Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 187: Bữa Tối Lạnh Lẽo: Khi Yêu Thương Thành Gánh Nặng
Đêm dần trôi, mang theo những vì sao và những giấc mơ không thành. Linh vẫn ngồi đó, trong căn phòng tĩnh mịch, ôm chặt cuốn sổ tay cũ kỹ, cảm nhận nỗi cô đơn thấm đẫm từng tế bào. Cô biết, cô không thể mãi mãi là người duy nhất cố gắng níu giữ. Ánh sáng từ chiếc điện thoại trên bàn nhấp nháy, một tin nhắn từ Trâm, hỏi han về tình hình của cô. Linh không trả lời ngay, chỉ nhìn chằm chằm vào màn hình, nhưng trong thâm tâm, một tia hy vọng mong manh về sự chia sẻ, về một lời khuyên chân thành, bắt đầu le lói.
Sáng hôm sau, cô thức dậy với đôi mắt sưng húp, nặng trĩu. Cảm giác trống rỗng vẫn còn nguyên vẹn, nhưng một ý nghĩ khác đã nhen nhóm trong đầu cô: có lẽ cô nên thử thêm một lần nữa. Một lần cuối cùng để bắc lại cây cầu đang dần sụp đổ giữa cô và Khánh. Cô sẽ không chờ đợi anh phải mở lời, không chờ đợi anh phải thấu hiểu. Cô sẽ chủ động. Cô sẽ nấu một bữa ăn thật ngon, sẽ tạo ra một không gian thật ấm cúng, như những ngày đầu họ vẫn còn say đắm. Cô sẽ cố gắng hết sức để kéo anh ra khỏi cái vỏ bọc mà anh đang tự nhốt mình vào.
Chiều muộn, ánh nắng vàng dịu cuối ngày len lỏi qua ô cửa sổ lớn, phủ lên căn hộ một màu ấm áp, yên bình. Mùi hoa nhài từ ban công theo gió thoảng vào, hòa cùng mùi cà phê mới pha và hương nến thơm nhẹ nhàng mà Linh đã đốt từ sớm. Tiếng xe cộ từ bên ngoài vọng lên từ xa, nhưng dường như không thể phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng, mong manh mà cô đang cố gắng tạo ra. Linh đứng trong bếp, dáng người thanh mảnh, mái tóc dài mềm mại được búi gọn gàng, vài sợi tóc lòa xòa trước trán. Cô mặc một chiếc váy linen màu be, đơn giản nhưng tinh tế, đôi mắt to tròn, long lanh của cô ánh lên vẻ ưu tư nhưng cũng đầy quyết tâm. Cô tỉ mỉ bày trí bàn ăn, chiếc khăn trải bàn màu kem được là phẳng phiu, hai bộ dao dĩa sáng bóng được đặt ngay ngắn, và một lọ hoa nhỏ với vài cành hồng trắng được đặt giữa bàn. Món mì Ý sốt kem nấm truffle, món mà Khánh đặc biệt yêu thích, đang tỏa hương thơm lừng từ chiếc nồi trên bếp, hứa hẹn một bữa tối ấm cúng và lãng mạn.
Linh tựa vào khung cửa sổ, nhìn xuống con đường đang dần lên đèn, lòng cô tràn ngập một cảm giác bồn chồn khó tả. Cô hình dung ra cảnh Khánh về, sẽ mỉm cười khi thấy bữa ăn anh thích, sẽ ôm cô một cái thật chặt, và rồi họ sẽ cùng nhau kể cho nhau nghe về một ngày đã qua. Cô khao khát cái khoảnh khắc bình dị đó, cái khoảnh khắc mà cô đã từng xem là lẽ dĩ nhiên nhưng giờ đây lại trở nên xa xỉ. Cô siết chặt bàn tay, tự nhủ phải mạnh mẽ, phải kiên nhẫn. Cô không cần anh hoàn hảo, cô chỉ cần anh ở đây, thực sự ở đây, với cô.
Tiếng chuông cửa vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Linh. Cô vội vã chạy ra mở cửa, nụ cười tươi rói nở trên môi. Khánh đứng đó, dáng người cao ráo nhưng có vẻ hơi gầy đi một chút, khuôn mặt góc cạnh giờ đây chìm trong vẻ mệt mỏi, đôi mắt sâu hoắm. Anh vẫn khoác chiếc áo sơ mi công sở quen thuộc, cà vạt nới lỏng, mái tóc cắt ngắn gọn gàng nhưng có vẻ rối bời hơn thường lệ. Anh không nở nụ cười đáp lại, chỉ khẽ gật đầu, tay vẫn cầm chặt chiếc điện thoại, ánh mắt dán vào màn hình.
“Anh về rồi à? Anh có mệt không? Em nấu món anh thích này,” Linh cất tiếng, giọng nói dịu dàng, cố gắng che giấu sự hụt hẫng đang dâng lên trong lòng. Cô chìa tay ra, định nắm lấy bàn tay anh, nhưng anh chỉ khẽ lách người qua, bước vào nhà.
Khánh ngẩng đầu lên, ánh mắt lờ đờ lướt qua cô, rồi lại cúi xuống chiếc điện thoại. “Ừm. Anh về. Cảm ơn em,” anh nói, giọng nói khàn khàn, mệt mỏi. Anh đặt chiếc cặp tài liệu xuống ghế sofa, vẫn không rời mắt khỏi màn hình điện thoại, ngón cái lướt nhanh trên đó. Anh không nhận ra mùi hương của hoa nhài, không thấy lọ hồng trắng trên bàn, không nhìn thấy ánh mắt mong chờ của cô. Tâm trí anh dường như đang ở một nơi rất xa, một nơi đầy những con số, những dự án và những áp lực vô hình.
Linh đứng đó, nụ cười trên môi dần tắt. Cô cảm thấy mình như một diễn viên đang diễn kịch một mình trên sân khấu vắng lặng. Trái tim cô thắt lại, nhưng cô vẫn cố gắng không bỏ cuộc. “Anh đi tắm rửa đi, rồi ra ăn cơm. Em nấu xong hết rồi,” cô nói, giọng nói nhỏ dần, mang theo chút buồn man mác. Cô quay vào bếp, lấy ra hai chiếc đĩa sứ trắng tinh, đặt lên bàn.
Khánh chỉ ừ một tiếng, rồi bước vào phòng tắm. Tiếng nước chảy rào rào vọng ra từ đó, như một bức tường ngăn cách giữa hai người. Linh thở dài, chạm vào những cánh hoa hồng trắng. Chúng vẫn tươi tắn, nhưng cô lại cảm thấy chúng thật cô đơn.
Khi Khánh trở ra, anh đã thay một chiếc áo phông đơn giản. Vẻ mặt anh vẫn mệt mỏi, nhưng có vẻ đỡ căng thẳng hơn một chút. Anh gác chiếc điện thoại xuống bàn một cách miễn cưỡng, rồi ngồi vào bàn ăn. Mùi mì Ý thơm lừng lan tỏa khắp phòng, nhưng anh chỉ nhìn món ăn một cách xa xăm, không có chút hứng thú.
“Hôm nay công việc có gì mới không anh? Em thấy anh có vẻ căng thẳng,” Linh hỏi, cố gắng bắt đầu một cuộc trò chuyện, đôi mắt to tròn của cô ánh lên sự lo lắng chân thành. Cô muốn anh chia sẻ, muốn anh để cô gánh vác một phần gánh nặng ấy. Cô muốn anh biết rằng cô luôn ở đây, sẵn sàng lắng nghe.
Khánh khẽ nhấc đũa, gắp một sợi mì. “Cũng vậy thôi. Nhiều việc,” anh đáp, giọng nói khô khan, xa cách. Anh bắt đầu ăn một cách chậm rãi, nhưng ánh mắt anh vẫn không tập trung. Anh nhìn vào khoảng không trước mặt, như thể đang nhìn xuyên qua bức tường, nhìn vào một thế giới khác mà cô không thể chạm tới. Anh không nhìn Linh, không nhìn vào đôi mắt đang cố gắng tìm kiếm sự kết nối của cô.
Linh cảm thấy một khối nghẹn ứ nơi cổ họng. Cô đã chuẩn bị rất nhiều, đã đặt rất nhiều hy vọng vào bữa ăn này. Cô đã nghĩ rằng mùi hương quen thuộc, món ăn yêu thích sẽ kéo anh trở lại, sẽ làm tan chảy lớp băng giá đang bao phủ lấy anh. Nhưng không. Anh vẫn ở đó, ngay trước mặt cô, nhưng đồng thời cũng rất xa vời. Cô cố gắng mỉm cười, nhưng nụ cười ấy chỉ là một đường nét gượng gạo trên khuôn mặt cô. Cô tự hỏi, liệu có phải cô đã đòi hỏi quá nhiều không? Hay là anh thực sự đã quá mệt mỏi để có thể quan tâm đến những điều nhỏ nhặt này? Nỗi sợ hãi về sự xa cách, về việc anh không còn tin tưởng cô nữa, lại len lỏi trong tâm trí cô. Cô nhấp một ngụm nước, cảm thấy vị đắng chát nơi đầu lưỡi, không phải vị đắng của nước, mà là vị đắng của nỗi thất vọng. Cô nhìn anh, người đàn ông mà cô yêu hơn bất cứ thứ gì trên đời, nhưng lúc này, anh lại giống như một người xa lạ đang ngồi đối diện cô, chỉ cách một chiếc bàn ăn. Sự im lặng giữa họ trở nên nặng nề, đè nén lên từng thớ thịt, từng nhịp đập của trái tim Linh. Cô không biết phải nói gì nữa, những lời nói cô đã chuẩn bị sẵn dường như đã bị nghẹn lại, không thể thốt ra thành lời. Cô chỉ còn biết nhìn anh, với đôi mắt chất chứa bao nhiêu câu hỏi không lời đáp.
***
Sau bữa ăn tối gượng gạo, không khí trong căn hộ trở nên nặng nề, u ám hơn. Mùi hương nến không còn mang lại sự ấm áp mà như một sự giả tạo, cố gắng che đậy một khoảng trống vô hình đang ngày càng rộng lớn. Tiếng xe cộ bên ngoài dường như càng rõ hơn, nhấn mạnh sự cô đơn đang bao trùm lấy Linh. Cô lặng lẽ thu dọn bát đĩa, tiếng va chạm nhẹ nhàng của đồ sứ trong bồn rửa chén nghe thật chói tai trong căn phòng tĩnh mịch. Khánh vẫn ngồi đó, tay cầm chiếc điện thoại, nhưng không lướt, chỉ nhìn chằm chằm vào màn hình đen ngòm, như thể đang nhìn vào một vực sâu không đáy. Anh không giúp cô dọn dẹp, không nói một lời nào.
Linh cố gắng hít thở sâu, lấy lại bình tĩnh. Cô quay lại phòng khách, nhẹ nhàng ngồi xuống ghế sofa, đối diện với anh. Ánh đèn vàng dịu của căn hộ chỉ càng làm nổi bật vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt Khánh và đôi mắt ưu tư của Linh. “Tối nay mình xem phim chung đi anh? Có bộ phim mới ra, em thấy đánh giá khá tốt,” Linh đề nghị, giọng nói nhỏ dần, mang theo một tia hy vọng mong manh. Cô muốn cùng anh chia sẻ một khoảnh khắc thư giãn, một chút bình yên sau một ngày dài mệt mỏi. Cô khao khát được tựa vào vai anh, được cảm nhận hơi ấm từ anh, được nghe tiếng anh cười.
Khánh khẽ giật mình, như tỉnh khỏi cơn mơ. Anh ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu hoắm nhìn Linh, nhưng ánh nhìn ấy trống rỗng, không tập trung. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, chất chứa bao nhiêu mệt mỏi và áp lực. “Anh còn chút việc gấp ở công ty, phải xử lý xong. Em cứ xem đi, đừng đợi anh,” anh nói, giọng nói trầm khàn, không nhìn thẳng vào mắt cô. Anh đứng dậy, vươn vai, rồi đi thẳng về phía phòng làm việc.
Linh cảm thấy một nhát dao vô hình cứa vào trái tim cô. Những lời nói của cô như rơi vào khoảng không, không chút hồi đáp. Cô nhìn theo bóng lưng anh, thấy anh xa cách lạ thường. Anh bước đi, để lại mình cô với nỗi cô đơn và sự trống rỗng. Anh không hề biết rằng, chỉ cần một cái ôm, một lời an ủi, hay thậm chí chỉ là một ánh mắt thấu hiểu, cũng có thể xoa dịu đi bao nhiêu nỗi lo lắng trong lòng cô. Nhưng anh đã chọn cách né tránh, chọn cách tự gồng gánh một mình, và vô tình, đẩy cô ra xa.
Nước mắt bắt đầu lưng tròng, nhưng Linh cố gắng kiềm chế. Cô không muốn anh thấy mình yếu đuối, không muốn anh nghĩ rằng cô đang "làm khó" anh. Cô hít sâu một hơi, giọng nói run rẩy, gần như là một lời thì thầm. “Anh... anh có thấy em buồn không?”
Khánh dừng bước, không quay đầu lại. Bóng lưng anh đứng yên lặng trước cửa phòng làm việc, như một bức tường vững chắc, không thể xuyên thủng. Anh lại thở dài, tiếng thở dài lần này mang theo một chút bực dọc, một chút khó chịu. Anh cảm thấy như mình đang bị dồn vào chân tường, bị cô ép phải đối mặt với những cảm xúc mà anh không thể giải quyết, không muốn giải quyết. Anh đã quá mệt mỏi với công việc, với những áp lực tài chính, với những kỳ vọng của gia đình. Anh chỉ muốn được yên tĩnh một chút, được một mình đối diện với những gánh nặng của riêng anh. Những câu hỏi của Linh, dù xuất phát từ tình yêu và sự quan tâm, đối với anh lúc này lại giống như những sợi xích vô hình, trói buộc anh thêm vào mớ bòng bong của cảm xúc. Anh cảm thấy bất lực, cảm thấy mình không còn đủ sức để yêu thương cho đúng, không đủ sức để làm cô hạnh phúc. Và điều đó, khiến anh khó chịu.
“Anh mệt quá rồi, Linh à. Em đừng làm khó anh nữa,” Khánh nói, giọng nói trầm và nặng nề, không chút biểu cảm, rồi anh mở cửa phòng làm việc và bước vào, đóng sập cửa lại, để lại một tiếng ‘cạch’ khô khốc, vang vọng trong không gian tĩnh mịch.
Cánh cửa đóng lại, như một dấu chấm hết cho mọi hy vọng của Linh. Cô ngồi lại một mình, ánh mắt dõi theo cánh cửa đã đóng kín. “Em đừng làm khó anh nữa.” Câu nói ấy cứ vang vọng trong đầu cô, như một lời kết tội. Cô không hề làm khó anh. Cô chỉ muốn được anh lắng nghe, được anh chia sẻ. Cô chỉ muốn anh ở đây, thực sự ở đây, với cô. Nhưng đối với anh, sự khao khát kết nối của cô lại trở thành một gánh nặng.
Linh khẽ run rẩy, bàn tay cô chạm vào chiếc cốc sứ đôi hình mèo màu hồng và xanh pastel, vật kỷ niệm mà họ đã mua trong một chuyến đi chơi cách đây hai năm. Chiếc cốc màu xanh của Khánh, chiếc màu hồng của Linh, chúng từng đứng cạnh nhau trên kệ bếp, tượng trưng cho sự gắn kết của họ. Giờ đây, chúng vẫn đứng đó, nhưng khi Linh chạm vào chiếc cốc của mình, cô chỉ cảm thấy sự lạnh lẽo. Nó lạnh buốt, như chính tình cảm đang dần phai nhạt giữa họ, như trái tim cô lúc này. Nước mắt không thể kìm nén được nữa, chảy dài trên gò má, mang theo vị mặn chát của nỗi đau và sự hoài nghi.
Cô lặng lẽ thu dọn nốt những thứ còn lại trên bàn ăn, từng cử động đều chậm rãi, nặng nề. Mỗi chiếc đĩa, mỗi chiếc thìa đều như nhắc nhở cô về sự thất bại của mình. Cô đã cố gắng, đã nỗ lực, nhưng tất cả đều vô ích. Anh không nhìn thấy, không cảm nhận được. Cô cảm thấy mình như đang bị gạt ra khỏi cuộc đời anh, bị loại trừ khỏi những nỗi lo, những áp lực mà anh đang đối mặt. Điều đó khiến cô hoài nghi về tình cảm của anh, về giá trị của bản thân cô trong mắt anh. Có lẽ, anh không còn yêu cô nhiều như trước nữa? Hay tình yêu của anh không còn đủ mạnh để vượt qua những khó khăn này?
Nỗi sợ hãi ấy cứ lớn dần, ăn mòn tâm hồn cô. Cô nhớ lại những lời hứa hẹn trong cuốn sổ tay, những giấc mơ về một căn hộ nhỏ, một chú mèo con. Giờ đây, tất cả chỉ còn là những mảnh vỡ vụn vỡ của một giấc mơ không thành. Vết nứt vô hình giữa cô và Khánh ngày càng nới rộng, kéo họ về hai phía đối diện. Cô biết, cô không thể cứ mãi chờ đợi trong im lặng, không thể cứ mãi cố gắng kết nối với một bức tường. Cô cần một lối thoát, một nơi nào đó để giải tỏa những cảm xúc đang bùng cháy trong lòng. Có lẽ, đã đến lúc cô phải tìm lại những đam mê cũ của mình, những thứ đã từng mang lại cho cô niềm vui và sự bình yên, trước khi tình yêu này hoàn toàn bào mòn cô.
Ánh sáng từ chiếc điện thoại trên bàn lại nhấp nháy. Lần này, Linh không chỉ nhìn chằm chằm. Cô nhấc điện thoại lên, mở tin nhắn từ Trâm. “Mày ổn không? Gọi tao khi nào rảnh nhé.” Linh khẽ cắn môi. Một tia hy vọng mong manh, một lối thoát cảm xúc, dường như đang chờ đợi cô. Cô biết, cô cần phải nói chuyện với ai đó, cần phải chia sẻ gánh nặng trong lòng mình. Cô không thể cứ mãi là người duy nhất cố gắng níu giữ.
Đêm đã về khuya. Linh vẫn ngồi đó, trong căn phòng khách trống trải, chiếc cốc sứ đôi hình mèo lạnh lẽo trong tay. Cô nhìn vào khoảng không, cảm nhận sự tổn thương và cô đơn đang thấm đẫm từng tế bào. Cô biết, đã đến lúc cô phải đối mặt với sự thật rằng tình yêu này đang dần trở thành một gánh nặng, một nỗi đau. Và cô, không thể mãi mãi là người duy nhất cố gắng níu giữ, trong khi người còn lại đã chọn cách buông tay.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.