Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 193: Cánh Cửa Im Lặng

Gió đêm vẫn còn vương vấn mùi hoa nhài từ khu vườn nhỏ, nhưng không đủ sức xua tan đi sự ngột ngạt đang luẩn quẩn trong căn phòng của Linh. Chiếc cốc sứ hình mèo trên bàn vẫn lạnh ngắt, tựa như lời nhắc nhở về một quyết tâm mong manh vừa được nhen nhóm. "Mình sẽ nói," cô đã thì thầm như thế, nhưng lời thì thầm ấy, giờ đây, lại như một gánh nặng vô hình đè lên lồng ngực. Đêm trôi qua trong trằn trọc, với những suy nghĩ không ngừng xoáy vào cái vòng luẩn quẩn giữa khao khát được thấu hiểu và nỗi sợ hãi về sự đối mặt.

Sáng hôm sau, ánh nắng dịu dàng trải dài qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng vàng trên sàn gỗ. Tiếng xe cộ vọng lên từ xa, một âm thanh đều đặn quen thuộc của thành phố vừa thức giấc. Thỉnh thoảng, tiếng chim hót líu lo đâu đó xen vào, nhưng tất cả đều bị át đi bởi sự tĩnh lặng nặng nề bao trùm căn hộ. Mùi cà phê mới pha thoang thoảng trong không khí, cố gắng xoa dịu bầu không khí căng thẳng, nhưng bất thành.

Linh ngồi vào bàn ăn, đối diện với Khánh. Vẻ mặt cô mệt mỏi, đôi mắt thâm quầng hằn rõ dấu vết của một đêm không ngủ. Cô cố gắng ăn một cách vô thức, từng muỗng cơm yến mạch như thể đang làm tròn bổn phận hơn là thưởng thức. Đôi lúc, cô ngước nhìn Khánh, ánh mắt chất chứa biết bao điều muốn nói, bao nhiêu câu hỏi và nỗi niềm khao khát được sẻ chia. Nhưng rồi, như một phản xạ, đôi mắt cô lại nhanh chóng cụp xuống, dán chặt vào chiếc cốc cà phê đang tỏa hơi nghi ngút trên tay. Cô dùng chiếc thìa nhỏ khuấy đều, từng vòng xoáy vô định trong lớp bọt sữa, tựa như đang khuấy động những dòng suy nghĩ hỗn độn trong tâm trí mình.

Khánh ngồi đối diện, anh không bỏ qua sự khác lạ của Linh. Anh thấy rõ vẻ tiều tụy nơi đôi mắt cô, sự im lặng bất thường thay vì những câu chuyện ríu rít buổi sáng. Một cảm giác nặng nĩu trỗi dậy trong lồng ngực anh, một sự bối rối khó tả. Anh muốn hỏi, muốn chạm vào tay cô, muốn làm điều gì đó để xoa dịu nỗi buồn đang bao phủ lấy cô. Nhưng rồi, những gánh nặng vô hình lại ập đến, đè nén lấy mọi ý định. Hình ảnh chồng tài liệu chất đống trên bàn làm việc, giọng nói hối thúc của sếp, áp lực doanh số cuối quý, và cả những kỳ vọng âm thầm từ gia đình… tất cả như xiềng xích trói buộc anh lại. Anh cảm thấy kiệt sức, cạn kiệt năng lượng để gánh vác thêm bất kỳ gánh nặng cảm xúc nào khác, dù đó là của người mình yêu.

Anh đặt đũa xuống, nhìn chằm chằm vào tách cà phê của mình, cảm thấy nặng nĩu trong lòng. Anh cố gắng tìm một lời mở đầu, một câu an ủi, nhưng cổ họng lại khô khốc. Từ ngữ như bị mắc kẹt lại, không thể thoát ra. Anh nhớ lại đêm qua, khi anh hủy buổi hẹn hò đột xuất. Anh biết cô thất vọng, anh biết cô buồn. Nhưng lúc đó, công việc như một vòng xoáy cuốn lấy anh, không cho anh một giây phút nào để nghĩ đến cảm xúc cá nhân. Giờ đây, nhìn thấy Linh tiều tụy, một cảm giác tội lỗi len lỏi, nhưng nó lại bị lấn át bởi sự bất lực. Anh không giỏi thể hiện cảm xúc, chưa bao giờ giỏi. Anh chỉ biết cố gắng, cố gắng thật nhiều để xây dựng một tương lai vững chắc, tin rằng đó là cách tốt nhất để Linh được hạnh phúc. Nhưng có vẻ như, cách anh thể hiện lại đang đẩy cô ngày càng xa.

"Anh... hôm nay có nhiều việc không?" Linh khẽ hỏi, giọng yếu ớt, đứt quãng, như một câu hỏi xã giao hơn là thật sự muốn biết. Cô không dám nhìn thẳng vào mắt anh, sợ rằng sự thờ ơ của anh sẽ dập tắt ngọn lửa hy vọng mong manh vừa nhen nhóm trong lòng cô đêm qua. Lời khuyên của Trâm, "Cậu phải nói ra," cứ vang vọng, nhưng sự im lặng của Khánh lại tạo nên một bức tường vô hình, khiến cô chùn bước.

Khánh ngước lên, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ mệt mỏi, xen lẫn chút bối rối. Anh ngập ngừng một lúc, rồi trả lời: "Cũng như mọi khi thôi. Em... sao thế?" Câu hỏi của anh mang tính hình thức, không có sự kết nối sâu sắc. Anh không chạm vào tay cô, không thể hiện bất kỳ hành động an ủi nào. Anh biết anh đã làm cô thất vọng, nhưng anh không biết phải sửa chữa nó như thế nào. Anh chỉ cảm thấy mình đang chìm trong một mớ bòng bong của áp lực, và anh sợ rằng nếu anh mở lòng ra, gánh nặng đó sẽ nuốt chửng cả hai. Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng – câu nói ấy, dù chưa thốt ra, đã bắt đầu hình thành một cách âm thầm trong tâm trí anh, như một lời biện hộ cho sự bất lực của chính mình.

Linh nghe câu trả lời của anh, cảm thấy lồng ngực mình se lại. Một sự thất vọng dâng lên, không phải vì anh có nhiều việc, mà vì sự trống rỗng trong câu hỏi của anh. "Sao thế?" Cô muốn hét lên rằng cô buồn, cô cô đơn, cô nhớ anh, cô muốn anh ở đây, thực sự ở đây. Nhưng rồi, mọi từ ngữ lại nghẹn ứ nơi cổ họng. Cô chỉ khẽ lắc đầu, nụ cười gượng gạo nở trên môi, cố gắng che giấu nỗi đau đang cồn cào bên trong. Cô biết, buổi sáng này, cũng như bao buổi sáng khác, sẽ trôi qua trong sự im lặng và những câu hỏi không lời. Quyết tâm nói ra của cô, vừa mới hình thành, đã nhanh chóng tan biến trước bức tường im lặng mà Khánh vô tình dựng lên.

***

Tòa nhà kính hiện đại của công ty thiết kế 'DreamWeaver' sừng sững giữa lòng thành phố, phản chiếu ánh nắng buổi trưa chói chang. Bên trong, không gian mở được trang trí bằng những tác phẩm nghệ thuật đương đại và cây xanh, tạo cảm giác năng động và tràn đầy cảm hứng. Tiếng gõ bàn phím lách cách, tiếng điện thoại reo vang, tiếng thảo luận nhóm râm ran, cùng với tiếng máy pha cà phê rì rì và nhạc nền nhẹ nhàng, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn và sáng tạo. Mùi cà phê thơm nồng, mùi giấy in mới và mùi nước hoa nhẹ nhàng của các đồng nghiệp lan tỏa trong không khí, tất cả đều là những biểu hiện của một nhịp sống chuyên nghiệp và hối hả.

Linh ngồi trước màn hình máy tính lớn, cố gắng tập trung vào bản thiết kế đang dang dở. Con trỏ chuột di chuyển chậm chạp trên màn hình, từng đường nét, từng màu sắc đều không thể chạm tới tâm trí cô. Đầu óc cô cứ trôi dạt, không ngừng nhớ về buổi sáng hôm nay, về ánh mắt mệt mỏi của Khánh, về câu hỏi xã giao và sự im lặng của anh. Lời khuyên của Trâm vẫn văng vẳng bên tai, "Nếu cậu muốn tương lai, cậu phải nói ra," nhưng hình ảnh sự im lặng của Khánh sáng nay lại hiện về, như một tấm màn chắn vô hình, khiến cô chùn bước.

Cô vuốt nhẹ trán, cảm nhận sự nhức nhối âm ỉ. Một tiếng thở dài thoát ra khỏi lồng ngực, hòa vào tiếng ồn ào của văn phòng. Cô mở điện thoại, màn hình sáng lên hiển thị dòng tin nhắn cuối cùng với Khánh từ đêm qua, một câu "Anh về rồi anh nhắn em nhé" không được hồi đáp. Ngón tay cô lướt trên màn hình, dừng lại ở khung chat của anh. Cô muốn viết, muốn hỏi anh về một ngày của anh, muốn chia sẻ những gì mình đang cảm thấy, nhưng rồi lại cất điện thoại đi. Cô sợ, sợ rằng tin nhắn của cô sẽ lại bị lướt qua, bị trả lời chậm trễ, hoặc tệ hơn, bị anh xem như một gánh nặng khác.

"Chị Linh, trông chị có vẻ mệt mỏi? Tối qua không ngủ được à?" Giọng nói lanh lảnh của Hồng, cô đồng nghiệp trẻ ở bàn bên cạnh, vang lên. Hồng là một cô gái năng động, luôn tràn đầy năng lượng, và cũng rất tinh ý.

Linh giật mình, ngước lên. Cô nở một nụ cười gượng gạo, cố gắng che giấu sự mệt mỏi đang hiện rõ trên khuôn mặt. "Không sao đâu em, chị hơi đau đầu chút thôi." Cô nói dối một cách tự động, không muốn chia sẻ nỗi lòng mình với bất cứ ai. Cô biết Hồng chỉ có ý tốt, nhưng cô không muốn biến mình thành một người bi lụy, không muốn những cảm xúc cá nhân ảnh hưởng đến công việc.

Hồng nhìn Linh với ánh mắt lo lắng, nhưng không hỏi thêm. Cô biết Linh là một người kín đáo, và khi cô ấy đã nói "không sao", thì có nghĩa là không muốn chia sẻ. Cô chỉ khẽ gật đầu, rồi quay lại với công việc của mình.

Linh lại quay về với màn hình máy tính, nhưng tâm trí vẫn không thể yên. Cô nhớ lại những lời Trâm nói về việc Khánh không phải không yêu mà là không giỏi bộc lộ. Cô tự hỏi, liệu cô có đang quá đòi hỏi không? Liệu anh ấy có thực sự đang chịu quá nhiều áp lực đến nỗi không thể quan tâm đến cảm xúc của cô? Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, những tòa nhà cao tầng sừng sững dưới bầu trời xanh ngắt. Thành phố này, đầy hối hả và cạnh tranh, đã bào mòn tình yêu của họ đến mức nào?

Một cảm giác cô đơn trống trải dâng lên trong lòng Linh. Cô cảm thấy mình như một hòn đảo nhỏ giữa đại dương bao la của những con người bận rộn. Cô khao khát được kết nối, được thấu hiểu, được cảm nhận sự hiện diện thực sự của người mình yêu. Nhưng rồi, cô lại tự nhủ, nếu cô không nói ra, thì làm sao anh ấy có thể hiểu? Nhưng nói ra, liệu có phải là giải pháp? Liệu có khiến mọi chuyện tệ hơn không?

Linh bắt đầu tự hỏi liệu cô có nên tìm kiếm một lối thoát cảm xúc khác. Những bức tranh dang dở trong góc phòng, những nét vẽ từng là nguồn an ủi lớn lao của cô, giờ đây lại bị phủ bụi. Có lẽ, cô nên quay lại với đam mê của mình, để tìm kiếm một không gian riêng, nơi cô có thể tự do thể hiện cảm xúc mà không cần phải chờ đợi sự thấu hiểu từ người khác. Hoặc có lẽ, cô nên tìm đến những người bạn thân như Trâm, hoặc thậm chí là Duy, để chia sẻ những gánh nặng mà cô đang mang. Dù bằng cách nào, cô biết mình không thể cứ mãi chìm đắm trong sự im lặng và chờ đợi. Sự im lặng này đang giết chết cô, từ từ, từng chút một.

***

Khi Khánh về đến căn hộ, thành phố đã chìm vào bóng đêm, chỉ còn những ánh đèn đường và từ các tòa nhà cao tầng hắt lên, tạo nên một tấm thảm lấp lánh nhưng lạnh lẽo. Tiếng xe cộ vọng từ xa nghe thưa thớt hơn, nhường chỗ cho tiếng gió đêm khẽ luồn qua khe cửa sổ, tạo nên những âm thanh vi vút mang theo chút ưu tư. Bầu không khí trong căn hộ tĩnh lặng đến ngột ngạt, những góc khuất bị bóng tối nuốt chửng, như thể đang che giấu những nỗi niềm không thể nói.

Khánh bước vào, dáng vẻ mệt mỏi. Cặp tài liệu nặng trĩu trên tay anh dường như còn nhẹ hơn gánh nặng vô hình đang đè nặng trên đôi vai anh. Anh nhìn thấy Linh đang ngồi trên sofa, đèn phòng khách chỉ bật mờ, tạo nên một vầng sáng yếu ớt bao quanh cô, khiến cô trông càng nhỏ bé và lạc lõng. Cô không nói gì, chỉ khẽ gật đầu chào anh, ánh mắt trống rỗng và mệt mỏi.

Anh biết cô buồn. Anh thấy rõ điều đó trong từng cử chỉ, từng nét mặt của cô. Ánh mắt cô không còn sự lấp lánh như trước, thay vào đó là một vẻ ưu tư, một nỗi buồn man mác mà anh không thể gọi tên. Một cảm giác tội lỗi len lỏi, dày vò anh. Anh là nguyên nhân của nỗi buồn đó. Nhưng anh lại không biết phải làm gì. Cả ngày dài vật lộn với công việc, với những con số, những hợp đồng, những áp lực từ cấp trên và những kỳ vọng từ gia đình đã vắt kiệt sức lực của anh. Anh cảm thấy kiệt sức, cạn kiệt đến nỗi không còn một chút năng lượng nào để đối mặt với những cảm xúc phức tạp, dù đó là cảm xúc của người anh yêu thương nhất.

"Anh về rồi." Giọng Khánh khàn đặc, mệt mỏi. Anh cố gắng tạo ra một âm điệu bình thường, nhưng ngay cả chính anh cũng cảm thấy nó thiếu đi sự ấm áp, thiếu đi sự kết nối.

Linh khẽ ngẩng đầu lên, nhìn anh. "Anh ăn gì không? Em có nấu cơm." Giọng cô nhỏ xíu, gần như thì thầm, chứa đựng một chút hy vọng mong manh rằng anh sẽ ngồi xuống, ăn cùng cô, và có thể, họ sẽ có một khoảnh khắc nào đó để hàn gắn.

Khánh nhìn nồi cơm điện vẫn còn ấm, nhìn đĩa thức ăn đã nguội lạnh trên bàn. Anh biết Linh đã cố gắng. Anh cảm kích điều đó. Nhưng cơ thể anh đang phản đối, tâm trí anh đang kêu gào đòi nghỉ ngơi. Anh chỉ muốn được ngâm mình trong làn nước mát, rũ bỏ hết mọi mệt mỏi của một ngày dài. "Thôi, anh mệt quá, để anh tắm cái đã." Lời từ chối của anh thoát ra một cách vô tình, không hề mang ác ý. Anh không nghĩ rằng nó sẽ làm tổn thương cô, anh chỉ đơn thuần là quá mệt mỏi.

Nhưng đối với Linh, câu nói đó như một nhát dao cứa vào trái tim cô. Nó không phải là một lời từ chối bữa ăn, mà là một lời từ chối sự kết nối, sự hiện diện mà cô khao khát. Cô nhìn theo bóng lưng anh khi anh đặt cặp xuống, rồi đi thẳng vào phòng tắm, tiếng cửa phòng tắm khẽ khép lại, tạo ra một âm thanh khô khốc trong không gian tĩnh lặng. Cánh cửa đó, đối với Linh, không chỉ là cánh cửa phòng tắm, mà là một bức tường vô hình vừa được dựng lên giữa họ, cao hơn bao giờ hết.

Linh cảm thấy một cảm giác tê tái lan khắp cơ thể. Nước mắt không chảy ra, nhưng trái tim cô như đang rỉ máu. Mọi hy vọng, mọi quyết tâm mà cô nhen nhóm đêm qua, giờ đây, đã hoàn toàn tan biến. Cô vươn tay chạm nhẹ vào chiếc cốc sứ đôi hình mèo trên bàn, chiếc cốc mà cô và Khánh từng mua với bao nhiêu kỷ niệm ngọt ngào. Cảm giác lạnh lẽo của sứ truyền qua đầu ngón tay, thấm vào tận cùng tâm hồn cô. Nó lạnh lẽo, trống rỗng, giống như cảm giác cô đang trải qua lúc này.

Khánh, trong phòng tắm, dưới dòng nước ấm xối xả, cố gắng gột rửa đi sự mệt mỏi cả về thể chất lẫn tinh thần. Anh nhắm mắt lại, hình ảnh Linh với ánh mắt trống rỗng hiện lên trong tâm trí. Anh biết anh đã làm cô buồn. Anh cảm thấy tội lỗi. Nhưng anh cũng cảm thấy bất lực. Anh tự hỏi liệu anh có thực sự đang khiến Linh hạnh phúc, hay chỉ đang làm cô đau khổ. Câu nói "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng," bắt đầu hình thành một cách rõ ràng hơn trong suy nghĩ của anh, như một lời giải thích cho chính bản thân mình, một lời biện minh cho sự rút lui của anh vào im lặng. Anh không biết phải làm gì khác. Anh không biết làm thế nào để cân bằng giữa gánh nặng tài chính, sự nghiệp và những đòi hỏi cảm xúc mà anh cảm thấy mình không còn đủ sức để đáp ứng.

Linh ngồi đó, bất động trên sofa, dưới ánh đèn mờ ảo. Mùi thức ăn nguội lạnh trong nồi lan tỏa, gợi lên một sự tiếc nuối. Cô biết, cuộc đối thoại mà cô từng quyết tâm thực hiện, có lẽ sẽ không bao giờ diễn ra. Hoặc nếu có, nó cũng sẽ chỉ kết thúc trong sự im lặng, trong nỗi bất lực. Cô không muốn tình yêu của họ kết thúc vì những "vết nứt vô hình" do thiếu giao tiếp. Nhưng dường như, những vết nứt ấy đã trở thành những vực sâu, ngăn cách họ mãi mãi. Cô không còn cảm nhận được hơi ấm của những ngày xưa cũ, chỉ còn lại sự lạnh lẽo của một tình yêu đang dần tắt lịm. Cánh cửa im lặng đã khép lại, và cô không biết liệu mình còn đủ sức để mở nó ra lần nữa hay không.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free