Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 178: Bóng Đêm Thẩm Vấn Và Quyết Định Tìm Lối Thoát

Tiếng “cạch” khô khốc đã dứt từ lâu, nhưng âm vang của nó vẫn bủa vây Linh, giam hãm cô trong một căn phòng vô hình của sự tuyệt vọng. Chiếc điện thoại, vật chứng cho một cuộc trò chuyện không hồi kết, nằm chỏng chơ trên sàn gỗ lạnh lẽo, cách tầm tay cô một khoảng. Nó trông như một vật thể xa lạ, một mảnh vỡ của thế giới bên ngoài vừa bị cô tống tiễn khỏi tầm mắt, nhưng lại không thể tống tiễn khỏi tâm trí. Linh vẫn ngồi đó, gục đầu vào đầu gối, cơ thể thanh mảnh run rẩy từng đợt, không phải vì cái lạnh của đêm Sài Gòn đang dần buông xuống, mà vì một cơn chấn động vô hình đang xé toạc tâm can cô.

Nước mắt đã cạn từ lúc nào. Sự đau đớn đã vượt qua ngưỡng của những giọt lệ. Giờ đây, chỉ còn lại một khoảng trống rỗng mênh mông, một nỗi đau âm ỉ không thể gọi tên, nó cứ len lỏi, gặm nhấm từng tế bào trong cơ thể cô. Mỗi nhịp thở đều trở nên nặng nề, như thể không khí cũng đặc quánh lại, chèn ép lồng ngực cô. Ánh đèn đường le lói qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên sàn nhà, nhưng không đủ để xua đi bóng tối đặc quánh đang bao phủ tâm hồn Linh. Căn phòng, vốn dĩ ấm cúng và quen thuộc, giờ đây trở nên lộn xộn một cách lạ lùng trong mắt cô, mọi vật dụng đều như đang chế giễu sự bất lực của chủ nhân.

“Tại sao anh ấy lại như vậy?” Câu hỏi cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí Linh, tựa như một vòng xoáy không lối thoát. Cô cố gắng sắp xếp lại những mảnh ký ức về Khánh, về những lời nói ít ỏi anh từng trao, và đặc biệt là sự im lặng chết người anh dành cho cô suốt thời gian qua. Nhưng càng cố gắng, mọi thứ lại càng trở nên hỗn loạn. Những hình ảnh về Khánh, từ nụ cười dịu dàng anh dành cho cô ngày đầu hẹn hò, đến ánh mắt mệt mỏi và xa cách của anh trong những ngày gần đây, cứ đan xen, chồng chéo lên nhau, tạo thành một mớ bòng bong không thể gỡ.

“Anh ấy có còn yêu mình không?” Nỗi nghi ngờ cứ lớn dần, nuốt chửng mọi tia hy vọng còn sót lại. Linh không cần những lời hoa mỹ, không cần những cử chỉ lãng mạn. Cô chỉ cần một sự hiện diện, một lời giải thích, một cái ôm thật chặt để cảm nhận rằng anh vẫn ở đây, vẫn là người đàn ông mà cô đã yêu. Nhưng tất cả những gì cô nhận được là sự né tránh, là một câu nói cụt ngủn “anh đang mệt” và lời đề nghị “đừng hỏi nữa”. Đó không phải là một lời nói tàn nhẫn, nhưng sức mạnh hủy diệt của nó lại còn khủng khiếp hơn bất kỳ sự sỉ vả nào. Nó phủ nhận toàn bộ những nỗ lực, những khao khát của cô.

“Hay mình đã làm gì sai?” Linh tự vấn, đôi mắt to tròn, long lanh giờ đây đờ đẫn nhìn vào khoảng không vô định. Cô đã cố gắng thấu hiểu, đã cố gắng cho anh không gian, đã kiên nhẫn chờ đợi. Cô đã cố gắng làm mọi thứ để giữ lấy mối quan hệ này. Cô không đòi hỏi một cuộc sống xa hoa, chỉ cần anh ở đây, thực sự ở đây cùng cô. Vậy mà, mọi cố gắng của cô dường như chỉ nhận lại sự thờ ơ.

“Sự im lặng này… còn đáng sợ hơn bất kỳ lời nói tàn nhẫn nào.” Linh thì thầm, giọng khản đặc, như thể cổ họng cô cũng đã khô cháy vì nỗi đau. Sự im lặng của Khánh không phải là sự yên bình, mà là một bức tường dày đặc, ngăn cách hai thế giới. Nó là một sự tra tấn âm thầm, không cho cô một điểm tựa nào để bám víu, không một manh mối nào để giải mã. Nó khiến cô cảm thấy mình đang chìm dần, chìm dần trong một đại dương đen tối, không biết đâu là đáy, đâu là bờ.

Cơ thể Linh vẫn run rẩy, từng cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng, dù căn phòng không hề lạnh. Đó là cái lạnh từ bên trong, cái lạnh của sự cô độc và tuyệt vọng đang xâm chiếm. Cô gục đầu sâu hơn vào đầu gối, như muốn thu mình lại, biến mất khỏi thế giới này, khỏi nỗi đau đang hành hạ. Tiếng còi xe vọng từ xa, xuyên qua màn đêm tĩnh mịch, nghe sao mà lạc lõng, thê lương. Nó như tiếng lòng của chính cô, chơi vơi giữa biển người.

“Mình không thể chịu đựng thêm nữa. Trái tim mình… nó đang vỡ vụn.” Linh cảm thấy trái tim mình đang tan nát thành ngàn mảnh, vương vãi khắp căn phòng lạnh lẽo. Mỗi mảnh vỡ đều mang theo một vết cứa, một nỗi đau riêng. Cô đã cố gắng mạnh mẽ, đã cố gắng kiên cường. Nhưng giờ đây, mọi giới hạn đã bị đẩy đến cực điểm. Sự kiệt sức về tinh thần và thể chất đã nhấn chìm cô hoàn toàn. Cảm giác bị bỏ rơi, không được thấu hiểu, không được chọn lựa đang bóp nghẹt từng chút hy vọng cuối cùng. Cô khao khát được kết nối, khao khát được chia sẻ, nhưng tất cả những gì cô nhận được là một sự cự tuyệt không lời. Căn hộ tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng thở dài nặng nề của Linh, như một bản nhạc buồn vô tận của sự tuyệt vọng. Mùi cà phê nguội từ bữa tối vương vấn trong không khí, thêm vào cái cảm giác ẩm mốc nhẹ của một căn phòng ít được thông gió, tạo nên một bầu không khí càng thêm nặng nề và u ám, phản chiếu chính tâm trạng của cô lúc này.

***

Linh choàng tỉnh giấc, cơ thể đau nhức, rã rời. Cô đã ngủ vùi ngay trên sàn nhà lạnh lẽo, trong tư thế co ro. Cổ họng khô khốc, đôi mắt nặng trĩu, sưng húp. Ánh sáng nhạt nhòa của buổi sáng đã len lỏi qua ô cửa sổ, nhưng không mang theo chút ấm áp nào, trái lại, nó càng làm căn phòng trở nên trống trải và ảm đạm hơn. Mọi vật dụng quen thuộc trong căn hộ, từ chiếc ghế sofa cũ kỹ đến kệ sách chất đầy truyện, giờ đây đều nhuốm màu buồn bã, như thể chúng cũng đang chia sẻ nỗi đau cùng cô. Linh chầm chậm bò dậy, từng khớp xương kêu lên răng rắc phản đối. Cô lê bước vào phòng tắm, khuôn mặt hốc hác của mình trong gương khiến cô giật mình. Đôi mắt to tròn, long lanh ngày nào giờ sưng mọng, quầng thâm hiện rõ, ánh lên vẻ mệt mỏi và tuyệt vọng. Mái tóc dài, mềm mại thường ngày được cô chăm chút giờ rũ rượi, rối bù.

Cô đánh răng, rửa mặt một cách vô thức, mọi động tác đều chậm chạp, nặng nề. Mùi kem đánh răng bạc hà không đủ để xua đi vị đắng chát trong miệng. Khi quay trở lại phòng khách, cô nhìn quanh một lượt. Căn phòng vẫn vậy, nhưng cảm giác trống rỗng bên trong cô đã biến đổi mọi thứ. Tiếng còi xe ở xa xa vọng vào, không còn mang vẻ lạc lõng như đêm qua, mà chỉ đơn thuần là một phần của nhịp sống thành phố, một nhịp sống mà cô cảm thấy mình đang dần tách rời.

Linh chầm chậm bò đến bên chiếc bàn nhỏ ở góc phòng, nơi đặt cuốn sổ tay ghi chép chung của cô và Khánh. Cuốn sổ ấy, bìa da đã sờn cũ, là nơi lưu giữ biết bao kỷ niệm, biết bao dự định tương lai mà cả hai đã từng ấp ủ. Bàn tay cô run rẩy chạm vào bìa sổ, cảm nhận sự lạnh lẽo của lớp da cũ. Cô lật giở từng trang một cách cẩn trọng, như sợ làm tan biến những dòng chữ đã phai màu theo thời gian. Những dòng chữ nguệch ngoạc ghi lại những ước mơ về một căn nhà nhỏ với ban công đầy hoa, những kế hoạch cho chuyến đi du lịch xa, những ghi chú về món ăn yêu thích của nhau… Tất cả đều hiện ra, sống động như mới hôm qua.

“Tất cả những điều này… giờ chỉ còn là kỷ niệm thôi sao?” Linh thì thầm, giọng nói yếu ớt, lạc đi trong không gian tĩnh mịch. Cô chạm nhẹ vào một dòng chữ mà cô nhớ là Khánh đã viết, đó là lời hứa sẽ luôn nắm tay cô, dù cho cuộc sống có khó khăn đến mấy. Nước mắt lại chực trào, nhưng cô cố kìm lại. Cô đã khóc quá nhiều rồi, cơ thể cô đã cạn kiệt mọi giọt lệ. Giờ đây, chỉ còn lại sự chai sạn, cái đau đớn thầm lặng.

Giữa những trang giấy đã ngả vàng, một bức ảnh chụp chung của họ được kẹp cẩn thận. Bức ảnh được chụp vào một buổi chiều mưa, khi cả hai còn là sinh viên. Khánh vòng tay ôm chặt Linh từ phía sau, che cho cô chiếc ô nhỏ, cả hai cùng nhìn vào ống kính với nụ cười rạng rỡ, ánh mắt tràn đầy tình yêu và sự tin tưởng. Những giọt mưa lất phất làm mờ khung cảnh phía sau, nhưng không thể che lấp đi sự hạnh phúc giản đơn mà họ đang có. Linh nhớ như in cái cảm giác ấm áp khi đó, mùi đất ẩm sau mưa, tiếng cười giòn tan của Khánh. Cô vuốt ve bức ảnh, ngón tay lướt qua gương mặt anh, qua nụ cười của chính cô.

“Mình cần một lời giải thích. Không phải từ anh ấy, mà từ một ai đó có thể giúp mình nhìn rõ mọi chuyện.” Cô tự nhủ. Khánh đã không nói. Anh đã chọn im lặng, chọn sự mệt mỏi để đẩy cô ra xa. Cô không thể ép anh phải nói, và cô cũng không còn sức để tiếp tục cố gắng thấu hiểu một cách mù quáng. Cô cảm thấy mình đang lạc lối, đang đi trong một mê cung mà không có lấy một tấm bản đồ.

“Mình không thể cứ mãi chìm đắm trong sự mơ hồ này nữa. Mình cần phải làm gì đó, nhưng là gì?” Câu hỏi này bám riết lấy cô. Sự mơ hồ là thứ đáng sợ nhất. Nó bào mòn tâm trí, nó giết chết hy vọng. Linh không thể sống mãi trong trạng thái lơ lửng này, giữa yêu và không yêu, giữa ở lại và rời đi. Cô cần một điểm dừng, dù điểm dừng đó có đau đớn đến mấy. Cô cần một sự rõ ràng để có thể bước tiếp, dù là bước tiếp một mình.

Mùi cà phê nguội từ ly cô đã để quên từ đêm qua vẫn thoang thoảng. Cô đứng dậy, tiến về phía bếp, pha cho mình một ly trà hoa cúc nóng. Mùi hương dịu nhẹ của trà lan tỏa, mang lại một chút bình yên hiếm hoi. Cô ngồi xuống, ôm ly trà ấm nóng trong tay, cảm nhận hơi ấm thấm vào lòng bàn tay tê cóng. Sự tĩnh lặng của căn hộ giờ đây không còn đáng sợ nữa, mà trở thành một không gian để cô đối diện với chính mình, với những suy nghĩ và cảm xúc đang cuộn trào. Cô cần một lối thoát, một con đường, dù nó có khó khăn đến mấy. Cô cần ai đó để giúp cô nhìn nhận lại tất cả, để cho cô một góc nhìn khác, một lời khuyên từ bên ngoài, không bị cuốn theo dòng cảm xúc hỗn độn của chính mình.

***

Nắng chiều dịu nhẹ len lỏi qua khung cửa sổ, đổ một vệt vàng ấm áp lên sàn nhà gỗ. Linh vẫn ngồi bên bàn, ly trà hoa cúc đã cạn từ lâu, chỉ còn lại những cánh hoa khô đọng dưới đáy. Cô đã trải qua một ngày dài vật vã trong mớ cảm xúc hỗn độn, giữa những hồi ức ngọt ngào và thực tại cay đắng. Tâm trí cô xoay vần không ngừng, phân tích từng lời nói, từng ánh mắt, từng cử chỉ của Khánh, nhưng tất cả đều dẫn đến một kết luận duy nhất: sự im lặng bí ẩn và bức tường vô hình giữa họ. Cô cố gắng tìm kiếm một lời giải đáp, một lý do hợp lý cho tất cả những gì đang xảy ra, nhưng dường như, cô đã quá kiệt sức để tự mình giải mã câu đố phức tạp này.

Cảm giác bị bỏ rơi, không được thấu hiểu, và nỗi sợ hãi về một tương lai bất định đang đè nặng lên cô. Xung đột nội tâm giữa khao khát được kết nối và sự kiệt sức vì cố gắng đã đẩy Linh vào một ngõ cụt. Cô nhận ra rằng mình không thể tự mình gánh vác gánh nặng này thêm nữa. Khánh đã không nói, và cô cũng không thể ép buộc anh. Cô cần một sự khôn ngoan, một sự thấu hiểu vô điều kiện từ một người lớn, một người đã trải qua nhiều th��ng trầm của cuộc đời, có thể nhìn thấu những điều mà cô, trong cơn bão cảm xúc, không thể thấy.

Linh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Cô bắt đầu liệt kê trong đầu những người có thể chia sẻ cùng cô. Trâm, cô bạn thân thiết, chắc chắn sẽ ở bên an ủi, sẽ lắng nghe những lời than vãn của cô. Nhưng Linh biết, những gì cô cần lúc này không chỉ là sự an ủi. Cô cần một lời khuyên sâu sắc hơn, một cái nhìn khách quan hơn, một kinh nghiệm sống đủ dày để lý giải những khúc mắc trong tâm hồn. Trâm, với sự nhiệt huyết và thẳng thắn của tuổi trẻ, có thể sẽ cùng cô phẫn nộ, cùng cô đau khổ, nhưng có lẽ sẽ không thể cho cô cái nhìn chiêm nghiệm mà cô đang khao khát.

Sau một hồi cân nhắc, hình ảnh Bà Ngoại hiện lên rõ ràng trong tâm trí cô, như một ngọn hải đăng giữa biển khơi giông bão. Bà Ngoại, người phụ nữ đã trải qua bao nhiêu sóng gió cuộc đời, người luôn nhìn mọi việc bằng ánh mắt bao dung và thấu hiểu. Bà không bao giờ phán xét, chỉ lắng nghe, và những lời khuyên của bà, dù ít ỏi, đều thấm thía, như những giọt mưa tưới mát tâm hồn khô cằn.

“Trâm sẽ an ủi mình, nhưng mình cần nhiều hơn thế. Mình cần một ai đó đã đi qua nhiều sóng gió, một ai đó có thể nhìn thấy điều mình không thấy.” Linh tự nhủ, giọng nói nội tâm dần trở nên kiên định hơn. Cô nhớ lại những lần bà ngoại kể chuyện về cuộc đời mình, về những khó khăn, những mất mát mà bà đã vượt qua. Bà luôn nói rằng, cuộc sống vốn dĩ là một hành trình đầy thử thách, và tình yêu cũng vậy. Có những điều, chỉ thời gian và sự trải nghiệm mới có thể cho ta câu trả lời.

“Bà Ngoại… chỉ có Bà Ngoại mới có thể hiểu mình lúc này, không phán xét, chỉ lắng nghe.” Linh cảm thấy một tia hy vọng mong manh lóe lên trong trái tim đã chai sạn của mình. Sự hiện diện của Bà Ngoại, cái cách bà nhẹ nhàng vuốt tóc cô, cái cách bà nhìn sâu vào mắt cô và nói “Ngoại biết con đang buồn”, tất cả những điều đó đều mang lại cho cô một cảm giác an toàn tuyệt đối. Bà Ngoại sẽ không hối thúc cô phải làm gì, cũng không ép buộc cô phải lựa chọn. Bà sẽ chỉ ở đó, như một điểm tựa vững chắc để cô có thể dựa vào, để cô có thể giãi bày tất cả những nỗi niềm mà cô không thể nói ra cùng ai khác.

Linh chậm rãi đứng dậy, cảm nhận sự thay đổi trong ánh mắt mình. Từ sự tuyệt vọng cùng cực của đêm qua, giờ đây, một tia kiên định đã xuất hiện. Nó không phải là sự mạnh mẽ bừng bừng, mà là một sự quyết tâm tĩnh lặng, một ý chí muốn tìm hiểu rõ ràng mọi chuyện, muốn tìm cho mình một lối thoát. Cô không còn muốn chìm đắm trong sự mơ hồ nữa. Cô cần phải hành động.

Cô bước đến bên cửa sổ, nhìn ra bầu trời chiều đang dần chuyển sang màu tím hồng. Những đám mây trôi lững lờ, như những suy nghĩ của cô đang dần được sắp xếp lại. Cô nhớ đến câu nói của Bà Ngoại ngày xưa: “Đôi khi, con phải rời đi một chút, để nhìn rõ hơn con đường mình đang đi.”

“Mình phải đi. Mình phải tìm câu trả lời, không phải từ anh ấy, mà từ sự khôn ngoan của Ngoại.” Quyết định đã được đưa ra. Nó không phải là một quyết định vội vàng, mà là kết quả của một quá trình dằn vặt, đấu tranh nội tâm kéo dài. Linh biết rằng chuyến đi này có thể không mang lại cho cô một câu trả lời trực tiếp từ Khánh, nhưng nó sẽ giúp cô tìm thấy sự bình yên trong chính mình, tìm thấy những lời khuyên để đối diện với những gì đang xảy ra. Cô với tay lấy chiếc điện thoại, không phải để gọi cho Khánh, mà là để tìm lịch trình xe buýt hoặc tàu hỏa về quê. Một chương mới, dù không chắc chắn, đã bắt đầu mở ra trước mắt cô. Sự thay đổi trong ánh mắt Linh, từ tuyệt vọng sang kiên định, báo hiệu cô sẽ chủ động tìm kiếm con đường cho riêng mình, dù con đường đó có thể dẫn đến đâu, dù nó có phải là con đường không có Khánh bên cạnh. Cô không còn thụ động chờ đợi nữa, mà đã quyết định tự mình tìm kiếm lời giải cho những bế tắc của cuộc đời mình.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free