Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 184: Gánh Nặng Dòng Họ: Lời Nhắc Nhở Từ Ông Nội
Khánh trượt dài người xuống ghế lái, vô lăng lạnh ngắt dưới những ngón tay anh. Mùi hoa sữa thoang thoảng còn vương vấn trong khoang xe, mang theo một nỗi nhớ miên man, dường như muốn kéo anh về một quá khứ đã xa xôi, khi tình yêu vẫn còn là một điều giản đơn, thuần khiết. Nhưng hiện tại, những gánh nặng vô hình lại dội về, chồng chất lên nhau, khiến anh không thể nào rũ bỏ. Anh tựa đầu vào vô lăng, nhắm nghiền mắt lại. Khuôn mặt anh lộ rõ vẻ mệt mỏi và bất lực, những đường nét nam tính giờ đây chùng xuống, khắc sâu thêm bởi quầng thâm dưới mắt. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề đến nỗi anh cảm thấy lồng ngực mình như muốn vỡ ra, như đang cố gắng đẩy đi tất cả những u uất đang chất chứa bên trong.
Anh khởi động xe, đưa nó rời khỏi con đường vắng vẻ, hòa mình vào dòng chảy hối hả của thành phố đêm. Những ánh đèn neon rực rỡ từ các biển quảng cáo, từ những tòa nhà cao tầng, lướt qua cửa kính xe như những dải màu nhòe nhoẹt, không thể xua tan đi cái bóng tối u ám trong tâm hồn anh. Anh đi qua những con phố quen thuộc, những nơi mà anh và Linh từng hẹn hò, từng cười nói vui vẻ. Mỗi ngóc ngách, mỗi góc phố đều gợi lên những kỷ niệm, những mảnh ghép của một tình yêu đẹp đẽ mà giờ đây anh cảm thấy mình đang đánh mất dần. Cảm giác chật chội trong lồng ngực anh càng lúc càng lớn, như thể có một tảng đá khổng lồ đang đè nặng lên tim anh. Anh cảm thấy cô đơn đến cùng cực, giữa dòng người hối hả, giữa ánh đèn rực rỡ của thành phố. Anh muốn có một ai đó để chia sẻ, một ai đó để anh có thể gục ngã vào. Nhưng anh biết, anh không thể. Anh là đàn ông, anh phải mạnh mẽ. Anh phải gánh vác tất cả.
Khi chiếc xe dừng trước hầm gửi xe của tòa nhà chung cư, nơi căn hộ của anh và Linh tọa lạc, một cảm giác mệt mỏi choáng váng ập đến. Anh tắt máy, sự im lặng đột ngột trong khoang xe khiến những suy nghĩ càng trở nên rõ ràng hơn, gào thét trong đầu anh. Anh ngồi yên một lúc, không muốn đối mặt với sự trống trải của căn hộ, cũng không muốn đối mặt với chính mình. Mãi đến khi một chiếc xe khác bấm còi nhẹ phía sau, anh mới giật mình, uể oải mở cửa bước ra.
Bước vào căn hộ, một sự yên tĩnh đến lạ lùng bao trùm lấy không gian. Chỉ có tiếng gió khẽ thổi qua khe cửa sổ chưa đóng chặt, tạo nên âm thanh rì rào đều đều như một lời thì thầm. Mùi hương nhẹ của tinh dầu oải hương mà Linh thường dùng vẫn vương vấn đâu đó, mỏng manh nhưng đủ sức gợi nhắc về sự hiện diện của cô, tạo cảm giác trống trải lạ thường khi cô không ở đây. Bầu không khí tĩnh lặng đến mức Khánh có thể nghe rõ tiếng tim mình đập, và cảm nhận sự hỗn loạn đang cuộn trào trong tâm trí. Anh không bật đèn lớn, chỉ để lại ánh sáng lờ mờ từ chiếc đèn ngủ ở góc phòng khách, đổ bóng dài lên sàn nhà gỗ, khiến không gian vốn đã rộng nay càng thêm mênh mông, lạnh lẽo.
Anh đặt chìa khóa lên bàn, chiếc điện thoại trong túi áo rung nhẹ. Anh không cần nhìn cũng biết đó là tin nhắn của Linh. Chắc cô ấy đang hỏi anh đã về chưa, hoặc chỉ đơn giản là một lời chúc ngủ ngon. Anh biết cô vẫn thức, vẫn chờ đợi anh, dù anh đã về muộn nhiều ngày nay. Một cảm giác tội lỗi len lỏi, bóp chặt trái tim anh. Anh muốn trả lời, muốn nói với cô rằng anh ổn, rằng anh yêu cô. Nhưng những lời đó, trong khoảnh khắc này, lại trở nên xa vời, nặng nề đến lạ. Anh cảm thấy mình không còn đủ sức để nói ra những lời yêu thương, những lời trấn an mà cô cần. Anh chỉ muốn được một mình, được chìm vào bóng tối và sự im lặng, để tạm thời quên đi tất cả những gánh nặng đang đè nặng lên vai.
Anh tiến đến cửa sổ, kéo rèm sang một bên, nhìn ra thành phố Sài Gòn về đêm. Những tòa nhà chọc trời vẫn lấp lánh ánh đèn, như những viên kim cương khổng lồ được nạm trên tấm thảm đen tuyền. Dòng xe cộ vẫn không ngừng nghỉ, tạo thành những vệt sáng dài trên đường. Một thành phố không ngủ, một thành phố đầy năng lượng và khát vọng. Nhưng trong mắt Khánh, tất cả chỉ là một bức tranh xa lạ, vô cảm. Anh cảm thấy mình hoàn toàn lạc lõng giữa sự phồn hoa đó.
Tay anh đưa lên day day thái dương, cố gắng xua đi những cơn đau đầu âm ỉ. Anh mệt mỏi, mệt mỏi đến tận xương tủy. Anh nhớ lại những lời của Bà Hoa, của Cậu Ba trong buổi tối hôm qua, những lời hỏi han đầy thiện chí nhưng lại trở thành những mũi tên găm sâu vào trái tim anh. "Con trai phải làm rạng danh gia đình." "Mẹ cũng mong sớm có cháu bế." Những câu nói đó, cùng với áp lực công việc, áp lực tài chính, và giờ là cả sự im lặng đầy thấu hiểu nhưng cũng đầy bất lực của Linh, tất cả tạo thành một sợi dây thừng vô hình, siết chặt lấy anh, khiến anh gần như nghẹt thở.
Đúng lúc đó, điện thoại anh lại rung lên, một cuộc gọi đến. Anh liếc nhìn màn hình, là số của Ông Nội. Một cảm giác lo lắng, xen lẫn một chút sợ hãi dâng lên trong lòng. Anh biết, cuộc gọi này sẽ không mang lại điều gì tốt đẹp. Nó chỉ càng làm tăng thêm những gánh nặng mà anh đang cố gắng phớt lờ. Anh lưỡng lự một lúc, rồi cũng đưa điện thoại lên tai, hít một hơi thật sâu.
“Khánh.” Giọng Ông Nội trầm tĩnh, kiên định, vang lên từ đầu dây bên kia, không chút cảm xúc thừa thãi, nhưng lại mang một sức nặng vô hình, như thể mỗi âm tiết đều được đúc kết từ hàng chục năm kinh nghiệm và sự nghiêm khắc của bậc trưởng bối. “Mai về nhà một chuyến. Có chuyện cần nói.”
Không một lời hỏi han, không một câu chào hỏi xã giao. Chỉ là một mệnh lệnh, một lời triệu tập không thể chối từ. Khánh cảm thấy lồng ngực mình siết lại. Anh biết rõ "chuyện cần nói" đó là gì. Nó không thể là gì khác ngoài những vấn đề về trách nhiệm dòng họ, về việc lập gia đình, về một tương lai ổn định theo cách mà Ông Nội luôn hình dung. Những điều mà anh đã nghe đi nghe lại từ Bà Hoa, từ Cậu Ba, và giờ đây, nó được nâng lên một cấp độ mới, với uy quyền và sự nghiêm túc của người đứng đầu gia tộc.
“Dạ, con nghe rồi ạ. Con sẽ về.” Giọng Khánh khẽ khàng, gần như là một lời thì thầm, lạc lõng trong không gian yên tĩnh của căn hộ. Anh không dám hỏi thêm, không dám đôi co, chỉ đơn giản là chấp nhận. Cúp máy, anh đặt điện thoại xuống bàn, ánh mắt xa xăm nhìn ra cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố lấp lánh nhưng không thể xua đi bóng tối sâu thẳm trong tâm hồn anh. "Lại chuyện đó nữa sao..." Anh thầm nghĩ, một cảm giác bất lực dâng trào. Anh day day thái dương một lần nữa, cảm giác mệt mỏi không chỉ là thể xác mà còn là tinh thần, nặng trĩu như thể anh vừa gánh vác cả thế giới.
Anh không biết mình đã đứng đó bao lâu, chìm đắm trong những suy nghĩ hỗn độn. Mùi oải hương của Linh vẫn thoang thoảng, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng đầy day dứt. Anh nhớ lại ánh mắt mệt mỏi của cô đêm qua, sự bất lực của cô khi anh cứ mãi im lặng. Anh tự hỏi, liệu mình có phải là người khiến cô hạnh phúc không? Hay anh chỉ đang kéo cô xuống cùng với những gánh nặng của chính mình? Ý nghĩ đó, dù đã từng thoáng qua, giờ đây lại hiện lên một cách rõ ràng, sắc nét đến tàn nhẫn: 'Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng.' Nó không còn là một suy nghĩ thoáng qua, mà đã trở thành một kết luận, một sự thật đau lòng mà anh phải đối diện. Anh không hết yêu Linh, chưa bao giờ hết yêu cô. Nhưng tình yêu ấy, trong tình cảnh hiện tại của anh, lại trở thành một gánh nặng, một điều mà anh không dám chạm vào.
Anh không muốn làm cô tổn thương, không muốn cô phải chịu đựng sự mệt mỏi, sự chần chừ của anh. Anh không muốn cô phải hy sinh thanh xuân của mình để chờ đợi một tương lai mịt mờ. Anh không dám hứa hẹn, không dám trao cho cô một tương lai mà anh không chắc chắn. Anh không dám để cô tiếp tục hy vọng vào một người đàn ông đang kiệt sức, đang vật lộn với chính cuộc đời mình. Cảm giác chật chội trong lồng ngực anh càng lúc càng lớn, như thể có một tảng đá khổng lồ đang đè nặng lên tim anh. Anh cảm thấy cô đơn đến cùng cực, giữa dòng người hối hả, giữa ánh đèn rực rỡ của thành phố. Anh muốn có một ai đó để chia sẻ, một ai đó để anh có thể gục ngã vào. Nhưng anh biết, anh không thể. Anh là đàn ông, anh phải mạnh mẽ. Anh phải gánh vác tất cả.
Khánh siết chặt bàn tay, hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi những cảm xúc yếu đuối đang dâng trào. Anh không biết tương lai sẽ ra sao, không biết mối quan hệ của anh và Linh sẽ đi về đâu. Anh chỉ biết rằng, trong khoảnh khắc này, anh không còn đủ sức để làm bất cứ điều gì. Anh chỉ muốn được nghỉ ngơi, dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, trước khi lại phải đối mặt với một ngày mai đầy áp lực và những gánh nặng vô hình. Ánh đèn đường vẫn lung linh, nhưng trong mắt Khánh, chúng chỉ là những đốm sáng mờ ảo, không thể xua đi bóng tối sâu thẳm trong tâm hồn anh. Anh nhấc điện thoại lên, nhưng lại không có đủ can đảm để mở tin nhắn của Linh. Anh sợ, sợ phải đối diện với sự mong chờ, với những câu hỏi mà anh không có câu trả lời. Anh chỉ lặng lẽ tắt nguồn điện thoại, như thể muốn cắt đứt mọi liên lạc với thế giới bên ngoài, để chìm vào một giấc ngủ nặng nề, đầy lo âu.
***
Buổi tối hôm sau, khi hoàng hôn vừa buông xuống, nhuộm một màu cam cháy lên bầu trời Sài Gòn, Khánh đã có mặt tại căn nhà của Ông Nội. Ngôi nhà ba gian mái ngói rêu phong nằm khuất sau một con hẻm nhỏ, tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào, náo nhiệt của phố thị. Nó mang đậm dấu ấn thời gian và gia phong cũ, như một chứng nhân im lặng của bao thế hệ đã đi qua. Từng viên ngói đỏ sẫm, từng bức tường vôi trắng đã ố màu, tất cả đều toát lên một vẻ cổ kính, trang nghiêm. Sân vườn nhỏ phía trước được chăm sóc cẩn thận, với những chậu cây cảnh được cắt tỉa tỉ mỉ, gợi lên sự tề chỉnh, nề nếp của gia đình.
Khánh bước qua ngưỡng cửa gỗ lim, cảm nhận được sự mát lạnh của nền gạch tàu dưới chân. Trong nhà, đồ đạc được sắp xếp ngăn nắp, đâu vào đấy, từ những bộ bàn ghế gỗ chạm khắc tinh xảo đến những bức hoành phi, câu đối treo trên tường. Mùi trầm hương thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn mùi thức ăn truyền thống đang tỏa ra từ gian bếp, tạo nên một bầu không khí vừa ấm cúng, vừa trang trọng. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng cổ treo trên trần nhà càng làm tăng thêm vẻ uy nghiêm cho không gian.
Ông Nội đã ngồi đợi sẵn ở bàn ăn, dáng người gầy gò, mái tóc bạc trắng được chải chuốt gọn gàng. Vẻ mặt ông nghiêm nghị, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Khánh, không lộ bất kỳ cảm xúc nào. Bà Hoa, mẹ Khánh, ngồi bên cạnh, dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt hiền từ nhưng ẩn chứa nhiều lo toan. Bà mỉm cười nhẹ nhàng với Khánh, một nụ cười ấm áp nhưng cũng đầy ưu tư.
Bữa cơm diễn ra trong sự im lặng gần như tuyệt đối. Chỉ có tiếng chạm đũa bát khe khẽ, tiếng quạt trần quay đều đều và tiếng gió kh�� lùa qua cửa sổ. Không khí trang trọng đến mức Khánh cảm thấy như mình đang tham dự một nghi lễ hơn là một bữa ăn gia đình. Anh cố gắng ăn thật chậm, thưởng thức những món ăn quen thuộc do mẹ anh và dì Tư chuẩn bị, nhưng hương vị dường như không thể thấm vào vị giác của anh. Mọi giác quan của anh đều tập trung vào sự căng thẳng vô hình đang bao trùm lấy không gian.
“Con dạo này vẫn khỏe chứ, Khánh?” Bà Hoa hỏi, giọng nhẹ nhàng, phá vỡ sự im lặng. “Thấy con gầy đi nhiều. Công việc có bận lắm không?”
Khánh ngẩng đầu lên, cố gắng nặn ra một nụ cười. “Dạ, con vẫn khỏe, mẹ. Công việc cũng bình thường thôi ạ.” Anh biết, câu hỏi đó không chỉ đơn thuần là sự quan tâm. Nó còn ẩn chứa một nỗi lo lắng, một sự nhắc nhở về áp lực mà anh đang phải gánh chịu, và về cái tương lai mà anh vẫn chưa thể mang lại cho gia đình.
Ông Nội không nói gì, chỉ chậm rãi gắp thức ăn, ánh mắt vẫn thỉnh thoảng liếc nhìn Khánh một cách thăm dò. Cái nhìn đó không gay gắt, nhưng lại mang một sức nặng khiến Khánh cảm thấy mình như đang bị soi xét, đánh giá. Anh cúi đầu, bàn tay nắm chặt dưới gầm bàn, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, dù trong lòng đang dậy sóng. Mỗi lời của Ông Nội đều như một cái gông xiềng trói chặt anh vào những trách nhiệm mà anh cảm thấy mình chưa sẵn sàng gánh vác.
Sau bữa ăn, Bà Hoa dọn dẹp bàn ghế, còn Ông Nội thì đứng dậy, đi về phía bộ bàn ghế tiếp khách được kê ở giữa nhà. Ông ra hiệu cho Khánh ngồi xuống. Bà Hoa, sau khi thu dọn xong, cũng ngồi xuống ghế bên cạnh, thỉnh thoảng liếc nhìn Khánh đầy lo lắng, như muốn trấn an anh, nhưng cũng như muốn nhắc nhở anh phải cẩn trọng. Mùi trầm hương giờ đây càng nồng hơn, quyện vào bầu không khí trang trọng, khiến Khánh cảm thấy lồng ngực mình như bị nén lại.
“Khánh à.” Ông Nội bắt đầu, giọng chậm rãi, cương nghị, từng từ từng chữ như được đẽo gọt cẩn thận. “Con cũng không còn trẻ nữa. Chuyện công việc, ta thấy con đã làm rất tốt. Nhưng chuyện gia đình, con định thế nào?”
Khánh ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt của Ông Nội. Anh biết, đây là lúc phải đối mặt với những điều mà anh đã cố gắng né tránh bấy lâu nay. “Con… con vẫn đang cố gắng ạ.” Giọng anh khẽ khàng, lạc lõng.
Ông Nội nhấp một ngụm trà nóng, rồi đặt chén xuống bàn một cách dứt khoát. “Cố gắng là tốt. Nhưng con trai trưởng, gánh vác gia đình không phải là chuyện nhỏ. Phải có hậu phương vững chắc, phải có người nối dõi tông đường. Đó là trách nhiệm của con đối với dòng họ này, đối với tổ tiên.” Ông nói, ánh mắt quét qua những bức ảnh thờ trên bàn, rồi dừng lại ở Khánh. Cái nhìn đó không phải là sự trách móc, mà là sự kỳ vọng, sự tin tưởng, nhưng lại càng khiến Khánh cảm thấy nặng nề hơn.
“Ông nói đúng đó con.” Bà Hoa nhẹ nhàng tiếp lời, giọng bà đầy sự thấu hiểu nhưng cũng chất chứa nỗi lo. “Mẹ cũng mong sớm có cháu ẵm bồng. Con cái ổn định là mẹ mừng rồi. Con Linh cũng là đứa hiền lành, hiểu chuyện. Hai đứa yêu nhau cũng đã lâu rồi…” Bà không nói hết, nhưng ý tứ đã quá rõ ràng.
Khánh cảm thấy như có một tảng đá vô hình đang đè nặng lên ngực anh. Anh cúi đầu xuống, không dám nhìn vào mắt Ông Nội hay Bà Hoa. Những lời nói đó, dù được thốt ra với tất cả sự quan tâm và thiện chí, lại trở thành những sợi xích vô hình, trói chặt anh vào một tương lai mà anh cảm thấy mình chưa sẵn sàng để gánh vác. Anh không thể nói với Ông Nội rằng anh đang kiệt sức, rằng anh đang vật lộn với những áp lực tài chính, với những kỳ vọng của chính bản thân anh. Anh không thể nói rằng anh sợ hãi, sợ hãi không đủ khả năng để mang lại cho Linh một cuộc sống ổn định, một tương lai hạnh phúc như cô xứng đáng.
“Con hiểu ạ. Con sẽ cố gắng.” Khánh lặp lại, giọng anh khàn đi, như một lời hứa hẹn trống rỗng mà chính anh cũng không tin tưởng. Anh cảm thấy mình như đang đóng một vai kịch, nói ra những lời mà anh nghĩ mọi người muốn nghe, trong khi nội tâm anh đang gào thét.
Ông Nội nhìn Khánh một lúc lâu, ánh mắt vẫn kiên định, không hề nao núng. “Con là trụ cột của gia đình này, Khánh. Ta tin ở con. Nhưng con phải nhớ, thời gian không chờ đợi ai. Sự nghiệp vững vàng là cần thiết, nhưng gia đình êm ấm, con cái đề huề còn quan trọng hơn. Đó là gốc rễ để con vươn cao.”
Mỗi lời Ông Nội nói ra, dù là lời khuyên răn hay kỳ vọng, đều như một nhát dao khứa sâu vào tâm trí Khánh. Anh biết Ông Nội chỉ muốn tốt cho anh, cho gia đình. Nhưng những kỳ vọng đó, trong hoàn cảnh hiện tại của anh, lại trở thành gánh nặng khổng lồ. Anh muốn gánh vác, muốn làm rạng danh dòng họ, muốn mang lại hạnh phúc cho Linh. Nhưng anh cảm thấy mình đang bị kéo căng ra, đến mức gần như đứt đoạn. Anh nghi ngờ khả năng của bản thân, nghi ngờ liệu mình có thể đáp ứng được tất cả những kỳ vọng đó. Liệu anh có đủ mạnh mẽ, đủ tài giỏi để vừa xây dựng sự nghiệp, vừa lo cho gia đình, vừa mang lại hạnh phúc cho người con gái anh yêu? Câu trả lời dường như quá xa vời, quá mơ hồ.
Anh ngồi đó, lắng nghe những lời của Ông Nội, cảm thấy như mình đang chìm sâu hơn vào một hố sâu không đáy. Mùi trầm hương nồng nặc trong không khí, cùng với ánh sáng vàng dịu từ đèn lồng cổ, tạo nên một không gian trang trọng nhưng cũng đầy ngột ngạt. Anh cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết, dù đang ngồi giữa những người thân yêu nhất. Anh muốn hét lên, muốn giải thoát bản thân khỏi những gánh nặng này. Nhưng anh chỉ có thể im lặng, cúi đầu, chấp nhận. Bởi vì, anh là con trai trưởng, là trụ cột của gia đình. Và anh phải mạnh mẽ.
***
Đêm đã về khuya, những con đường phố Sài Gòn vẫn tấp nập xe cộ, ánh đèn neon rực rỡ từ các bảng hiệu quảng cáo hắt lên mặt đường ướt sau cơn mưa lất phất buổi chiều. Tuyệt đẹp, nhưng lại trở nên mờ ảo, xa cách trong mắt Khánh. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng nhạc xập xình từ những quán bar ven đường, tất cả dường như không thể chạm tới tâm trí anh. Anh lái xe về trong vô thức, đầu óc quay cuồng với những lời của Ông Nội, những ánh mắt lo lắng của Bà Hoa. Mùi khói xe và hương hoa sữa thoảng qua trong gió đêm, hòa quyện vào nhau, tạo thành một thứ hương khó tả, vừa quen thuộc vừa xa lạ, gợi lên một nỗi buồn miên man.
Từng lời của Ông Nội cứ văng vẳng bên tai anh, như một bản hòa tấu trầm buồn, cứ lặp đi lặp lại không ngừng. "Con trai trưởng, gánh vác gia đình không phải là chuyện nhỏ. Phải có hậu phương vững chắc, phải có người nối dõi tông đường." "Sự nghiệp vững vàng là cần thiết, nhưng gia đình êm ấm, con cái đề huề còn quan trọng hơn. Đó là gốc rễ để con vươn cao." Anh biết, những lời đó là sự thật, là những giá trị mà anh luôn được dạy dỗ từ khi còn nhỏ. Nhưng giờ đây, chúng lại trở thành một gánh nặng không thể chịu nổi, đè ép anh đến nghẹt thở.
Anh suy nghĩ về Linh, về những mong muốn của cô, về sự chờ đợi của cô. Cô không cần cuộc sống xa hoa, chỉ cần anh ở bên cạnh thực sự. "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây." Lời nói đó của cô, từng là động lực, giờ đây lại trở thành một nỗi ám ảnh. Anh muốn ở đây, muốn ở bên cô, muốn mang lại cho cô tất cả những gì tốt đẹp nhất. Nhưng làm sao anh có thể? Làm sao anh có thể mang lại cho Linh một tương lai ổn định, một hậu phương vững chắc như Ông Nội mong muốn, như cô ấy xứng đáng, khi ngay cả bản thân mình anh cũng không biết mình đang đứng ở đâu, không biết mình có đủ sức để gánh vác những kỳ vọng đó hay không?
Chiếc xe lướt qua những tòa nhà cao tầng rực sáng, những con đường đông đúc. Anh cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ bé đang lênh đênh giữa đại dương mênh mông, không tìm thấy bến đỗ. Áp lực từ gia đình, từ công việc, và giờ đây là từ chính kỳ vọng của bản thân anh về một tương lai hoàn hảo cho Linh, tất cả đan xen tạo thành một mớ bòng bong, một nút thắt không thể gỡ. Anh vùi đầu vào công việc để cố gắng đạt được "sự ổn định" mà gia đình mong muốn, nhưng càng cố gắng, anh lại càng cảm thấy mệt mỏi, kiệt sức, và càng đẩy anh và Linh xa nhau. Sự im lặng của anh, sự né tránh của anh, tất cả đều xuất phát từ nỗi sợ hãi, sợ hãi không đủ tốt, sợ hãi không thể làm tròn trách nhiệm.
Khánh siết chặt vô lăng, cố gắng tập trung vào con đường phía trước. Nhưng tâm trí anh vẫn cứ trôi dạt về những câu hỏi không lời giải đáp. Liệu mình có đang làm Linh khổ không? Mình có nên buông tay để cô ấy tìm được hạnh phúc thực sự? Ý nghĩ đó, dù đau đớn, nhưng lại hiện lên như một lối thoát duy nhất. Anh không muốn cô phải chịu đựng sự chần chừ, sự mệt mỏi của anh. Anh không muốn cô phải hy sinh thanh xuân của mình để chờ đợi một người đàn ông không biết khi nào mới có thể đứng vững.
Cảm giác nặng trĩu trên vai và trong lồng ngực Khánh ngày càng rõ rệt. Anh cảm thấy cô đơn đến cùng cực, giữa dòng người hối hả, giữa ánh đèn rực rỡ của thành phố. Anh muốn có một ai đó để chia sẻ, một ai đó để anh có thể gục ngã vào. Nhưng anh biết, anh không thể. Anh là đàn ông, anh phải mạnh mẽ. Anh phải gánh vác tất cả. Và trong cái thế giới nặng nề đó, tình yêu, vốn dĩ phải là nguồn động lực, giờ đây lại trở thành một gánh nặng khác, một thứ xa xỉ mà anh không còn một chút sức lực nào để đối diện.
Chiếc điện thoại rung lên trong túi áo, là tin nhắn của Linh. Anh không cần nhìn cũng biết. Cô ấy chắc đang lo lắng cho anh, đang chờ đợi anh. Anh muốn mở ra đọc, muốn trả lời cô ấy một lời trấn an. Nhưng anh không đủ sức. Ngón tay anh như nặng trĩu, không thể nhấc lên. Anh sợ phải đối diện với sự mong chờ trong từng câu chữ của cô, sợ phải đối diện với chính sự bất lực của mình. Sự thu mình và im lặng của Khánh sẽ càng trầm trọng hơn, khiến Linh cảm thấy bị bỏ rơi và không được thấu hiểu. Anh cứ để nó rung lên, rồi tắt đi. Anh không muốn trả lời. Anh không biết phải nói gì.
'Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng.' Câu nói đó, không còn là một suy nghĩ thoáng qua, mà đã trở thành một kết luận, một sự thật đau lòng mà anh phải đối diện. Anh không hết yêu Linh, chưa bao giờ hết yêu cô. Nhưng tình yêu ấy, trong tình cảnh hiện tại của anh, lại trở thành một gánh nặng, một điều mà anh không dám chạm vào. Anh tự hỏi, liệu anh có đang làm Linh khổ không? Hay anh chỉ đang kéo cô xuống cùng với những gánh nặng của chính mình? Anh không muốn làm cô tổn thương, không muốn cô phải chịu đựng sự mệt mỏi, sự chần chừ của anh. Anh không muốn cô phải hy sinh thanh xuân của mình để chờ đợi một tương lai mịt mờ.
Khánh dừng xe trước chung cư, tắt máy. Hít một hơi thật sâu, anh cố gắng xua đi những cảm xúc yếu đuối đang dâng trào. Anh không biết tương lai sẽ ra sao, không biết mối quan hệ của anh và Linh sẽ đi về đâu. Anh chỉ biết rằng, trong khoảnh khắc này, anh không còn đủ sức để làm bất cứ điều gì. Anh chỉ muốn được nghỉ ngơi, dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, trước khi lại phải đối mặt với một ngày mai đầy áp lực và những gánh nặng vô hình. Ánh đèn đường vẫn lung linh, nhưng trong mắt Khánh, chúng chỉ là những đốm sáng mờ ảo, không thể xua đi bóng tối sâu thẳm trong tâm hồn anh. Anh bước ra khỏi xe, bước đi nặng nề, mang theo tất cả những gánh nặng vô hình đó, tiến về phía căn hộ im lìm, nơi Linh vẫn đang chờ đợi, và nơi anh biết, một vết nứt vô hình đang ngày một lớn dần giữa họ.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.