Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 180: Dưới Bóng Mát Cây Khế: Lời Thì Thầm Bên Ngoại
# CHƯƠNG 180: Dưới Bóng Mát Cây Khế: Lời Thì Thầm Bên Ngoại
Sáng sớm, khi ánh bình minh còn đang lơ lửng trên những tòa nhà cao tầng, nhuộm một vệt vàng nhạt lên nền trời xanh trong vắt, Linh đã có mặt tại bến xe buýt. Không khí buổi sớm vẫn còn vương vấn chút se lạnh, mang theo hơi sương ẩm ướt của đất trời, nhưng cũng không kém phần hối hả của một thành phố vừa thức giấc. Những chuyến xe buýt nối đuôi nhau rời bến, tiếng động cơ gầm gừ, tiếng phanh xe rít nhẹ, tiếng còi xe inh ỏi hòa lẫn vào nhau tạo nên một bản giao hưởng ồn ào đặc trưng. Trên vỉa hè, dòng người vẫn tấp nập, vội vã, mỗi người một hướng, mang theo những lo toan và kỳ vọng riêng của mình. Linh đứng đó, một dáng người thanh mảnh, nhỏ bé giữa dòng đời vội vã, cảm thấy mình lạc lõng đến lạ. Chiếc túi vải nhỏ gọn đeo chéo vai, bên trong chỉ vỏn vẹn vài bộ quần áo đơn giản và một cuốn sổ tay đã ố màu. Mái tóc dài mềm mại của cô buông xõa, che khuất một phần khuôn mặt trái xoan đang ánh lên vẻ ưu tư. Đôi mắt to tròn, long lanh thường ngày giờ đây đượm một nỗi buồn man mác, nhìn xa xăm về phía con đường hun hút, như đang tìm kiếm một điều gì đó mơ hồ giữa những chuyến xe đang lướt qua.
Mùi khói xe, mùi bụi đường hòa lẫn vào nhau tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của đô thị, khiến lồng ngực cô khẽ nghẹn. Linh hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi cảm giác nặng trĩu đang đè nén lấy tâm hồn. Cô tự nhủ, chuyến đi này không chỉ là về thăm Bà Ngoại, mà còn là một chuyến đi tìm kiếm chính mình, tìm kiếm một câu trả lời cho những bế tắc mà cô đang phải đối mặt. Nhưng càng cố gắng gạt bỏ, hình ảnh của Khánh, của những tháng ngày yêu nhau nồng nhiệt, của những bữa cơm chung, những cái ôm vội vã, lại càng hiện rõ mồn một trong tâm trí cô. Rồi xen lẫn vào đó là hình ảnh của một Khánh trầm mặc, xa cách, những tin nhắn thưa dần, những câu trả lời cụt lủn, và đặc biệt là sự im lặng. Sự im lặng đến đáng sợ, bào mòn tình yêu của họ từng chút một, giống như những hạt cát chảy qua kẽ tay, không thể nào níu giữ.
“Anh có còn yêu em không?” câu hỏi đó, đã thoát ra từ môi cô trong một chiều mưa buồn, mang theo tất cả sự dũng cảm và nỗi sợ hãi tột cùng. Và câu trả lời của anh, hay đúng hơn là sự im lặng kéo dài, sau đó là những lời nói không rõ ràng, đã đẩy cô vào vực thẳm của sự hoang mang. Anh nói "Còn", nhưng hành động của anh lại phủ nhận tất cả. Linh tự hỏi, liệu anh có đang che giấu điều gì? Hay anh thực sự đã mệt mỏi đến mức không còn đủ sức để yêu, để chiến đấu cho mối quan hệ này nữa? Những câu hỏi cứ xoáy sâu vào tâm trí cô, không ngừng tra tấn, không ngừng dằn vặt. Cô đã cố gắng tìm một lý do, một lời giải thích hợp lý cho sự thay đổi của anh, nhưng tất cả những gì cô nhận được chỉ là một khoảng trống vô định. "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây," cô đã từng muốn nói như vậy biết bao lần, nhưng rồi lại nuốt ngược vào trong, bởi vì cô biết, Khánh sẽ lại im lặng, sẽ lại né tránh, và cô sẽ lại thêm một lần nữa cảm thấy mình đang nói chuyện với một bức tường vô hình.
Một chuyến xe buýt màu xanh lá cây đỗ xịch trước mặt, tiếng phanh ken két khiến Linh giật mình thoát khỏi dòng suy nghĩ miên man. Đó là chuyến xe đi về ngoại ô, về nơi có ngôi nhà nhỏ của Bà Ngoại, nơi có cây khế già rủ bóng. Cô chậm rãi bước lên xe, tìm một chỗ ngồi cạnh cửa sổ. Chiếc ghế cứng nhắc, hơi lạnh, nhưng mang lại một cảm giác an toàn lạ lùng. Qua khung cửa kính, thành phố dần lùi xa. Những tòa nhà chọc trời biến thành những chấm nhỏ, những con đường đông đúc hóa thành những sợi chỉ ngoằn ngoèo. Thay vào đó là những cánh đồng xanh mướt, những rặng cây rì rào trong gió, và những mái nhà thấp thoáng ẩn hiện. Cảm giác quen thuộc của quê hương ùa về, dịu dàng xoa dịu những vết thương lòng đang rỉ máu. Linh khẽ nhắm mắt, để mặc cho những rung lắc nhẹ của chuyến xe đưa cô trôi dạt vào một không gian khác, nơi mà cô hy vọng sẽ tìm thấy một chút bình yên, một chút chỉ dẫn cho cuộc đời mình. Cô không biết Bà Ngoại sẽ nói gì, hay cô sẽ nhận được lời khuyên như thế nào, nhưng một điều cô biết chắc, là cô cần phải đi. Cô cần phải rời khỏi không gian ngột ngạt này, rời khỏi những suy nghĩ luẩn quẩn, để tìm kiếm một con đường mới cho chính mình, dù con đường đó có thể dẫn đến đâu, dù nó có phải là con đường không có Khánh bên cạnh. Sự thay đổi trong ánh mắt Linh, từ tuyệt vọng sang kiên định, đã trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Cô không còn thụ động chờ đợi nữa, mà đã quyết định tự mình tìm kiếm lời giải cho những bế tắc của cuộc đời mình. Chuyến đi này, không chỉ là về quê thăm Bà Ngoại, mà còn là một chuyến đi vào sâu thẳm tâm hồn cô, để tìm lại chính mình. Một tia hy vọng mong manh, nhưng đủ để thắp sáng con đường phía trước.
***
Chuyến xe dừng lại ở một bến nhỏ ven đường, cách ngôi nhà của Bà Ngoại không xa. Bước xuống xe, Linh cảm nhận rõ sự khác biệt của không khí nơi đây. Không còn mùi khói xe nồng nặc, không còn tiếng còi xe inh ỏi. Thay vào đó là mùi hương thoang thoảng của hoa nhài đang nở rộ đâu đó, mùi đất ẩm sau một đêm sương, và tiếng chim hót líu lo trên những tán cây xanh mướt. Ánh nắng buổi trưa đã lên cao, nhuộm vàng cả con đường đất nhỏ dẫn vào làng, nhưng vẫn còn hanh hao, không gay gắt. Một làn gió nhẹ lướt qua, mang theo hơi mát lành của đồng nội, vuốt ve mái tóc dài của Linh. Cô hít căng lồng ngực, cảm nhận sự trong lành đang tràn vào từng tế bào, xua đi những mệt mỏi chất chồng trong lòng.
Ngôi nhà nhỏ của Bà Ngoại hiện ra sau rặng cây xanh, quen thuộc và bình yên như một bức tranh cổ. Mái ngói đỏ tươi đã bạc màu theo năm tháng, tường vôi trắng ngà, và hàng rào dâm bụt nở hoa đỏ rực rỡ. Trước sân, cây khế cổ thụ xòe tán rộng, che mát cả một khoảng sân. Dưới gốc khế, một chiếc ghế tre cũ kỹ đặt cạnh bàn trà nhỏ. Và kia, dáng người lưng còng, mái tóc bạc trắng như cước, đang ngồi nhai trầu, đôi mắt hiền từ nhìn về phía cổng. Bà Ngoại.
Linh cảm thấy sống mũi cay cay. Đã lâu lắm rồi cô mới có dịp trở về nơi này, trở về với vòng tay ấm áp của Bà Ngoại. Nước mắt chực trào, nhưng cô cố gắng kìm nén, bước nhanh hơn về phía cổng. Bà Ngoại, dù đã già yếu, nhưng đôi mắt vẫn tinh tường. Bà nhận ra Linh ngay từ xa, một nụ cười hiền hậu nở trên khuôn mặt đầy nếp nhăn. Bà khẽ đặt miếng trầu đang nhai dở xuống, chống tay đứng dậy, chậm rãi bước từng bước về phía cổng.
“Con gái về đây chơi à?” Giọng bà khàn khàn, nhưng ấm áp lạ thường, mang theo cả sự trìu mến và yêu thương vô bờ bến. Câu hỏi quen thuộc ấy, từ thuở bé Linh đã nghe không biết bao nhiêu lần mỗi khi cô về thăm ngoại. Nhưng hôm nay, câu hỏi ấy lại mang một ý nghĩa khác, như một lời chào đón trở về mái nhà an toàn sau bao giông bão cuộc đời.
Linh vội vàng chạy đến, ôm chầm lấy Bà Ngoại. Cái ôm thật chặt, thật lâu, như muốn bù đắp cho tất cả những khoảng thời gian xa cách, cho tất cả những nỗi buồn mà cô đã phải gánh chịu một mình. Mùi trầu cau quen thuộc từ mái tóc bạc của bà, mùi hương trầm nhẹ vương vấn từ chiếc áo bà mặc, tất cả đều bao bọc lấy Linh, mang đến cho cô một cảm giác bình yên đến lạ. Đầu cô vùi vào hõm vai gầy guộc của bà, nước mắt cuối cùng cũng không thể kìm nén được nữa, lặng lẽ lăn dài trên má.
“Con nhớ Ngoại quá…” Giọng Linh nghẹn ngào, run rẩy. Cô không thể nói thêm được lời nào, chỉ có thể siết chặt vòng tay, cảm nhận sự ấm áp và bình yên mà Bà Ngoại mang lại.
Bà Ngoại khẽ xoa nhẹ lưng Linh, bàn tay gân guốc, chai sạn nhưng đầy sự dịu dàng. “Ngoại cũng nhớ con. Sao mà gầy đi nhiều thế, con gái? Người ta nói con gái có chồng là sướng, sao con của Ngoại lại gầy rộc đi vậy?” Bà nhẹ nhàng đẩy Linh ra một chút, dùng ánh mắt ấm áp pha lẫn chút lo lắng mà nhìn khắp lượt cháu gái. Đôi mắt bà vẫn tinh anh, có thể nhìn thấu những vết hằn của nỗi buồn trên gương mặt Linh, dù cô đã cố gắng che giấu. Linh chỉ biết lắc đầu, không nói gì, cúi mặt xuống để che đi đôi mắt đỏ hoe.
Bà Ngoại không hỏi thêm, chỉ khẽ thở dài một tiếng, rồi nắm tay Linh dắt vào nhà. “Thôi, vào nhà đi con. Trời nắng thế này, đứng đây làm gì. Ngoại pha trà cho con uống, rồi Ngoại có làm món canh chua con thích đó. Vào nhà nghỉ ngơi, đừng nghĩ ngợi gì nhiều.” Giọng bà vẫn nhẹ nhàng, không một chút trách móc hay phán xét, chỉ có sự thấu hiểu và quan tâm vô điều kiện. Linh cảm thấy một gánh nặng vô hình vừa được trút bỏ. Sự xuất hiện của Bà Ngoại, của ngôi nhà thân thuộc này, đã mang lại cho cô một chút sức mạnh, một chút niềm tin để đối mặt với những gì đang chờ đợi phía trước. Bà Ngoại dẫn Linh vào căn bếp nhỏ, nơi mùi thức ăn thơm lừng đang lan tỏa. Bà khẽ đẩy Linh ngồi xuống chiếc ghế gỗ quen thuộc, rồi tự tay pha cho cô một tách trà nóng, hương trà xanh thoang thoảng dịu nhẹ. Ngồi đối diện Bà Ngoại, nhìn thấy mái tóc bạc phơ và nụ cười hiền hậu, Linh cảm thấy như được trở về với tuổi thơ, trở về với những ngày tháng vô tư lự, không chút ưu phiền. Bữa trưa đơn giản với canh chua cá lóc, rau luộc và cá kho tộ, nhưng lại là bữa ăn ngon nhất mà Linh đã được ăn trong suốt một thời gian dài. Mỗi muỗng cơm, mỗi miếng cá, đều mang theo hương vị của tình yêu thương, của sự quan tâm, điều mà cô đã khao khát bấy lâu nay.
***
Buổi chiều, nắng hanh vàng dịu, không còn gay gắt như buổi trưa, mà chỉ còn vương vấn chút ấm áp trên những tán lá. Làn gió mát lành từ đồng ruộng thổi vào, làm lay động những cành khế xum xuê. Dưới bóng mát của cây khế già, nơi từng chứng kiến biết bao câu chuyện của gia đình, Linh ngồi bên Bà Ngoại, hai bà cháu tựa vào nhau, tạo nên một hình ảnh bình yên đến nao lòng. Bà Ngoại vẫn ngồi nhai trầu, đôi mắt xa xăm nhìn về phía chân trời, lắng nghe từng lời tâm sự của Linh. Linh khẽ khàng, chậm rãi kể về mọi chuyện, từ khi cô và Khánh bắt đầu yêu nhau, đến những tháng ngày hạnh phúc, và rồi là sự thay đổi dần dần của anh. Giọng cô lúc trầm lúc bổng, đôi khi nghẹn ngào, đôi khi lại đầy sự hoang mang, khó hiểu.
“Ngoại ơi, con không hiểu… Anh ấy cứ như người khác. Ngày xưa anh ấy không như vậy. Anh ấy quan tâm con, anh ấy nói chuyện với con, anh ấy luôn ở bên cạnh con…” Linh bắt đầu, giọng nói run rẩy, “Nhưng bây giờ, anh ấy cứ im lặng. Con hỏi anh ấy có còn yêu con không, anh ấy nói có, nhưng rồi lại im lặng, lại xa cách. Con cảm thấy như mình đang nói chuyện với một bức tường vậy, Ngoại ạ. Con không biết phải làm sao nữa…” Nước mắt Linh lăn dài trên má, ướt đẫm cả vạt áo. Cô nắm chặt lấy bàn tay gân guốc, chai sạn của Bà Ngoại, tìm kiếm sự an ủi. Cái cảm giác bị bỏ rơi, không được thấu hiểu, và nỗi sợ hãi về một tương lai mờ mịt, tất cả như đang vỡ òa trong khoảnh khắc này.
Bà Ngoại không nói gì, chỉ khẽ xoa nhẹ tóc Linh, bàn tay bà ấm áp và dịu dàng như một lời vỗ về không lời. Mùi trầu cau từ bà thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi đất ẩm và mùi lá cây, tạo nên một sự tĩnh lặng đến lạ. Sau một hồi im lặng đủ dài để Linh trút hết nỗi lòng, để cô cảm nhận được sự lắng nghe từ phía bà, Bà Ngoại mới khẽ lên tiếng, giọng nói trầm ấm và đầy sự chiêm nghiệm.
“Tình yêu của người trẻ bây giờ phức tạp thật… Ngày xưa Ngoại với ông con, có gì cũng nói thẳng với nhau. Có giận hờn, có cãi vã, nhưng rồi cũng ngồi lại mà giải bày. Chứ cái kiểu im lặng như con kể thì Ngoại cũng chưa từng gặp bao giờ.” Bà Ngoại khẽ thở dài, rồi lại tiếp tục, “Đàn ông đôi khi họ có những gánh nặng mà họ không muốn nói ra, sợ mình không đủ sức gánh vác, sợ làm người mình thương lo lắng. Họ cứ giấu trong lòng, tự mình chịu đựng. Nhưng mà con à, sự im lặng ấy, lại làm người bên cạnh đau lòng nhất. Bởi vì không nói ra, thì làm sao người ta biết mà sẻ chia, mà gánh vác cùng?”
Lời nói của Bà Ngoại nhẹ nhàng, không mang tính phán xét, nhưng lại như một tia sáng yếu ớt rọi vào góc khuất trong tâm trí Linh. Cô chưa từng nghĩ theo hướng đó. Cô luôn nghĩ rằng Khánh im lặng là vì anh không còn yêu cô nữa, hoặc vì anh có điều gì đó giấu giếm. Nhưng gánh nặng? Gánh nặng gì mà anh lại phải tự mình chịu đựng, đến nỗi phải đẩy cô ra xa? Linh ngước nhìn Bà Ngoại, đôi mắt vẫn còn đẫm lệ nhưng đã ánh lên một chút suy tư.
“Nhưng mà Ngoại ơi, con đã cố gắng hỏi anh ấy rồi. Con đã nói là con ở đây, con không cần gì cả, chỉ cần anh ấy chia sẻ với con thôi. Mà anh ấy vẫn cứ vậy…” Linh thì thầm, nỗi bất lực vẫn còn hiện rõ trong giọng nói.
Bà Ngoại lại khẽ xoa đầu Linh, ánh mắt đầy trìu mến. “Con gái của Ngoại ngoan lắm, hiểu chuyện lắm. Nhưng mà con à, đàn ông họ khác phụ nữ mình. Họ có cái sĩ diện, có cái tôi riêng. Đôi khi họ nghĩ rằng tự mình gánh vác được hết, tự mình giải quyết được hết thì mới là đàn ông. Nhưng đâu biết rằng, chính cái sự mạnh mẽ bề ngoài đó lại làm họ yếu đuối trong lòng. Mà con trai nhà mình, nhất là thằng Khánh, nó lại càng trầm tính, ít nói. Chắc nó có cái nỗi niềm riêng mà nó không muốn ai biết.”
Lời khuyên của Bà Ngoại không trực tiếp giải thích được nguyên nhân sâu xa của sự im lặng từ Khánh, nhưng nó đã mở ra một góc nhìn mới cho Linh. Cô bắt đầu hình dung về một Khánh đang gồng mình gánh vác điều gì đó, một Khánh đang cố gắng tỏ ra mạnh mẽ nhưng thực chất lại đang rất mệt mỏi. Nhưng gánh nặng đó là gì? Áp lực tài chính? Kỳ vọng gia đình? Hay điều gì đó còn lớn hơn thế? Linh vẫn không thể lý giải được cội nguồn của vấn đề. Bà Ngoại chỉ có thể nhìn nhận từ kinh nghiệm sống, từ sự hiểu biết về bản chất con người, chứ không thể biết rõ từng chi tiết trong cuộc sống của Khánh. Điều đó khiến Linh vẫn cảm thấy băn khoăn, nhưng cũng mang lại cho cô một chút sự bình yên, một chút nhẹ nhõm khi biết rằng có lẽ Khánh không phải là hết yêu, mà chỉ là đang "không còn đủ sức để yêu cho đúng" như cách anh vẫn thường làm.
Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Tiếng gà gáy rải rác từ những mái nhà xa xa, tiếng lá cây xào xạc trong gió chiều, tất cả đều hòa vào nhau, tạo nên một bản nhạc đồng quê êm đềm. Linh tựa đầu vào vai Bà Ngoại, cảm nhận sự bình yên hiếm có đang lan tỏa trong lòng. Dù chưa tìm thấy tất cả lời giải đáp, nhưng việc được trải lòng, được lắng nghe và được an ủi bởi Bà Ngoại đã là một liều thuốc quý giá. Cô biết, chuyến đi này không phải là để tìm kiếm một giải pháp tức thì cho mối quan hệ với Khánh, mà là để tìm kiếm sự bình yên cho chính mình, để tìm lại sự cân bằng trong tâm hồn. Lời khuyên của Bà Ngoại về "gánh nặng mà đàn ông không muốn nói ra" đã gieo vào lòng Linh một hạt mầm của sự thấu hiểu mới, dù còn mơ hồ. Cô vẫn cần thêm câu trả lời, cần tìm hiểu rõ hơn về những gì Khánh đang phải đối mặt. Nhưng ít nhất, ngay lúc này, cô không còn cảm thấy hoàn toàn cô đơn nữa. Sự bình yên tạm thời mà Linh tìm thấy bên Bà Ngoại cho thấy cô đang dần tìm kiếm giá trị bản thân và sự độc lập cảm xúc ngoài mối quan hệ, một bước tiến quan trọng trong hành trình trưởng thành của cô.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.