Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 190: Khoảng Cách Của Những Nỗ Lực

Mùi cà phê đã nguội lạnh hoàn toàn, hương vị đắng ngắt từ từ tan biến, chỉ còn lại chút dư vị trầm lắng.

Linh đọc lại bức thư, từng dòng, từng chữ. Nước mắt không còn rơi nữa, nhưng trái tim cô thắt lại, đau nhói. Cô nhìn vào những lời mình đã viết, những lời chất chứa sự yếu đuối, sự đòi hỏi của một người con gái khao khát được yêu thương, được che chở. Cô thấy mình thật ích kỷ, thật nhỏ bé khi đặt gánh nặng cảm xúc của mình lên vai Khánh, người đàn ông đang gồng mình gánh vác biết bao áp lực.

Rồi cô nghĩ đến Khánh. Hình ảnh anh hiện lên trong tâm trí cô, khuôn mặt góc cạnh giờ đây hằn rõ vẻ mệt mỏi, đôi mắt sâu thẳm thường trực nỗi lo âu. Cô hình dung anh đang vật lộn với những dự án lớn ở công ty, với kỳ vọng của gia đình, với áp lực tài chính đè nặng. Cô thấy anh gầy đi trông thấy, mái tóc cắt ngắn gọn gàng giờ đã lốm đốm những sợi bạc. Anh đã hy sinh quá nhiều cho công việc, cho tương lai của hai người, đến mức anh quên mất cách yêu thương bản thân, và có lẽ, cả cách yêu thương cô.

Cô hình dung Khánh sẽ đọc những lời này với ánh mắt thế nào. Liệu anh có cảm thấy gánh nặng thêm, liệu anh có thấy cô quá phiền phức, quá đòi hỏi? Cô không muốn anh phải nghĩ như vậy. Cô không muốn mình trở thành một gánh nặng nữa trong cuộc đời anh. Nỗi sợ hãi lớn hơn cả khao khát được thấu hiểu. Nó giống như một sợi dây vô hình đang siết chặt trái tim cô, khiến cô không thể thở được. Cô cảm thấy mình mắc kẹt, không thể tiến lên, cũng không thể lùi lại. Một tình yêu, khi trở thành gánh nặng, dù ngọt ngào đến mấy cũng có thể khiến người ta ngạt thở.

"Nếu anh ấy đọc được, anh ấy sẽ nghĩ gì?" Linh thầm hỏi chính mình, giọng nói lạc hẳn đi trong không gian tĩnh mịch. "Liệu anh ấy có bỏ mình không? Hay anh ấy sẽ càng lùi xa hơn? Mình không muốn anh ấy thêm áp lực." Cô nhớ lại câu nói vô hình của Khánh, câu nói mà anh chưa bao giờ thốt ra thành lời, nhưng lại vang vọng trong tâm trí cô như một lời giải thích phũ phàng cho tất cả: "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Cô hiểu, cô thực sự hiểu. Nhưng sự hiểu biết ấy lại càng khiến cô đau đớn hơn.

Linh đặt tay lên chuột, ngón tay chần chừ trên nút "Delete". Con trỏ nhấp nháy trên nút ấy, như một lời thách thức, một sự lựa chọn nghiệt ngã. Cô nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, thấm vào khóe môi mặn chát. Cô hít thật sâu, lồng ngực căng tức, rồi thở ra một tiếng thở dài nặng nề, mang theo tất cả những nỗi niềm, những khao khát, những nỗi sợ hãi mà cô đã cất giữ bấy lâu.

Với một cái click nhẹ, dứt khoát đến tàn nhẫn, toàn bộ bức thư biến mất.

Màn hình máy tính trở lại với nền trắng tinh khôi, trống rỗng. Chẳng còn một dòng chữ nào, chẳng còn một lời thổ lộ nào. Mọi cảm xúc, mọi khao khát, mọi nỗi đau đều bị xóa sổ chỉ trong một khoảnh khắc. Linh nhìn chằm chằm vào màn hình, ánh mắt vô hồn. Một khoảng trống lạnh lẽo bao trùm lấy cô, không chỉ trên màn hình mà còn sâu thẳm trong lòng cô. Đó là sự chấp nhận đau đớn, sự chấp nhận rằng cô phải tự tìm cho mình một lối thoát, một con đường riêng, trước khi tình yêu này hoàn toàn bào mòn cô thành tro bụi. Tình yêu vẫn còn đó, nhưng nó không còn là lý do đủ mạnh để níu giữ hai người lại với nhau nữa. Cô đã chọn cách buông tay, không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa.

Ánh bình minh ngoài cửa sổ đã lên cao, chiếu rọi khắp căn phòng. Một ngày mới bắt đầu, nhưng đối với Linh, đó chỉ là một sự tiếp nối của những nỗi đau âm ỉ, một sự tiếp nối của cuộc hành trình cô độc trong chính mối quan hệ của mình. Cô cảm thấy mình đang đứng giữa một ngã ba đường, một bên là con đường quen thuộc nhưng đầy chông gai, một bên là con đường xa lạ, nhưng có lẽ, sẽ dẫn cô đến một nơi mà cô có thể tìm thấy giá trị của bản thân, tìm thấy hạnh phúc cho riêng mình, không phụ thuộc vào bất kỳ ai. Và cô, trong khoảnh khắc đó, đã biết mình phải làm gì. Những cảm xúc bị nén chặt này, sẽ trở thành một quả bom hẹn giờ trong mối quan hệ của họ, báo hiệu cho một sự đổ vỡ cảm xúc không thể tránh khỏi.

***

Đêm đã về khuya, những tòa nhà cao tầng của thành phố vươn mình lên nền trời đen thẫm, lấp lánh bởi vô số ánh đèn đủ màu sắc. Từ tầng hai mươi lăm của tòa nhà kính hiện đại, nơi công ty Thiết kế 'DreamWeaver' tọa lạc, ánh sáng văn phòng vẫn xuyên qua lớp kính, hắt ra một vầng sáng bạc. Bên trong, không khí vẫn đặc quánh mùi cà phê mới pha trộn lẫn mùi giấy in và chút hương nước hoa nhẹ nhàng vương vấn từ ban ngày. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch, đôi khi xen lẫn tiếng điện thoại rung khe khẽ hay tiếng máy pha cà phê hoạt động, tạo nên một bản giao hưởng đơn điệu của sự bận rộn không ngừng.

Khánh ngồi trước màn hình máy tính lớn, ánh mắt sâu thẳm, tập trung cao độ vào những con số và biểu đồ phức tạp đang nhảy múa trên màn hình. Khuôn mặt anh góc cạnh, hằn rõ vẻ mệt mỏi nhưng không giấu được sự quyết tâm. Một vài sợi tóc bạc lốm đốm xuất hiện trên mái tóc cắt ngắn gọn gàng của anh, là minh chứng cho những đêm dài thức trắng và áp lực vô hình đang đè nặng. Anh đang cố gắng hoàn thành phần phân tích cuối cùng cho dự án khu đô thị sinh thái, một hợp đồng lớn có thể mang lại vị trí cao hơn và một khoản thu nhập đáng kể. “Phải cố gắng hơn nữa,” anh nghĩ thầm, miết ngón tay lên viền kính. “Phải có tiền, có vị trí thì mới lo được cho Linh, mới dám nghĩ đến chuyện xa hơn.” Anh tin rằng đây là cách duy nhất để xây dựng một tương lai vững chắc cho cả hai, một tương lai mà Linh sẽ không phải lo lắng bất cứ điều gì.

Bên cạnh Khánh, Kiên, đồng nghiệp của anh, cũng đang lúi húi với bản vẽ kiến trúc. Kiên, với dáng người cao ráo và gương mặt hiền lành sau cặp kính cận, ngẩng đầu nhìn Khánh, ánh mắt đầy lo lắng.

“Anh Khánh, anh không về sớm à? Linh lại gọi kìa,” Kiên nói, giọng hơi ngái ngủ, chỉ vào chiếc điện thoại của Khánh đang rung bần bật trên bàn làm việc, màn hình sáng lên tên 'Linh'.

Khánh chỉ liếc nhìn, một cái tặc lưỡi khe khẽ thoát ra khỏi môi anh. Anh không nói gì, chỉ thở dài một hơi nặng nhọc rồi lại cắm cúi vào màn hình. Cuộc gọi nhỡ thứ ba trong vòng nửa tiếng. Anh biết Linh đang chờ, biết cô sẽ lo lắng. Nhưng cảm giác cấp bách của công việc, của deadline đang đến gần, lớn hơn tất cả. Anh cảm thấy như mình đang chạy đua với thời gian, với chính bản thân mình, để chứng minh giá trị của mình, để đạt được những gì gia đình kỳ vọng và để giữ lời hứa về một tương lai tươi sáng cho Linh. Anh muốn tạo ra một nền tảng vững chắc, một "ngôi nhà" thực sự, trước khi anh có thể thực sự ở đó, bên cạnh cô.

“Sắp xong rồi. Cứ để anh làm nốt cái này,” Khánh nói, giọng khàn đặc vì mệt mỏi, đôi mắt vẫn không rời khỏi màn hình. “Em cứ về trước đi, Kiên. Sáng mai còn phải họp sớm.”

Kiên ngập ngừng một lát, rồi thở dài, thu dọn đồ đạc. “Anh cũng đừng quá sức nhé. Cố lên, mọi việc rồi sẽ ổn thôi,” anh nói, vỗ nhẹ vào vai Khánh trước khi rời đi. Tiếng cửa văn phòng đóng lại khẽ khàng, để lại Khánh một mình giữa không gian rộng lớn, tĩnh mịch. Anh cảm nhận được sự cô đơn bủa vây, nhưng nhanh chóng gạt bỏ nó. Cô đơn này là cần thiết, là cái giá phải trả cho thành công, anh tự nhủ.

Khánh liên tục gõ bàn phím, những ngón tay chai sạn lướt thoăn thoắt. Anh chỉnh sửa từng chi tiết nhỏ trong báo cáo, kiểm tra đi kiểm tra lại các số liệu. Chiếc cốc cà phê nguội lạnh bên cạnh đã cạn phân nửa. Anh với tay cầm lấy, uống một ngụm rồi đặt xuống, vị đắng chát lan tỏa trong miệng, xua đi chút mệt mỏi. Anh vuốt mặt, cảm nhận sự thô ráp của râu lún phún, rồi lại cắm cúi vào công việc. Điện thoại lại rung lên. Lần này là một tin nhắn. Anh liếc qua. Là Linh. Anh biết cô sẽ viết gì, sẽ hỏi gì. Anh không muốn cô lo lắng, nhưng anh cũng không còn sức để giải thích cặn kẽ. Bàn tay anh lướt trên màn hình cảm ứng, gõ nhanh một vài chữ.

"Anh bận. Về muộn."

Chỉ vỏn vẹn ba từ, khô khan và lạnh nhạt, nhưng đó là tất cả những gì anh có thể làm lúc này. Anh tự nhủ, Linh sẽ hiểu. Cô luôn hiểu anh. Cô biết anh đang cố gắng vì ai, vì điều gì. Anh không hề nhận ra, hay đúng hơn là không thể nhận ra, rằng những tin nhắn cụt lủn, những cuộc gọi bị bỏ lỡ, những lời giải thích vội vàng ấy đang dần khoét sâu thêm một hố ngăn cách vô hình giữa hai người. Anh đang xây một cây cầu vững chắc cho tương lai, nhưng lại vô tình phá đi những viên gạch kết nối ở hiện tại. Bóng anh đổ dài trên vách kính, hòa vào màn đêm u tối của thành phố, một bóng hình cô độc gồng mình với những gánh nặng.

***

Trong căn hộ nhỏ của Linh, mọi thứ chìm trong một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Kim đồng hồ đã chỉ gần mười hai giờ đêm, nhưng ánh đèn bếp vẫn còn sáng, hắt lên chiếc bàn ăn tươm tất với hai chiếc đĩa, hai bộ đũa, và một bát cơm đã nguội lạnh. Mùi thức ăn thơm lừng từ món canh chua cá lóc và thịt kho tàu mà Linh đã kỳ công chuẩn bị từ chiều giờ đã tan biến, chỉ còn vương lại chút hương nhạt nhòa, gợi nhớ về một bữa tối ấm cúng không thành.

Linh ngồi một mình trên ghế, đôi mắt to tròn, long lanh ánh lên vẻ ưu tư, dán chặt vào chiếc điện thoại đặt trên bàn. Cô cứ nhìn chằm chằm vào màn hình, chờ đợi, hy vọng. Mỗi khi điện thoại rung lên một tiếng, dù là thông báo quảng cáo hay tin nhắn của bạn bè, trái tim cô lại đập thình thịch, rồi lại hụt hẫng khi nhận ra đó không phải là Khánh. Cảm giác cô đơn quen thuộc, giống như một người bạn cũ không mời mà đến, lại ùa về, bủa vây lấy cô. Nó ôm siết lấy cô, lạnh lẽo và nặng nề, giống như lớp không khí đêm đang dần đặc lại ngoài cửa sổ.

"Lại bận..." Linh thầm thì, giọng nói lạc đi trong khoảng không gian tĩnh mịch. Cô vừa nhận được tin nhắn cụt lủn từ Khánh. Chỉ vỏn vẹn ba từ ấy, nhưng đủ để dập tắt đi chút hy vọng mong manh còn sót lại trong cô. Một nỗi buồn dâng lên trong lòng, một cảm giác bị bỏ rơi quen thuộc. Cô đã cố gắng lắm để không nghĩ về nó, cố gắng để hiểu cho anh, nhưng những cảm xúc ấy cứ như một dòng nước ngầm, âm ỉ chảy và ăn mòn dần sự kiên nhẫn trong cô.

Cô đặt điện thoại xuống, khẽ thở dài. Hơi thở ra mang theo một chút nặng nề, một chút u uất. "Anh bận đến mức không thể gọi một cuộc điện thoại sao? Anh có biết em đã chờ đợi bao lâu không?" Cô tự hỏi chính mình, dù biết rõ rằng Khánh sẽ không bao giờ nghe thấy. Cô nhìn vào bát cơm đã nguội, những hạt cơm trắng ngần giờ đã khô lại, mất đi vẻ mềm dẻo ban đầu. Bao nhiêu công sức, bao nhiêu tình cảm cô gửi gắm vào bữa ăn này, giờ đây chỉ còn lại sự lạnh lẽo và vô vị.

Cô cố gắng trấn an bản thân, lặp đi lặp lại những lời giải thích mà cô đã tự xây dựng cho mình qua bao nhiêu đêm dài: "Có lẽ anh ấy đang cố gắng vì tương lai của hai đứa. Anh ấy đang làm việc vất vả vì em. Anh ấy muốn em có một cuộc sống tốt hơn." Nhưng những lời tự trấn an ấy, càng ngày càng trở nên yếu ớt, không đủ sức để lấp đầy khoảng trống mênh mông trong trái tim cô. "Nhưng sao em thấy tương lai đó càng ngày càng xa vời, còn hiện tại thì trống rỗng thế này?" Câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí cô, như một tiếng vọng từ vực sâu của nỗi cô đơn.

Linh chậm rãi đứng dậy, cất bát cơm và những món ăn đã nguội vào tủ lạnh. Mỗi động tác đều thật nhẹ nhàng, như thể cô sợ làm vỡ tan bầu không khí vốn đã quá mong manh trong căn phòng. Cô tắt đèn bếp, chỉ còn ánh sáng mờ từ phòng khách hắt ra, tạo thành những bóng đổ dài trên sàn nhà. Căn phòng bỗng chốc trở nên rộng lớn hơn, và cô cảm thấy mình càng nhỏ bé hơn trong đó.

Cô đi ra ban công, kéo nhẹ tấm rèm voan màu trắng. Gió đêm se lạnh luồn qua khe cửa, mơn man làn da cô, mang theo chút hương hoa sữa thoảng nhẹ từ con phố bên dưới. Cô ngắm nhìn thành phố chìm trong đêm, những ánh đèn lấp lánh như hàng triệu vì sao rơi xuống trần gian. Mỗi ánh đèn là một cuộc đời, một câu chuyện. Liệu có ai trong số những người đang sống dưới những ánh đèn ấy cũng đang cảm thấy cô đơn như cô lúc này không?

Linh ôm lấy mình, vòng tay siết chặt như thể đang cố gắng giữ lại chút hơi ấm cuối cùng. Cô cảm thấy lạnh, không chỉ là cái lạnh của đêm mà còn là cái lạnh từ sâu thẳm trong tâm hồn. Cô khao khát một cái ôm, một lời hỏi han, một sự hiện diện đơn giản, không cần hoa mỹ, không cần xa hoa. Chỉ cần Khánh ở đây, bên cạnh cô, thực sự ở bên cạnh cô. Nhưng anh thì đang ở một nơi khác, miệt mài với những con số và bản vẽ, với những kỳ vọng và áp lực. Khoảng cách vật lý giờ đây đã trở thành khoảng cách của những tâm hồn, ngày càng rộng lớn và khó lòng san lấp. Cô cảm thấy mình như đang trôi dạt trên một con thuyền không bến bờ, giữa đại dương mênh mông của sự chờ đợi và cô độc.

***

Rạng sáng đã về, những vệt sáng đầu tiên của bình minh còn chưa kịp nhuộm hồng chân trời. Thành phố vẫn chìm trong màn sương mờ và sự tĩnh lặng hiếm hoi. Tiếng khóa cửa lách cách vang lên trong căn hộ, cắt ngang sự yên bình. Khánh bước vào, dáng người cao ráo nay trông gầy gò và mỏi mệt. Đôi mắt sâu của anh ánh lên vẻ kiệt sức, khuôn mặt góc cạnh hằn rõ những nếp nhăn của sự lo toan. Mùi cà phê đã nguội và mùi giấy tờ công ty vẫn còn vương vấn trên áo anh.

Anh thấy Linh vẫn còn thức, ngồi trên sofa đọc sách. Cô đang đọc một cuốn tiểu thuyết cũ, ánh đèn vàng dịu từ chiếc đèn bàn hắt lên khuôn mặt trái xoan của cô, làm nổi bật đôi mắt to tròn ánh lên vẻ ưu tư. Anh biết cô đã chờ đợi, nhưng anh quá mệt để có thể nói bất cứ điều gì hơn một lời chào hỏi đơn giản.

“Anh về rồi à?” Linh khẽ nói, giọng nhỏ xíu, như sợ làm vỡ tan sự yên tĩnh. Cô gập cuốn sách lại, đặt sang một bên, ánh mắt nhìn anh đầy hy vọng mong manh. “Anh ăn gì không em hâm lại?”

Khánh chỉ gật đầu nhẹ, không nhìn thẳng vào cô. Anh cảm thấy một sự lạnh lẽo thoáng qua trong không khí, một cảm giác nặng nề đè lên đôi vai anh. Anh nhận ra sự mệt mỏi trong đôi mắt cô, một sự mệt mỏi không chỉ vì thức khuya mà còn vì một điều gì đó sâu xa hơn. Nhưng anh quá đuối sức để phân tích, để hỏi han, để kết nối. Đầu óc anh chỉ tràn ngập những con số, những bản vẽ, những deadline. Anh chỉ muốn được nghỉ ngơi, hoặc ít nhất là hoàn thành nốt công việc đang dang dở. Anh tự nhủ, “mọi thứ sẽ ổn khi có tiền”, rồi anh sẽ có thời gian bù đắp cho cô. Anh đã tự thuyết phục bản thân như vậy quá nhiều lần, đến mức nó trở thành một câu thần chú vô nghĩa.

“Anh mệt quá. Em cứ ngủ trước đi. Anh làm nốt chút việc,” Khánh nói, giọng anh khàn đặc, đầy vẻ kiệt sức. Anh không đợi Linh trả lời, bước thẳng vào phòng tắm. Tiếng nước chảy rào rào vang lên, như một cách để anh gột rửa đi sự mệt mỏi thể chất và tinh thần.

Linh nhìn theo bóng anh, đôi vai cô khẽ trùng xuống. Lời hỏi han của cô bị bỏ lửng, cũng như bao lời nói và khao khát khác của cô trong thời gian gần đây. Cô hiểu anh mệt mỏi, cô thực sự hiểu. Nhưng sự hiểu biết ấy lại đi kèm với một nỗi đau âm ỉ, một cảm giác bị bỏ rơi sâu sắc. Cô không cần cuộc sống xa hoa, cô không cần anh phải hoàn hảo. Cô chỉ cần anh ở đây, thực sự ở đây, bên cạnh cô, lắng nghe cô, chia sẻ cùng cô. Nhưng anh thì luôn xa vời, ngay cả khi anh đang ở ngay trong tầm mắt.

Sau khi tắm xong, Khánh bước ra, mùi sữa tắm thoảng nhẹ. Thay vì đi ngủ, anh lại mang chiếc laptop từ túi xách ra, đặt lên bàn làm việc trong góc phòng khách. Ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên khuôn mặt anh, làm nổi bật vẻ nghiêm nghị và sự tập trung cao độ. Tiếng gõ phím lại vang lên đều đều, lạch cạch, lạch cạch, phá vỡ sự tĩnh mịch của căn phòng, và cũng phá vỡ nốt chút hy vọng mong manh về một khoảnh khắc kết nối giữa hai người.

Linh nhìn anh một lúc lâu, ánh mắt cô chất chứa bao ưu tư, bao nỗi niềm không thể nói. Cô khao khát một lời hỏi han, một cái ôm, một cử chỉ nhỏ thể hiện rằng anh nhận ra sự hiện diện của cô, rằng anh vẫn quan tâm đến cô. Nhưng anh hoàn toàn đắm chìm vào công việc, vào thế giới riêng của mình. Anh không hề hay biết rằng mỗi tiếng gõ phím của anh đều như một nhát dao khứa vào trái tim cô, kéo cô ra xa anh hơn một chút. Anh tự nhủ: "Linh sẽ hiểu mà. Anh đang cố gắng vì cả hai. Chỉ cần anh thành công, mọi thứ sẽ tốt đẹp thôi." Anh tin rằng những nỗ lực thầm lặng của mình, những đêm thức trắng này, là cách anh thể hiện tình yêu, là lời hứa cho một tương lai hạnh phúc. Nhưng anh đã quên mất rằng, tình yêu, đôi khi, chỉ cần sự hiện diện.

Linh lặng lẽ đứng dậy, bước vào phòng ngủ. Cô không nói thêm lời nào. Không một tiếng thở dài, không một giọt nước mắt rơi ra lúc đó. Cô nằm xuống giường, quay lưng về phía ánh sáng hắt ra từ phòng khách, nơi Khánh vẫn đang miệt mài với công việc. Cô cuộn tròn người lại, cố gắng tìm kiếm sự ấm áp trong tấm chăn. Nhưng sự lạnh lẽo vẫn len lỏi vào từng thớ thịt, từng mạch máu. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má cô, thấm vào gối trong im lặng. Cô không muốn Khánh nghe thấy, không muốn anh cảm thấy thêm áp lực. Cô đã xóa đi bức thư, và giờ đây, cô cũng xóa đi tiếng khóc của mình.

Ngoài kia, tiếng gõ phím vẫn vang lên đều đều, vô tình và vô tri. Khánh, không hề hay biết, vẫn miệt mài với công việc, tin rằng đó là cách duy nhất để anh xây dựng tương lai cho họ. Anh đang xây dựng một tòa thành vững chắc, nhưng lại vô tình bỏ quên người con gái đang đứng đợi anh bên ngoài bức tường thành ấy, một mình, và ngày càng lạnh lẽo hơn. Khoảng cách giữa họ, không phải là khoảng cách về địa lý, mà là khoảng cách của những nỗ lực không đồng điệu, của những khao khát không thể chạm tới. Tình yêu vẫn còn đó, nhưng nó không còn là lý do đủ mạnh để níu giữ hai người lại với nhau nữa, khi mà mỗi người đang chạy theo một định nghĩa hạnh phúc quá khác biệt.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free