Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 181: Bóng Dáng Gánh Nặng Vô Hình
Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Tiếng gà gáy rải rác từ những mái nhà xa xa, tiếng lá cây xào xạc trong gió chiều, tất cả đều hòa vào nhau, tạo nên một bản nhạc đồng quê êm đềm. Linh tựa đầu vào vai Bà Ngoại, cảm nhận sự bình yên hiếm có đang lan tỏa trong lòng. Dù chưa tìm thấy tất cả lời giải đáp, nhưng việc được trải lòng, được lắng nghe và được an ủi bởi Bà Ngoại đã là một liều thuốc quý giá. Cô biết, chuyến đi này không phải là để tìm kiếm một giải pháp tức thì cho mối quan hệ với Khánh, mà là để tìm kiếm sự bình yên cho chính mình, để tìm lại sự cân bằng trong tâm hồn. Lời khuyên của Bà Ngoại về "gánh nặng mà đàn ông không muốn nói ra" đã gieo vào lòng Linh một hạt mầm của sự thấu hiểu mới, dù còn mơ hồ. Cô vẫn cần thêm câu trả lời, cần tìm hiểu rõ hơn về những gì Khánh đang phải đối mặt. Nhưng ít nhất, ngay lúc này, cô không còn cảm thấy hoàn toàn cô đơn nữa. Sự bình yên tạm thời mà Linh tìm thấy bên Bà Ngoại cho thấy cô đang dần tìm kiếm giá trị bản thân và sự độc lập cảm xúc ngoài mối quan hệ, một bước tiến quan trọng trong hành trình trưởng thành của cô.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai dịu dàng xuyên qua kẽ lá, nhảy nhót trên khung cửa sổ nhỏ của ngôi nhà, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền gạch hoa cũ kỹ. Tiếng chim hót líu lo ngoài vườn, xen lẫn với tiếng gió xào xạc nhẹ nhàng làm lay động tấm rèm cửa trắng tinh. Linh khẽ cựa mình, đôi mắt vẫn còn hơi sưng húp sau một đêm dài trằn trọc, nhưng tâm trí cô đã nhẹ nhõm hơn rất nhiều so với những ngày tháng trước. Mùi hương của trà hoa lài thoang thoảng từ dưới bếp bay lên, đánh thức mọi giác quan của cô, mang theo một cảm giác bình yên đến lạ.
Cô bước xuống bếp, thấy Bà Ngoại đã ngồi sẵn đó, lưng còng dựa vào thành ghế, đôi tay gầy guộc nhưng nhanh nhẹn đang rót trà vào hai chiếc cốc sứ đôi hình mèo ngộ nghĩnh. Chiếc cốc này đã có từ rất lâu, là món quà Linh tặng Bà Ngoại từ hồi cô còn bé, mà bà vẫn giữ gìn cẩn thận. Mùi trà thơm lừng, ấm áp xua đi cái se lạnh còn vương vấn của buổi sớm. Bà Ngoại ngước lên nhìn Linh, ánh mắt hiền từ và trìu mến. Những nếp nhăn trên khóe mắt bà hằn sâu theo năm tháng, nhưng lại ánh lên vẻ tinh anh, thấu hiểu.
“Dậy rồi à con gái? Lại đây uống chén trà nóng cho ấm bụng.” Giọng bà trầm ấm, nhẹ nhàng như tiếng gió thoảng.
Linh khẽ gật đầu, kéo chiếc ghế gỗ cũ kỹ đối diện bà, ngồi xuống. Trên bàn là ấm trà nóng và vài chiếc bánh quê nướng vàng ruộm, thơm mùi đậu xanh. Linh vẫn còn vẻ ưu tư, nhưng đã dịu đi phần nào so với đêm qua. Cô khẽ thở dài, nhấp một ngụm trà nóng. Vị chát nhẹ của trà hòa cùng hương hoa lài dịu ngọt lan tỏa trong khoang miệng, rồi ấm dần xuống tận tim. Cô nhìn vào chiếc cốc hình mèo của mình, rồi lại nhìn sang chiếc của Bà Ngoại. Những kỷ niệm về một thời vô lo vô nghĩ ùa về, khi Khánh và cô vẫn còn say đắm trong những ngọt ngào giản dị, khi mọi vấn đề dường như đều có thể giải quyết chỉ bằng một cái ôm và vài lời an ủi. Giờ đây, mọi thứ đã trở nên phức tạp đến nhường nào.
“Ngoại ơi, con vẫn không hiểu…” Linh khẽ thì thầm, đặt cốc trà xuống, hai bàn tay đan vào nhau. “Sao anh ấy lại thay đổi nhiều đến vậy? Có phải con đã làm gì sai không ạ?” Nỗi tự vấn ấy, dù đã được Bà Ngoại xoa dịu phần nào tối qua, vẫn cứ lẩn khuất trong tâm trí cô, như một bóng ma dai dẳng. Cô vẫn không thể ngừng tự hỏi liệu mình có phải là nguyên nhân khiến Khánh trở nên xa cách, lạnh lùng.
Bà Ngoại không trả lời ngay. Bà chậm rãi đặt chiếc ấm trà xuống, rồi khẽ đặt tay lên tay Linh, nhẹ nhàng xoa. Bàn tay bà gầy guộc, xương xương, nhưng lại mang đến một cảm giác ấm áp, vững chãi lạ thường. Mùi trầu cau từ bà thoang thoảng, một mùi hương quen thuộc gắn liền với tuổi thơ của Linh, khiến cô cảm thấy như được trở về vòng tay che chở.
“Không phải lỗi của con đâu, con gái.” Bà Ngoại cất giọng, chậm rãi từng lời, như đang lựa chọn từng từ ngữ để truyền tải trọn vẹn ý nghĩa. “Tình yêu đôi khi không chỉ là chuyện của hai người, mà còn là chuyện của gánh nặng và trách nhiệm… Con nhìn thấy cái cây cổ thụ kia không?” Bà khẽ nghiêng đầu về phía cửa sổ, nơi một cây mít già cỗi đứng sừng sững, thân cây to lớn, tán lá sum suê. “Nó đứng đó, vươn mình ra đón nắng, hứng gió, cành lá xanh tươi, quả trĩu cành. Ai nhìn vào cũng nghĩ nó thật mạnh mẽ, thật kiên cường. Nhưng con có biết, để đứng vững được như vậy, nó phải bám rễ sâu vào lòng đất, phải hút chất dinh dưỡng từ đất, phải chịu đựng biết bao nhiêu bão táp, sấm sét không?”
Linh ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt mơ hồ. Cô vẫn chưa thể hình dung được Bà Ngoại muốn nói gì, nhưng những lời bà nói có sức nặng lạ thường, khiến cô không thể không lắng nghe. Cô hình dung ra hình ảnh Khánh, chàng trai trầm tính, ít nói của cô, cũng đang gồng mình gánh vác điều gì đó mà cô không thể nhìn thấy, giống như rễ cây cổ thụ kia cắm sâu vào lòng đất, ẩn mình khỏi mọi ánh nhìn.
“Đàn ông họ cũng vậy đó con.” Bà Ngoại tiếp tục, giọng bà vẫn nhẹ nhàng, nhưng ý tứ sâu sắc. “Họ cũng là trụ cột, là chỗ dựa. Xã hội này, từ xưa đến nay, luôn đặt lên vai người đàn ông những kỳ vọng nặng nề. Nào là phải có công việc ổn định, phải có nhà cửa, phải lo cho vợ con, phải báo hiếu cha mẹ, phải làm rạng danh dòng họ… Những cái đó, nó đâu có hình thù cụ thể, đâu có cân đong đo đếm được, nhưng nó cứ đè nặng lên vai họ, từng chút một, từng ngày một.”
Linh cúi đầu, mi mắt rũ xuống. Cô chưa bao giờ nghĩ về Khánh theo một cách như vậy. Trong mắt cô, Khánh luôn là một người mạnh mẽ, tài giỏi, là chỗ dựa vững chắc cho cô. Cô luôn mặc định rằng anh sẽ lo liệu được mọi thứ, rằng anh sẽ không bao giờ gục ngã. Cô đã quá tập trung vào những cảm xúc của riêng mình, vào khao khát được anh yêu thương, chia sẻ, mà quên mất rằng anh cũng là một con người, cũng có những áp lực, những nỗi sợ hãi riêng.
“Rồi khi họ gặp khó khăn, khi những gánh nặng ấy trở nên quá sức, họ lại có xu hướng giấu đi.” Bà Ngoại khẽ thở dài, ánh mắt bà nhìn xa xăm, như đang nhớ về một điều gì đó đã qua. “Họ sợ bị coi là yếu đuối, sợ làm người thân lo lắng, sợ làm mất mặt đàn ông. Nhất là những người trầm tính, ít nói như thằng Khánh nhà mình. Nó cứ ôm hết vào lòng, tự mình chịu đựng, tự mình gặm nhấm. Mà càng giấu, càng chịu đựng một mình, thì lại càng trở nên xa cách, càng khó mở lòng với người bên cạnh.”
Những lời của Bà Ngoại như một dòng nước mát thấm dần vào tâm hồn khô cằn của Linh, xoa dịu những vết thương lòng mà cô đã tự gây ra cho mình. Cô chợt nhận ra, mình đã quá ích kỷ khi chỉ nhìn nhận vấn đề từ góc độ của bản thân, từ những nỗi đau và khao khát của riêng cô. Cô đã không đủ tinh tế để nhận ra những tín hiệu cầu cứu ẩn giấu trong sự im lặng của Khánh, không đủ kiên nhẫn để tìm hiểu cội nguồn của sự thay đổi nơi anh.
Chiếc cốc sứ hình mèo trong tay Linh trở nên ấm nóng, như một lời nhắc nhở về những kỷ niệm đẹp đẽ, về tình yêu mà cô và Khánh từng có. Cô nhớ lại những lần Khánh thức khuya làm việc, đôi mắt thâm quầng nhưng vẫn cố gắng nở nụ cười trấn an cô. Nhớ lại những lần anh từ chối những buổi tụ tập bạn bè để dành thời gian cho công việc, cho những dự định tương lai mà anh hằng ấp ủ. Lúc đó, cô chỉ nghĩ rằng anh quá bận rộn, quá tập trung vào sự nghiệp, mà quên mất đi cô. Nhưng có lẽ, đó là cách anh đang gánh vác những gánh nặng vô hình mà Bà Ngoại vừa nói đến.
Linh khẽ nắm chặt tay Bà Ngoại, ánh mắt cô đã không còn vẻ hoang mang tột độ như đêm qua, mà thay vào đó là một sự suy tư sâu sắc, một tia sáng của sự thấu hiểu bắt đầu hé mở. Cô cảm nhận được một sự thay đổi nhỏ trong nội tâm mình, một sự dịch chuyển từ vị trí của người bị tổn thương sang vị trí của người đang cố gắng thấu hiểu. Nó không dễ dàng chút nào, nhưng ít nhất, cô đã tìm thấy một hướng đi mới, một lý do để không hoàn toàn từ bỏ.
***
Sau bữa sáng ấm cúng, Linh và Bà Ngoại cùng ra vườn. Ánh nắng buổi trưa không còn gay gắt mà trở nên dịu nhẹ, lướt trên những tán lá xanh mướt của cây ăn trái và luống rau xanh non. Gió mát thổi qua, mang theo mùi hương của đất ẩm và mùi hoa nhài thoang thoảng từ giàn hoa bên cổng. Vườn nhà Bà Ngoại không quá rộng, nhưng được bà chăm sóc tỉ mỉ, mỗi gốc cây, luống rau đều mang một vẻ đẹp riêng, toát lên sự bình yên và tự tại.
Linh ngồi trên chiếc ghế đá cũ kỹ dưới bóng mát của cây khế cổ thụ, nhìn Bà Ngoại cặm cụi với công việc làm vườn. Bà đội chiếc nón lá đã ngả màu thời gian, đôi tay thoăn thoắt nhổ cỏ, vun đất cho những cây cà chua đang trổ quả. Mỗi cử chỉ của bà đều toát lên sự điềm tĩnh và kinh nghiệm của một người đã trải qua biết bao thăng trầm của cuộc đời. Tiếng chim hót ríu rít trên cành cây, tiếng ong vo ve hút mật từ những bông hoa, tất cả tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của thiên nhiên, xoa dịu tâm hồn Linh.
Bà Ngoại dừng tay, phủi đất trên đôi bàn tay gầy guộc của mình, rồi chậm rãi bước đến ngồi cạnh Linh trên chiếc ghế đá. Gió nhẹ lướt qua, làm lay động những sợi tóc bạc phơ của bà. Bà khẽ thở dài, rồi quay sang nhìn Linh, ánh mắt đầy trìu mến.
“Con biết không, từ thời ông cha mình, đàn ông họ đã được dạy rằng phải mạnh mẽ, phải gánh vác. Sợ vợ con khổ, sợ cha mẹ buồn. Có chuyện gì cũng cố gắng tự mình giải quyết. Ngoại nhớ hồi xưa, ông con cũng vậy đó.” Bà Ngoại bắt đầu kể, giọng bà trầm ấm, những câu chuyện từ quá khứ hiện lên sống động trong không gian tĩnh lặng của khu vườn. “Có lần làm ăn thua lỗ, ông con về nhà cứ lầm lì, không nói một lời. Ngoại hỏi thì cứ gạt đi, bảo không sao. Ngoại biết là ông đang có chuyện, nhưng ông không nói, Ngoại cũng không biết làm sao. Cứ thấy ông đêm đêm thức trắng, hút thuốc lào phì phèo ngoài hiên, Ngoại xót lắm.”
Linh lắng nghe từng lời của Bà Ngoại, ánh mắt cô mơ hồ, cố gắng hình dung Khánh trong những lời kể đó. Khánh cũng trầm tính, ít nói y như ông ngoại. Anh cũng thường thức khuya, vùi đầu vào công việc, vào những kế hoạch mà anh ít khi chia sẻ cụ thể với cô. Cô chợt nhớ lại những lần Khánh ngồi lặng lẽ bên cửa sổ căn hộ của anh, đôi mắt nhìn xa xăm vào thành phố sáng đèn, khuôn mặt hằn rõ vẻ mệt mỏi nhưng anh lại cố giấu đi. Lúc đó, cô đã nghĩ anh đang có khoảng trời riêng, hay đơn giản là anh không muốn chia sẻ với cô. Giờ đây, những hình ảnh ấy bỗng hiện lên một cách rõ ràng hơn, mang theo một ý ngh��a khác.
“Đàn ông họ giống như những cây cổ thụ vậy con ạ.” Bà Ngoại lặp lại phép ẩn dụ của mình, nhưng lần này, nó mang một sức nặng và sự sâu sắc hơn nhiều. “Rễ ăn sâu vào đất, cành vươn cao hứng gió bão, nhưng sâu bên trong, đôi khi lại mục rỗng mà không ai hay biết. Họ gánh vác nhiều thứ lắm, những thứ mà con gái mình khó mà thấy được bằng mắt thường. Tiền bạc, địa vị, gia đình, dòng họ… tất cả đều là những sợi dây vô hình trói buộc họ. Nó không phải là dây xích, không phải là gông cùm, nhưng lại khiến họ nặng trĩu, khó lòng mà cất tiếng than thở.”
Linh cúi đầu, ánh mắt cô lướt qua những chiếc lá xanh rờn của cây khế, cảm thấy một sự bối rối, một chút hổ thẹn dâng lên trong lòng. Cô đã luôn nghĩ rằng tình yêu là đủ, rằng chỉ cần cô ở bên cạnh, Khánh sẽ ổn. Cô đã không nhận ra rằng có những gánh nặng vượt xa khỏi phạm vi của tình yêu cá nhân, những áp lực vô hình mà một người đàn ông phải đối mặt trong xã hội này. Áp lực kiếm tiền để có một tương lai vững chắc, áp lực về sự nghiệp để có địa vị, áp lực từ những kỳ vọng của cha mẹ, của dòng tộc về một người con trai thành đạt. Tất cả những điều đó, cô chưa từng thực sự đặt mình vào vị trí của Khánh để thấu hiểu.
“Con… con chưa từng nghĩ theo hướng đó.” Linh thì thầm, giọng cô nhỏ dần, như thể đang nói với chính mình. Cô chợt nhớ đến những lần Khánh từ chối lời đề nghị giúp đỡ của cô, hay những lần anh im lặng khi cô hỏi về những khó khăn trong công việc. Anh luôn nói "Anh ổn" hoặc "Không có gì đâu em", nhưng giờ đây cô hiểu rằng đó có thể không phải là sự thật. Có lẽ, đó là cách anh đang cố gắng bảo vệ cô khỏi những gánh nặng của mình, hay đơn giản là anh không muốn cô lo lắng.
Bà Ngoại khẽ xoa đầu Linh, ánh mắt bà đầy sự cảm thông. “Ngoại biết, con gái mình thường nhạy cảm, dễ tổn thương. Mình cần được yêu thương, được chia sẻ. Nhưng đàn ông họ cũng có những nỗi niềm riêng, mà đôi khi, họ không biết cách để nói ra, hoặc không dám nói ra. Họ sợ mình không đủ mạnh mẽ, sợ mình làm người phụ nữ của họ thất vọng. Cho nên con ạ, muốn hiểu đàn ông, không chỉ nghe lời họ nói, mà còn phải nhìn vào những gì họ làm, vào những gánh nặng vô hình mà họ đang gồng mình gánh vác.”
Lời nói của Bà Ngoại như một cánh cửa mở ra một thế giới mới trong tâm trí Linh. Cô bắt đầu nhìn thấy những điều mà trước đây cô đã bỏ qua, những mảnh ghép nhỏ bé trong bức tranh về Khánh. Những đêm anh làm việc đến khuya, những lần anh cau mày nhìn vào màn hình máy tính, những cái thở dài mà anh cố giấu đi. Đó không phải là sự lạnh nhạt, không phải là sự vô tâm. Đó là dấu hiệu của một người đang mệt mỏi, đang chật vật với những gánh nặng mà không ai thấy.
Sự bình yên trong khu vườn bao trùm lấy Linh, nhưng trong lòng cô lại dấy lên một sự xáo động. Xáo động của sự thấu hiểu, của một cái nhìn mới mẻ và sâu sắc hơn về Khánh. Cô cảm thấy một chút nhẹ nhõm khi biết rằng có lẽ Khánh không phải là hết yêu, mà chỉ là đang "không còn đủ sức để yêu cho đúng". Nhưng đồng thời, cô cũng cảm thấy một gánh nặng mới đè lên vai mình: gánh nặng của sự thấu hiểu, của việc phải tìm cách tiếp cận và chia sẻ với một người đàn ông đang cố gắng che giấu nỗi lòng của mình.
***
Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm một màu đỏ cam rực rỡ lên bầu trời. Những tia nắng cuối cùng lướt qua những mái nhà lợp ngói âm dương của làng quê, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, bình yên đến lạ. Tiếng dế kêu rả rích từ những bụi cây, tiếng gà cục tác cuối cùng trước khi chui vào chuồng, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên bản giao hưởng của buổi chiều tà. Linh và Bà Ngoại trở vào nhà, không khí mát mẻ của buổi tối đã bắt đầu lan tỏa. Mùi cơm chiều thơm lừng từ bếp bay ra, đánh thức dạ dày.
Linh giúp Bà Ngoại chuẩn bị bữa tối. Cô thành thạo rửa rau, thái thịt, những công việc quen thuộc nhưng đã lâu rồi cô không có dịp làm. Tay cô thoăn thoắt, nhưng tâm trí cô vẫn mải miết với những lời Bà Ngoại đã nói. Cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm mơ hồ khi những khúc mắc trong lòng dần được gỡ bỏ, nhưng đồng thời cũng là một gánh nặng mới: gánh nặng của sự thấu hiểu, và trách nhiệm phải hành động.
Bà Ngoại nhìn Linh, ánh mắt bà ấm áp và đầy tự hào. Bà biết, con bé đã bắt đầu trưởng thành, bắt đầu nhìn nhận mọi thứ một cách sâu sắc hơn. Sau khi dọn cơm lên bàn, hai bà cháu ngồi quây quần bên mâm cơm giản dị. Món cá kho tộ đậm đà, bát canh rau đay mồng tơi thanh mát, tất cả đều mang hương vị của quê nhà, của tình yêu thương mà Bà Ngoại dành cho cô.
“Con hiểu rồi ạ.” Linh khẽ nói, đặt đũa xuống. Cô ngước nhìn Bà Ngoại, ánh mắt đầy suy tư. “Con hiểu những gì Ngoại nói về gánh nặng của đàn ông. Nhưng… làm sao con biết được anh ấy đang nghĩ gì, đang chịu đựng điều gì khi anh ấy không nói ra? Con đã cố gắng hỏi rồi, đã nói là con ở đây, con không cần gì cả, chỉ cần anh ấy chia sẻ với con thôi. Mà anh ấy vẫn cứ vậy…” Nỗi bất lực vẫn còn vương vấn trong giọng nói của cô, nhưng đã không còn sự tuyệt vọng như trước. Giờ đây, nó là một sự trăn trở, một câu hỏi cần tìm lời giải đáp.
Bà Ngoại mỉm cười hiền từ, khẽ xoa tay Linh. “Khánh nó có vẻ ngoài cứng cỏi, nhưng đôi khi những người như vậy lại cần được thấu hiểu hơn cả những người hay than vãn. Họ không biết cách để mở lòng, không biết cách để bày tỏ. Con phải tinh tế hơn, con gái. Đừng chỉ nghe những gì nó nói, hay không nói. Mà hãy nhìn nó bằng trái tim, đừng chỉ nhìn bằng mắt hay nghe bằng tai.”
Lời của Bà Ngoại như một mật mã, một chìa khóa để Linh có thể mở cánh cửa tâm hồn của Khánh. Cô đã luôn cố gắng nghe anh nói, nhưng khi anh im lặng, cô lại cho rằng anh không còn muốn chia sẻ. Cô đã không nhận ra rằng có những cách giao tiếp khác, tinh tế hơn, sâu sắc hơn.
“Đôi khi,” Bà Ngoại tiếp tục, giọng bà trầm lắng, chất chứa biết bao kinh nghiệm sống, “một cái chạm tay nhẹ nhàng, một bữa ăn nóng hổi được chuẩn bị chu đáo, một ánh mắt thấu hiểu không cần nói thành lời, còn hơn vạn lời nói sáo rỗng. Nó sẽ cho đối phương biết rằng con vẫn ở đây, vẫn quan tâm, vẫn sẵn sàng lắng nghe, dù họ có nói ra hay không. Con biết không, đàn ông họ cũng cần được vỗ về, được an ủi, được cảm thấy an toàn để có thể yếu lòng trước người mình yêu.”
Linh nhìn ra khung cửa sổ, ánh hoàng hôn đỏ rực đã dần chuyển sang màu tím than, báo hiệu màn đêm sắp buông xuống. Cô hình dung ra hình ảnh Khánh, cô đơn trong căn hộ của anh, gồng mình gánh vác những gánh nặng mà không ai biết. Có lẽ anh cũng cần một cái ôm, một bữa cơm nóng, một ánh mắt thấu hiểu. Mà cô, trong cơn giận dỗi và tổn thương, đã vô tình bỏ qua những điều đó.
Cô quay lại, nắm lấy bàn tay gầy guộc nhưng ấm áp của Bà Ngoại. Bàn tay bà chai sạn vì những năm tháng lao động vất vả, nhưng lại mang đến cho cô một nguồn năng lượng diệu kỳ. Trong lòng Linh tràn ngập những suy nghĩ mới và một quyết tâm yếu ớt, nhưng kiên định. Cô không còn muốn đắm chìm trong nỗi buồn và sự trách móc nữa. Cô muốn hiểu Khánh, muốn sẻ chia với anh, dù anh có nói ra hay không.
“Con sẽ cố gắng ạ…” Linh thì thầm, giọng cô nhỏ nhẹ nhưng chất chứa một sự kiên cường lạ thường.
Dù chưa biết phải bắt đầu từ đâu, dù con đường phía trước còn nhiều thử thách, nhưng ít nhất, Linh đã tìm thấy một tia sáng, một hướng đi mới. Cô sẽ không còn chờ đợi Khánh mở lời, không còn đòi hỏi anh phải thay đổi. Thay vào đó, cô sẽ chủ động quan sát anh một cách tinh tế hơn, lắng nghe bằng trái tim, và dùng những hành động nhỏ bé để thể hiện sự thấu hiểu và tình yêu của mình. Có lẽ, đây chính là lúc cô phải học cách yêu thương theo một cách khác, trưởng thành hơn, bao dung hơn. Một tình yêu không chỉ đòi hỏi, mà còn biết cho đi, biết thấu hiểu những gánh nặng vô hình mà người mình yêu đang gánh vác. Cô tin rằng, dù không thể xóa bỏ hoàn toàn những áp lực của cuộc sống, nhưng sự thấu hiểu và sẻ chia của cô có thể trở thành một điểm tựa, một nguồn động lực để Khánh tiếp tục chiến đấu. Và có lẽ, đó là cách duy nhất để họ có thể hàn gắn lại những vết rạn nứt trong mối quan hệ của mình.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.