Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 183: Gánh Nặng Từ Lời Hỏi Thăm

Dưới ánh đèn vàng vọt của chiếc đèn đường hắt vào, Linh ngồi một mình trên chiếc sofa lạnh lẽo, bóng tối phủ kín căn phòng, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ màn hình điện thoại soi rọi khuôn mặt mệt mỏi của cô. Cô đã cố gắng, đã nỗ lực thấu hiểu, nhưng cánh cửa tâm hồn Khánh vẫn khép chặt, và giờ đây, sự bất lực đó không còn khiến cô giận dỗi, mà chỉ còn là một nỗi đau buồn sâu sắc, một sự đồng cảm đến tê tái. Cô nhận ra rằng, cô không thể cứ mãi chờ đợi anh thay đổi, không thể cứ mãi cố gắng một mình. Cô cần một lối thoát cảm xúc cho riêng mình, một nơi để bày tỏ những tâm tư mà Khánh không thể lắng nghe. Dù yêu anh nhiều đến mấy, cô vẫn cảm thấy cô đơn đến cùng cực.

***

Sáng hôm sau, Khánh thức dậy với một cảm giác nặng nề vẫn còn vương vấn từ đêm qua. Anh đã trằn trọc rất lâu, không phải vì tiếng nhạc jazz hay ánh nến lay động, mà vì ánh mắt của Linh, ánh mắt vừa thất vọng, vừa thấu hiểu, vừa bất lực. Nó khiến anh cảm thấy như có hàng ngàn sợi dây vô hình đang siết chặt lồng ngực mình. Anh biết cô đang cố gắng, nhưng sự cố gắng của cô lại càng làm nổi bật sự bất lực của chính anh. Anh không muốn thấy cô đau khổ, nhưng anh cũng không biết phải làm gì để xoa dịu nỗi đau đó, khi chính anh cũng đang vật lộn trong bóng tối của riêng mình. Anh nghĩ về chiếc nhẫn vẫn nằm im lìm trong hộp, về những lời hứa hẹn mà anh đã không thể thực hiện, và về câu nói của Linh đêm qua: “Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây.” Lời nói ấy, thay vì là một điểm tựa, lại trở thành một gánh nặng khác, nhắc nhở anh về sự thiếu sót của chính mình. Anh có *ở đây* về thể xác, nhưng tinh thần anh đã đi đâu mất rồi?

Khánh quyết định lái xe về thăm mẹ. Anh cần một chút không khí khác, một nơi không có những câu hỏi, dù là hỏi bằng lời hay bằng ánh mắt. Anh cần thoát khỏi không gian chật chội của căn hộ, nơi mọi ngóc ngách đều chất chứa những kỷ niệm ngọt ngào nay hóa thành gai nhọn.

Chiếc xe của Khánh lướ đi trên những con đường đông đúc của Quận 1 vào buổi trưa. Sài Gòn những ngày này nắng gay gắt, bụi bặm, và không khí dường như đặc quánh lại bởi hơi nóng phả ra từ mặt đường, từ những dòng xe cộ nối đuôi nhau. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người nói chuyện ồn ào từ vỉa hè, tiếng nhạc xập xình từ các cửa hàng ven đường hòa vào nhau tạo thành một bản giao hưởng hỗn độn của đô thị. Mùi khói xe dầu diesel, mùi thức ăn đường phố thơm lừng xen lẫn mùi nước hoa thoang thoảng từ những người đi bộ lướt qua, tất cả tạo nên một bức tranh sống động, náo nhiệt, đầy năng lượng mà ngày thường anh vẫn thường thấy. Nhưng hôm nay, tất cả những âm thanh và mùi vị đó chỉ càng khiến anh cảm thấy bức bối hơn, như thể chúng đang dội thẳng vào màng nhĩ, vào từng tế bào mệt mỏi trong cơ thể anh.

Khánh nhìn về phía trước, ánh mắt đờ đẫn, vô hồn. Đôi mắt sâu của anh, vốn đã mang vẻ mệt mỏi, nay càng hằn rõ những quầng thâm do thiếu ngủ. Khuôn mặt góc cạnh, đường nét nam tính của anh giờ đây lại hằn sâu những nét căng thẳng, cau có. Mái tóc cắt ngắn gọn gàng, phù hợp với môi trường công sở, giờ trông có vẻ hơi rối bời vì anh đã không buồn chỉnh sửa khi ra khỏi nhà. Chiếc áo sơ mi màu xanh trầm anh đang mặc, vốn là một trong những trang phục công sở tối giản của anh, giờ cũng cảm giác như đang bó chặt lấy lồng ngực, khiến anh khó thở. Anh siết chặt vô lăng, cố gắng giữ cho tâm trí mình không bị trôi dạt theo những suy nghĩ tiêu cực.

Anh nhớ lại lời Bà Ngoại đã nói với Linh, mà Linh kể lại cho anh nghe qua loa một lần. Bà nói về những gánh nặng vô hình mà người đàn ông phải gánh vác. Khánh đã nghe, nhưng anh không thể nói ra. Anh không muốn Linh phải lo lắng thêm, anh không muốn cô phải nhìn thấy sự yếu đuối của anh. Anh gồng mình, cắn răng chịu đựng, tin rằng đó là cách duy nhất để bảo vệ cô, bảo vệ tương lai mà anh hằng mơ ước. Nhưng càng gồng, anh lại càng cảm thấy kiệt sức. Càng cố giấu, khoảng cách giữa anh và Linh lại càng lớn.

Anh tự nhủ, lặp đi lặp lại trong đầu như một câu thần chú: 'Mình cần một chút không khí khác, một nơi không có những câu hỏi.' Anh không muốn nghe những câu hỏi về tương lai, về tiền bạc, về hạnh phúc. Anh không muốn nghe những lời than thở, trách móc, hay thậm chí là những lời động viên sáo rỗng. Anh chỉ muốn được yên tĩnh, được một mình đối diện với những gánh nặng của mình.

Chiếc xe dừng lại ở một ngã tư đèn đỏ, ánh nắng chói chang xuyên qua kính chắn gió, chiếu thẳng vào mặt anh. Khánh nhắm nghiền mắt lại, cố gắng xua đi cái nóng rát và sự mệt mỏi đang vây lấy anh. Trong bóng tối của mí mắt, anh lại thấy ánh mắt của Linh, và nghe thấy giọng cô thì thầm: “Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây.” Anh muốn tin rằng mình có thể *ở đây* cho cô, nhưng cảm giác bất lực lại trỗi dậy mạnh mẽ. Anh cảm thấy như mình đang chết đuối trong một đại dương đầy áp lực, và anh không đủ sức để bơi, thậm chí là để giữ mình nổi trên mặt nước. Anh còn có thể cho Linh được gì, khi chính anh cũng đang dần chìm xuống?

Đèn xanh bật sáng, Khánh giật mình, tiếp tục cuộc hành trình. Con đường phía trước vẫn còn dài, và gánh nặng trên vai anh cũng chẳng vơi đi chút nào. Anh chỉ mong rằng chuyến thăm nhà mẹ sẽ mang lại cho anh một chút bình yên, một chút khoảng lặng, dù chỉ là tạm thời, trước khi anh lại phải đối mặt với những thách thức mới. Nhưng sâu thẳm trong lòng, anh biết rằng, bình yên thật sự là một thứ xa xỉ, mà anh, trong thời điểm này, khó lòng chạm tới. Mùi khói xe và hơi nóng vẫn bám riết lấy anh, như thể Sài Gòn cũng đang gồng mình chịu đựng cùng anh, nhưng Sài Gòn thì vẫn ồn ào và hối hả, còn anh thì chỉ muốn gục ngã.

***

Buổi chiều, nắng đã dịu dần, những tia nắng vàng óng ả vẫn len lỏi qua tán cây, tạo thành những vệt sáng lốm đốm trên con đường lát gạch quen thuộc dẫn vào nhà Bà Hoa. Căn nhà nhỏ của mẹ Khánh, nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh ở ngoại ô thành phố, mang một vẻ đẹp bình dị, cổ kính với mái ngói đỏ và hàng rào hoa giấy rực rỡ. Không khí ở đây khác hẳn với sự ồn ào, náo nhiệt của trung tâm Quận 1. Chỉ có tiếng chim hót líu lo, tiếng lá cây xào xạc trong gió, và mùi hương quen thuộc của cơm nhà mẹ nấu thoang thoảng bay ra, xoa dịu phần nào tâm trạng căng thẳng của Khánh.

Bà Hoa, với dáng người nhỏ nhắn, mái tóc đã điểm bạc được búi gọn gàng, khuôn mặt hiền từ nhưng ẩn chứa nhiều lo toan, đã đứng chờ sẵn ở cổng. Vừa thấy bóng Khánh, đôi mắt bà đã ánh lên niềm vui sướng, xen lẫn chút xót xa. Bà nhanh nhẹn bước ra đón con, trên người là bộ đồ bà ba màu nâu giản dị, truyền thống. “Khánh của mẹ về rồi đấy à? Mẹ cứ ngóng mãi. Dạo này con gầy quá, có phải làm việc nhiều không?” Bà vừa nói, vừa đưa tay vuốt ve mái tóc rối bời của anh, ánh mắt đầy trìu mến.

Khánh cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, vòng tay ôm mẹ. Mùi hương quen thuộc từ cơ thể mẹ, mùi của nước xả vải và của bếp núc, lập tức xộc vào khứu giác anh, mang lại một cảm giác bình yên tạm thời. “Con vẫn khỏe mà mẹ. Chỉ là công việc hơi bận chút thôi.” Anh cố gắng che giấu sự mệt mỏi sâu sắc trong giọng nói của mình.

Bữa cơm gia đình diễn ra trong không khí ban đầu khá ấm cúng. Trên bàn là những món ăn quen thuộc mà Khánh yêu thích: canh chua cá lóc, thịt kho tàu, rau luộc chấm kho quẹt. Mùi vị của chúng gợi nhớ về những ngày thơ ấu vô tư, những bữa cơm đầy ắp tiếng cười mà anh đã lâu không có được. Cậu Ba, em trai của Bà Hoa, cũng có mặt. Cậu Ba là một người đàn ông bụng phệ, hay cười, thường mặc áo sơ mi rộng thùng thình, vẻ ngoài có vẻ vô tư nhưng lại rất quan tâm đến cháu. “Ôi chao, thằng Khánh về rồi đấy à? Mới đó mà đã lớn tướng rồi, nhìn y như ông chủ lớn ấy nhỉ!” Cậu Ba cười lớn, vỗ vai Khánh một cách thân mật, nhưng ánh mắt lại đánh giá anh một cách tinh tế.

Khánh gượng cười, cố gắng ăn uống. Nhưng dù đồ ăn có ngon đến mấy, anh cũng không nuốt trôi. Mỗi miếng cơm dường như nghẹn lại trong cổ họng, nặng trĩu. Anh nhìn vào bát cơm, tránh ánh mắt dò xét của mẹ và cậu. Anh biết, những lời hỏi thăm xã giao sẽ không kéo dài.

Đúng như dự đoán, sau vài câu chuyện phiếm về công việc và sức khỏe, chủ đề nhanh chóng chuyển sang vấn đề mà Khánh luôn tìm cách né tránh: chuyện lập gia đình.

Bà Hoa đặt đũa xuống, nét lo âu hiện rõ trên khuôn mặt bà. “Con Khánh này, mẹ cứ nói mãi mà con cứ lờ đi. Con với cái Linh yêu nhau cũng đã mấy năm rồi. Hai đứa tính toán bao giờ thì cưới đây con? Con gái người ta có thì, chứ con trai như con thì bao giờ mới ổn định được đây?” Giọng bà nhẹ nhàng, nhưng chất chứa sự lo lắng và cả một chút trách móc.

Khánh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Anh ngẩng đầu lên, nhìn mẹ, rồi lại cúi xuống. Anh muốn nói, muốn giải thích về những gánh nặng tài chính, về áp lực công việc, về những dự án đang dang dở, về nỗi sợ hãi không thể cho Linh một tương lai vững chắc. Nhưng tất cả những lời đó đều nghẹn lại trong cổ họng. Anh biết mẹ sẽ không hiểu, hoặc nếu hiểu, bà cũng sẽ chỉ thêm lo lắng. Anh không muốn làm bà thêm phiền lòng.

Cậu Ba nhấp một ngụm trà, rồi hóm hỉnh nói: “Thằng Khánh giờ cũng gần ba mươi rồi, bạn bè nó con bồng con bế hết cả rồi kìa. Hay là có đứa nào làm cho nó ngại ngần không chịu cưới không?” Cậu Ba cười lớn, tiếng cười vang vọng trong căn bếp, nhưng câu nói đó lại như một mũi kim châm vào trái tim Khánh. Anh biết cậu Ba chỉ đùa, nhưng lời nói ấy lại vô tình tạo thêm áp lực, như thể anh đang có một bí mật nào đó, một lý do không thể nói ra.

Bà Hoa thở dài, tiếp lời: “Đấy, Cậu Ba con nói đúng đấy. Ông Nội cứ nhắc mãi, bảo là năm nay đẹp tuổi, phải lo liệu cho xong chuyện gia đình đi con ạ. Mẹ cũng muốn có cháu bế lắm rồi, nhìn bạn bè cùng tuổi đứa nào cũng có con có cháu mà mẹ sốt ruột quá.” Nét lo âu trên khuôn mặt Bà Hoa càng hiện rõ, đôi mắt bà nhìn Khánh đầy mong mỏi.

Khánh cảm thấy toàn thân mình cứng lại. Anh cố gắng kiểm soát hơi thở, cố gắng để không để lộ ra sự mệt mỏi, bất lực đang cuộn trào trong lòng. Trong đầu anh, một câu nói đau đáu hiện lên: 'Mẹ làm sao hiểu được con đang gánh những gì... Làm sao con có thể hứa hẹn khi con còn chưa lo nổi cho chính mình?' Anh muốn hét lên, muốn giải tỏa tất cả những áp lực đang đè nặng lên vai. Nhưng anh không thể. Anh biết, trách nhiệm của một người con trai là phải gánh vác, phải làm cho gia đình yên lòng, chứ không phải là than vãn hay yếu đuối.

Anh hít một hơi thật sâu, rồi từ từ thở ra. Giọng anh khàn đặc, mệt mỏi, và đầy vẻ né tránh: “Con biết rồi mẹ. Con sẽ liệu. Mẹ đừng lo.” Đó là tất cả những gì anh có thể nói. Một câu nói ngắn gọn, súc tích, nhưng lại chất chứa cả một gánh nặng của sự bất lực và cô đơn. Anh cúi đầu nhìn vào bát cơm, tự trách mình không thể cho mẹ một lời hứa chắc chắn, không thể cho Linh một tương lai rõ ràng. Anh cảm thấy mình như một kẻ thất bại, một người đàn ông không đủ mạnh mẽ để làm chủ cuộc đời mình, chứ đừng nói đến việc bảo vệ và chăm sóc cho một người phụ nữ. Mùi thức ăn quen thuộc giờ đây cũng trở nên vô vị, và không khí trong căn bếp ấm cúng giờ lại hóa thành một không gian ngột ngạt, đầy áp lực.

***

Khánh viện cớ công việc còn tồn đọng để ra về sớm, tránh những lời hỏi han không dứt của mẹ và cậu. Anh lái xe chậm rãi trên đường phố đã lên đèn của Quận 1. Buổi tối, Sài Gòn vẫn không ngủ, vẫn ồn ào và náo nhiệt, nhưng mang một vẻ đẹp khác lạ so với ban ngày. Ánh đèn đường vàng rực, ánh đèn LED đủ màu sắc từ các tòa nhà cao tầng, từ những cửa hàng san sát nhau nhòe đi qua lớp kính chắn gió, tạo thành những vệt sáng dài, mơ hồ. Dòng người vẫn hối hả trên phố, những cặp đôi nắm tay nhau đi dạo, những nhóm bạn cười nói rôm rả, tất cả tạo nên một bức tranh sống động, đầy sức sống mà Khánh cảm thấy mình hoàn toàn lạc lõng.

Lòng anh nặng trĩu. Những lời của mẹ và cậu cứ văng vẳng bên tai, như những lời nguyền rủa vô hình, cộng hưởng với áp lực công việc đang đè nặng và sự im lặng đầy thấu hiểu, nhưng cũng đầy bất lực của Linh. Anh cảm thấy mình như đang gánh cả thế giới trên vai, một thế giới đầy những kỳ vọng, những trách nhiệm mà anh không biết liệu mình có đủ sức để đáp ứng. Và trong cái thế giới nặng nề đó, tình yêu, vốn dĩ phải là nguồn động lực, giờ đây lại trở thành một gánh nặng khác, một thứ xa xỉ mà anh không còn một chút sức lực nào để đối diện.

Mùi khói xe, mùi xăng dầu vẫn bám riết lấy anh, nhưng giờ đây lại xen lẫn mùi hoa sữa thoảng qua từ một góc phố nào đó, mang theo một chút dịu mát nhưng cũng đầy hoài niệm. Mùi hoa sữa gợi cho anh nhớ về những buổi tối hẹn hò với Linh, khi cả hai còn vô tư, khi tình yêu chỉ đơn thuần là những cái nắm tay, những câu chuyện phiếm không đầu không cuối. Giờ đây, mọi thứ đã khác.

Anh dừng xe bên một con đường vắng vẻ hơn, gần công viên, nơi ánh đèn đường không quá chói chang. Tựa đầu vào vô lăng, anh nhắm nghiền mắt lại. Khuôn mặt anh lộ rõ vẻ mệt mỏi và bất lực. Đôi mắt sâu của anh giờ đã chùng xuống, quầng thâm dưới mắt càng rõ nét. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề đến nỗi anh cảm thấy lồng ngực mình như muốn vỡ ra.

Trong tâm trí anh, câu nói mà anh đã cố gắng kìm nén bấy lâu nay, câu nói mà Linh đã linh cảm được, giờ đây lại hiện lên một cách rõ ràng, sắc nét đến tàn nhẫn: 'Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng.' Nó không còn là một suy nghĩ thoáng qua, mà đã trở thành một kết luận, một sự thật đau lòng mà anh phải đối diện. Anh không hết yêu Linh, chưa bao giờ hết yêu cô. Nhưng tình yêu ấy, trong tình cảnh hiện tại của anh, lại trở thành một gánh nặng, một điều mà anh không dám chạm vào.

Anh nghĩ về Linh, về ánh mắt mệt mỏi của cô đêm qua, về sự bất lực của cô khi anh cứ mãi im lặng. Anh tự hỏi, liệu mình có phải là người khiến cô hạnh phúc không? Hay anh chỉ đang kéo cô xuống cùng với những gánh nặng của chính mình? Anh không muốn làm cô tổn thương, không muốn cô phải chịu đựng sự mệt mỏi, sự chần chừ của anh. Anh không muốn cô phải hy sinh thanh xuân của mình để chờ đợi một tương lai mịt mờ.

'Em có hiểu không, Linh? Anh không phải không yêu em, chỉ là anh không dám...' Anh không dám hứa hẹn, không dám trao cho cô một tương lai mà anh không chắc chắn. Anh không dám để cô tiếp tục hy vọng vào một người đàn ông đang kiệt sức, đang vật lộn với chính cuộc đời mình.

Cảm giác chật chội trong lồng ngực anh càng lúc càng lớn, như thể có một tảng đá khổng lồ đang đè nặng lên tim anh. Anh cảm thấy cô đơn đến cùng cực, giữa dòng người hối hả, giữa ánh đèn rực rỡ của thành phố. Anh muốn có một ai đó để chia sẻ, một ai đó để anh có thể gục ngã vào. Nhưng anh biết, anh không thể. Anh là đàn ông, anh phải mạnh mẽ. Anh phải gánh vác tất cả.

Khánh siết chặt vô lăng một lần nữa, hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi những cảm xúc yếu đuối đang dâng trào. Anh không biết tương lai sẽ ra sao, không biết mối quan hệ của anh và Linh sẽ đi về đâu. Anh chỉ biết rằng, trong khoảnh khắc này, anh không còn đủ sức để làm bất cứ điều gì. Anh chỉ muốn được nghỉ ngơi, dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, trước khi lại phải đối mặt với một ngày mai đầy áp lực và những gánh nặng vô hình. Ánh đèn đường vẫn lung linh, nhưng trong mắt Khánh, chúng chỉ là những đốm sáng mờ ảo, không thể xua đi bóng tối sâu thẳm trong tâm hồn anh.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free