẽ siết tay Linh, truyền cho cô chút hơi ấm và nghị lực. "Không phải hết yêu nên rời đi, nhưng yêu không còn là lý do đủ mạnh để mình phải chịu đựng tất cả. Cậu có thể không cần anh ấy hoàn hảo, chỉ cần anh ấy ở đây, nhưng nếu anh ấy không thể ở đây một cách trọn vẹn, thì cậu cần phải tìm cách để tự mình trọn vẹn."
Linh trầm tư nhìn vào ly cà phê đã nguội. Ngoài ban công nhỏ của quán, những tán cây xanh mướt đang chìm dần vào bóng tối, nhưng những ánh đèn vàng từ trong quán hắt ra lại tạo nên một vầng sáng dịu dàng. Cô khẽ gật đầu, một cái gật đầu chậm rãi, như thể đang cân nhắc từng lời Trâm nói. "Tớ... tớ sẽ thử." Giọng cô vẫn nhỏ, nhưng đã có một chút kiên định hơn.
Cô lấy điện thoại ra, ngón tay lướt trên màn hình. Cô bắt đầu tìm kiếm thông tin về một lớp học vẽ cũ mà cô từng ao ước tham gia, hay một chuyến đi ngắn ngày về thăm Bà Ngoại ở ngoại thành. Bà Ngoại, người phụ nữ đã trải qua nhiều thăng trầm của cuộc đời, luôn là một điểm tựa vững chắc, một nguồn an ủi và trí tuệ cho Linh. Có lẽ, đã đến lúc cô cần tìm về nơi bình yên ấy, để tìm lại chính mình, để tìm lời khuyên về tình yêu và cuộc sống.
Dù nỗi buồn vẫn còn đó, nhưng một tia sáng nhỏ bé đã lóe lên trong tâm trí Linh. Một con đường mới, một hướng đi mới cho chính cô, không còn phụ thuộc vào Khánh, không còn chờ đợi anh một cách vô vọng. Cô khao khát sự cam kết, nhưng lại chần chừ trước sự xa cách của Khánh. Cảm giác một sự thôi thúc mạnh mẽ đang trỗi dậy trong lòng cô, thôi thúc cô tìm kiếm một con đường riêng cho bản thân mình. Cô biết, mối quan hệ của họ, có lẽ, không phải vì hết yêu mà rời đi, mà vì hết sức để giữ gìn. Và cô, sau tất cả, cũng cần phải tìm lại sức mạnh cho chính mình.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.