Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 177: Lời Nói Cụt Ngủn Và Sự Lặng Câm Của Tuyệt Vọng
Tiếng cửa căn hộ khẽ khép lại, một âm thanh nhỏ bé nhưng đủ sức cắt đứt sợi dây liên kết vô hình giữa Linh và Khánh, cũng như găm sâu vào tâm hồn Linh một vết thương mới. Cô không quay đầu. Điều đó không phải vì cô không muốn, mà vì cô biết, nếu một lần nữa đối diện với ánh mắt vô định của Khánh, đối diện với sự im lặng đến tàn nhẫn ấy, cô sẽ sụp đổ. Bước chân cô nhẹ bẫng trên hành lang vắng lặng, như thể toàn bộ sức lực đã bị hút cạn. Từng nhịp chân đều đặn như gõ vào khoảng trống rỗng trong lồng ngực cô, tạo nên một bản nhạc buồn bã không lời.
Bên ngoài, trời đã đổ mưa lất phất từ bao giờ. Những hạt nước nhỏ li ti bám vào tóc, vào vai áo, mang theo cái lạnh ẩm ướt của đêm Sài Gòn. Linh không quan tâm. Cơn mưa này, dường như, còn dịu dàng hơn giông bão đang gào thét trong tâm can cô. Cô bước đi vô định, những con đường quen thuộc bỗng trở nên xa lạ dưới ánh đèn vàng vọt. Mỗi ngọn đèn đường như một đôi mắt trống rỗng, nhìn xoáy vào nỗi cô đơn của cô. Gió đêm lùa qua kẽ lá, xào xạc như tiếng thở dài của thành phố, càng làm tăng thêm cảm giác lẻ loi.
Cuối cùng, cô cũng trở về căn hộ của mình. Chiếc chìa khóa lạnh lẽo trong tay như một vật vô tri, nhưng lại là thứ duy nhất cô có thể cảm nhận được vào lúc này. Mở cửa, bước vào không gian quen thuộc, một mùi hương thoang thoảng của trà hoa cúc và sách cũ xộc vào mũi, nhưng không tài nào xua đi được mùi ẩm mốc của tuyệt vọng đang bao trùm lấy cô. Cô không bật đèn. Căn phòng chìm trong bóng tối lờ mờ, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ cửa sổ hắt vào, vẽ nên những đường nét mờ ảo trên sàn nhà.
Đôi chân Linh như nhũn ra, cô trượt dần xuống, lưng tựa vào cánh cửa đã đóng kín, tiếng “cạch” khô khốc vẫn còn văng vẳng trong tâm trí. Chiếc áo khoác thấm đẫm hơi lạnh của mưa vẫn còn nguyên trên người, nhưng cô không cảm thấy lạnh. Một sự tê dại bao trùm lấy toàn bộ cơ thể, từ những đầu ngón tay buốt giá đến trái tim đang đập thình thịch một cách hỗn loạn. Cô ôm đầu, đôi tay run rẩy siết chặt thái dương, như thể muốn ngăn chặn dòng suy nghĩ hỗn độn đang cào xé tâm trí.
“Em hiểu rồi…” Lời nói từ căn hộ của Khánh lại vọng về, giờ đây nghe rõ mồn một. Cái “hiểu rồi” chua chát ấy là sự thật hay là một cách tự huyễn hoặc để tự trấn an bản thân? Cô đã nghĩ rằng mình đủ mạnh mẽ để đối diện với sự thật, nhưng sự thật ấy lại tàn nhẫn hơn bất cứ tưởng tượng nào. Khánh đã không nói gì, không một lời giải thích, không một lời níu kéo. Anh chỉ đứng đó, như một cái bóng, để mặc cô rời đi. Điều đó có nghĩa là anh đã buông tay rồi ư? Hay anh vẫn còn yêu, nhưng đã thực sự kiệt sức đến nỗi không thể giữ nổi cô?
Nước mắt không rơi. Đôi mắt Linh khô khốc, ráo hoảnh, như thể mọi tuyến lệ đã cạn khô vì những đêm trằn trọc và những giọt nước mắt vô vọng đã trôi đi cùng với hy vọng. Cô chỉ cảm thấy một nỗi đau âm ỉ, dai dẳng như một vết thương nhiễm trùng, từ từ ăn mòn từng chút sinh lực của cô. Cô nhớ lại những lời Khánh nói trong quá khứ, những lời hứa hẹn về một tương lai chung, về một ngôi nhà nhỏ có anh và cô, có tiếng trẻ thơ. Những hình ảnh ấy giờ đây hiện lên chập chờn, méo mó, như những tấm gương vỡ vụn.
Cô tự hỏi, liệu có phải cô đã đòi hỏi quá nhiều? Cô không cần cuộc sống xa hoa, chỉ cần được Khánh chọn, được anh ở bên cạnh thực sự. "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây." Lời nói ấy, từng là tiếng lòng chân thành nhất, giờ đây lại trở thành một câu hỏi không lời đáp. Anh đã không ở đây. Anh đã ở đó, nhưng tâm hồn anh lại xa vời vợi, như một con thuyền lạc giữa biển khơi, không một dấu hiệu nào để cô có thể bám víu.
Linh lờ mờ nhận ra rằng, sự khác biệt giữa họ không nằm ở tình yêu, mà nằm ở cách họ yêu, cách họ thể hiện và cách họ mong muốn được yêu. Cô khao khát được lắng nghe, được thấu hiểu bằng lời nói, bằng những cử chỉ ấm áp. Còn anh, anh thể hiện tình yêu bằng sự cố gắng, bằng áp lực vô hình mà anh tự đặt lên vai mình. Hai con người, hai thế giới, cùng đi trên một con đường nhưng lại nhìn về hai phía khác nhau. Và giờ đây, con đường ấy đã rẽ đôi.
Trong bóng đêm tĩnh mịch, cô thò tay vào túi áo khoác, chạm vào chiếc điện thoại lạnh ngắt. Màn hình điện thoại chợt sáng lên, phản chiếu khuôn mặt nhợt nhạt của cô. Một tin nhắn chưa đọc từ Trâm, một cuộc gọi nhỡ từ mẹ. Cô lướt qua, nhưng không đủ sức để trả lời. Ngón tay cô di chuyển vô thức, tìm kiếm số của Khánh. Cô do dự. Liệu có nên gọi không? Liệu có còn cơ hội nào để hàn gắn, để nói ra hết những lời cô chưa kịp nói, để hỏi anh một lần nữa, thật rõ ràng, rằng anh còn yêu cô không? Hay tất cả chỉ là vô vọng, và cô chỉ đang tự làm mình đau thêm?
Chiếc điện thoại như nặng thêm ngàn cân trong tay Linh. Cô biết rằng, đây có lẽ là cơ hội cuối cùng. Một cơ hội mong manh, nhưng cũng là tia hy vọng cuối cùng le lói trong bóng đêm tuyệt vọng. Cô không thể buông xuôi như thế này. Không thể để mọi thứ kết thúc trong sự im lặng và những câu hỏi không lời đáp. Dù cho câu trả lời có đau đớn đến đâu, cô cũng cần nó. Cô cần sự rõ ràng. Cô cần một lời kết thúc, hoặc một khởi đầu mới. Nhưng khởi đầu mới nào có thể xảy ra khi cô vẫn đang chìm sâu trong mớ hỗn độn này?
Hàng giờ trôi qua trong sự tĩnh lặng đáng sợ. Linh vẫn ngồi tựa vào cánh cửa, đôi mắt mở thao láo nhìn vào khoảng không vô định. Ngoài kia, tiếng mưa đã ngớt, nhưng không khí vẫn còn ẩm ướt và se lạnh. Ánh sáng của một ngày mới từ từ len lỏi qua khe cửa, đẩy lùi màn đêm đen đặc. Rạng sáng. Một ngày mới, nhưng cô cảm thấy mình vẫn đang mắc kẹt trong đêm qua, trong căn hộ của Khánh, trong sự im lặng tàn nhẫn của anh.
Cơ thể Linh đau nhức, mỏi mệt. Cô không hề chợp mắt. Mọi giác quan đều căng lên, đón nhận từng âm thanh nhỏ bé, từng rung động của không khí, như thể đang chờ đợi một tín hiệu, một phép màu nào đó sẽ xảy ra. Mùi cà phê nguội pha từ tối qua vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi ẩm mốc của mưa và nỗi buồn.
Dứt khoát, Linh với lấy chiếc điện thoại một lần nữa. Ngón tay cô run rẩy gõ từng chữ, chậm rãi, cẩn trọng.
“Khánh, anh có thể nói chuyện với em một lát không? Em cần biết.”
Tin nhắn được gửi đi, mang theo tất cả sự khẩn cầu và hy vọng mong manh cuối cùng của cô. Cô đặt điện thoại xuống, chờ đợi. Từng giây trôi qua như cả thế kỷ. Cô lắng nghe tiếng tim đập của chính mình, nhanh và mạnh, như một hồi trống dồn dập. Không có hồi đáp. Sự im lặng cứ thế kéo dài, dày đặc, bóp nghẹt lồng ngực cô.
Sau một hồi lâu, khi ánh sáng đã tràn ngập căn phòng, Linh quyết định. Cô không thể chờ đợi thêm nữa. Cô cần một câu trả lời, ngay bây giờ. Cô bấm số của Khánh. Tiếng chuông điện thoại đổ từng hồi dài, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của căn hộ. Mỗi tiếng chuông như một nhát dao cứa vào trái tim cô, nhắc nhở cô về khoảng cách vô hình đang ngăn cách hai người.
“Khánh, anh có thể nói cho em biết chuyện gì đang xảy ra không?” Giọng Linh khản đặc, run rẩy, mang theo một sự khẩn cầu đến đáng thương. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng những giọt nước mắt đã bắt đầu làm nhòe đi tầm nhìn của cô. “Anh… anh còn yêu em không?” Câu hỏi ấy, một câu hỏi đơn giản nhưng lại chứa đựng toàn bộ nỗi sợ hãi và tuyệt vọng của cô, cuối cùng cũng được thốt ra. Nó không phải là một lời buộc tội, mà là một lời cầu xin, một lời van nài cho sự thật.
Đầu dây bên kia, một khoảng im lặng dài. Linh nín thở chờ đợi. Cô có thể nghe thấy tiếng thở dài nặng nề của Khánh, xen lẫn với tiếng sột soạt của giấy tờ, như thể anh đang vật lộn với một thứ gì đó vô hình. Cô hy vọng, cô cầu nguyện rằng anh sẽ nói ra điều gì đó, bất cứ điều gì, để cô có thể hiểu. Nhưng rồi, giọng anh vang lên, mệt mỏi, khô khan, và lạnh lùng đến tột độ.
“Linh, anh đang mệt.” Khánh nói, giọng anh có chút gắt gỏng, như thể cô vừa làm phiền anh vào một thời điểm không thích hợp. “Em đừng hỏi nữa. Anh không có gì để nói cả.”
Câu nói ấy, ngắn gọn, súc tích, nhưng lại mang một sức nặng ngàn cân, đè bẹp tất cả những hy vọng mong manh còn sót lại trong Linh. Nó không phải là một lời giải thích, mà là một sự chối bỏ. Nó không phải là một lời an ủi, mà là một nhát dao chí mạng. "Anh đang mệt." Đó là tất cả những gì anh có thể nói. Cô không được lắng nghe. Cô không được thấu hiểu. Cảm giác mình hoàn toàn bị bỏ rơi, bị gạt sang một bên, bị coi thường, dâng trào trong cô.
Điện thoại trượt khỏi tay Linh, rơi xuống sàn gỗ với một tiếng “cạch” khô khốc. Màn hình vỡ tan. Nhưng vết nứt ấy, dù chằng chịt trên mặt kính, cũng không thể sánh bằng vết nứt trong trái tim cô. Cô ngồi bất động, đôi mắt mở to, vô định, nhìn chằm chằm vào khoảng trống trước mặt. Nước mắt cuối cùng cũng tuôn rơi, không phải những giọt nước mắt ấm nóng, mà là những giọt nước mắt lạnh buốt, mặn chát, chảy dài trên gò má nhợt nhạt. Cô đã cố gắng, đã vùng vẫy, đã đặt toàn bộ hy vọng vào cuộc gọi này. Nhưng tất cả những gì cô nhận được chỉ là một lời nói cụt ngủn, vô cảm.
Tuyệt vọng. Đó là từ ngữ duy nhất có thể diễn tả trạng thái của Linh lúc này. Một sự tuyệt vọng sâu sắc, lạnh lẽo, nuốt chửng lấy cô. Cô cảm thấy mình như đang chìm dần, chìm dần xuống đáy của một đại dương đen tối, không một tia sáng, không một lối thoát. Cô đã từng nghĩ rằng tình yêu có thể vượt qua mọi thứ, nhưng giờ đây cô nhận ra rằng, có những rào cản vô hình, những áp lực vô hình, mà tình yêu không tài nào vượt qua nổi. Và sự im lặng, sự mệt mỏi của Khánh, chính là những rào cản ấy.
***
Cùng lúc đó, trong căn hộ của mình, Khánh đang vật lộn với đống tài liệu công việc chất cao như núi. Màn hình máy tính vẫn còn sáng, những con số và biểu đồ nhảy múa trước mắt anh, nhưng tâm trí anh lại hoàn toàn trống rỗng. Đêm qua, sau khi Linh rời đi, anh đã đứng đó, bất động, cảm nhận sự trống rỗng mênh mông đang nuốt chửng lấy anh. Tiếng cửa khép lại vẫn còn văng vẳng trong tai, như một bản án chung thân.
Anh đã cố gắng làm việc, cố gắng vùi mình vào những con số khô khan, những dự án phức tạp, để xua đi hình ảnh đôi mắt tổn thương của Linh, để quên đi cảm giác tội lỗi đang cắn xé tâm can. Nhưng không thể. Mỗi con chữ, mỗi con số đều trở nên vô nghĩa. Hình ảnh Linh, với đôi mắt sưng húp và khuôn mặt nhợt nhạt, cứ hiện hữu rõ mồn một trong tâm trí anh. Anh cảm thấy mình như một kẻ hèn nhát, một kẻ tồi tệ, đã để người con gái mình yêu thương rời đi mà không một lời níu kéo, không một lời giải thích.
Anh biết Linh đang đau khổ. Anh biết cô cần anh. Nhưng anh không thể. Mọi lời nói đều mắc kẹt ở cổ họng, bị chặn lại bởi gánh nặng vô hình đang đè nặng lên vai anh. Áp lực tài chính, kỳ vọng từ gia đình, những dự án đang đến hạn chót… tất cả như một khối đá khổng lồ, nghiền nát tâm hồn anh. Anh đã quá mệt mỏi. Mệt mỏi đến nỗi không còn đủ sức để nói ra những lời yêu thương, những lời an ủi.
Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn độn của Khánh. Anh giật mình, nhìn vào màn hình. Tên Linh hiện lên. Một cảm giác tội lỗi xen lẫn sợ hãi dâng lên trong anh. Anh do dự. Nên nghe không? Anh có thể nói gì với cô bây giờ? Những lời bào chữa vô nghĩa? Hay sự thật tàn nhẫn rằng anh đã kiệt sức?
Sau vài hồi chuông, anh cũng nhấc máy. Tim anh đập mạnh trong lồng ngực. Anh nghe thấy giọng Linh, khản đặc và run rẩy, hỏi về những gì đang xảy ra, hỏi liệu anh còn yêu cô không. Câu hỏi ấy như một nhát dao cứa vào vết thương lòng của anh. Nó không phải là một câu hỏi đơn thuần, mà là một lời buộc tội, một lời van nài mà anh không thể đáp ứng.
“Linh, anh đang mệt.” Anh thốt ra, giọng nói khô khốc, mệt mỏi đến cùng cực. Anh không muốn gắt gỏng, nhưng những lời nói cứ tự động bật ra khỏi miệng, không theo ý muốn của anh. “Em đừng hỏi nữa. Anh không có gì để nói cả.”
Một khoảng im lặng chết chóc. Anh có thể cảm nhận được sự sụp đổ của Linh qua đầu dây bên kia. Một cảm giác tội lỗi dâng trào, nhấn chìm anh. Anh muốn xin lỗi, muốn giải thích, muốn nói rằng anh yêu cô, rằng anh đang cố gắng vì tương lai của cả hai. Nhưng mọi lời đều vô ích. Anh không thể nói ra. Anh không thể khiến cô hiểu được gánh nặng mà anh đang mang. Anh không thể hứa hẹn bất cứ điều gì khi chính anh cũng không biết mình có thể trụ vững được bao lâu nữa.
Tiếng "cạch" khô khốc vang lên từ đầu dây bên kia, báo hiệu Linh đã cúp máy, hoặc đánh rơi điện thoại. Khánh biết. Anh biết anh đã làm tổn thương cô thêm một lần nữa. Anh biết cô đang đau khổ. Và anh, anh không thể làm gì để xoa dịu nỗi đau đó.
Anh ném điện thoại sang một bên, vùi mặt vào đôi bàn tay gầy gò. Mùi cà phê nguội và ẩm mốc từ đêm qua vẫn còn vương vấn trong căn phòng. Anh cảm thấy một sự bất lực tột cùng. Anh yêu Linh, yêu rất nhiều. Nhưng tình yêu ấy, trong hoàn cảnh hiện tại, dường như trở thành một gánh nặng.
“Anh xin lỗi, Linh. Anh thực sự không còn sức nữa. Anh không biết phải nói gì để em hiểu…” Anh lẩm bẩm, giọng nói khản đặc, lạc trong không gian trống trải. “Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng.” Câu nói ấy, từng là một suy nghĩ mơ hồ, giờ đây hiện hữu rõ ràng trong tâm trí anh, như một lời biện minh tàn nhẫn cho sự bất lực của chính mình.
Anh tự trách mình. “Mình đang làm gì thế này? Cô ấy xứng đáng hơn thế.” Cô ấy xứng đáng với một người đàn ông có thể ở bên cạnh cô ấy, lắng nghe cô ấy, chia sẻ cùng cô ấy. Chứ không phải một người đàn ông mệt mỏi, chìm đắm trong áp lực như anh.
Ánh mắt anh vô thức lướt qua bàn làm việc, dừng lại ở một chiếc hộp nhung nhỏ nằm khuất trong ngăn kéo. Chiếc hộp ấy, chứa đựng một thứ mà anh đã ấp ủ bấy lâu nay. Một chiếc nhẫn đính hôn. Anh đã từng hình dung ra khoảnh khắc anh sẽ quỳ xuống, sẽ trao cho cô chiếc nhẫn này, sẽ hứa hẹn một tương lai hạnh phúc, một ngôi nhà nhỏ và những đứa trẻ. Đó là tất cả những gì anh đang cố gắng xây dựng. Nhưng giờ đây, nó chỉ còn là một vật vô tri, nằm đó, lạnh lẽo, như chính trái tim anh lúc này. Nó là biểu tượng của một lời hứa mà anh không biết liệu mình có thể thực hiện được hay không.
Khánh nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má. Mối quan hệ của họ đã chạm đến một ranh giới, một điểm không thể quay đầu. Anh đã đẩy Linh ra xa, không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm cô tổn thương thêm nữa, không nỡ ép buộc cô phải gánh vác những gì anh đang gánh vác. Anh tin rằng, có lẽ, buông tay chính là cách tốt nhất để cả hai được bình yên. Nhưng sự bình yên ấy, sao lại đau đớn đến nhường này? Và liệu Linh, cô có thể tìm thấy bình yên mà không có anh không? Anh không biết. Anh chỉ biết rằng, anh đã mất cô. Và nỗi ân hận tột cùng đang nhấn chìm anh trong vực sâu của sự tuyệt vọng.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.