Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 191: Buổi Hẹn Hò Hụt: Đỉnh Điểm Của Sự Thất Vọng

Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của một ngày dài, nhưng trong căn hộ nhỏ, Linh vẫn miệt mài với những chuẩn bị cho một buổi tối mà cô mong mỏi sẽ là khởi đầu cho một điều gì đó khác biệt. Sau đêm dài im lặng với những giọt nước mắt thấm đẫm gối, một tia hy vọng mong manh đã nhen nhóm trong lòng cô. Cô tự nhủ, không thể cứ mãi chìm đắm trong nỗi buồn và sự hụt hẫng. Tình yêu cần được vun đắp, cần được thổi bùng ngọn lửa, và cô, bằng tất cả trái tim mình, sẽ là người thắp lên ngọn lửa ấy một lần nữa.

Linh đứng trước tủ quần áo, ngón tay lướt nhẹ qua những bộ đồ. Cuối cùng, cô rút ra một chiếc váy lụa màu xanh ngọc bích, thiết kế đơn giản nhưng tinh tế, ôm vừa vặn đường cong thanh mảnh của cô. Chiếc váy này đã từng là "vũ khí bí mật" của cô trong những buổi hẹn hò đầu tiên với Khánh, khi cả hai còn say đắm trong những rung động đầu đời. Mỗi lần mặc nó, cô lại cảm thấy tự tin hơn, như thể chiếc váy có thể mang lại phép màu, đưa cô trở lại phiên bản rạng rỡ nhất của chính mình. Cô vuốt nhẹ chất liệu mềm mại, tưởng tượng ánh mắt Khánh sẽ dừng lại trên cô, như những ngày xưa cũ. Một nụ cười nhẹ, pha lẫn chút lo âu, hé nở trên môi Linh. "Tối nay mọi chuyện sẽ khác," cô thì thầm với chính mình, giọng nói nhỏ xíu, như một lời cầu nguyện.

Tiếp theo là nghi thức trang điểm. Linh ngồi xuống trước bàn, gương mặt trái xoan thanh tú phản chiếu trong tấm gương. Đôi mắt to tròn, long lanh thường ngày giờ đây ẩn chứa một vẻ ưu tư khó tả. Cô cẩn thận thoa một lớp kem nền mỏng, che đi quầng thâm do những đêm trằn trọc. Từng đường kẻ eyeliner mảnh, từng lớp mascara nhẹ nhàng, không quá cầu kỳ nhưng đủ để làm đôi mắt cô thêm phần cuốn hút. Cô chọn màu son môi hồng đào nhẹ nhàng, không quá nổi bật nhưng đủ để gương mặt bừng sáng. Mỗi cử chỉ đều được thực hiện với sự tỉ mỉ, như thể cô đang thực hiện một nghi lễ quan trọng. Cô không trang điểm để che giấu mình, mà để tôn vinh vẻ đẹp tự nhiên, để cảm thấy mình vẫn là người phụ nữ mà Khánh từng yêu say đắm. Cô nhìn mình trong gương, cố gắng tìm lại ánh lửa trong đôi mắt, sự rạng rỡ đã dần phai nhạt theo những tháng ngày chờ đợi và thất vọng. "Linh, cố lên," cô tự nhủ, "Tối nay anh ấy sẽ thấy em. Anh ấy sẽ lại là Khánh ngày xưa."

Sau khi trang điểm xong, Linh vào bếp. Cô đã dành cả buổi chiều để chuẩn bị một món khai vị nhỏ: salad tôm bưởi, món mà Khánh đặc biệt yêu thích. Từng con tôm tươi được làm sạch, bóc vỏ, ướp gia vị vừa phải. Bưởi được tách múi cẩn thận, không dính hạt. Nước sốt trộn được pha chế theo công thức riêng của Linh, chua cay mặn ngọt hài hòa. Cô đựng món salad trong một chiếc hộp thủy tinh nhỏ xinh, trang trí thêm vài lá bạc hà tươi. Đây không chỉ là một món ăn, mà là cả tấm lòng, là sự quan tâm mà cô muốn gửi gắm đến Khánh. Cô muốn anh biết, dù anh có bận rộn đến mấy, cô vẫn luôn dành những điều tốt đẹp nhất cho anh, vẫn luôn chờ đợi anh trở về. Mùi thơm dịu nhẹ của tôm và bưởi lan tỏa trong bếp, nhưng không khí vẫn mang một vẻ tĩnh lặng đến nao lòng. Chiếc cốc sứ đôi hình mèo, món quà Khánh tặng cô vào kỷ niệm một năm yêu nhau, vẫn đứng cô đơn trên kệ bếp, như một lời nhắc nhở về những ngày tháng hạnh phúc đã qua, và cả những mong ước chưa thành.

Cô kiểm tra lại tin nhắn, không có gì từ Khánh. Cô tự trấn an mình rằng anh bận, có lẽ anh đang tập trung vào công việc và muốn tạo bất ngờ cho cô. Cô đặt điện thoại xuống, đeo chiếc đồng hồ nhỏ xinh lên cổ tay mảnh khảnh. Kim đồng hồ chỉ sáu giờ ba mươi phút. Linh hít một hơi thật sâu, trái tim đập rộn ràng không chỉ vì hồi hộp mà còn vì một nỗi lo mơ hồ. Cô mong chờ khoảnh khắc gặp lại Khánh, mong chờ được nhìn thấy ánh mắt anh, được nghe giọng nói anh. Nhưng sâu thẳm trong lòng, một phần cô cũng sợ hãi. Sợ hãi sự thờ ơ quen thuộc, sợ hãi một cái gật đầu mệt mỏi, sợ hãi rằng mọi nỗ lực của cô sẽ tan biến như bọt biển. Cô nhớ lại những lời nói lấp lửng của anh, những tin nhắn chậm dần, những bữa ăn im lặng. Nhưng cô vẫn gạt bỏ tất cả, cố gắng tin vào một phép màu. Cô tin rằng tình yêu của họ vẫn còn đó, chỉ là nó đang bị che lấp bởi những bộn bề cuộc sống. Tối nay, cô sẽ vén màn những bộn bề ấy. Cô cầm chiếc túi xách, trong đó có hộp salad nhỏ, và khóa cửa căn hộ, bước ra ngoài với một tâm trạng nặng trĩu hy vọng và lo lắng.

***

Nhà hàng Pháp 'Le Jardin Secret' hiện lên giữa lòng thành phố nhộn nhịp như một ốc đảo của sự lãng mạn. Kiến trúc Pháp cổ điển với mái ngói đỏ trầm mặc, những ô cửa sổ vòm duyên dáng và nội thất gỗ tối màu, tạo nên một không gian ấm cúng nhưng không kém phần sang trọng. Đèn chùm pha lê lấp lánh treo cao trên trần, rải ánh sáng vàng dịu xuống những chiếc bàn được phủ khăn trắng tinh tươm, mỗi bàn đều điểm xuyết một bình hoa hồng tươi thắm. Nhạc piano du dương chảy trôi trong không khí, hòa cùng tiếng dao dĩa chạm vào đĩa sứ và những lời trò chuyện nhỏ nhẹ, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của buổi tối lãng mạn. Mùi bơ thơm lừng từ những món ăn Pháp, mùi rượu vang nồng nàn, xen lẫn mùi hoa hồng dịu ngọt và thoang thoảng hương cà phê espresso từ quầy bar, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một không khí say đắm lòng người.

Linh đến sớm mười lăm phút, đúng như tính cách tỉ mỉ của cô. Cô chọn một bàn cạnh cửa sổ, nhìn ra khu vườn nhỏ được chăm chút tỉ mỉ, nơi những ngọn đèn lồng lung linh thắp sáng những lối đi lát đá và những khóm hoa đang e ấp trong bóng tối. Ngồi xuống chiếc ghế bọc nệm êm ái, Linh đặt túi xách xuống, khẽ thở dài. Trái tim cô vẫn đập rộn ràng, nhưng giờ đây, sự hồi hộp đã nhường chỗ cho một cảm giác sốt ruột ngày càng tăng. Cô liếc nhìn đồng hồ trên tay, rồi lại đưa mắt về phía cửa ra vào, nơi mỗi vị khách bước vào đều khiến cô nín thở một nhịp. Cô gọi một ly sparkling water, vị thanh mát của nước đá không đủ làm dịu đi sự căng thẳng trong lòng.

Cô kiểm tra điện thoại liên tục, màn hình sáng lên rồi lại tối đi, không một tin nhắn, không một cuộc gọi. Cô hình dung ra Khánh đang trên đường đến, có thể anh đang bị kẹt xe, hoặc có thể anh muốn tạo một bất ngờ nào đó. Cô cố gắng giữ lại những suy nghĩ tích cực, nhưng mỗi phút trôi qua, hy vọng trong lòng cô lại mỏng manh thêm một chút. Cô quan sát những cặp đôi khác trong nhà hàng, họ đang trò chuyện rôm rả, ánh mắt trao nhau những cử chỉ yêu thương. Một nỗi ghen tỵ nhẹ dâng lên trong lòng Linh, kèm theo là một câu hỏi âm ỉ: "Tại sao chúng ta không thể như vậy nữa?"

Bảy giờ mười lăm phút. Rồi bảy giờ ba mươi phút. Linh bắt đầu cảm thấy lạnh, dù nhiệt độ trong phòng vừa phải. Một cảm giác nặng nề đè nén lồng ngực cô. Cô đưa tay lên vuốt nhẹ mái tóc dài mềm mại, cố gắng kìm nén sự lo lắng đang trỗi dậy. Liệu có phải anh quên rồi không? Hay anh cố tình? Không, Khánh không phải người như vậy. Anh có thể vô tâm, có thể bận rộn, nhưng anh sẽ không bao giờ cố tình làm cô tổn thương. Cô tự nhủ.

Vừa lúc đó, điện thoại của cô rung lên. Một cuộc gọi đến. Linh giật mình, vội vàng bắt máy, trái tim cô như muốn nhảy khỏi lồng ngực. "Anh..." cô thốt lên, giọng nói xen lẫn sự nhẹ nhõm và một chút trách móc.

Đầu dây bên kia là giọng Khánh, khàn đặc và đầy vẻ mệt mỏi, không hề có chút ấm áp nào mà Linh đang mong chờ. "Linh à," anh nói, "Anh xin lỗi. Có việc đột xuất ở công ty. Một dự án mới vừa phát sinh, cần họp gấp và giải quyết ngay trong đêm. Anh không thể về được."

Cả thế giới của Linh như sụp đổ trong khoảnh khắc. Cô cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Ánh sáng vàng dịu của nhà hàng bỗng trở nên chói mắt, tiếng nhạc piano như bị bóp nghẹt. "Việc... đột xuất?" cô lặp lại, giọng nói yếu ớt, như không thể tin vào tai mình. Cô đã dành cả buổi chiều để chuẩn bị, đã đặt bao nhiêu hy vọng vào buổi tối này, và giờ đây, tất cả đều tan biến chỉ bằng một câu nói ngắn gọn, dứt khoát.

"Ừ. Rất quan trọng. Anh Hùng vừa gọi, không thể trì hoãn được," Khánh tiếp tục, giọng anh có vẻ gấp gáp, như muốn kết thúc cuộc gọi càng sớm càng tốt. "Em cứ ăn đi nhé. Đừng chờ anh. Anh cũng không biết bao giờ mới xong."

Linh im lặng. Cô muốn hét lên, muốn hỏi anh: "Anh có nhớ là hôm nay ngày gì không? Anh có biết em đã chuẩn bị những gì không? Anh có biết em đã mong chờ buổi tối này đến mức nào không?" Nhưng cổ họng cô như bị chặn lại, không một lời nào có thể thoát ra. Mọi câu hỏi, mọi khao khát đều nghẹn ứ lại thành một cục tức tưởi. Cô chỉ nghe thấy tiếng thở dài của Khánh ở đầu dây bên kia, rồi anh lại nói: "Anh xin lỗi. Anh cúp máy đây. Anh phải vào họp rồi."

"Vâng..." Linh chỉ kịp thốt ra một tiếng nhỏ xíu, lạc lõng trước khi tiếng "tút... tút..." lạnh lẽo vang lên.

Điện thoại trượt khỏi tay cô, rơi nhẹ xuống mặt bàn. Linh ngồi bất động, đôi mắt vô hồn nhìn ra khu vườn nhỏ, nơi những ngọn đèn lấp lánh như đang chế giễu nỗi đau của cô. Mùi hoa hồng dịu ngọt giờ đây trở nên nồng nặc, gây khó chịu. Những món ăn trên bàn của những cặp đôi khác, dù thơm ngon đến mấy, cũng bỗng trở nên vô vị. Nước mắt bắt đầu lưng tròng, nhưng cô cố gắng kìm nén. Cô không muốn khóc ở đây, không muốn mọi người nhìn thấy sự yếu đuối của mình. Cô cảm thấy vô cùng hụt hẫng, như thể bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt trái tim. Buổi hẹn hò lãng mạn cô dày công chuẩn bị, cuối cùng lại biến thành một buổi tối cô đơn, đầy cay đắng. "Lại là công việc..." cô nghĩ thầm. "Anh ấy luôn có công việc để biện minh. Anh ấy có bao giờ đặt em lên trước công việc không?" Câu hỏi ấy xoáy sâu vào tâm can cô, khiến cô cảm thấy mình thật vô giá trị. Yêu không còn là lý do đủ mạnh để anh ưu tiên cô nữa, cô chua chát nhận ra.

Cô hít thở sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. Nước mắt vẫn nóng hổi, chực trào ra. Cô ngồi thêm vài phút, như một pho tượng, rồi lặng lẽ đứng dậy. Chiếc hộp salad nhỏ trong túi xách nặng trĩu, như một lời nhắc nhở về sự vô nghĩa của mọi nỗ lực. Cô không ăn gì, cũng không nói thêm lời nào với nhân viên phục vụ. Cô chỉ khẽ gật đầu, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, rồi bước ra khỏi nhà hàng, để lại phía sau không khí lãng mạn và những hy vọng đã vỡ tan. Bên ngoài, gió đêm bắt đầu thổi mạnh, cuốn theo những chiếc lá khô, và bầu trời bắt đầu lất phất những hạt mưa phùn lạnh lẽo.

***

Đêm đã khuya. Mưa phùn vẫn rơi lất phất ngoài cửa sổ, những hạt nước li ti bám vào kính, tạo thành những vệt dài mờ ảo. Không khí lạnh lẽo len lỏi vào căn hộ, mang theo một nỗi cô đơn thấm thía. Linh trở về nhà, căn hộ tối om và im ắng, như một chiếc hộp rỗng. Bộ váy lụa màu xanh ngọc bích, thứ mà ban chiều cô đã chọn lựa với bao nhiêu hy vọng, giờ đây như một lời chế giễu cay độc. Nó vẫn vương vấn mùi nước hoa cô đã xịt, nhưng không còn chút hơi ấm nào của sự mong chờ, chỉ còn lại sự lạnh lẽo của nỗi thất vọng.

Cô lặng lẽ đi vào phòng ngủ, tháo chiếc váy ra, cảm thấy như đang lột bỏ một lớp vỏ bọc, một giấc mơ đẹp đẽ đã không thành hiện thực. Cô thay vào đó bộ đồ ngủ đơn giản, rồi bước vào phòng tắm, rửa sạch lớp trang điểm. Trong gương, khuôn mặt cô trắng bệch, đôi mắt đỏ hoe, ánh lên một nỗi buồn sâu thẳm. Cô không còn nhận ra vẻ rạng rỡ của Linh ban chiều nữa, chỉ còn lại một cô gái mệt mỏi, thất thần, đang đứng trước vực thẳm của sự trống rỗng.

Linh bước ra bếp, nơi món khai vị salad tôm bưởi vẫn còn nằm nguyên trong chiếc hộp thủy tinh trên bàn. Mùi thơm của nó đã phai nhạt, nhường chỗ cho một cảm giác nặng nề, chua chát. Cô gục mặt xuống bàn, vai cô khẽ rung lên. Nước mắt bắt đầu tuôn rơi, không còn kìm nén được nữa. Từng giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, thấm vào mặt bàn gỗ lạnh lẽo. Cô khóc không thành tiếng, chỉ có những tiếng nấc nghẹn ngào rung lên trong lồng ngực. Cảm giác bị bỏ rơi, bị coi nhẹ, bị lãng quên đã dâng lên đến đỉnh điểm.

Cô không biết mình đã ngồi đó bao lâu. Chỉ biết rằng khi ngẩng đầu lên, đôi mắt cô đã sưng húp. Linh đưa tay với lấy chiếc điện thoại, bấm vào số của Trâm. Tiếng chuông kéo dài, từng hồi như gõ vào trái tim cô. Cuối cùng, Trâm cũng nhấc máy, giọng nói ngái ngủ.

"Alo... Linh hả? Sao giờ này cậu còn gọi?" Giọng Trâm đầy vẻ ngạc nhiên.

Linh cố gắng hít một hơi thật sâu để giữ cho giọng mình không bị vỡ. "Trâm... Mình... mình không biết nữa..." Cô nghẹn ngào, những từ ngữ cuối cùng tan biến trong tiếng nức nở.

"Ôi trời, có chuyện gì vậy Linh? Sao lại khóc? Có phải anh Khánh lại làm gì cậu không?" Trâm, bạn thân của cô, lập tức trở nên tỉnh táo, giọng nói đầy vẻ lo lắng và sốt sắng. Trâm, với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt biết cười, luôn là người lắng nghe và an ủi Linh mỗi khi cô yếu lòng.

"Anh ấy... anh ấy hủy hẹn rồi Trâm," Linh nói, giọng cô đứt quãng. "Lại vì công việc... Anh ấy nói có việc đột xuất, phải ở lại công ty."

"Hả? Hủy hẹn? Cái đồ đáng ghét! Cậu đã chuẩn bị cả buổi chiều mà!" Trâm thốt lên đầy phẫn nộ. "Nhưng... có khi anh ấy bận thật mà. Công việc của đàn ông mà, có những lúc không tránh khỏi đâu Linh."

"Bận... bận đến mức không thể dành một buổi tối cho mình sao?" Linh hỏi lại, giọng nói đầy chua xót. "Có phải em đang đòi hỏi quá nhiều không, Trâm? Hay anh ấy... không còn yêu em nữa?" Câu hỏi cuối cùng thốt ra, mang theo tất cả nỗi sợ hãi bấy lâu nay của cô.

Trâm im lặng một lát, rồi cô thở dài. "Không phải lỗi của cậu, Linh ạ. Cậu không hề đòi hỏi nhiều. Cậu chỉ muốn được yêu thương và quan tâm thôi mà. Anh Khánh đang quá bận thôi... Cậu biết mà, anh ấy đang cố gắng vì tương lai của hai đứa. Anh ấy áp lực nhiều lắm."

"Vì tương lai..." Linh lặp lại, như thể đó là một lời nguyền rủa. "Nhưng nếu cái tương lai đó không có anh ấy thực sự ở bên cạnh, thì để làm gì chứ? Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây... Em chỉ cần anh lựa chọn em." Cô tựa đầu vào mặt bàn lạnh lẽo, cảm thấy lời an ủi của Trâm không thể chạm tới nỗi đau sâu thẳm trong lòng cô. Trâm chỉ thấy bề nổi của tảng băng chìm, không thể hiểu được cảm giác bị bỏ rơi, bị lãng quên đang bào mòn Linh từ bên trong.

"Thôi nào, đừng nghĩ linh tinh nữa. Ngủ đi. Mai sẽ ổn thôi," Trâm cố gắng động viên. "Anh ấy sẽ bù đắp cho cậu mà. Cố gắng lên nhé."

Linh không trả lời, chỉ khẽ hừm một tiếng yếu ớt. Cô cảm ơn Trâm rồi cúp máy. Điện thoại lại nằm im lìm trên bàn. Lời an ủi của Trâm nghe thật sáo rỗng. "Sẽ ổn thôi"? Không, cô không nghĩ vậy. Mỗi lần như thế này, mọi thứ chỉ tồi tệ hơn. Cô cảm thấy mệt mỏi, không chỉ vì thức khuya mà vì một sự kiệt quệ cảm xúc. Nỗi đau bị từ chối và cảm giác không được ưu tiên đã gặm nhấm cô. Linh cảm thấy mình đang lạc lối trong chính mối quan hệ của mình, không còn tìm thấy giá trị bản thân, không còn biết mình là ai ngoài sự chờ đợi và hy vọng vào một người đàn ông luôn bận rộn. Cô cuộn tròn người lại trên ghế sofa, nhìn ra cửa sổ nơi màn đêm và mưa phùn vẫn bao trùm lấy thành phố. Lạnh lẽo. Cô đơn. Vô vọng.

***

Cùng lúc đó, trong một tòa nhà kính hiện đại lấp lánh ánh đèn giữa trung tâm thành phố, Khánh vẫn đang ngồi tại bàn làm việc của mình, ánh sáng xanh từ màn hình máy tính hắt lên khuôn mặt mệt mỏi, hằn rõ những đường nét góc cạnh. Văn phòng thiết kế "DreamWeaver" vẫn sáng đèn, dù kim đồng hồ đã chỉ sang mười một giờ đêm. Tiếng gõ bàn phím lách tách của anh và vài đồng nghiệp còn lại xen lẫn tiếng điều hòa không khí và tiếng máy pha cà phê tự động ở góc phòng. Không khí căng thẳng, chuyên nghiệp, nhưng cũng đầy áp lực.

Khánh vừa kết thúc một cuộc họp online căng thẳng với Anh Hùng, giám đốc dự án. Một dự án mới, đột xuất, với yêu cầu gấp rút và độ phức tạp cao, đã đổ ập xuống đầu anh và nhóm. "Dự án này là cơ hội lớn để chúng ta vươn lên, Khánh ạ," Anh Hùng đã nói, "anh tin tưởng cậu sẽ dẫn dắt tốt." Lời nói đó vừa là động lực, vừa là gánh nặng không tưởng.

Anh đưa tay xoa thái dương, cảm nhận rõ từng thớ thịt đang căng cứng. Cảm giác tội lỗi khi hủy buổi hẹn với Linh vẫn âm ỉ trong lòng, nhưng lý trí anh mách bảo anh không có lựa chọn nào khác. "Anh xin lỗi, Linh," anh nghĩ thầm, ánh mắt nhìn chằm chằm vào màn hình với những con số và bản vẽ kiến trúc phức tạp. "Anh biết em sẽ giận. Nhưng anh phải làm điều này. Vì tương lai của chúng ta." Anh tự nhủ, tất cả những nỗ lực này, những đêm thức trắng này, đều là để xây dựng một nền móng vững chắc cho hai người. Một tương lai không còn lo lắng về tài chính, một ngôi nhà nhỏ xinh, một cuộc sống ổn định. Đó là cách anh thể hiện tình yêu của mình, một cách lặng lẽ và thực tế, chứ không phải bằng những lời nói hoa mỹ hay những buổi hẹn hò lãng mạn mà anh cho là xa xỉ lúc này.

Khánh nhớ lại ánh mắt mệt mỏi của Linh đêm qua, nhớ lại sự im lặng bất thường của cô. Một thoáng lo lắng chợt lướt qua tâm trí anh. Liệu cô có hiểu không? Liệu cô có thất vọng lắm không? Anh hình dung ra khuôn mặt buồn bã của cô khi anh gọi điện hủy hẹn. Chắc cô đã rất buồn. Nhưng rồi anh lại gạt đi những suy nghĩ đó, tập trung vào công việc đang dang dở. "Mọi thứ sẽ ổn khi có tiền," anh lại tự nhủ, câu thần chú quen thuộc đã trở thành kim chỉ nam cho mọi hành động của anh trong thời gian gần đây. Anh tin rằng khi có được sự thành công, anh sẽ có đủ thời gian và sức lực để bù đắp cho cô, để lại yêu cô "cho đúng". Nhưng anh quên mất rằng, tình yêu, đôi khi, chỉ cần sự hiện diện, chứ không phải những lời hứa hẹn về một tương lai xa vời.

Anh nhìn ra cửa sổ văn phòng, nơi thành phố vẫn lung linh ánh đèn dưới màn mưa phùn. Những tòa nhà cao tầng sừng sững vươn lên trời đêm, biểu tượng của sự phát triển không ngừng, của những cơ hội và thách thức. Anh cảm thấy mình cũng đang là một phần trong guồng quay hối hả đó, bị cuốn theo bởi những kỳ vọng của gia đình, của xã hội, và của chính bản thân anh. Anh muốn chứng tỏ mình, muốn xây dựng một sự nghiệp vững chắc, để không ai có thể xem thường anh, để Linh có thể tự hào về anh.

Trên bàn làm việc của Khánh, giữa đống tài liệu ngổn ngang và những bản vẽ chi chít, có một chiếc cốc sứ hình mèo, một nửa của cặp cốc đôi mà Linh đã tặng anh. Nó nằm im lìm, chứa đầy cà phê đã nguội lạnh. Anh đã quên mất nó ở đó từ sáng. Chiếc cốc đứng một mình, như một biểu tượng cho sự cô đơn của anh trong công việc, và sự cô đơn của Linh trong căn hộ vắng lặng.

Khánh lại vùi đầu vào màn hình máy tính, tiếng gõ phím lại vang lên đều đặn, mạnh mẽ hơn. Anh biết mình không bỏ Linh. Anh vẫn yêu cô. Nhưng anh không còn đủ sức để yêu cho đúng theo cách cô mong muốn. Áp lực cuộc sống, gánh nặng công việc đã bào mòn anh, khiến anh trở nên chai sạn và vụng về trong việc thể hiện tình cảm. Anh đang xây dựng một tòa thành vững chắc, nhưng lại vô tình bỏ quên người con gái đang đứng đợi anh bên ngoài bức tường thành ấy, một mình, và ngày càng lạnh lẽo hơn.

Khoảng cách giữa Khánh và Linh, không phải là khoảng cách về địa lý, mà là khoảng cách của những nỗ lực không đồng điệu, của những khao khát không thể chạm tới. Tình yêu vẫn còn đó, nhưng nó không còn là lý do đủ mạnh để níu giữ hai người lại với nhau nữa, khi mà mỗi người đang chạy theo một định nghĩa hạnh phúc quá khác biệt. Buổi hẹn hò hụt này, không chỉ là một sự kiện đơn lẻ, mà là một vết rạn nứt sâu sắc, đẩy Linh đến bờ vực của sự thất vọng tột độ, khiến cô tự hỏi liệu mình có cần phải tìm kiếm một lối thoát cảm xúc khác, một nơi nào đó mà cô có thể tìm thấy sự lắng nghe và thấu hiểu, mà không phải chờ đợi trong vô vọng. Mưa vẫn rơi, và hai tâm hồn, một đang chìm đắm trong công việc, một đang chìm trong nước mắt, vẫn vô tình cách xa nhau vạn dặm.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free