Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 179: Nút Gửi Và Tia Hy Vọng Mong Manh

Đêm đã khuya, nhưng trong căn hộ của Linh, thời gian dường như ngưng đọng. Căn phòng chìm trong một thứ ánh sáng mờ ảo, yếu ớt hắt ra từ màn hình điện thoại, tựa như một vì sao lạc lõng giữa vũ trụ đen đặc. Linh vẫn ngồi đó, co ro trên sàn nhà lạnh lẽo, tấm chăn mỏng đã trượt khỏi vai từ lúc nào. Không khí se lạnh của đêm cuối thu dường như càng xoáy sâu vào tâm hồn cô, mang theo sự cô đơn và trống rỗng đến cùng cực. Chiếc điện thoại nằm gọn trong lòng bàn tay cô, ấm nóng một cách kỳ lạ, như giữ lại chút hơi ấm cuối cùng của sự sống giữa một thế giới đang dần trở nên băng giá. Ngón tay cô run rẩy lơ lửng trên nút 'Gửi' của tin nhắn vừa soạn cho Bà Ngoại, như một con bướm đêm lạc lối tìm đường về tổ.

“Con muốn về thăm Ngoại… Con có chuyện muốn nói…” Dòng chữ ngắn ngủi, tưởng chừng đơn giản ấy, lại gói ghém cả một biển trời hỗn loạn trong lòng Linh. Mỗi chữ như một viên đá, nặng trĩu, và cô đang phải dùng hết sức lực cuối cùng để ném chúng đi, hy vọng chúng sẽ không chìm nghỉm mà chạm đến bờ bên kia. Nút 'Gửi' hiện lên rõ mồn một, một lời hứa hẹn về sự giải thoát, hay chỉ là một bước chân nữa vào vực sâu không đáy của những điều chưa biết? Hơi thở của cô nghẹn lại trong lồng ngực, nặng trĩu như đá. Một giây, hai giây... cả một đời người dường như gói gọn trong khoảnh khắc ấy. Những lời nói của Khánh, những khoảng lặng của anh, sự vô vọng của chính cô, tất cả ùa về, xoáy vào tâm trí Linh như một cơn lốc. Cô nhắm chặt mắt, cố xua đi hình ảnh đôi mắt mệt mỏi của Khánh, cái cách anh tránh né ánh nhìn của cô, và câu nói "anh đang mệt" vang vọng như một lời kết án. Cô không biết liệu mình có đang làm đúng không, liệu Bà Ngoại có hiểu được không, hay cô lại đang tự đẩy mình vào một sự thất vọng mới.

“Liệu Ngoại có hiểu được nỗi lòng mình lúc này không? Liệu Ngoại có thể cho mình một lối thoát, hay chỉ thêm những câu hỏi không lời đáp?” Linh tự hỏi, tiếng nói nội tâm khẽ khàng nhưng đầy bi ai. Cô nhớ đến Bà Ngoại, người phụ nữ với tấm lưng còng và mái tóc bạc trắng, nhưng đôi mắt luôn ánh lên sự thấu hiểu và bao dung. Bà chưa bao giờ phán xét, chỉ lắng nghe. Và chính điều đó, bây giờ, lại là thứ Linh khao khát nhất. Một người chỉ lắng nghe, không đòi hỏi, không chất vấn, không đổ lỗi. Một người có thể nhìn thấu những điều mà chính cô cũng không thể diễn tả bằng lời.

Rồi, như một hành động vô thức, như một lực đẩy từ bên trong đã quá sức chịu đựng, đầu ngón tay cô chạm nhẹ. *Tinh*. Một âm thanh nhỏ xíu, nhưng vang vọng trong không gian tĩnh mịch của căn phòng, xuyên thấu vào từng tế bào đang căng thẳng của cô. Tin nhắn đã đi. Một gánh nặng vô hình dường như được trút bỏ, nhưng cùng lúc đó, một gánh nặng khác lại đè lên – gánh nặng của sự chờ đợi, của những gì sắp đến. Sự im lặng của màn đêm bỗng trở nên nặng nề hơn bao giờ hết, như thể cả vũ trụ đang nín thở chờ đợi một điều gì đó.

Linh đặt điện thoại xuống sàn nhà lạnh lẽo, cảm nhận sự tê tái lan dần từ đầu ngón tay lên cánh tay, rồi thấm vào tận xương tủy. Cô ôm lấy đầu gối, gục mặt xuống, cố gắng kiềm chế những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong đầu. Nước mắt không rơi, bởi cô đã khóc cạn khô rồi. Chỉ còn lại một sự trống rỗng đến đáng sợ, một sự mệt mỏi đã ăn sâu vào tận cùng thể xác và tâm hồn. Căn phòng bỗng chốc trở nên rộng lớn đến lạ, nuốt chửng lấy cô trong sự cô độc. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bầu trời đêm đen như mực, không một vì sao, không một ánh trăng. Giống như cuộc đời cô lúc này, một màu đen thăm thẳm, không lối thoát, không ánh sáng dẫn đường. Cô không biết mình sẽ đi đâu, về đâu, hay liệu có còn bất kỳ hy vọng nào cho mối quan hệ này nữa không. Tất cả đều là một dấu hỏi lớn, treo lơ lửng giữa không trung, không lời đáp.

Cảm giác lạnh lẽo từ sàn nhà lan tỏa, nhưng nó không làm cô bận tâm bằng cái lạnh giá trong tim. Cô nhớ lại những câu nói vu vơ của Khánh, những lời hứa hẹn từng lung linh như pha lê, giờ đây vỡ vụn thành trăm mảnh. "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Câu nói đó, nếu anh có thể nói ra, có lẽ sẽ tàn nhẫn hơn cả sự im lặng, nhưng ít nhất, nó sẽ là một câu trả lời. Còn bây giờ, cô chỉ có sự im lặng, sự bế tắc, và một cảm giác như mình đang dần tan biến vào hư không. Giữa lúc ấy, một tia hy vọng mong manh lại lóe lên, yếu ớt như ngọn nến trước gió. Bà Ngoại. Chỉ Bà Ngoại mới có thể xoa dịu tâm hồn cô lúc này. Sự kiên định mà Linh cảm nhận được ở cuối chương trước, dù nhỏ bé, nhưng giờ đây như một điểm tựa duy nhất để cô không bị cuốn trôi hoàn toàn. Cô sẽ tìm câu trả lời, không phải từ Khánh, mà từ sự khôn ngoan của một người đã trải qua nhiều thăng trầm.

***

Ánh nắng ban mai len lỏi qua khe rèm cửa, vẽ nên những vệt sáng vàng dịu trên sàn nhà. Tiếng chim hót líu lo ngoài khung cửa sổ như một bản nhạc chào ngày mới, nhưng nó không đủ sức đánh thức Linh khỏi giấc ngủ chập chờn, đầy mộng mị. Cô thức dậy sau một đêm mất ngủ triền miên, đôi mắt thâm quầng, mệt mỏi. Cảm giác trống rỗng vẫn còn đó, nhưng không còn quá nặng nề như đêm qua. Có lẽ, hành động gửi tin nhắn cho Bà Ngoại đã giúp cô trút bỏ phần nào gánh nặng trong lòng. Mùi cà phê nguội còn sót lại trên bàn, gợi nhớ về những buổi sáng vội vã, đầy áp lực, khi cô và Khánh cùng nhau chạy đua với thời gian. Giờ đây, chỉ còn một mình cô, đối mặt với sự tĩnh lặng đến đáng sợ của căn hộ.

Tiếng chuông điện thoại bất ngờ vang lên, phá tan sự yên tĩnh. Linh giật mình, tim đập thình thịch. Cô vội vàng với tay lấy chiếc điện thoại, ánh mắt thoáng qua một tia lo lắng. Là Bà Ngoại. Một cảm giác nhẹ nhõm xen lẫn bối rối dâng lên trong lòng Linh. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân trước khi nhấn nút nghe.

“Alo, Ngoại à?” Giọng Linh vẫn còn hơi khàn, một chút run rẩy không thể che giấu.

Đầu dây bên kia, giọng Bà Ngoại ấm áp, hiền từ, như một dòng suối mát xoa dịu tâm hồn khô cằn của Linh. “Ngoại nhận được tin nhắn của con. Có chuyện gì mà con buồn thế, con gái của Ngoại? Ngoại thấy con nhắn tin lúc đêm khuya, biết là có chuyện rồi. Con cứ về đây với Ngoại, Ngoại sẽ chuẩn bị món con thích.” Giọng bà không hề có sự trách móc hay phán xét, chỉ có sự quan tâm vô điều kiện, nhẹ nhàng như gió thoảng. Linh cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại, nước mắt chợt ứa ra. Lâu rồi cô mới được nghe một giọng nói mang lại cảm giác bình yên đến vậy, một giọng nói mà cô không cần phải che giấu bất cứ điều gì.

“Con… con không biết phải nói sao nữa Ngoại ạ. Con thấy mệt mỏi quá…” Linh cố gắng kìm nén cảm xúc, nhưng những lời nói cứ thế tuôn ra, yếu ớt và đầy sự tổn thương. Cô không thể giải thích cặn kẽ mọi chuyện qua điện thoại, không thể diễn tả hết sự hỗn độn trong lòng. Tất cả những gì cô có thể nói lúc này, chỉ là sự mệt mỏi, một sự kiệt sức đã kéo dài quá lâu.

Bà Ngoại im lặng một lát, như để Linh có thời gian sắp xếp lại suy nghĩ, để cô cảm nhận được sự lắng nghe từ phía bà. Rồi bà nhẹ nhàng nói tiếp, giọng điệu vẫn ấm áp và đầy thấu hiểu: “Vậy thì về đây. Về đây rồi mình nói chuyện. Con rảnh lúc nào? Ngoại sẽ dọn phòng cho con, cứ về đây mà nghỉ ngơi, đừng nghĩ ngợi nhiều quá. Ở đây Ngoại có món con thích, còn có cả không khí trong lành nữa. Con gái về đây chơi à?” Câu nói cuối cùng của bà, một câu hỏi quen thuộc từ thuở bé, bỗng nhiên mang theo một sức nặng khác, như một lời mời gọi trở về mái nhà an toàn sau bao giông bão.

Linh cảm thấy một tia hy vọng mong manh, một sự ấm áp lan tỏa từ trái tim. “Dạ, con sẽ cố gắng sắp xếp sớm nhất có thể ạ. Có lẽ là cuối tuần này, nếu được. Con cảm ơn Ngoại… Ngoại giữ gìn sức khỏe nhé.” Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng ổn định lại giọng nói. Dù chưa nói ra được điều gì cụ thể, nhưng việc Bà Ngoại sẵn lòng đón cô, sẵn lòng lắng nghe, đã là một liều thuốc an thần quý giá. Sự quan tâm chân thành của Bà Ngoại là thứ cô khao khát bấy lâu nay, thứ mà cô đã không tìm thấy được ở Khánh.

Sau khi cúp máy, Linh vẫn còn cầm điện thoại trên tay, đôi mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ. Ánh nắng buổi sáng chiếu vào căn phòng, rọi sáng những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí. Căn phòng quen thuộc, từng là tổ ấm của tình yêu, giờ đây lại nhuốm một màu u buồn, nặng trĩu. Sự thiếu giao tiếp trầm trọng giữa cô và Khánh, sự bế tắc trong mối quan hệ, đã đẩy cô đến bước đường này – tìm kiếm sự giúp đỡ từ bên ngoài. Cô biết, việc này không phải là một giải pháp trực tiếp cho vấn đề của cô và Khánh, nhưng ít nhất, nó là một bước đi. Một bước đi để tìm kiếm sự bình yên cho chính mình, để tìm kiếm một góc nhìn khác, một sự thấu hiểu mà cô không thể tự mình có được.

Linh đứng dậy, chậm rãi bước về phía tủ quần áo. Cô bắt đầu nhìn quanh căn hộ, tự nhủ cần phải chuẩn bị gì đó cho chuyến đi. Một chiếc vali nhỏ, vài bộ quần áo đơn giản, và quan trọng nhất là một trái tim sẵn sàng để giãi bày. Cô không biết Bà Ngoại sẽ nói gì, hay cô sẽ nhận được lời khuyên như thế nào. Nhưng một điều cô biết chắc, là cô cần phải đi. Cô cần phải rời khỏi không gian ngột ngạt này, rời khỏi những suy nghĩ luẩn quẩn, để tìm kiếm một con đường mới cho chính mình, dù con đường đó có thể dẫn đến đâu, dù nó có phải là con đường không có Khánh bên cạnh. Sự thay đổi trong ánh mắt Linh, từ tuyệt vọng sang kiên định, đã trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Cô không còn thụ động chờ đợi nữa, mà đã quyết định tự mình tìm kiếm lời giải cho những bế tắc của cuộc đời mình. Chuyến đi này, không chỉ là về quê thăm Bà Ngoại, mà còn là một chuyến đi vào sâu thẳm tâm hồn cô, để tìm lại chính mình. Một tia hy vọng mong manh, nhưng đủ để thắp sáng con đường phía trước.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free