Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 185: Chiếc Nhẫn Và Gánh Nặng Vô Hình

Khánh bước ra khỏi thang máy, tiếng "ting" nhỏ của nó vang vọng trong hành lang vắng lặng, như một tiếng vọng lạc lõng giữa màn đêm. Anh không bật đèn, chỉ có ánh sáng vàng vọt từ hành lang hắt qua khe cửa, đổ một vệt dài lên sàn gỗ. Căn hộ chìm trong bóng tối, đón anh bằng một sự tĩnh mịch đến đáng sợ, hoàn toàn đối lập với dòng người hối hả, ánh đèn rực rỡ và tiếng còi xe inh ỏi của thành phố mà anh vừa rời khỏi. Mùi gỗ quen thuộc của căn hộ không đủ sức xoa dịu sự mệt mỏi đang bủa vây, mà dường như còn làm tăng thêm cảm giác cô độc.

Anh đặt chiếc cặp da nặng trĩu xuống sàn, tiếng "thịch" khô khan như một tiếng thở dài nặng nề. Toàn thân anh rã rời, từng thớ thịt căng cứng, từng mạch máu như tắc nghẽn sau một ngày dài vật lộn với công việc và những gánh nặng vô hình. Anh vuốt nhẹ lên thái dương, cảm nhận sự nóng ran và nhức nhối nơi đó. Đôi mắt anh, vốn đã sâu hõm, giờ lại càng trũng sâu hơn, ẩn chứa một nỗi u hoài không tên. Anh không bật đèn, không phải vì muốn tiết kiệm điện, mà vì anh sợ phải đối diện với chính mình trong ánh sáng quá rõ ràng. Anh muốn được ẩn mình trong bóng tối, nơi những suy nghĩ hỗn độn và những gánh nặng không lời có thể tạm thời được che giấu.

Chiếc điện thoại trong túi quần rung lên một lần nữa, phá vỡ sự tĩnh lặng. Anh không cần nhìn cũng biết, đó là Linh. Trái tim anh khẽ thắt lại, một cảm giác tội lỗi và bất lực dâng trào. Anh nhớ lại tin nhắn cô gửi khi anh vừa rời xe, và cả những tin nhắn trước đó mà anh đã cố tình không đọc, không trả lời. Anh biết cô đang lo lắng, đang chờ đợi. Anh biết cô đang cần một lời hồi đáp, một sự trấn an. Nhưng anh không đủ sức. Ngón tay anh như nặng chì, không thể nhấc lên. Anh sợ phải đối diện với sự mong chờ trong từng câu chữ của cô, sợ phải đối diện với chính sự bất lực của mình.

Anh ngồi phịch xuống chiếc sofa bọc da đã sờn cũ, tấm lưng tựa vào thành ghế lạnh toát. Mùi da và bụi thời gian phảng phất, gợi lên một sự cũ kỹ, mệt mỏi. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh, những lời nói của Ông Nội, của Bà Hoa cứ luẩn quẩn trong đầu. "Con trai trưởng... trách nhiệm gia đình... cháu bế... ổn định..." Những từ ngữ ấy, vốn dĩ là biểu tượng của sự quan tâm, của tình yêu thương, giờ đây lại trở thành những lưỡi dao sắc nhọn cứa vào tâm can anh, xé toạc sự tự tin cuối cùng còn sót lại. Anh cảm thấy mình như một sợi dây đàn bị kéo căng đến cực hạn, chỉ chực đứt phựt ra bất cứ lúc nào.

Anh mở mắt, nhìn quanh căn phòng trống trải. Chiếc bàn làm việc chất đầy tài liệu, những bản vẽ dang dở nằm ngổn ngang. Căn bếp nhỏ lạnh tanh, đã lâu rồi không có tiếng lách cách của bát đũa, không có mùi thức ăn ấm nóng. Căn hộ này, từng là nơi anh và Linh ấp ủ biết bao giấc mơ về một tương lai chung, giờ đây lại trở thành một cái lồng vô hình, giam giữ anh trong sự cô độc và áp lực. Mỗi góc nhỏ, mỗi vật dụng đều phảng phất hình bóng của Linh, của những kỷ niệm, của những lời hứa hẹn. Chiếc gối tựa trên sofa, chiếc cốc sứ in hình trái tim mà cô đã tặng, cuốn sách cô đang đọc dở vẫn còn đặt trên bàn... Tất cả đều như đang lặng lẽ nhắc nhở anh về một tình yêu mà anh đang ngày càng cảm thấy không xứng đáng để nắm giữ.

"Linh à..." Anh thầm thì, giọng nói lạc đi trong không gian tĩnh mịch. "Anh xin lỗi..." Lời xin lỗi không thành tiếng, lời xin lỗi cho sự im lặng của anh, cho sự né tránh của anh, cho tất cả những gánh nặng mà anh đang vô tình đặt lên vai cô. Anh biết cô đang cảm thấy thế nào, sự hụt hẫng, sự tổn thương khi người đàn ông cô yêu cứ dần xa cách. Anh nhớ ánh mắt Linh, cái nhìn chất chứa sự lo lắng, sự chờ đợi trong buổi tối hôm trước. Anh đã thấy sự mệt mỏi trong mắt cô, và tự hỏi liệu mình có phải là người khiến cô hạnh phúc, hay chỉ đang kéo cô xuống cùng với những gánh nặng của chính mình.

Ý nghĩ đó, dù đau đớn, nhưng lại hiện lên như một lối thoát duy nhất. Anh không muốn cô phải chịu đựng sự chần chừ, sự mệt mỏi của anh. Anh không muốn cô phải hy sinh thanh xuân của mình để chờ đợi một người đàn ông không biết khi nào mới có thể đứng vững. Anh không muốn cô phải sống trong một tương lai mà anh không thể đảm bảo sự ổn định, sự an toàn như những gì gia đình anh mong muốn. Áp lực từ gia đình, từ công việc, và giờ đây là từ chính kỳ vọng của bản thân anh về một tương lai hoàn hảo cho Linh, tất cả đan xen tạo thành một mớ bòng bong, một nút thắt không thể gỡ.

Anh vùi đầu vào công việc để cố gắng đạt được "sự ổn định" mà gia đình mong muốn, nhưng càng cố gắng, anh lại càng cảm thấy mệt mỏi, kiệt sức, và càng đẩy anh và Linh xa nhau. Sự im lặng của anh, sự né tránh của anh, tất cả đều xuất phát từ nỗi sợ hãi, sợ hãi không đủ tốt, sợ hãi không thể làm tròn trách nhiệm. Anh cảm thấy cô đơn đến cùng cực, giữa dòng người hối hả, giữa ánh đèn rực rỡ của thành phố. Anh muốn có một ai đó để chia sẻ, một ai đó để anh có thể gục ngã vào. Nhưng anh biết, anh không thể. Anh là đàn ông, anh phải mạnh mẽ. Anh phải gánh vác tất cả. Và trong cái thế giới nặng nề đó, tình yêu, vốn dĩ phải là nguồn động lực, giờ đây lại trở thành một gánh nặng khác, một thứ xa xỉ mà anh không còn một chút sức lực nào để đối diện. "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Câu nói đó, không còn là một suy nghĩ thoáng qua, mà đã trở thành một kết luận, một sự thật đau lòng mà anh phải đối diện. Anh không hết yêu Linh, chưa bao giờ hết yêu cô. Nhưng tình yêu ấy, trong tình cảnh hiện tại của anh, lại trở thành một gánh nặng, một điều mà anh không dám chạm vào.

Sau một hồi lâu ngồi bất động, chỉ có tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa sổ và tiếng tim anh đập thình thịch trong lồng ngực vắng lặng, Khánh chậm rãi đứng dậy. Mọi khớp xương kêu răng rắc như muốn phản đối sự di chuyển. Anh bước chân nặng nề, như thể đang mang trên vai cả một tảng đá vô hình, về phía căn phòng ngủ. Bóng tối trong phòng càng đặc quánh hơn, chỉ có chút ánh sáng yếu ớt từ ngoài ban công hắt vào, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên sàn nhà. Mùi ga trải giường quen thuộc, mùi của những giấc ngủ chập chờn, dường như cũng nhuốm màu mệt mỏi.

Anh đi đến chiếc tủ đầu giường, nơi cất giữ một bí mật đã theo anh suốt gần hai năm qua. Ngăn kéo gỗ sồi cũ kỹ kêu kẽo kẹt khi anh từ từ kéo nó ra. Bên trong, giữa một vài món đồ lặt vặt như chiếc đồng hồ cũ, vài tờ giấy ghi chú, có một chiếc hộp nhung nhỏ màu xanh đậm, đã hơi phai màu theo thời gian. Chiếc hộp, dù nhỏ bé, lại nặng trĩu trong tay anh, không chỉ bởi trọng lượng vật lý của nó mà còn bởi tất cả những kỳ vọng, những lời hứa, và cả những nỗi sợ hãi mà nó đại diện.

Khánh mở chiếc hộp. Ánh sáng yếu ớt phản chiếu lấp lánh trên viên kim cương nhỏ đính trên chiếc nhẫn bạch kim. Chiếc nhẫn vẫn nằm im lìm ở đó, như một lời nhắc nhở thường trực về một tương lai mà anh đã từng vẽ ra cho Linh, một lời hứa mà anh đã từng định trao đi. Anh cầm chiếc nhẫn lên, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại chạm vào đầu ngón tay. Cái lạnh ấy như truyền thẳng vào tim anh, đối lập hoàn toàn với sự ấm nóng của tình yêu mà anh vẫn dành cho cô.

Anh xoay nhẹ chiếc nhẫn giữa các ngón tay, hình dung lại khoảnh khắc anh đã chọn nó. Khi ấy, anh đã tràn đầy hy vọng, tràn đầy tự tin vào khả năng của mình, tin rằng anh có thể mang lại cho Linh một cuộc sống đủ đầy, một mái ấm an toàn. Anh đã mơ về nụ cười rạng rỡ của cô khi anh quỳ xuống, về lời đồng ý không chút do dự của cô. Nhưng giờ đây, những hình ảnh ấy chỉ còn là những mảnh vỡ vụn vặt trong tâm trí anh, bị bao phủ bởi lớp bụi của hiện thực khắc nghiệt.

"Chiếc nhẫn này... anh đã hứa." Anh thầm thì, giọng nói khản đặc, như thể đã lâu rồi anh không nói thành lời. "Nhưng anh có thực sự xứng đáng để trao nó không?" Câu hỏi đó cứ luẩn quẩn, day dứt trong đầu anh, không tìm thấy lời giải đáp. Những lời của Ông Nội lại vọng về, không phải những lời trách móc, mà là những kỳ vọng đè nặng, những định nghĩa về một người đàn ông thành đạt, một trụ cột gia đình. "Phải có sự nghiệp vững vàng, phải có nhà cửa ổn định, phải lo được cho vợ con..." Anh có tất cả những điều đó không? Anh tự hỏi. Anh có thể mang lại cho Linh một cuộc sống mà cô xứng đáng có được không? Một cuộc sống không phải lo toan từng bữa ăn, không phải chật vật với những áp lực tài chính, không phải chờ đợi mỏi mòn một tương lai mịt mờ.

Linh xứng đáng một tương lai tốt đẹp hơn, một người đàn ông có thể lo cho em mọi thứ. Anh... liệu có làm được không? Sự tự ti gặm nhấm tâm hồn anh. Anh yêu Linh bằng cả trái tim, yêu cô hơn bất cứ điều gì trên đời. Nhưng tình yêu ấy, trong mắt anh, không còn đủ để bù đắp cho những thiếu hụt về vật chất, về sự ổn định mà anh đang chật vật tìm kiếm. Anh nhìn thấy sự mệt mỏi trong mắt Linh, cảm nhận được sự hụt hẫng của cô qua từng khoảng lặng trong những bữa ăn, qua từng tin nhắn trả lời chậm dần. Anh biết cô không cần cuộc sống xa hoa, cô chỉ cần anh chọn, cần anh ở bên cạnh thực sự. "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây." Lời nói ấy, từng là nguồn động lực, giờ đây lại trở thành một gánh nặng, một lời nhắc nhở về sự bất lực của anh. Anh không thể "ở đây" đúng nghĩa khi tâm trí anh luôn bị vây hãm bởi những lo toan, những áp lực vô hình.

Anh nhắm mắt lại, hình dung khuôn mặt Linh, nụ cười của cô, và cả sự thất vọng dần hiện rõ trong mắt cô gần đây. Chiếc nhẫn trong tay anh trở nên lạnh buốt hơn, như một lời cảnh báo về những gì có thể xảy ra. Nó không còn là biểu tượng của tình yêu và lời hứa, mà là một gánh nặng, một bằng chứng cho sự chần chừ và nỗi sợ hãi của anh. Anh cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại, đối lập với sự ấm nóng của tình yêu trong lòng. Hai thứ cảm xúc đó, hai thực tại đó, cứ giằng xé anh không ngừng.

"Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Câu nói đó, một lần nữa, vang vọng trong tâm trí anh, rõ ràng và ám ảnh hơn bao giờ hết. Nó không phải là lời biện minh, mà là một sự thật đau lòng mà anh đã phải chấp nhận. Tình yêu của anh dành cho Linh vẫn còn nguyên vẹn, sâu đậm. Nhưng anh không còn đủ sức lực, không còn đủ sự tự tin để thể hiện tình yêu đó một cách trọn vẹn, để biến nó thành một tương lai mà cô xứng đáng. Anh sợ rằng, nếu anh cố níu giữ, anh sẽ chỉ làm cô tổn thương nhiều hơn, sẽ kéo cô vào vòng xoáy của những lo toan và sự mệt mỏi cùng với anh.

Khánh thở dài một tiếng thật nặng, như trút đi một phần nào đó của gánh nặng trong lòng, nhưng cũng chỉ là một phần rất nhỏ. Anh đưa chiếc nhẫn trở lại hộp nhung, rồi đặt chiếc hộp trở lại ngăn kéo. Tiếng gỗ kêu kẽo kẹt khi ngăn kéo được đóng lại, như một tiếng khóa chặt những lời hứa, những ước mơ, và cả những nỗi sợ hãi của anh vào trong bóng tối. Chiếc nhẫn vẫn nằm im trong hộp, tượng trưng cho một lời hứa bị trì hoãn vô thời hạn, gợi ý rằng thời điểm trao nó có thể không bao giờ đến, hoặc đến trong một hoàn cảnh khác.

Anh ngồi xuống mép giường, cảm nhận sự mềm mại của tấm nệm, nhưng cơ thể anh vẫn căng cứng. Bóng tối bao trùm căn phòng, và cả tâm hồn anh. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố vẫn lung linh, nhưng trong mắt anh, chúng chỉ là những đốm sáng mờ ảo, không thể xua đi bóng tối sâu thẳm trong tâm hồn. Sự im lặng và né tránh của anh sẽ khiến Linh cảm thấy bị bỏ rơi và không được thấu hiểu. Anh biết điều đó. Anh không biết tương lai sẽ ra sao, không biết mối quan hệ của anh và Linh sẽ đi về đâu. Anh chỉ biết rằng, trong khoảnh khắc này, anh không còn đủ sức để làm bất cứ điều gì. Anh chỉ muốn được nghỉ ngơi, dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, trước khi lại phải đối mặt với một ngày mai đầy áp lực và những gánh nặng vô hình, trước khi vết nứt vô hình giữa anh và Linh ngày càng nới rộng, đến mức không thể hàn gắn được nữa.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free