Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 194: Ánh Sáng Từ Một Góc Nhìn Khác

Buổi sáng hôm sau, ánh nắng dịu dàng luồn qua khung cửa sổ lớn, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên sàn gỗ ấm áp của căn hộ. Mùi hoa nhài thoang thoảng từ ban công len lỏi vào, hòa cùng hương cà phê mới pha, tạo nên một bầu không khí đáng lẽ phải thật bình yên. Thế nhưng, trong không gian tĩnh lặng ấy, Linh lại cảm thấy một sự trống rỗng đến nao lòng. Cô thức dậy với đôi mắt trũng sâu, thâm quầng sau một đêm trằn trọc không ngủ. Hình ảnh Khánh mệt mỏi, bước vào phòng tắm và khép lại cánh cửa im lặng cứ lởn vởn trong tâm trí cô. Dù đã cố gắng xua đi, nhưng cảm giác bị bỏ rơi, bị từ chối vẫn ám ảnh, đè nặng lên lồng ngực.

Linh lờ đờ rời khỏi giường, bước chân trần trên sàn nhà mát lạnh. Cô đi thẳng vào bếp, máy móc pha một tách cà phê đen. Hương cà phê thoảng lên, nồng đượm nhưng không đủ xua tan đi vị đắng chát trong lòng. Cô cầm tách cà phê ra bàn ăn, nơi chiếc cốc sứ đôi hình mèo vẫn còn nằm đó, lạnh lẽo. Vết tích của bữa tối nguội lạnh đêm qua, những món ăn cô đã cất công chuẩn bị, giờ đây chỉ còn là một sự nhắc nhở đau lòng về nỗ lực không được đáp lại. Cô khẽ chạm ngón tay vào thân cốc, cảm nhận sự lạnh lẽo của men sứ truyền qua da thịt, thấm sâu vào tận cùng tâm hồn. Nó giống hệt như cảm giác cô đang trải qua: một sự lạnh nhạt, một khoảng trống mênh mông không gì lấp đầy được.

“Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng.” Lời nói ấy, dù chưa từng thốt ra từ miệng Khánh, nhưng lại vang vọng trong đầu Linh một cách rõ ràng đến kỳ lạ. Cô không biết mình đã tự tưởng tượng ra nó từ khi nào, hay phải chăng chính sự im lặng, sự mệt mỏi của Khánh đã vô tình khắc ghi nó vào tâm trí cô. Nước mắt không chảy, nhưng trái tim cô như đang bị bóp nghẹt. Cô ngồi thẫn thờ bên bàn, đôi mắt to tròn, long lanh giờ đây ánh lên vẻ ưu tư đến tận cùng. Cô nhìn ra ban công, nơi những chậu cây xanh mướt đang vươn mình đón nắng. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, nhưng trong cô, mọi thứ dường như đã ngừng lại.

Cô tự hỏi, liệu mình đã làm gì sai? Hay cô đã đòi hỏi quá nhiều? Cô không cần những điều xa hoa, không cần những món quà đắt tiền. Cô chỉ cần Khánh ở đây, ở bên cạnh cô bằng cả thể xác lẫn tâm hồn. Cô cần anh lắng nghe, cần anh chia sẻ, cần anh cho cô thấy rằng cô là ưu tiên hàng đầu trong cuộc đời anh. Nhưng dường như, điều giản dị ấy lại trở thành một gánh nặng quá lớn đối với anh. Cô nhớ lại lời Trâm đã nói: “Khánh không phải không yêu, mà là không giỏi bộc lộ. Em cần phải ‘kéo’ anh ấy ra.” Nhưng “kéo” bằng cách nào, khi anh cứ mãi thu mình vào cái vỏ ốc của riêng mình, khi anh mệt mỏi đến nỗi không còn sức để đối diện với cả cảm xúc của chính mình, huống chi là của cô?

Linh buông điện thoại xuống, không còn hứng thú lướt xem những tin tức vô thưởng vô phạt hay những hình ảnh lung linh của bạn bè. Cô cảm thấy lạc lõng giữa một thế giới đang vội vã. Cô chỉ muốn cuộn mình vào một góc, để nỗi buồn bao trùm lấy mình. Cô không muốn nghĩ đến công việc, không muốn nghĩ đến bất cứ điều gì. Chỉ đơn thuần là tồn tại, trong sự im lặng của chính mình, một sự im lặng đau đớn không kém gì sự im lặng của Khánh. Cô thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. Mái tóc dài, mềm mại của cô buông xõa trên vai, che đi một phần khuôn mặt thanh mảnh đang hiện rõ vẻ mệt mỏi. Cô không còn cảm thấy sức lực để gượng cười, để cố gắng tỏ ra bình thường. Căn hộ của cô, nơi cô từng xem là tổ ấm, giờ đây lại trở thành một cái lồng lớn, giam cầm nỗi cô đơn của chính cô. Linh không biết mình nên làm gì tiếp theo. Tiếp tục chờ đợi, hay từ bỏ? Cả hai lựa chọn đều đau đớn như nhau. Cô đã quá mệt mỏi với sự chần chừ, với những hy vọng mong manh rồi lại bị dập tắt. Cô khao khát được giải thoát khỏi vòng luẩn quẩn này, nhưng lại không tìm thấy lối ra.

***

Buổi chiều, ánh nắng vẫn dịu nhẹ nhưng đã bắt đầu ngả vàng, hắt qua khung cửa sổ, tạo nên những mảng sáng ấm áp trên bức tường. Linh cố gắng tập trung vào công việc của mình, những bản vẽ thiết kế đang dang dở trên màn hình laptop. Cô bật một bản nhạc jazz nhẹ nhàng, du dương, hy vọng âm điệu trầm bổng sẽ giúp tâm trí cô tĩnh lặng hơn. Tiếng saxophone réo rắt, tiếng piano dìu dặt, như một lời thì thầm an ủi, nhưng tâm trí cô vẫn mải miết trôi dạt về những suy nghĩ mông lung. Từng đường nét thiết kế trở nên mờ nhạt, mất đi sự sắc sảo cần có. Cô biết mình không thể ép buộc bản thân làm việc khi trái tim và tâm trí đang ở một nơi khác.

Cô đóng bản vẽ lại, quyết định cho phép mình một chút thời gian thư giãn. Cô lại lướt mạng xã hội, một cách vô thức, tìm kiếm một điều gì đó để phân tán sự chú ý, để thoát ly khỏi những suy nghĩ đang bủa vây. Hàng loạt tin tức, quảng cáo, hình ảnh bạn bè lướt qua nhanh chóng. Cô chỉ lướt, không thực sự đọc hay quan tâm. Đột nhiên, một tiêu đề nổi bật trên dòng thời gian của cô, như một ngọn đèn pha rọi thẳng vào màn đêm u tối trong tâm hồn: “Áp lực vô hình: Khi đàn ông cũng cần được thấu hiểu.”

Linh dừng lại. Ngón tay cô khựng lại trên bàn di chuột. Tiêu đề ấy không chỉ thu hút sự chú ý của cô, mà còn chạm đến một phần sâu thẳm trong cô, phần đang chất chứa những câu hỏi không lời về Khánh. Cô chưa từng nghĩ nhiều về áp lực của đàn ông một cách rõ ràng như vậy. Trong tâm trí cô, Khánh luôn là một người mạnh mẽ, một chỗ dựa vững chắc. Cô nhấp chuột vào bài viết, ánh mắt dán chặt vào màn hình.

Bài viết bắt đầu bằng những câu hỏi gợi mở: “Phải chăng chúng ta đã quá quen với hình ảnh người đàn ông mạnh mẽ, gánh vác mọi thứ mà quên mất rằng họ cũng có những giới hạn, những nỗi sợ hãi riêng? Trong xã hội hiện đại, áp lực đặt lên vai đàn ông không hề nhỏ, nhưng ít khi được nói ra, được thấu hiểu.” Linh đọc từng câu, từng chữ một cách chậm rãi, chăm chú. Bài viết phân tích về những áp lực tài chính, áp lực sự nghiệp, kỳ vọng từ gia đình và xã hội. “Họ được kỳ vọng phải là trụ cột, phải thành công, phải có nhà, có xe, phải lo cho vợ con, cha mẹ… Và trên hết, họ phải luôn mạnh mẽ, không được phép yếu đuối, không được phép than vãn.”

Đọc đến đây, hình ảnh Khánh hiện lên rõ ràng trong tâm trí Linh. Cô nhớ lại những lần anh lặng lẽ làm việc đến khuya, những tin nhắn trả lời chậm dần, những bữa ăn im lặng. Cô nhớ những lần anh về nhà với vẻ mặt mệt mỏi đến rã rời, nhưng luôn cố gắng giữ vẻ bình thản, không một lời than vãn. Khánh, chàng trai trầm tính, ít nói, luôn gánh vác mọi thứ một mình. Anh chưa bao giờ kể lể về những khó khăn trong công việc, về những áp lực từ cấp trên, hay những kỳ vọng từ gia đình. Anh luôn âm thầm chịu đựng, âm thầm cố gắng.

Bài viết tiếp tục đi sâu vào việc đàn ông thường gặp khó khăn trong việc thể hiện cảm xúc. “Họ được dạy dỗ rằng việc bộc lộ cảm xúc, đặc biệt là những cảm xúc tiêu cực như buồn bã, lo lắng, là dấu hiệu của sự yếu đuối. Điều này khiến họ thu mình lại, giữ kín mọi thứ trong lòng, và dần dần, tự tạo ra một bức tường vô hình ngăn cách với những người thân yêu nhất.” Linh cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Bức tường vô hình. Đó chính là điều cô đã cảm nhận được giữa cô và Khánh. Không phải một bức tường do sự xuất hiện của người thứ ba, hay một cuộc cãi vã nảy lửa, mà là một bức tường của sự im lặng, của những điều không nói.

Cô nhớ lại câu nói của Khánh: “Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng.” Trước đây, cô chỉ cảm thấy đau lòng và bị tổn thương bởi câu nói ấy. Nhưng giờ đây, qua lăng kính của bài viết, cô bắt đầu nhìn thấy một ý nghĩa khác. Không phải anh hết yêu cô, mà là anh đang kiệt sức. Kiệt sức vì gánh nặng cuộc sống, kiệt sức vì những áp lực vô hình mà anh không thể chia sẻ, và kiệt sức cả vì việc phải giữ cho mình vẻ mạnh mẽ, không tì vết. Anh đang không còn đủ sức để yêu theo cách mà Linh khao khát: một tình yêu với sự hiện diện cảm xúc, với sự lắng nghe, thấu hiểu.

Linh cảm thấy một sự thấu cảm dâng lên trong lòng. Cô đã quá tập trung vào nỗi buồn của chính mình, vào sự thiếu vắng những lời yêu thương, những hành động quan tâm mà cô mong muốn. Cô đã quên mất rằng Khánh cũng là một con người, với những giới hạn và những gánh nặng của riêng anh. Cô đã trách anh vô tâm, đã trách anh không hiểu cô, nhưng cô cũng chưa từng thực sự cố gắng để hiểu anh, để nhìn sâu vào thế giới nội tâm mà anh luôn che giấu. Cảm giác tội lỗi len lỏi, gặm nhấm tâm hồn cô. Cô đã quá ích kỷ, quá tập trung vào bản thân mình. Tiếng nhạc jazz vẫn vang lên đều đều, nhưng giờ đây, nó không còn là một giai điệu buồn bã, mà như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về sự phức tạp của cuộc sống và con người.

***

Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia nắng cuối cùng của buổi chiều tà. Ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền trời xanh thẫm. Linh ngồi bất động trên chiếc sofa, laptop đã được gấp lại, đặt gọn gàng trên bàn. Đôi mắt cô nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố bắt đầu rực rỡ. Tiếng xe cộ từ xa vọng lại, không còn ồn ào mà trở nên mơ hồ, như một phần của bản giao hưởng đêm. Mùi hoa nhài từ ban công vẫn vương vấn, nhưng giờ đây nó không còn mang theo nỗi u hoài mà là một sự trầm lắng, suy tư.

Từng câu chữ của bài viết vẫn còn đọng lại trong tâm trí Linh, gieo mầm một hạt giống nhận thức mới. Cô đã nhìn thấy một Khánh khác, một Khánh đang gồng mình lên chống chọi với những áp lực vô hình mà cô chưa từng nghĩ tới. Anh trầm tính, ít nói, yêu cô bằng hành động, bằng sự cố gắng không ngừng nghỉ để xây dựng một tương lai vững chắc. Nhưng chính sự cố gắng ấy, chính cái gánh nặng tài chính và kỳ vọng gia đình ấy, đã vô tình biến anh thành một người xa lạ, một người không còn đủ sức để thể hiện cảm xúc, không còn đủ sức để ở bên cô theo cách cô cần.

Một tia thấu hiểu lóe lên trong lòng Linh, như một đốm lửa nhỏ trong đêm tối. Cô bắt đầu hiểu rằng Khánh không phải không yêu, mà là anh đang kiệt sức. Anh không cố ý làm cô tổn thương, mà là anh không tìm thấy cách nào khác để đối phó với những gánh nặng đang đè nặng lên vai mình. Cảm giác bị tổn thương và cô đơn vẫn còn đó, sâu thẳm trong lòng cô, nhưng giờ đây nó đã hòa lẫn với một sự thấu cảm, một nỗi xót xa dành cho người đàn ông của mình.

Tuy nhiên, sự thấu hiểu ấy cũng đi kèm với một nỗi đau khác: nỗi đau của sự thiếu giao tiếp. Cô đã hiểu một phần những gì Khánh đang trải qua, nhưng đó chỉ là qua một bài viết, qua những phỏng đoán của riêng cô. Cô vẫn cần anh chia sẻ, cần anh mở lòng. Bởi vì, dù cô có thấu hiểu đến đâu, nếu Khánh vẫn giữ kín mọi thứ, vẫn im lặng, thì khoảng cách giữa họ vẫn sẽ tồn tại. "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây." Lời nói ấy, từng là tiếng lòng của cô, giờ đây lại mang một ý nghĩa phức tạp hơn. Cô không cần anh hoàn hảo, nhưng cô cần anh hiện diện, không chỉ bằng thể xác mà bằng cả tâm hồn.

Linh đứng dậy, bước về phía cửa sổ. Cô khẽ mở toang cánh cửa kính, để luồng gió mát lạnh của đêm thành phố mơn man làn tóc. Cô nhìn ra ngoài, hàng ngàn ánh đèn lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Mỗi ánh đèn là một cuộc đời, một câu chuyện, một gánh nặng riêng. Cô nghĩ về Khánh, về những gánh nặng vô hình mà anh đang mang, về sự cô đơn của một người đàn ông luôn phải tỏ ra mạnh mẽ.

Cô thở dài, một tiếng thở dài không còn nặng trĩu nỗi buồn mà mang theo sự suy tư sâu sắc. Cô nhận ra rằng, tình yêu không chỉ là những cảm xúc lãng mạn, mà còn là sự thấu hiểu, sự sẻ chia, và đôi khi, là cả sự chấp nhận những giới hạn của đối phương. Nhưng chấp nhận đến đâu, và cô có thể chịu đựng sự im lặng này đến bao giờ? Câu hỏi ấy vẫn còn lơ lửng, không có lời đáp. Cô không biết liệu sự thấu hiểu mới mẻ này có đủ sức mạnh để hàn gắn những vết nứt đang ngày càng sâu giữa họ hay không. Cô muốn tìm cách tiếp cận Khánh một lần nữa, không phải để đòi hỏi, mà để chia sẻ, để cùng anh gánh vác. Nhưng rào cản giao tiếp vẫn sừng sững đó, như một bức tường cao không thể vượt qua chỉ bằng ý chí của một người.

Linh khép mắt lại. Cô biết, con đường phía trước vẫn còn rất dài và đầy chông gai. Cô đã nhìn thấy một cánh cửa mới mở ra trong nhận thức của mình, một cánh cửa dẫn đến sự thấu hiểu. Nhưng cánh cửa im lặng giữa cô và Khánh thì vẫn chưa hề hé mở. Cô không biết liệu mình có đủ dũng khí để tiếp tục gõ cửa, hay sẽ chấp nhận rằng có những cuộc chia tay không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, chọn cách buông tay để cả hai được bình yên. Cô còn rất nhiều điều để suy nghĩ, để chiêm nghiệm. Và có lẽ, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình tìm kiếm câu trả lời.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free