Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 189: Bức Thư Không Gửi: Khi Khao Khát Thành Gánh Nặng
Linh trượt chân ra khỏi đôi giày cao gót đã hành hạ đôi chân cô suốt buổi tối, cảm giác đôi bàn chân như được giải thoát khỏi gông xiềng. Tiếng giày rơi xuống nền gạch khẽ khàng, lạc lõng trong không gian tĩnh mịch của căn hộ. Cô cởi bỏ bộ váy dự tiệc màu xanh ngọc, thứ trang phục lộng lẫy vừa rồi còn khiến cô cảm thấy mình là một phần của sự kiện, giờ đây lại nặng trĩu như một gánh xiềng xích vô hình. Tấm lụa mềm mại trượt khỏi cơ thể, rơi thành một đống mềm nhũn dưới chân, phản chiếu sự rệu rã trong tâm hồn cô.
Căn hộ của cô, từng là tổ ấm nhỏ bé, là nơi chốn bình yên cô vẫn tìm về sau những ngày làm việc mệt mỏi, giờ đây lại mang một vẻ trống rỗng đến lạ lùng. Không gian bao la hơn, lạnh lẽo hơn, như thể chính nó cũng đang hùa theo nỗi cô đơn đang bủa vây lấy Linh. Tiếng xe cộ thưa thớt vọng lên từ xa, chỉ đủ để nhắc nhở rằng ngoài kia cuộc sống vẫn đang trôi, nhưng trong bốn bức tường này, thời gian dường như đã ngừng lại. Mùi hoa nhài từ ban công, thứ hương thơm dịu dàng cô vẫn yêu thích, giờ đã phai nhạt theo gió đêm, chỉ còn vương lại chút dư vị mỏng manh trong không khí. Trên bàn bếp, cốc cà phê nguội lạnh từ sáng sớm vẫn còn đó, một minh chứng cho sự vội vã và lãng quên. Những cuốn sách cũ kỹ xếp chồng lên nhau trên kệ, mùi giấy phảng phất, gợi nhớ về những buổi chiều bình yên cô từng ngồi đọc sách bên Khánh, khi mọi thứ còn chưa bị thời gian và áp lực bào mòn. Ngọn nến thơm cô thắp vội vàng trước khi đi dự tiệc giờ đã lụi tàn, chỉ còn lại một cái bấc đen đủi và vệt sáp khô cứng, gợi cảm giác về một nỗ lực vô vọng để tạo ra sự ấm cúng. Bầu không khí vốn dĩ ấm áp đã biến mất, thay vào đó là sự trống rỗng, yên bình giờ mang chút u hoài, cô độc, như một tấm gương phản chiếu chính tâm trạng của Linh.
Cô bước chân nặng nề về phía bàn làm việc, ánh mắt vô định lướt qua những vật dụng quen thuộc. Chiếc máy tính xách tay nằm im lìm, màn hình đen kịt như một hố sâu thăm thẳm. Linh ngồi xuống ghế, cảm nhận sự lạnh lẽo của lớp da bọc ghế truyền qua cơ thể. Mệt mỏi. Đó là tất cả những gì cô có thể cảm nhận lúc này. Không phải là sự mệt mỏi về thể chất sau một ngày dài, mà là sự kiệt quệ của tâm hồn, của những cảm xúc bị dồn nén. Cô nhìn quanh căn phòng, như thể đang tìm kiếm một câu trả lời, một lời an ủi, hay đơn giản chỉ là một điểm tựa giữa những chao đảo.
Cô bật máy tính lên. Ánh sáng xanh nhạt từ màn hình bất chợt chiếu rọi, xua tan một phần bóng tối, nhưng lại càng làm nổi bật vẻ u sầu trên gương mặt Linh. Cô mở một tài liệu trống. Con trỏ nhấp nháy trên nền trắng, như một lời mời gọi, hay một sự chế giễu. Cô nhìn vào chiếc cốc sứ đôi hình mèo đặt trên góc bàn, một nửa của Khánh, một nửa của cô. Hai chú mèo nhỏ ôm nhau, ánh mắt trìu mến. Ký ức ùa về như một dòng suối mát lành, nhưng lại nhanh chóng biến thành dòng nước lạnh giá. Khánh đã tặng cô nó vào dịp Giáng sinh đầu tiên của họ, kèm theo lời hứa về một tương lai chung, về những buổi sáng cùng nhau nhâm nhi cà phê, cùng nhau ngắm bình minh. Giờ đây, chiếc cốc của anh vẫn ở đây, nhưng anh thì không. Linh khẽ đưa tay chạm vào thân cốc lạnh lẽo, cảm nhận sự trống rỗng.
Cô đưa mắt sang cuốn sổ tay ghi chép chung, nằm gọn gàng cạnh chiếc cốc. Cuốn sổ từng là kho báu của họ, nơi ghi lại mọi kế hoạch, mọi ước mơ, mọi ý tưởng cho tương lai. Những chuyến đi, những món ăn muốn học nấu, tên những đứa con họ muốn có, thậm chí cả kiểu thiết kế cho ngôi nhà nhỏ của riêng họ. Từng nét chữ của Khánh, mạnh mẽ và dứt khoát, xen kẽ với nét chữ mềm mại, bay bổng của Linh. Chúng từng là minh chứng cho một tương lai rạng ngời, một sự cam kết không cần lời nói. Nhưng giờ đây, cô không đủ dũng khí để mở nó ra. Cô sợ phải đối mặt với những giấc mơ đã bị thời gian và hiện thực phủ bụi. Liệu mình có đang đòi hỏi quá nhiều không? Câu hỏi đó lẩn quẩn trong tâm trí cô, một câu hỏi không có lời đáp, một vòng luẩn quẩn của sự tự vấn và bất an. Cô khao khát một sự cam kết, một sự hiện diện rõ ràng, nhưng liệu khao khát ấy có phải là một gánh nặng quá lớn đối với anh, người đàn ông đang gồng mình gánh vác quá nhiều áp lực? Anh ấy có thực sự hiểu mình muốn gì không? Hay anh chỉ thấy những lời nói, những hành động của cô như những yêu cầu phiền phức, những đòi hỏi vô cớ? Nỗi cô đơn bủa vây lấy Linh, một nỗi cô đơn còn lớn hơn cả khi cô ở một mình. Nó là nỗi cô đơn khi ở cạnh người mình yêu mà vẫn cảm thấy lạc lõng, xa cách.
Đêm dần về khuya, tiếng xe cộ ngoài đường đã tắt hẳn, chỉ còn tiếng gió lùa qua khe cửa sổ và tiếng tích tắc đều đặn của chiếc đồng hồ treo tường, như đang đếm ngược từng khoảnh khắc của sự cô độc. Linh nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, con trỏ vẫn nhấp nháy như một nhịp tim chậm chạp. Cô hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu gõ phím. Những ngón tay cô đặt lên bàn phím, ban đầu còn ngập ngừng, lưỡng lự, như thể đang cố gắng tìm kiếm từ ngữ thích hợp để mở đầu cho một câu chuyện đã chất chứa quá lâu trong lòng.
"Khánh thân mến," cô bắt đầu, rồi xóa đi. Quá trang trọng.
"Anh à," cô gõ lại, rồi lại xóa. Quá thân mật, trong khi khoảng cách giữa họ đã trở nên xa vời.
Cuối cùng, cô chỉ đơn giản gõ "Anh," rồi dừng lại, như thể từ ngữ ấy đã cạn kiệt mọi sức lực của cô.
Dòng cảm xúc bị nén chặt suốt những tháng ngày qua giờ đây tuôn trào như một con đê vỡ. Những câu từ ban đầu còn ngập ngừng, rồi dần trở nên mạnh mẽ, dứt khoát hơn. Cô viết về những khao khát của mình, những khao khát tưởng chừng đơn giản nhưng lại trở nên xa vời đến lạ. "Em khao khát một tương lai có anh, một gia đình nhỏ của chúng ta, nhưng anh lại cứ im lặng như vậy..." Cô gõ, từng chữ như một nhát dao cứa vào lòng mình. Nỗi đau đớn không phải là sự tức giận, mà là sự bất lực.
Cô viết về những buổi tối cô đơn, khi anh trở về nhà muộn, mệt mỏi, và chỉ còn đủ sức lực để chìm vào công việc trên điện thoại. Những bữa ăn lạnh lẽo, những cái ôm hờ hững, những câu trả lời cụt lủn. Cô viết về cảm giác bị bỏ rơi, bị lãng quên ngay trong chính ngôi nhà của họ. "Anh có biết mỗi lần anh tránh né, em lại cảm thấy mình đơn độc đến thế nào không?" Cô gõ, nước mắt lăn dài trên gò má, rơi xuống bàn phím, làm nhòe đi những ký tự vừa hiện lên trên màn hình. Cô vội vã lau đi, không muốn những giọt nước mắt ấy làm gián đoạn dòng chảy cảm xúc đang cuồn cuộn.
Mùi hoa nhài từ ban công đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là mùi cà phê mới pha, Linh vừa tự tay pha một cốc đặc quánh để giữ mình tỉnh táo. Hương cà phê đắng ngắt lan tỏa trong không khí, hòa quyện với mùi bình minh se lạnh đang len lỏi qua khe cửa. Bầu không khí trong căn phòng lúc này căng thẳng, tràn ngập cảm xúc, ánh sáng yếu ớt từ màn hình máy tính là nguồn sáng duy nhất, chiếu rọi lên khuôn mặt Linh, làm nổi bật đôi mắt đỏ hoe và những đường nét mệt mỏi.
Cô nhớ lại những kế hoạch tương lai từng được ghi trong cuốn sổ tay chung, từng là nguồn động lực, là niềm tin bất diệt của cô. Giờ đây, chúng trở thành nỗi đau đáu, một sự tiếc nuối khôn nguôi về những gì đã có thể xảy ra. Cô gõ về ngôi nhà nhỏ với ban công đầy hoa, về những buổi sáng cùng nhau tưới cây, về những bữa cơm tối giản dị nhưng ấm áp. Cô khao khát một lời cam kết rõ ràng, một sự đảm bảo rằng cô không hề đơn độc trên con đường này. Cô không cần một cuộc sống xa hoa, chỉ cần anh chọn cô, chỉ cần anh ở bên cạnh thực sự. "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây." Câu nói ấy, dù không được gõ ra, nhưng lại vang vọng trong tâm trí cô, là lời thốt ra từ trái tim cô, một lời cầu xin yếu ớt.
Bức thư ngày càng dài, mỗi câu chữ là một phần của tâm hồn cô được phơi bày. Từ những nỗi thất vọng nhỏ nhặt đến những nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất. Cô viết về nỗi sợ hãi rằng tình yêu của họ đang chết dần, rằng họ đang lạc mất nhau giữa bộn bề cuộc sống. Cô viết về sự mệt mỏi khi cứ phải cố gắng kết nối, cố gắng kéo anh về phía mình, trong khi anh lại cứ lùi dần vào vỏ ốc của sự im lặng. Màn hình máy tính phản chiếu khuôn mặt mệt mỏi nhưng đầy quyết tâm của cô. Đôi mắt Linh dán chặt vào màn hình, gõ phím liên tục, đôi lúc dừng lại, thở dài nặng nề, lau nước mắt, rồi lại tiếp tục viết, như thể việc trút bỏ mọi thứ lên giấy (hay màn hình) là cách duy nhất để cô có thể thở được.
Cô nhìn vào những dòng chữ mình vừa viết, những dòng chữ chất chứa biết bao tình cảm, biết bao tổn thương và khao khát. Chúng là tiếng lòng của một người con gái đang đứng trên bờ vực của sự chia ly, một người vẫn còn yêu tha thiết nhưng lại cảm thấy bất lực trước dòng chảy của cuộc sống. Cô đã viết về tất cả những gì cô muốn nói, tất cả những gì cô muốn anh hiểu, muốn anh cảm nhận. Đây không chỉ là một bức thư, mà là một bản án, một lời kêu gọi cuối cùng cho mối quan hệ của họ. Cô hy vọng rằng, khi đọc những dòng này, anh sẽ hiểu, sẽ cảm thông, và sẽ quay trở lại với cô, trở lại với tình yêu mà họ đã từng có. Nhưng sâu thẳm trong lòng, một nỗi sợ hãi mơ hồ vẫn len lỏi, nỗi sợ hãi về một sự thật phũ phàng hơn, về một kết cục mà cô không dám đối mặt.
Gần 5 giờ sáng, bình minh bắt đầu hé rạng. Ánh sáng yếu ớt từ màn hình máy tính dần bị lu mờ bởi ánh bình minh le lói qua khung cửa sổ, nhuộm hồng một góc phòng. Tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ, âm thanh trong trẻo và vui tươi, trái ngược hoàn toàn với sự tĩnh mịch và nặng nề trong căn phòng của Linh. Tiếng chuông đồng hồ điểm năm giờ sáng, từng tiếng vang lên rõ mồn một trong không khí se lạnh, như một lời nhắc nhở về thời gian đã trôi qua và những quyết định cần phải đưa ra. Mùi cà phê đã nguội lạnh hoàn toàn, hương vị đắng ngắt từ từ tan biến, chỉ còn lại chút dư vị trầm lắng.
Linh đọc lại bức thư, từng dòng, từng chữ. Nước mắt không còn rơi nữa, nhưng trái tim cô thắt lại, đau nhói. Cô nhìn vào những lời mình đã viết, những lời chất chứa sự yếu đuối, sự đòi hỏi của một người con gái khao khát được yêu thương, được che chở. Cô thấy mình thật ích kỷ, thật nhỏ bé khi đặt gánh nặng cảm xúc của mình lên vai Khánh, người đàn ông đang gồng mình gánh vác biết bao áp lực.
Rồi cô nghĩ đến Khánh. Hình ảnh anh hiện lên trong tâm trí cô, khuôn mặt góc cạnh giờ đây hằn rõ vẻ mệt mỏi, đôi mắt sâu thẳm thường trực nỗi lo âu. Cô hình dung anh đang vật lộn với những dự án lớn ở công ty, với kỳ vọng của gia đình, với áp lực tài chính đè nặng. Cô thấy anh gầy đi trông thấy, mái tóc cắt ngắn gọn gàng giờ đã lốm đốm những sợi bạc. Anh đã hy sinh quá nhiều cho công việc, cho tương lai của hai người, đến mức anh quên mất cách yêu thương bản thân, và có lẽ, cả cách yêu thương cô.
Cô hình dung Khánh sẽ đọc những lời này với ánh mắt thế nào. Liệu anh có cảm thấy gánh nặng thêm, liệu anh có thấy cô quá phiền phức, quá đòi hỏi? Cô không muốn anh phải nghĩ như vậy. Cô không muốn mình trở thành một gánh nặng nữa trong cuộc đời anh. Nỗi sợ hãi lớn hơn cả khao khát được thấu hiểu. Nó giống như một sợi dây vô hình đang siết chặt trái tim cô, khiến cô không thể thở được. Cô cảm thấy mình mắc kẹt, không thể tiến lên, cũng không thể lùi lại. Một tình yêu, khi trở thành gánh nặng, dù ngọt ngào đến mấy cũng có thể khiến người ta ngạt thở.
"Nếu anh ấy đọc được, anh ấy sẽ nghĩ gì?" Linh thầm hỏi chính mình, giọng nói lạc hẳn đi trong không gian tĩnh mịch. "Liệu anh ấy có bỏ mình không? Hay anh ấy sẽ càng lùi xa hơn? Mình không muốn anh ấy thêm áp lực." Cô nhớ lại câu nói vô hình của Khánh, câu nói mà anh chưa bao giờ thốt ra thành lời, nhưng lại vang vọng trong tâm trí cô như một lời giải thích phũ phàng cho tất cả: "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Cô hiểu, cô thực sự hiểu. Nhưng sự hiểu biết ấy lại càng khiến cô đau đớn hơn.
Linh đặt tay lên chuột, ngón tay chần chừ trên nút "Delete". Con trỏ nhấp nháy trên nút ấy, như một lời thách thức, một sự lựa chọn nghiệt ngã. Cô nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, thấm vào khóe môi mặn chát. Cô hít thật sâu, lồng ngực căng tức, rồi thở ra một tiếng thở dài nặng nề, mang theo tất cả những nỗi niềm, những khao khát, những nỗi sợ hãi mà cô đã cất giữ bấy lâu.
Với một cái click nhẹ, dứt khoát đến tàn nhẫn, toàn bộ bức thư biến mất.
Màn hình máy tính trở lại với nền trắng tinh khôi, trống rỗng. Chẳng còn một dòng chữ nào, chẳng còn một lời thổ lộ nào. Mọi cảm xúc, mọi khao khát, mọi nỗi đau đều bị xóa sổ chỉ trong một khoảnh khắc. Linh nhìn chằm chằm vào màn hình, ánh mắt vô hồn. Một khoảng trống lạnh lẽo bao trùm lấy cô, không chỉ trên màn hình mà còn sâu thẳm trong lòng cô. Đó là sự chấp nhận đau đớn, sự chấp nhận rằng cô phải tự tìm cho mình một lối thoát, một con đường riêng, trước khi tình yêu này hoàn toàn bào mòn cô thành tro bụi. Tình yêu vẫn còn đó, nhưng nó không còn là lý do đủ mạnh để níu giữ hai người lại với nhau nữa. Cô đã chọn cách buông tay, không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa.
Ánh bình minh ngoài cửa sổ đã lên cao, chiếu rọi khắp căn phòng. Một ngày mới bắt đầu, nhưng đối với Linh, đó chỉ là một sự tiếp nối của những nỗi đau âm ỉ, một sự tiếp nối của cuộc hành trình cô độc trong chính mối quan hệ của mình. Cô cảm thấy mình đang đứng giữa một ngã ba đường, một bên là con đường quen thuộc nhưng đầy chông gai, một bên là con đường xa lạ, nhưng có lẽ, sẽ dẫn cô đến một nơi mà cô có thể tìm thấy giá trị của bản thân, tìm thấy hạnh phúc cho riêng mình, không phụ thuộc vào bất kỳ ai. Và cô, trong khoảnh khắc đó, đã biết mình phải làm gì. Những cảm xúc bị nén chặt này, sẽ trở thành một quả bom hẹn giờ trong mối quan hệ của họ, báo hiệu cho một sự đổ vỡ cảm xúc không thể tránh khỏi.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.