Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 182: Lời Thử Nghiệm Giữa Im Lặng
Ánh hoàng hôn cuối cùng đã tắt hẳn sau những dãy nhà cao tầng, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống và thành phố bắt đầu thắp lên vô vàn những đốm sáng lấp lánh như một dải ngân hà nhân tạo. Linh ngồi trên chuyến xe trở về căn hộ của mình, lòng mang nặng những suy nghĩ từ buổi trò chuyện cùng Bà Ngoại. Những lời của bà cứ văng vẳng bên tai cô, như những sợi chỉ len lỏi vào từng ngóc ngách của tâm hồn, dệt nên một tấm thảm cảm xúc phức tạp, vừa nhẹ nhõm, vừa nặng trĩu. Cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm mơ hồ khi những khúc mắc trong lòng dần được gỡ bỏ, những hiểu lầm về sự vô tâm của Khánh được thay thế bằng một góc nhìn sâu sắc hơn về những gánh nặng vô hình. Nhưng đồng thời, đó cũng là một gánh nặng mới: gánh nặng của sự thấu hiểu, và trách nhiệm phải hành động, phải chủ động tìm cách kết nối, dù cho đối phương có vẻ ngoài cứng rắn đến đâu.
Khi cánh cửa căn hộ khẽ khàng đóng lại sau lưng, Linh cảm nhận rõ sự im ắng bao trùm. Không gian vốn quen thuộc bỗng trở nên xa lạ hơn, như một khung cảnh trống rỗng đang chờ đợi để được lấp đầy. Cô đặt túi xách xuống ghế sofa, không vội bật đèn điện sáng trưng mà để ánh sáng vàng dịu từ những ngọn đèn đường hắt qua khung cửa sổ, tạo nên một không khí mờ ảo, yên tĩnh. Linh bước vào bếp, nơi những vật dụng vẫn còn nguyên vị trí từ sáng, như thể thời gian đã ngưng đọng lại trong suốt thời gian cô vắng mặt. Cô hít một hơi thật sâu, mùi ẩm mốc của căn phòng kín lâu ngày lẫn với mùi hương còn vương lại của bữa sáng hôm qua, gợi lên một cảm giác cô đơn khó tả.
"Đừng chỉ nghe những gì nó nói, hay không nói. Mà hãy nhìn nó bằng trái tim, đừng chỉ nhìn bằng mắt hay nghe bằng tai." Lời của Bà Ngoại lại hiện lên, rõ ràng như một mệnh lệnh. Linh quyết định sẽ không để sự im lặng này tiếp tục. Cô sẽ thử, dù không biết liệu có thành công hay không. Cô muốn tạo ra một không gian, một khoảnh khắc mà Khánh có thể cảm thấy an toàn để buông bỏ lớp vỏ bọc kiên cường của mình.
Cô bắt đầu dọn dẹp. Từng món đồ được đặt về đúng vị trí, những vết bụi nhỏ được lau sạch, không gian dần trở nên gọn gàng, ngăn nắp. Sau đó, Linh bước vào bếp. Cô mở tủ lạnh, nhìn những nguyên liệu tươi ngon mà cô đã mua từ sáng trước khi đi. Hôm nay, cô muốn nấu một bữa ăn thật ấm áp, thật đủ đầy, như một lời mời gọi thầm lặng. Cô chọn những món mà Khánh yêu thích, những món ăn quen thuộc đã từng xuất hiện trong những bữa tối hạnh phúc của họ. Tiếng dao thớt nhẹ nhàng, tiếng nước chảy róc rách, tiếng xào nấu lách tách trong chảo, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản nhạc nhẹ nhàng trong căn bếp nhỏ. Mùi hành phi thơm lừng, mùi nước mắm đường đặc trưng của món cá kho tộ mà Khánh rất mê, dần lan tỏa khắp căn phòng, xua đi cái mùi ẩm mốc ban đầu, thay vào đó là một sự ấm cúng, mời gọi.
Linh cẩn thận bày biện bàn ăn. Chiếc khăn trải bàn màu kem được trải phẳng phiu. Hai bộ chén đĩa sứ trắng tinh tươm được đặt ngay ngắn. Cô nhớ lại những lời Bà Ngoại: "một cái chạm tay nhẹ nhàng, một bữa ăn nóng hổi được chuẩn bị chu đáo... còn hơn vạn lời nói sáo rỗng." Linh muốn truyền tải tất cả tình yêu thương, sự thấu hiểu của mình qua từng chi tiết nhỏ. Cô thắp một ngọn nến thơm mùi hoa nhài ở giữa bàn. Ngọn lửa vàng cam nhỏ bé lung linh, soi rọi những đường vân gỗ trên mặt bàn, tạo ra những vệt sáng nhảy múa, huyền ảo. Ánh sáng dịu nhẹ đó không chỉ làm không gian thêm lãng mạn mà còn có tác dụng làm dịu đi sự căng thẳng, để con người cảm thấy dễ chịu hơn khi đối diện với nhau. Cô còn bật một bản nhạc jazz không lời nhẹ nhàng, du dương, âm thanh của saxophone và piano lấp đầy không gian, xoa dịu những góc cạnh thô ráp của cuộc sống. Linh nhìn ngắm căn phòng một cách đăm chiêu. Mọi thứ đã sẵn sàng. Cô đã làm tất cả những gì có thể để tạo ra một khởi đầu mới, một cơ hội để họ có thể kết nối lại, dù chỉ là một chút thôi. Trong lòng cô dâng lên một cảm giác hồi hộp pha lẫn lo lắng. Liệu Khánh có cảm nhận được không? Liệu anh có chịu mở lòng không? Hay anh sẽ lại lảng tránh, lại trốn vào cái vỏ bọc im lặng của mình? Linh tự nhủ, cô phải kiên nhẫn. Cô phải nhìn bằng trái tim.
Đồng hồ điểm bảy giờ tối. Khánh vẫn chưa về. Linh không gọi điện, không nhắn tin. Cô chỉ ngồi đợi, ánh mắt dõi ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố đã trở nên rực rỡ hơn bao giờ hết. Mỗi chiếc xe vụt qua dưới đường, mỗi tiếng còi xe vang vọng từ xa đều khiến trái tim cô khẽ nảy lên một nhịp. Cô hình dung ra Khánh đang vật lộn với công việc, với những áp lực mà cô vẫn chưa thể hình dung hết. Sự mệt mỏi của anh, sự căng thẳng in hằn trên khuôn mặt anh, giờ đây không còn khiến cô giận dỗi mà thay vào đó là một sự đồng cảm sâu sắc. "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng," câu nói đó, dù chưa được thốt ra, nhưng Linh đã cảm nhận được một phần nào đó trong sự im lặng của anh. Có lẽ, anh đang cố gắng rất nhiều, chỉ là anh không biết cách thể hiện, không biết cách chia sẻ. Cô biết, mình không thể đòi hỏi anh phải hoàn hảo, không thể bắt anh phải thay đổi ngay lập tức. Cô chỉ có thể ở đây, kiên nhẫn, thấu hiểu, và chờ đợi. Linh tự nhủ, đây là một thử thách, không chỉ cho tình yêu của họ, mà còn cho sự trưởng thành của chính cô.
***
Tiếng khóa cửa lạch cạch vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng của căn hộ. Linh giật mình, vội vàng đứng dậy. Khánh bước vào, dáng người cao ráo quen thuộc giờ đây có vẻ hơi rũ xuống. Anh vẫn mặc chiếc sơ mi trắng và quần tây công sở, nhưng những nếp nhăn trên áo và vẻ mệt mỏi hằn sâu trên khuôn mặt đã tố cáo một ngày làm việc dài và đầy căng thẳng. Đôi mắt anh trũng sâu, có vài tia máu đỏ, và một quầng thâm nhàn nhạt dưới mi mắt. Anh không nhìn thẳng vào Linh, chỉ khẽ gật đầu chào, giọng nói khàn khàn: "Anh về rồi." Mùi bụi đường và hơi lạnh từ bên ngoài theo anh tràn vào căn phòng, hòa lẫn với mùi hoa nhài và thức ăn ấm nóng mà Linh đã chuẩn bị.
Linh cố gắng giữ giọng điệu nhẹ nhàng nhất có thể. "Anh về rồi à? Anh thay đồ đi rồi mình ăn cơm. Em nấu món anh thích đấy." Cô chỉ vào bàn ăn đã bày biện sẵn, với ngọn nến lung linh và ánh đèn vàng dịu. Khánh dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua bàn ăn, rồi lại nhanh chóng quay đi. Một cái thở dài rất khẽ thoát ra từ lồng ngực anh, mà nếu Linh không đứng gần, cô đã không thể nghe thấy. Anh không nói gì, chỉ gật đầu một cách nặng nề, rồi đi thẳng vào phòng ngủ. Linh đứng đó, cảm thấy một chút hụt hẫng. Anh thậm chí không hỏi cô đã làm gì, không nhận xét về bữa ăn, hay thậm chí là một lời khen nhỏ. Nhưng cô tự nhủ, kiên nhẫn, kiên nhẫn. Bà Ngoại đã nói, hãy nhìn bằng trái tim.
Khi Khánh trở ra, anh đã thay bộ đồ công sở bằng một chiếc áo phông đơn giản và quần short. Vẻ mặt anh vẫn căng thẳng, nhưng ít ra, anh đã phần nào rũ bỏ được sự gò bó của trang phục. Anh ngồi xuống bàn ăn, đối diện với Linh. Bữa ăn bắt đầu trong sự im lặng gần như tuyệt đối, chỉ có tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng lướt qua không gian và tiếng dao dĩa khẽ chạm vào đĩa sứ. Linh nhìn Khánh, cố gắng đọc những điều không nói. Anh ăn một cách chậm rãi, gần như vô thức, ánh mắt thỉnh thoảng lại nhìn xa xăm, hoặc dán vào điện thoại di động dù không có tin nhắn nào đến.
"Hôm nay anh sao rồi?" Linh khẽ hỏi, phá vỡ sự im lặng. Giọng cô mềm mại, chất chứa sự quan tâm. "Công việc có áp lực lắm không anh?"
Khánh ngước lên, ánh mắt mệt mỏi lướt qua cô. "Cũng vậy thôi em. Vẫn mấy chuyện cũ." Giọng anh trầm đục, như thể mỗi từ ngữ đều là một gánh nặng. Anh không đi sâu vào chi tiết, không mở lời kể lể. Linh nhìn thấy sự lảng tránh quen thuộc trong câu trả lời của anh. Cô cảm thấy một sự thất vọng nho nhỏ len lỏi trong lòng, nhưng cô lại nhớ lời Bà Ngoại. Anh không biết cách mở lòng.
"Em thấy anh dạo này mệt mỏi lắm," Linh tiếp tục, cố gắng đi sâu hơn. "Anh có muốn chia sẻ gì không? Em ở đây mà." Cô đặt nhẹ tay mình lên mu bàn tay anh trên bàn, một cử chỉ chạm nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng tất cả sự dịu dàng và mong muốn kết nối của cô.
Khánh giật mình, khẽ rụt tay lại một cách vô thức, rồi lại nhanh chóng đặt tay xuống. Anh nhìn vào đĩa cơm, như thể thức ăn đang giữ một bí mật lớn lao. "Không có gì đâu. Em đừng nghĩ nhiều." Anh trả lời, giọng anh có chút gượng gạo, gần như là một lời gạt đi. "Anh ổn." Rồi, như để chuyển hướng hoàn toàn cuộc trò chuyện, anh đột ngột hỏi: "À, tuần sau mình hết tiền thuê nhà rồi đúng không?"
Linh cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt. Cô đã cố gắng, đã chuẩn bị, đã mở lòng, vậy mà anh vẫn tạo ra một bức tường vô hình. Nỗi bất lực dâng lên trong cô, một cảm giác quen thuộc đến cay đắng. Cô đã trải qua cảm giác này không biết bao nhiêu lần, mỗi khi cô cố gắng tiếp cận anh, và anh lại lùi về phía sau. Nhưng lần này, khác. Lời của Bà Ngoại như một tiếng vọng trong đầu cô: *“Lời Bà Ngoại nói đúng thật... Anh ấy đang gánh một cái gì đó rất lớn...”* Cô nhìn thấy sự thay đổi chủ đề của anh không phải là vô tâm, mà là một cách để tránh đối diện với những cảm xúc mà anh không muốn hoặc không thể nói ra. Nó là một sự lảng tránh, nhưng ẩn sâu bên trong là một nỗi sợ hãi, một gánh nặng. Ánh mắt cô dừng lại trên đôi bàn tay anh, chai sạn và gân guốc, những ngón tay thỉnh thoảng khẽ run nhẹ. Cô nhận ra sự kiệt sức không chỉ về thể chất mà cả tinh thần đã ăn sâu vào anh.
Linh buông đũa xuống. Cô nhìn Khánh một cách chăm chú, cố gắng xuyên qua lớp vỏ bọc mệt mỏi đó để nhìn vào con người bên trong anh. Đôi mắt anh, vốn sâu thẳm, giờ đây như một cái giếng cạn khô, không còn ánh lên sự sống động, sự nhiệt huyết mà cô từng yêu. Thay vào đó là một sự trống rỗng, một nỗi buồn không thể gọi tên. "Vấn đề tiền thuê nhà thì cứ để đấy, em lo được," Linh nói, giọng cô nhẹ nhàng, nhưng kiên định. Cô muốn anh biết rằng cô ở đây, cô sẵn sàng gánh vác cùng anh, dù là điều nhỏ nhất. "Anh đừng lo lắng quá. Điều quan trọng là anh có ổn không?"
Khánh ngước lên, đôi mắt anh chạm vào ánh mắt của Linh, nhưng chỉ thoáng qua rồi lại né tránh. Anh uống cạn ly nước, rồi khẽ đứng dậy. "Anh ăn xong rồi. Để anh dọn dẹp." Anh nói, giọng anh gần như ra lệnh cho chính mình, như thể muốn kết thúc bữa ăn càng nhanh càng tốt. Linh nhìn theo bóng lưng anh, nhìn anh thoăn thoắt dọn dẹp bát đĩa, không cho cô cơ hội để phản đối hay giúp đỡ. Anh hành động như một cỗ máy, nhanh gọn và hiệu quả, nhưng không có chút cảm xúc nào. Sự cứng nhắc trong cử chỉ của anh, sự vô thức trong từng động tác, tất cả đều nói lên một điều: anh đang cố gắng giữ khoảng cách, cố gắng tự bảo vệ mình khỏi bất kỳ sự xâm nhập cảm xúc nào. Linh biết, anh không tàn nhẫn, chỉ là anh đang kiệt sức đến nỗi không còn năng lượng để đối mặt với những cảm xúc, dù là của cô hay của chính anh. Cô cảm thấy một sự đau lòng dâng lên, một nỗi buồn sâu sắc vì sự bất lực của cả hai.
***
Sau bữa tối, Khánh nhanh chóng rút vào phòng làm việc của mình, cánh cửa khép hờ, để lại Linh một mình trong không gian phòng khách. Bản nhạc jazz vẫn còn vang vọng, nhưng giờ đây nó nghe như một khúc ca buồn, càng làm nổi bật sự cô độc của cô. Ngọn nến hoa nhài đã cháy gần hết, ánh sáng yếu ớt của nó chập chờn rồi tắt hẳn, để lại một vệt khói mỏng tan vào không khí. Căn phòng bỗng trở nên lạnh lẽo hơn, ánh sáng đèn đường từ ngoài hắt vào cũng không đủ để xua đi bóng tối và sự trống trải.
Linh ngồi lại trên ghế sofa, nhìn chằm chằm vào chiếc cốc sứ đôi hình mèo trên bàn trà. Chiếc cốc ấy, từng là một món quà kỷ niệm của họ, giờ đây như một biểu tượng cho mối quan hệ của họ: hai nửa yêu thương nhưng lại đang dần xa cách. Cô khẽ chạm tay vào chiếc cốc, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó dưới đầu ngón tay. Trong lòng cô ngập tràn sự bất lực. Cô đã cố gắng, đã làm tất cả những gì Bà Ngoại khuyên, đã mở lòng mình, nhưng dường như tất cả đều vô ích. Anh vẫn vậy, vẫn im lặng, vẫn lảng tránh. Nhưng giờ đây, nỗi thất vọng đó không còn trộn lẫn với sự giận dỗi hay trách móc. Thay vào đó là một sự thấu hiểu sâu sắc, một lòng đồng cảm đến tê tái.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố từ xa lung linh như những giọt nước mắt vô hình. Có lẽ, cô đã quá tập trung vào nỗi buồn của mình, vào khao khát được anh chia sẻ, mà quên mất rằng anh cũng đang gánh vác một gánh nặng không kém. Gánh nặng mà Bà Ngoại đã nói, gánh nặng của một người đàn ông phải gồng mình giữa bộn bề cuộc sống, giữa những kỳ vọng của gia đình và áp lực tài chính. "Anh không còn là người khiến em hạnh phúc nữa," câu nói đó, Linh cảm nhận được nó đang dần hình thành trong suy nghĩ của Khánh, không phải vì anh hết yêu, mà vì anh đang không còn đủ sức để mang lại hạnh phúc cho cô, cho chính anh.
Linh thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. Cô cảm thấy một sự mệt mỏi mới, không phải của riêng mình mà là sự mệt mỏi từ cả hai. Cô đã cố gắng thấu hiểu anh, nhưng ai sẽ thấu hiểu cô? Ai sẽ lắng nghe những nỗi lo lắng, những khao khát của cô? Cô muốn có một người để chia sẻ, một người để cô có thể yếu lòng. Khánh, người mà cô từng coi là điểm tựa vững chắc, giờ đây lại là người đang tự mình vật lộn trong bóng tối. Linh nhận ra rằng, cô không thể cứ mãi chờ đợi anh thay đổi, không thể cứ mãi cố gắng một mình. Cô cần phải tìm thấy giá trị của bản thân mình ngoài mối quan hệ này, ngoài việc cố gắng hàn gắn một thứ đang dần rạn nứt. Có lẽ, cô cần một lối thoát cảm xúc cho riêng mình, một nơi để cô có thể bày tỏ những tâm tư mà Khánh không thể lắng nghe. Một người có thể lắng nghe cô, không phán xét, chỉ đơn thuần là ở đó.
Căn phòng càng lúc càng chìm sâu vào bóng tối, chỉ còn ánh sáng nhạt nhòa từ chiếc điện thoại trên tay Linh. Cô lướt qua những tin nhắn cũ, những bức ảnh kỷ niệm, rồi dừng lại ở một tấm ảnh chụp Khánh đang cười rạng rỡ, một nụ cười hồn nhiên và tự do mà cô đã lâu không thấy. Nước mắt cô khẽ rơi, nóng hổi trên má. Cô yêu anh, vẫn còn yêu rất nhiều, nhưng tình yêu ấy đang bị bào mòn bởi sự im lặng, bởi những gánh nặng vô hình. Cô không biết liệu mình có thể tiếp tục kiên nhẫn đến bao giờ, không biết liệu sự thấu hiểu của cô có đủ mạnh để kéo anh ra khỏi vực sâu của sự mệt mỏi. Cô chỉ biết rằng, đêm nay, cô lại một mình, với những suy nghĩ miên man và một trái tim đầy những vết thương lòng không thể nói thành lời. Linh gạt nước mắt, tắt điện thoại. Cô đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen đặc của thành phố. Có lẽ, đây là lúc cô phải học cách tự mình tìm kiếm bình yên, tự mình chữa lành những vết thương. Dù cho con đường phía trước còn mịt mờ, nhưng ít nhất, cô đã bắt đầu nhìn nhận mọi thứ bằng một góc nhìn khác, trưởng thành và bao dung hơn. Nhưng sự trưởng thành đó lại đi kèm với một nỗi cô đơn khó tả, khi cô nhận ra, dù có cố gắng đến mấy, cô vẫn không thể chạm tới được trái tim đang dần khép kín của người mình yêu.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.