Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 186: Bức Tường Im Lặng: Lời Hỏi Thầm Không Hồi Đáp
Tiếng gỗ kêu kẽo kẹt khi ngăn kéo được đóng lại, như một tiếng khóa chặt những lời hứa, những ước mơ, và cả những nỗi sợ hãi của anh vào trong bóng tối. Chiếc nhẫn vẫn nằm im trong hộp, tượng trưng cho một lời hứa bị trì hoãn vô thời hạn, gợi ý rằng thời điểm trao nó có thể không bao giờ đến, hoặc đến trong một hoàn cảnh khác. Khánh ngồi xuống mép giường, cảm nhận sự mềm mại của tấm nệm, nhưng cơ thể anh vẫn căng cứng. Bóng tối bao trùm căn phòng, và cả tâm hồn anh. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố vẫn lung linh, nhưng trong mắt anh, chúng chỉ là những đốm sáng mờ ảo, không thể xua đi bóng tối sâu thẳm trong tâm hồn. Sự im lặng và né tránh của anh sẽ khiến Linh cảm thấy bị bỏ rơi và không được thấu hiểu. Anh biết điều đó. Anh không biết tương lai sẽ ra sao, không biết mối quan hệ của anh và Linh sẽ đi về đâu. Anh chỉ biết rằng, trong khoảnh khắc này, anh không còn đủ sức để làm bất cứ điều gì. Anh chỉ muốn được nghỉ ngơi, dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, trước khi lại phải đối mặt với một ngày mai đầy áp lực và những gánh nặng vô hình, trước khi vết nứt vô hình giữa anh và Linh ngày càng nới rộng, đến mức không thể hàn gắn được nữa.
***
Đèn đóm đã lên từ lâu, hắt ánh vàng ấm áp lên những khung cửa sổ của căn hộ nhỏ nằm trên tầng mười một của một tòa nhà cũ kỹ. Linh ngồi trên ghế sofa, tay mân mê vành chiếc cốc sứ hình mèo màu xanh pastel, hơi nóng từ trà hoa cúc lan tỏa nhẹ nhàng, nhưng không đủ để xua đi cái lạnh lẽo đang len lỏi trong lòng cô. Ngoài cửa sổ, cơn mưa nhỏ vừa tạnh để lại không khí se lạnh và mùi đất ẩm thoang thoảng từ những tán cây dưới phố vọng lên. Thành phố vừa trải qua một ngày làm việc hối hả, giờ đây dường như đang thở phào nhẹ nhõm, nhường chỗ cho những thanh âm trầm lắng của buổi tối: tiếng xe cộ vút qua xa xa, tiếng còi tàu đêm vọng lại từ bến cảng, và đôi khi là tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ quán cà phê dưới tầng trệt. Tất cả những âm thanh ấy, vốn dĩ thường mang lại cho Linh cảm giác bình yên, hôm nay lại càng làm nổi bật sự tĩnh mịch đến đáng sợ trong căn hộ.
Khánh vẫn chưa về. Cô đã chuẩn bị bữa tối từ sớm, một vài món ăn đơn giản nhưng là những món anh thích, hy vọng có thể tạo ra một không khí ấm cúng, kéo anh ra khỏi vòng xoáy mệt mỏi của công việc. Món cá diêu hồng sốt cà chua vẫn còn ấm trong nồi giữ nhiệt, bát canh bí đao sườn non vẫn nghi ngút khói nhẹ. Nhưng đồng hồ đã chỉ gần mười giờ. Linh biết anh bận, biết anh có nhiều áp lực, nhưng những buổi tối như thế này, chờ đợi trong vô vọng, đã trở thành một phần quen thuộc đến đáng sợ trong cuộc sống của cô. Đôi mắt to tròn của cô, vốn dĩ luôn long lanh, giờ ánh lên vẻ ưu tư khó tả. Cô thở dài, một hơi thở nặng trĩu mang theo bao nỗi niềm chất chứa.
Rồi cuối cùng, tiếng khóa cửa lạch cạch vang lên, phá vỡ sự im lặng. Linh giật mình, vội vàng đứng dậy. Khánh bước vào, dáng người cao ráo quen thuộc nhưng có vẻ gầy hơn một chút, đôi vai hơi chùng xuống. Khuôn mặt góc cạnh của anh hằn rõ vẻ mệt mỏi, đôi mắt sâu trũng và ít biểu cảm, chỉ còn lại sự uể oải sau một ngày dài vật lộn với những con số và bản vẽ. Anh mặc chiếc áo sơ mi màu xám tro, quần tây sẫm màu, bộ trang phục công sở tối giản quen thuộc, giờ đây trông như vừa trải qua một cuộc chiến trường kỳ. Anh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu chào cô, rồi đặt cặp tài liệu xuống ghế sofa, buông mình xuống đó, gần như kiệt sức.
“Anh về rồi à?” Linh cố gắng giữ giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp nhất có thể, như thể muốn dùng sự dịu dàng của mình để xoa dịu những mệt mỏi của anh. Cô tiến lại gần, khẽ đặt tay lên vai anh. “Em có chuẩn bị bữa tối. Anh ăn một chút nhé?”
Khánh khẽ rụt vai lại, một phản ứng vô thức mà Linh nhận thấy ngày càng thường xuyên hơn. Anh tránh né ánh mắt cô, nhìn ra ngoài cửa sổ nơi những ánh đèn đường bắt đầu nhấp nháy. “Anh ăn rồi,” anh nói, giọng khàn khàn, mệt mỏi. “Ở công ty có cuộc họp đột xuất, họ gọi đồ ăn về.”
Một cảm giác hụt hẫng len lỏi trong lòng Linh. Lại nữa. Những bữa tối cô chuẩn bị, những nỗ lực nhỏ bé của cô để kết nối, dường như luôn bị anh vô tình gạt bỏ. Nhưng cô không muốn để sự thất vọng nhấn chìm mình. Cô biết anh không cố ý. Anh chỉ quá mệt mỏi.
“Vậy anh uống trà nóng nhé?” Linh vẫn kiên trì, cố gắng gợi ra một tia hy vọng. “Trà hoa cúc, anh thích mà.”
Khánh khẽ "Ừm" một tiếng, rồi lại chìm vào im lặng. Anh tựa đầu vào thành ghế, nhắm mắt lại, như thể muốn cắt đứt mọi liên hệ với thế giới bên ngoài. Linh nhìn anh, lòng quặn thắt. Cô muốn ôm anh thật chặt, muốn xoa dịu những gánh nặng mà cô cảm nhận được đang đè nặng lên đôi vai anh. Nhưng giữa họ, một bức tường vô hình đã dần hình thành, được xây nên từ sự im lặng của anh và nỗi sợ hãi của cô.
Cô trở lại bàn, rót một cốc trà hoa cúc thơm lừng, đặt nhẹ nhàng xuống bàn cà phê trước mặt anh. Mùi hương dịu nhẹ lan tỏa, nhưng không đủ để xua đi không khí căng thẳng đang bao trùm căn phòng. Linh ngồi xuống chiếc ghế đối diện, ánh mắt cô không rời khỏi gương mặt mệt mỏi của anh. Cô cần anh nói chuyện, cần anh chia sẻ. Cô không muốn anh phải gánh vác mọi thứ một mình.
“Anh dạo này sao vậy?” Linh khẽ hỏi, giọng nói mang theo chút lo lắng. “Em thấy anh cứ trầm tính hơn. Có chuyện gì cứ nói với em, mình cùng giải quyết mà. Anh biết mà, em luôn ở đây để chia sẻ với anh.”
Khánh mở mắt, nhìn cô một thoáng, ánh mắt anh đục ngầu vì mệt mỏi. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề chứa đựng cả núi áp lực mà anh không thể nói thành lời. “Không có gì đâu, mọi chuyện ổn mà em,” anh trả lời, giọng đều đều, như một cái máy đã được lập trình sẵn. “Anh chỉ hơi bận việc ở công ty thôi. Dự án mới đang gấp rút.”
“Nhưng anh không cần phải gồng gánh một mình,” Linh cố gắng thuyết phục, cảm thấy một sự bất lực lớn dần trong lòng. “Em ở đây để chia sẻ với anh, mà. Dù là chuyện gì, tài chính, gia đình, hay áp lực công việc, em tin mình có thể cùng nhau vượt qua. Chúng ta đã hứa sẽ luôn bên nhau mà, phải không?” Cô nhìn thẳng vào mắt anh, cố gắng tìm kiếm một tia kết nối, một dấu hiệu rằng anh vẫn muốn cô ở bên.
Khánh lại né tránh ánh mắt cô, đưa tay lên day thái dương. “Anh biết,” anh nói, nhưng không có chút cảm xúc nào trong giọng nói. “Anh biết em lo cho anh. Nhưng anh ổn thật mà. Em đừng lo nghĩ nhiều quá.”
“Anh ổn thật sao?” Linh hỏi lại, giọng cô bắt đầu run run, mang theo một chút hoài nghi. “Hay là anh không còn tin tưởng em nữa? Không còn muốn chia sẻ với em nữa?”
Sự im lặng bao trùm căn phòng. Khánh không trả lời. Anh chỉ uống một ngụm trà, rồi lại nhìn đi nơi khác, đôi mắt vô định. Sự im lặng của anh, không phải là sự yên bình, mà là một bức tường kiên cố, vô hình, đang đẩy Linh ra xa. Cô cảm thấy như mình đang nói chuyện với một bức tượng, một hình bóng quen thuộc nhưng tâm hồn đã trở nên xa lạ.
Tim Linh đập thình thịch trong lồng ngực. Cô cảm nhận được sự lạnh lẽo của chiếc cốc sứ trong tay mình, nó lạnh buốt đến mức tưởng như có thể đóng băng cả dòng máu trong huyết quản. Mùi hoa cúc giờ đây không còn thơm nữa, mà trở nên nhạt nhòa, vô vị. Nước mắt chực trào ra, nhưng cô cố kìm nén. Cô không muốn khóc trước mặt anh, không muốn anh thấy cô yếu đuối. Cô muốn anh mở lòng, chứ không phải gánh thêm gánh nặng từ nước mắt của cô.
“Anh có còn yêu em không, Khánh?” Linh thốt ra câu hỏi đó, rất khẽ, như một lời thì thầm lạc giữa không gian tĩnh mịch. Cô không chắc mình đã nói thành lời, hay chỉ là suy nghĩ ấy quá lớn trong tâm trí cô mà thôi. Nhưng cô biết, câu hỏi đó đã vang vọng trong lòng cô suốt những ngày qua, cứ lớn dần, lớn dần, cho đến khi không thể kìm nén được nữa.
Khánh khẽ giật mình, đôi mắt anh cuối cùng cũng quay về phía cô. Nhưng trong ánh mắt ấy, Linh không thấy sự yêu thương nồng nàn, không thấy sự trấn an, mà chỉ là một sự mệt mỏi vô hạn, một sự bất lực. Anh không nói gì, chỉ nhìn cô một lát, rồi lại cúi đầu xuống. Sự im lặng ấy, còn đau đớn hơn bất cứ lời nói tàn nhẫn nào. Nó là một lời khẳng định không cần ngôn từ, một sự chấp nhận rằng có lẽ câu hỏi của cô đã chạm đúng vào sự thật anh đang cố chối bỏ. Hay anh chỉ quá kiệt sức để trả lời?
Linh cảm thấy một khoảng trống lớn trong lồng ngực. Cô gục đầu xuống, hai tay ôm chặt lấy chiếc cốc trà đã nguội lạnh. Bữa tối cô chuẩn bị, giờ đã trở nên vô nghĩa. Những lời cô cố gắng nói, dường như tan biến vào hư không. Anh không bỏ cô, đúng. Nhưng anh cũng không ở đây, không ở bên cô một cách trọn vẹn. "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây." Lời nói ấy, từng là kim chỉ nam cho tình yêu của cô, giờ đây lại trở thành một câu hỏi không lời đáp, một nỗi đau không tên. Cô cảm thấy mình bị gạt ra ngoài, bị bỏ rơi ngay trong chính mối quan hệ của mình. Bàn tay cô run rẩy, không phải vì lạnh, mà vì một nỗi sợ hãi đang cào xé tâm can.
***
Đêm đã khuya lắm rồi. Khánh đã về căn hộ của mình, hay có lẽ anh đã ngủ gục trên ghế sofa. Linh không biết. Cô không còn sức để hỏi, và anh cũng không còn sức để trả lời. Cô vẫn ngồi một mình trên ghế sofa quen thuộc, ánh đèn thành phố bên ngoài cửa sổ đã thưa thớt dần, chỉ còn lại vài đốm sáng lẻ loi như những ngôi sao rơi lạc giữa bầu trời đêm Sài Gòn. Không khí se lạnh hơn, mang theo hơi sương mỏng manh. Tiếng đồng hồ treo tường tích tắc đều đặn, như đếm từng nhịp đập chậm rãi của trái tim cô, và cả từng khoảnh khắc cô đơn đang len lỏi.
Cô vuốt ve cuốn sổ tay bìa da cũ kỹ, cuốn sổ ghi chép chung của hai người. Nó nằm đó, trên bàn cà phê, nơi cô thường để nó để ghi lại những kế hoạch, những ước mơ nhỏ bé của họ. Linh nhẹ nhàng mở ra, lật giở những trang giấy đã bạc màu theo thời gian. Từng nét chữ viết tay của cô và Khánh, từng hình vẽ nguệch ngoạc, từng dòng ghi chú về những buổi hẹn hò, những chuyến đi chơi, những món ăn yêu thích, những bộ phim muốn xem cùng nhau. Tất cả đều là kỷ niệm, là minh chứng cho một tình yêu từng nồng nàn, từng tràn đầy hy vọng.
“Chúng ta sẽ đi du lịch Đà Lạt vào mùa đông này, em nhé!”
“Anh sẽ học nấu món mì Ý mà em thích.”
“Mua một căn hộ nhỏ, có ban công trồng đầy hoa.”
“Nuôi một chú mèo con, đặt tên là Mây.”
Những dòng chữ ấy, giờ đây, không còn mang lại cho cô sự ấm áp, mà chỉ là một nỗi buồn man mác, một sự hụt hẫng đến tê dại. Chúng giống như những lời hứa hẹn dang dở, những giấc mơ bị bỏ lại giữa chừng. Cô khẽ chạm v��o nét chữ của Khánh, cảm nhận sự thân thuộc nhưng đồng thời cũng là sự xa cách. Anh đã từng viết những dòng này với tất cả sự nhiệt thành, với tất cả tình yêu. Vậy mà giờ đây, anh lại chìm vào im lặng, từ chối chia sẻ gánh nặng, từ chối cả việc khẳng định tình yêu của mình.
“Anh ấy đang che giấu điều gì?” Linh tự hỏi, giọng nói thầm thì trong căn phòng trống. “Hay là anh ấy không còn tin tưởng mình nữa? Không còn muốn em ở bên cạnh anh ấy nữa?” Nước mắt cuối cùng cũng không thể kìm nén được nữa, chảy dài trên gò má, mang theo vị mặn chát của nỗi đau và sự hoài nghi. Cô không còn biết phải làm gì, phải nghĩ gì. Những lời anh nói "Không có gì đâu, mọi chuyện ổn mà em," hay "Anh ổn thật mà. Em đừng lo nghĩ nhiều quá," cứ vang vọng trong đầu cô, như những câu thần chú rỗng tuếch không có sức nặng. Cô biết, anh không ổn. Anh không thể ổn khi đôi mắt anh luôn mệt mỏi như thế, khi anh luôn lảng tránh cô.
Bàn tay cô tìm đến chiếc cốc sứ đôi hình mèo màu hồng và xanh pastel, vật kỷ niệm mà họ đã mua trong một chuyến đi chơi cách đây hai năm. Chiếc cốc màu xanh của Khánh, chiếc màu hồng của Linh, chúng từng đứng cạnh nhau trên kệ bếp, tượng trưng cho sự gắn kết của họ. Giờ đây, chúng vẫn đứng đó, nhưng khi Linh chạm vào chiếc cốc của mình, cô chỉ cảm thấy sự lạnh lẽo. Nó lạnh buốt, như chính tình cảm đang dần phai nhạt giữa họ. Cảm giác cô đơn bao trùm lấy cô, một nỗi cô đơn khủng khiếp hơn cả việc ở một mình, đó là nỗi cô đơn khi ở cạnh người mình yêu mà lại cảm thấy xa lạ.
“Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây.” Cô thì thầm lại câu nói ấy, một lần nữa, nhưng lần này, nó không còn là lời khẳng định mà là một lời than vãn đầy bất lực. Cô không cần anh phải là một người đàn ông giàu có, quyền lực. Cô chỉ cần anh ở bên cạnh cô, chia sẻ với cô những vui buồn, những gánh nặng. Cô cần anh nói chuyện, cần anh để cô thấu hiểu. Nhưng anh lại chọn cách im lặng, chọn cách gồng gánh một mình, và vô tình đẩy cô ra xa.
Sự im lặng của Khánh, những câu trả lời qua loa của anh, đã khiến Linh cảm thấy bị tổn thương sâu sắc. Cô cảm thấy mình như đang bị gạt ra khỏi cuộc đời anh, bị loại trừ khỏi những nỗi lo, những áp lực mà anh đang đối mặt. Điều đó khiến cô hoài nghi về tình cảm của anh, về giá trị của bản thân cô trong mắt anh. Có lẽ, anh không còn yêu cô nhiều như trước nữa? Hay tình yêu của anh không còn đủ mạnh để vượt qua những khó khăn này?
Nỗi sợ hãi ấy cứ lớn dần, ăn mòn tâm hồn cô. Linh nhắm mắt lại, hình dung lại những ngày đầu yêu nhau, những lời hứa hẹn về một tương lai tươi sáng. Giờ đây, tất cả dường như chỉ là một giấc mơ xa vời. Vết nứt vô hình giữa cô và Khánh ngày càng nới rộng, kéo họ về hai phía đối diện. Cô biết, cô không thể cứ mãi chờ đợi trong im lặng, không thể cứ mãi cố gắng kết nối với một bức tường. Cô cần một lối thoát, một nơi nào đó để giải tỏa những cảm xúc đang bùng cháy trong lòng. Có lẽ, đã đến lúc cô phải tìm lại những đam mê cũ của mình, những thứ đã từng mang lại cho cô niềm vui và sự bình yên, trước khi tình yêu này hoàn toàn bào mòn cô. Ánh sáng từ chiếc điện thoại trên bàn nhấp nháy, một tin nhắn từ Trâm, hỏi han về tình hình của cô. Linh không trả lời ngay, chỉ nhìn chằm chằm vào màn hình, nhưng trong thâm tâm, một tia hy vọng mong manh về sự chia sẻ, về một lời khuyên chân thành, bắt đầu le lói.
Đêm dần trôi, mang theo những vì sao và những giấc mơ không thành. Linh vẫn ngồi đó, trong căn phòng tĩnh mịch, ôm chặt cuốn sổ tay cũ kỹ, cảm nhận nỗi cô đơn thấm đẫm từng tế bào. Cô biết, đã đến lúc cô phải đối mặt với sự thật rằng tình yêu này đang dần trở thành một gánh nặng, một nỗi đau. Và cô, không thể mãi mãi là người duy nhất cố gắng níu giữ.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.