Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 188: Ánh Sáng Hạnh Phúc, Nỗi Buồn Của Riêng Em
Đêm đã về khuya, và trong căn hộ của Linh, sự tĩnh mịch càng trở nên đậm đặc hơn bao giờ hết, như một tấm màn nhung đen kịt phủ lấy mọi âm thanh, mọi cảm xúc. Tiếng ‘cạch’ khô khốc từ cánh cửa phòng Khánh vẫn còn vẳng vơ đâu đây, khắc sâu vào tâm trí cô như một vết cắt không thể lành. Linh đã thu dọn xong những chiếc đĩa, những chiếc thìa lạnh lẽo, mỗi động tác đều chậm chạp, vô hồn, như thể cơ thể cô đang tự động làm theo quán tính mà không còn sự điều khiển của ý thức. Nước mắt đã ngừng rơi, nhưng nỗi đau và sự hoài nghi thì vẫn còn đó, cuộn chặt lấy trái tim, đè nặng lên từng hơi thở.
Cô không bật đèn phòng khách, chỉ để lại ánh sáng dịu nhẹ từ ngọn nến thơm cô vừa đốt lên, cố gắng tạo ra một chút ấm áp nhân tạo trong bầu không khí ngột ngạt này. Mùi hoa nhài từ ban công vẫn thoang thoảng bay vào, quyện lẫn với hương trầm ấm của nến, tạo nên một sự tương phản đến nao lòng. Nó gợi nhớ về những buổi tối bình yên, khi hai người còn cùng nhau ngồi bên khung cửa sổ, cùng nhau hít hà mùi hương của đêm, cùng nhau mơ về những điều giản dị mà giờ đây dường như đã trở nên xa vời vợi.
Linh bước vào phòng ngủ, đứng trước chiếc gương lớn. Hình ảnh phản chiếu của cô trong gương hiện ra thật nhỏ bé và yếu ớt. Cô mặc chiếc váy dự tiệc màu xanh ngọc bích, thiết kế thanh lịch, đã chuẩn bị từ mấy ngày trước. Đây là chiếc váy mà cô đã rất thích khi Khánh mua tặng trong một lần đi dạo phố, và anh đã khen cô mặc nó rất đẹp. Đôi mắt to tròn của cô giờ đây hơi sưng húp, khóe môi cố gắng vẽ lên một nụ cười, nhưng nó lại méo mó và gượng gạo đến tội nghiệp. Vẻ ưu tư, buồn bã vẫn hiển hiện rõ nét, như một bóng mây không thể xua tan. Mái tóc dài mềm mại được cô búi nhẹ phía sau, để lộ chiếc cổ thanh tú, nhưng tất cả vẻ ngoài thanh thoát đó cũng không thể che giấu đi sự nặng trĩu trong tâm hồn.
Cô đưa tay chạm nhẹ vào gương, như chạm vào chính nỗi lòng mình. “Cố lên, Linh. Đừng để ai thấy mình yếu đuối,” cô thì thầm với chính mình, giọng nói khẽ đến mức chỉ đủ cho bản thân nghe thấy, yếu ớt như một tiếng vọng từ vực sâu. Cô không muốn Trâm nhìn thấy mình trong trạng thái này. Cô không muốn ai phải lo lắng vì mình, đặc biệt là khi cô bạn thân đang chuẩn bị cho một chương mới của cuộc đời. Cô muốn giữ lại chút kiêu hãnh cuối cùng, muốn tỏ ra mạnh mẽ, ít nhất là trước mặt người khác.
Chiếc điện thoại trên bàn trang điểm vẫn nằm im lìm, màn hình đen thui, không một tín hiệu, không một tin nhắn nào từ Khánh. Cô đã mong chờ, dù chỉ là một câu hỏi thăm hờ hững, một lời chúc cô đi vui vẻ. Nhưng không có gì cả. Sự im lặng ấy không phải là sự quên lãng, mà là một sự vắng mặt hiện hữu, một khoảng trống lạnh lẽo đè nặng hơn cả nghìn lời trách móc. Cô nhớ lại những lời hứa hẹn ngày xưa, khi Khánh còn thường xuyên đưa cô đi dự tiệc, những buổi tối tràn ngập tiếng cười, những cái nắm tay ấm áp trong bóng tối. Anh từng nói sẽ luôn ở bên cô, sẽ cùng cô vượt qua mọi khó khăn. Giờ đây, những lời hứa ấy chỉ còn là những ký ức xa xăm, những mảnh vỡ vụn vỡ của một tấm gương đã nứt.
Linh khẽ thở dài, tiếng thở dài mang theo tất cả sự mệt mỏi và thất vọng chất chứa. Cô lấy hộp phấn, phủ nhẹ lên gương mặt, cố gắng che đi quầng thâm dưới mắt. Đôi môi cô tô một chút son hồng nhạt, cố gắng mang lại chút sức sống cho khuôn mặt nhợt nhạt. Chiếc váy xanh ngọc bích ôm lấy thân hình thanh mảnh, làm nổi bật vẻ dịu dàng của cô, nhưng nó cũng khiến cô cảm thấy như một vỏ bọc rỗng tuếch, bên trong là một tâm hồn đang tan vỡ. Cô nhìn vào điện thoại một lần nữa, ánh mắt dán chặt vào màn hình đen. Vẫn không có gì. Cô cắn môi dưới, rồi quyết định cất chiếc điện thoại vào túi xách. Cô không muốn để nó làm ảnh hưởng đến buổi tiệc của Trâm, không muốn những kỳ vọng và thất vọng không ngừng này cứ bám riết lấy cô.
Thành phố bên ngoài vẫn hối hả, tiếng xe cộ vẫn vang vọng, nhưng trong căn hộ này, chỉ có sự cô đơn làm chủ. Linh bước ra khỏi phòng, đóng cánh cửa lại một cách nhẹ nhàng. Bước chân cô khẽ khàng trên sàn nhà lạnh lẽo, mang theo một cảm giác trống rỗng đến lạ kỳ. Cô đã chuẩn bị xong, nhưng không có ai để nói lời tạm biệt. Không có một cái ôm động viên, không có một ánh mắt dõi theo. Chỉ có cô, một mình, giữa căn hộ tĩnh lặng, mang theo một trái tim nặng trĩu bước ra khỏi cánh cửa, đối mặt với một đêm mà lẽ ra phải tràn ngập niềm vui và hạnh phúc.
***
Nhà hàng Pháp "Le Jardin Secret" lộng lẫy dưới ánh đèn đêm, tỏa ra một vẻ đẹp cổ điển và sang trọng. Kiến trúc Pháp cổ kính với mái ngói đỏ thẫm, những khung cửa sổ vòm duyên dáng, và nội thất gỗ tối màu được chạm khắc tinh xảo, tất cả đều gợi lên một không khí lãng mạn như trong truyện cổ tích. Đèn chùm pha lê lấp lánh treo cao trên trần, rải những tia sáng ấm áp khắp không gian, chiếu rọi lên những khăn trải bàn trắng tinh tươm và những lọ hoa tươi khoe sắc trên mỗi bàn ăn. Tiếng nhạc piano du dương, hòa cùng tiếng violin réo rắt, êm ái lướt qua những cuộc trò chuyện nhỏ, tiếng dao dĩa chạm vào đĩa sứ nhẹ nhàng, tạo nên một bản giao hưởng của sự tinh tế và hạnh phúc.
Mùi thức ăn Pháp đặc trưng – hương bơ béo ngậy, vị rượu vang nồng nàn, chút hương hoa hồng thoang thoảng và mùi cà phê espresso đậm đà – quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan. Không khí tràn ngập sự ấm cúng, lãng mạn, nhưng cũng không kém phần trang trọng. Bên ngoài, trời đã tối hẳn, một làn gió nhẹ mơn man qua những tán cây trong khu vườn nhỏ, mang theo chút se lạnh của đêm.
Linh bước vào, một mình. Cô cố gắng giữ nụ cười trên môi, nhưng đôi mắt cô lại không thể giấu đi sự ưu tư. Giữa những cặp đôi tay trong tay, những nhóm bạn rạng rỡ, Linh cảm thấy mình như một nốt nhạc lạc điệu trong bản hòa ca hạnh phúc này. Cô đã quen với việc có Khánh ở bên trong những sự kiện như thế này, quen với việc có một bàn tay ấm áp để nắm, một bờ vai để tựa vào. Giờ đây, sự vắng mặt của anh lại càng khiến cô cảm thấy trống trải và lạc lõng hơn bao giờ hết.
Từ xa, cô đã thấy Trâm vẫy tay gọi mình. Trâm, với mái tóc dài uốn nhẹ, khuôn mặt bầu bĩnh xinh xắn và đôi mắt biết cười, đang ngồi cùng một vài người bạn chung. Cô ấy mặc một chiếc váy ren trắng tinh khôi, trẻ trung và nữ tính, đúng với phong cách của Trâm. Nhìn thấy Linh, Trâm lập tức đứng dậy, bước nhanh đến ôm chầm lấy cô bạn thân. Cái ôm của Trâm ấm áp và chân thành, như một luồng gió mát lành xoa dịu tâm hồn Linh.
“Mày đến rồi!” Trâm reo lên, giọng nói nhanh nhảu và vui vẻ, nhưng ánh mắt cô bạn lại thoáng qua một chút lo lắng khi nhìn thấy vẻ mặt Linh. “Khánh đâu rồi? Sao lại để cậu đi một mình thế này?” Trâm hỏi, giọng pha chút trách móc.
Linh khẽ cười gượng, nụ cười nhạt nhòa không che giấu được nỗi buồn. “Anh ấy bận việc đột xuất thôi,” cô đáp, giọng nói hơi trầm xuống, không muốn đi sâu vào chi tiết. Cô không muốn làm hỏng ngày vui của Trâm bằng những rắc rối của mình. “Mày biết đấy, công việc của anh ấy mà.”
Trâm nhìn Linh một lúc, ánh mắt đầy thấu hiểu, rồi cô bạn nắm lấy tay Linh, kéo cô về phía bàn. “Thôi được rồi, vào đây ngồi với tao. Hôm nay là ngày vui của con bé Uyên, đừng để mấy chuyện lặt vặt làm mất hứng.” Dù nói vậy, Trâm vẫn không khỏi liếc nhìn Linh thêm vài lần, như muốn thăm dò, muốn biết rõ hơn về những gì đang xảy ra.
Linh ngồi xuống chiếc ghế bọc nhung êm ái, nhấp một ngụm rượu vang đỏ sóng sánh trong ly thủy tinh. Vị chát nhẹ của rượu lan tỏa trong vòm miệng, làm dịu đi chút nào đó sự khô khốc trong cổ họng. Cô cố gắng hòa mình vào những câu chuyện vui vẻ của Trâm và những người bạn, nhưng ánh mắt cô không ngừng dõi theo cô dâu và chú rể. Uyên, cô dâu, rạng rỡ trong chiếc váy cưới trắng muốt, nụ cười hạnh phúc nở trên môi, nắm chặt tay chú rể. Chú rể nhìn cô dâu bằng ánh mắt trìu mến, ân cần, thỉnh thoảng cúi xuống thì thầm điều gì đó khiến Uyên bật cười khúc khích.
Mỗi cử chỉ yêu thương, mỗi ánh nhìn nồng nàn giữa cặp đôi mới cưới đều như một mũi kim châm vào trái tim Linh. Cô cảm thấy một nỗi nhói lên, một sự khao khát cháy bỏng nhưng cũng đầy đau đớn. Khao khát một sự cam kết rõ ràng, một tình yêu không còn những khoảng trống, những sự im lặng đáng sợ. Khao khát được nhìn thấy Khánh cũng nhìn mình bằng ánh mắt ấy, khao khát được anh nắm tay và thì thầm những lời yêu thương, không phải là sự mệt mỏi và né tránh.
Cô nhớ lại những lần Khánh từng hứa hẹn về một đám cưới của hai người, về một tương lai chung. Những lời hứa ấy giờ đây dường như bị phủ bụi thời gian, bị chôn vùi dưới lớp áp lực và sự thờ ơ. Cô thỉnh thoảng lại liếc nhìn chiếc điện thoại trong túi xách, một tia hy vọng mong manh vẫn le lói, rằng có lẽ Khánh sẽ nhắn một tin, dù chỉ là một icon nhỏ. Nhưng màn hình vẫn tối đen, lạnh lẽo như chính trái tim cô lúc này.
Giữa không khí náo nhiệt và tràn ngập niềm vui, Linh cảm thấy mình như một hòn đảo cô độc. Cô tự hỏi, liệu có phải tất cả mọi người đều tìm thấy được bến đỗ bình yên của mình, còn cô thì vẫn đang lạc lối giữa dòng đời? Liệu có phải tình yêu của cô và Khánh, dù vẫn còn nồng nàn, nhưng lại thiếu đi một thứ gì đó quan trọng, một sợi dây vô hình mà cô dâu chú rể kia đang nắm giữ chặt chẽ? Sự xa cách không chỉ là về thể xác, mà còn là về tâm hồn, về những kỳ vọng và ước mơ đang dần chệch hướng. Cô uống cạn ly rượu, cảm thấy vị đắng chát vẫn còn đọng lại trên đầu lưỡi, như chính vị của cuộc tình mà cô đang cố gắng níu giữ.
***
Buổi tiệc cưới tiếp diễn, và đỉnh điểm của sự lãng mạn chính là khoảnh khắc cô dâu chú rể trao nhau lời thề nguyện. Dưới ánh đèn lung linh, Uyên và chồng đứng trên sân khấu, đôi mắt ngập tràn hạnh phúc nhìn nhau. Từng lời hứa được cất lên, rõ ràng, mạnh mẽ và đầy cam kết, vang vọng khắp khán phòng. “Anh sẽ luôn ở bên em, trong mọi hoàn cảnh, dù khó khăn hay thịnh vượng…” “Em sẽ luôn yêu anh, tin tưởng anh, và cùng anh xây dựng tổ ấm của chúng ta…” Mỗi câu chữ như một nhát dao khứa vào trái tim Linh, khiến cô cảm thấy nhói buốt.
Rồi đến màn cắt bánh cưới, chiếc bánh kem nhiều tầng được trang trí lộng lẫy, biểu tượng cho sự ngọt ngào và viên mãn. Cô dâu chú rể cùng nhau nắm tay cắt bánh, nụ cười rạng rỡ. Tiếp đó là điệu nhảy đầu tiên, Uyên và chồng hòa mình vào điệu van chậm rãi, ánh mắt họ chỉ dành cho nhau, không một chút bận tâm đến thế giới xung quanh. Họ là hiện thân của một tình yêu trọn vẹn, một sự cam kết không thể lay chuyển, một tương lai sáng ngời đang chờ đợi.
Ngồi ở dưới, Linh cảm thấy như có một bức tường vô hình đang ngăn cách cô với niềm vui rạng rỡ ấy. Cô thấy mình đứng bên ngoài bức tường kính, nhìn vào một thế giới hạnh phúc mà cô khao khát, nhưng lại không thể chạm tới. Nước mắt không thể kìm nén được nữa, chúng chực trào ra, làm nhòe đi hình ảnh lấp lánh trên sân khấu. Cô vội quay mặt đi, cúi thấp đầu, cố gắng che giấu cảm xúc đang dâng trào. Cô không muốn ai nhìn thấy sự yếu đuối này, đặc biệt là trong một ngày vui như thế.
Trâm, với sự nhạy cảm của một người bạn thân, đã nhận ra sự thay đổi trong Linh. Cô ấy khẽ nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của Linh, cái nắm tay ấm áp và đầy thông cảm. “Không sao đâu, tớ ở đây mà,” Trâm thì thầm, giọng nói dịu dàng, như muốn xoa dịu nỗi đau đang cắm sâu vào lòng Linh.
Linh khẽ lắc đầu, giọng nói nghẹn ngào, cố gắng để những giọt nước mắt không lăn dài. “Tớ chỉ… thấy vui cho họ thôi.” Lời nói dối ấy nghe thật yếu ớt, ngay cả chính cô cũng không tin. Cô vui cho Uyên và chồng, thật lòng là vậy. Nhưng niềm vui ấy lại đi kèm với một nỗi buồn sâu sắc, nỗi buồn của một người phụ nữ đang đứng trước ngưỡng cửa của sự chia ly, dù trái tim vẫn còn yêu tha thiết.
Cô nhận ra rằng, dù cô yêu Khánh rất nhiều, nhưng sự cam kết mà cô khao khát từ anh dường như vẫn còn quá xa vời. Khánh luôn bận rộn với công việc, với những áp lực tài chính, với kỳ vọng của gia đình. Anh luôn nói về tương lai, về việc sẽ xây dựng một mái ấm, nhưng những lời nói đó ngày càng trở nên mơ hồ, không có một hành động cụ thể nào để chứng minh. Cô muốn một ngôi nhà, một chú mèo con, những bữa cơm tối giản dị, và quan trọng nhất là sự hiện diện của anh, sự sẻ chia của anh. Nhưng anh lại đang mải miết chạy theo những mục tiêu xa vời, và cô cảm thấy mình bị bỏ lại phía sau, một mình đối mặt với những khao khát không được đáp lại.
Cô nhớ lại những khoảnh khắc hạnh phúc của mình và Khánh, những kỷ niệm đẹp đẽ đã từng là nguồn sống của cô. Cái nắm tay đầu tiên, nụ hôn dưới mưa, những buổi hẹn hò lãng mạn, những lời hứa thầm thì trong đêm. Chúng giờ đây chỉ còn là những mảnh vụn của ký ức, những thước phim cũ kỹ chạy chậm rãi trong tâm trí. Chúng không còn đủ sức mạnh để sưởi ấm trái tim cô nữa, bởi vì thực tại quá đỗi lạnh lẽo.
Cảm giác bị bỏ rơi và không được thấu hiểu đang bào mòn Linh từng chút một. Cô cảm thấy mệt mỏi khi cứ phải cố gắng kết nối, cố gắng kéo Khánh về phía mình, trong khi anh lại cứ lùi dần vào vỏ ốc của sự im lặng. Cô khao khát được lắng nghe, được thấu hiểu, được anh nhìn thấy những nỗ lực của cô, những nỗi sợ hãi của cô. Nhưng tất cả những gì cô nhận được chỉ là sự mệt mỏi và những câu nói cụt lủn.
Không thể chịu đựng thêm được nữa, Linh khẽ siết chặt tay Trâm, rồi đứng dậy. “Tớ xin phép đi vệ sinh một lát,” cô nói khẽ, giọng hơi khàn. Trâm gật đầu, ánh mắt đầy lo lắng.
Linh bước nhanh ra khỏi bàn, tìm đến khu vực nhà vệ sinh. Hành lang dài và vắng vẻ, trái ngược hoàn toàn với sự náo nhiệt bên trong sảnh tiệc. Cô mở cánh cửa, bước vào trong. Tiếng nhạc từ bên ngoài vọng vào rất khẽ, như một lời nhắc nhở về những gì cô vừa chứng kiến. Cô đứng trước chiếc gương lớn trong nhà vệ sinh, nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình. Đôi mắt cô đỏ hoe, những giọt nước mắt đã chực trào ra nay đã lăn dài trên gò má. Cô nhắm mắt lại, hít thật sâu, cố gắng ngăn những tiếng nấc nghẹn ngào đang trào lên.
“Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng.” Câu nói vô hình ấy của Khánh, dù chưa bao giờ thốt ra thành lời, nhưng lại vang vọng trong tâm trí Linh như một lời giải thích phũ phàng cho tất cả. Và Linh, cô đã nhận ra rằng, dù tình yêu vẫn còn đó, nhưng nó không còn là lý do đủ mạnh để níu giữ hai người lại với nhau nữa. Tình yêu, khi trở thành gánh nặng, dù ngọt ngào đến mấy cũng có thể khiến người ta ngạt thở. Cô nhìn mình trong gương, đôi mắt ướt đẫm, một sự chấp nhận đau đớn dần hiện hữu trong ánh nhìn của cô. Có lẽ, đã đến lúc cô phải tự tìm cho mình một lối thoát, một con đường riêng, trước khi tình yêu này hoàn toàn bào mòn cô thành tro bụi.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.