Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 195: Không Thể Chờ Đợi Nữa
Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia nắng cuối cùng của buổi chiều tà. Ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền trời xanh thẫm. Linh ngồi bất động trên chiếc sofa, laptop đã được gấp lại, đặt gọn gàng trên bàn. Đôi mắt cô nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố bắt đầu rực rỡ. Tiếng xe cộ từ xa vọng lại, không còn ồn ào mà trở nên mơ hồ, như một phần của bản giao hưởng đêm. Mùi hoa nhài từ ban công vẫn vương vấn, nhưng giờ đây nó không còn mang theo nỗi u hoài mà là một sự trầm lắng, suy tư.
Từng câu chữ của bài viết vẫn còn đọng lại trong tâm trí Linh, gieo mầm một hạt giống nhận thức mới. Cô đã nhìn thấy một Khánh khác, một Khánh đang gồng mình lên chống chọi với những áp lực vô hình mà cô chưa từng nghĩ tới. Anh trầm tính, ít nói, yêu cô bằng hành động, bằng sự cố gắng không ngừng nghỉ để xây dựng một tương lai vững chắc. Nhưng chính sự cố gắng ấy, chính cái gánh nặng tài chính và kỳ vọng gia đình ấy, đã vô tình biến anh thành một người xa lạ, một người không còn đủ sức để thể hiện cảm xúc, không còn đủ sức để ở bên cô theo cách cô cần.
Một tia thấu hiểu lóe lên trong lòng Linh, như một đốm lửa nhỏ trong đêm tối. Cô bắt đầu hiểu rằng Khánh không phải không yêu, mà là anh đang kiệt sức. Anh không cố ý làm cô tổn thương, mà là anh không tìm thấy cách nào khác để đối phó với những gánh nặng đang đè nặng lên vai mình. Cảm giác bị tổn thương và cô đơn vẫn còn đó, sâu thẳm trong lòng cô, nhưng giờ đây nó đã hòa lẫn với một sự thấu cảm, một nỗi xót xa dành cho người đàn ông của mình.
Tuy nhiên, sự thấu hiểu ấy cũng đi kèm với một nỗi đau khác: nỗi đau của sự thiếu giao tiếp. Cô đã hiểu một phần những gì Khánh đang trải qua, nhưng đó chỉ là qua một bài viết, qua những phỏng đoán của riêng cô. Cô vẫn cần anh chia sẻ, cần anh mở lòng. Bởi vì, dù cô có thấu hiểu đến đâu, nếu Khánh vẫn giữ kín mọi thứ, vẫn im lặng, thì khoảng cách giữa họ vẫn sẽ tồn tại. "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây." Lời nói ấy, từng là tiếng lòng của cô, giờ đây lại mang một ý nghĩa phức tạp hơn. Cô không cần anh hoàn hảo, nhưng cô cần anh hiện diện, không chỉ bằng thể xác mà bằng cả tâm hồn.
Linh đứng dậy, bước về phía cửa sổ. Cô khẽ mở toang cánh cửa kính, để luồng gió mát lạnh của đêm thành phố mơn man làn tóc. Cô nhìn ra ngoài, hàng ngàn ánh đèn lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Mỗi ánh đèn là một cuộc đời, một câu chuyện, một gánh nặng riêng. Cô nghĩ về Khánh, về những gánh nặng vô hình mà anh đang mang, về sự cô đơn của một người đàn ông luôn phải tỏ ra mạnh mẽ.
Cô thở dài, một tiếng thở dài không còn nặng trĩu nỗi buồn mà mang theo sự suy tư sâu sắc. Cô nhận ra rằng, tình yêu không chỉ là những cảm xúc lãng mạn, mà còn là sự thấu hiểu, sự sẻ chia, và đôi khi, là cả sự chấp nhận những giới hạn của đối phương. Nhưng chấp nhận đến đâu, và cô có thể chịu đựng sự im lặng này đến bao giờ? Câu hỏi ấy vẫn còn lơ lửng, không có lời đáp. Cô không biết liệu sự thấu hiểu mới mẻ này có đủ sức mạnh để hàn gắn những vết nứt đang ngày càng sâu giữa họ hay không. Cô muốn tìm cách tiếp cận Khánh một lần nữa, không phải để đòi hỏi, mà để chia sẻ, để cùng anh gánh vác. Nhưng rào cản giao tiếp vẫn sừng sững đó, như một bức tường cao không thể vượt qua chỉ bằng ý chí của một người.
Linh khép mắt lại. Cô biết, con đường phía trước vẫn còn rất dài và đầy chông gai. Cô đã nhìn thấy một cánh cửa mới mở ra trong nhận thức của mình, một cánh cửa dẫn đến sự thấu hiểu. Nhưng cánh cửa im lặng giữa cô và Khánh thì vẫn chưa hề hé mở. Cô không biết liệu mình có đủ dũng khí để tiếp tục gõ cửa, hay sẽ chấp nhận rằng có những cuộc chia tay không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, chọn cách buông tay để cả hai được bình yên. Cô còn rất nhiều điều để suy nghĩ, để chiêm nghiệm. Và có lẽ, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình tìm kiếm câu trả lời.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng dịu dàng rải một tấm thảm vàng óng lên sàn gỗ căn hộ của Linh. Gió nhẹ lùa qua khe cửa, mang theo chút hương hoa nhài còn vương vấn từ đêm qua, cùng với mùi cà phê thoang thoảng từ quán đối diện. Linh ngồi trên sofa, dáng người thanh mảnh của cô hơi co lại, bàn tay thon dài vuốt ve chiếc cốc sứ hình mèo – chiếc cốc mà Khánh đã tặng cô trong một lần sinh nhật. Lòng bàn tay cô cảm nhận sự lạnh lẽo của lớp men sứ, một cái lạnh như thấm vào tận xương tủy, phản chiếu chính cảm giác trống rỗng đang bủa vây cô.
Màn hình laptop trước mặt vẫn mở, hiển thị bài viết về áp lực của đàn ông hiện đại. Từng câu chữ như khắc sâu vào tâm trí Linh, tái hiện một bức tranh về Khánh mà cô chưa từng nghĩ tới. Cô đã cố gắng, thực sự cố gắng để đặt mình vào vị trí của anh, để thấu hiểu những gánh nặng vô hình mà anh đang mang. Nhưng càng cố gắng, một câu hỏi càng lớn dần trong tâm trí cô, nuốt chửng mọi sự thấu cảm: Liệu sự im lặng của Khánh là dấu hiệu của sự kiệt sức, hay chỉ đơn thuần là sự thờ ơ, một dấu hiệu cho thấy anh đã không còn đủ quan tâm để chia sẻ với cô nữa? Cô không thể cứ mãi suy đoán thế này, tự mình vẽ ra hàng ngàn viễn cảnh, tự mình tìm kiếm lời giải đáp cho những câu hỏi đáng lẽ phải được thốt ra từ chính miệng Khánh. Cô cần biết, cô cần một câu trả lời. Một câu trả lời không phải từ những bài báo mạng, không phải từ những suy diễn của riêng cô, mà là từ chính người đàn ông mà cô yêu.
Một tiếng thở dài thoát ra từ lồng ngực Linh, nặng trĩu. Căn hộ chìm trong sự im lặng của buổi sáng chủ nhật, chỉ có tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng cô tự bật vang lên từ chiếc loa nhỏ, như một lời thì thầm an ủi. Giai điệu trầm bổng, man mác buồn, nhưng không đủ để xoa dịu những ngổn ngang trong lòng cô. Cô nhấp một ngụm cà phê đã nguội lạnh, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng, gợi nhớ đến những cảm xúc không tên đang dằn vặt cô.
Linh đứng dậy, bước ra ban công. Từng bước chân cô nhẹ tênh trên sàn gỗ, như sợ làm vỡ tan bầu không khí tĩnh lặng. Cô hít thở sâu, cố gắng xua đi sự nặng nề trong lòng, nhưng không khí buổi sáng se lạnh chỉ làm cho cảm giác cô đơn thêm rõ rệt. Những chậu cây nhỏ trên ban công vẫn xanh tốt, lá khẽ rung rinh trong làn gió. Mùi hoa nhài từ ban công, nồng nàn hơn khi mặt trời lên cao, nhưng lại không thể mang lại sự bình yên như mọi khi. Nó chỉ khiến cô nhớ đến những buổi chiều hai người cùng ngồi ở đây, anh đọc sách, cô ngắm hoàng hôn, những khoảnh khắc mà sự im lặng giữa họ là một sự bình yên chứ không phải một bức tường ngăn cách.
Cô lấy điện thoại ra, lướt qua những bức ảnh cũ. Hình ảnh Khánh và cô cười rạng rỡ bên nhau trong một chuyến đi biển, mái tóc anh rối bời trong gió, ánh mắt anh tràn đầy sự dịu dàng. Bức ảnh khác là khoảnh khắc hai người cùng nấu ăn, Khánh vụng về cầm dao, cô cười khúc khích bên cạnh. Những kỷ niệm ấy giờ đây như những mảnh vỡ lung linh, đẹp đẽ nhưng lại sắc bén, cứa vào lòng cô. Anh của ngày xưa, người đàn ông mà cô yêu bằng cả trái tim, anh đang ở đâu? Hay chính cô đã quá ngây thơ khi nghĩ rằng tình yêu có thể trường tồn mà không cần sự vun đắp, không cần sự giao tiếp, không cần sự hiện diện của cả hai tâm hồn?
Cô dừng lại ở một bức ảnh chụp chính mình, khuôn mặt cô tràn đầy sức sống và hy vọng. Đôi mắt to tròn, long lanh, giờ đây lại ánh lên vẻ ưu tư và mệt mỏi mỗi khi cô nhìn vào gương. Cô tự hỏi, liệu mình có đang dần đánh mất chính mình trong mối quan hệ này? Liệu sự thấu hiểu mà cô vừa đạt được có phải là một cái bẫy, một cái cớ để cô tiếp tục chấp nhận sự im lặng và bỏ bê từ Khánh? Tâm trí cô rối bời, giằng xé giữa tình yêu, sự thấu cảm và nỗi đau bị tổn thương. Cô biết, mình không thể cứ mãi ở trong trạng thái lơ lửng này. Cô cần một lối thoát, một sự rõ ràng.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả căn phòng Linh trong một màu cam đỏ rực rỡ, rồi dần chuyển sang tím thẫm khi màn đêm bao trùm. Ánh nắng cuối ngày hắt qua ô cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng dài trên tấm thảm, nơi Linh đang đi đi lại lại, chiếc điện thoại áp chặt vào tai. Tiếng chuông điện thoại đã reo lên vài hồi, và giờ đây, đầu dây bên kia đã có người nhấc máy.
"Alo, Trâm à... Tớ đây," Linh cất giọng, âm thanh khẽ run rẩy, như một sợi tơ mỏng manh giữa bộn bề cảm xúc.
Giọng Trâm, lúc nào cũng nhanh nhảu và đầy năng lượng, vang lên từ chiếc điện thoại, mang theo sự lo lắng: "Ôi Linh! Sao giờ này cậu mới gọi? Tớ gọi cậu mấy lần không được. Cậu ổn không đó? Giọng cậu nghe yếu xìu à."
Linh thở hắt ra, như trút được một phần gánh nặng. "Tớ... tớ không biết nữa, Trâm. Tớ không ổn chút nào." Cô bắt đầu trút hết nỗi lòng, từng câu chữ như những dòng nước mắt chảy ngược vào trong. Cô kể về buổi sáng nặng nề sau đêm im lặng với Khánh, về cảm giác cô đơn và thất vọng vẫn bao trùm. Rồi cô kể về bài viết trên mạng xã hội, về những gì cô đã đọc được về áp lực của đàn ông hiện đại, về cách cô cố gắng liên hệ nó với Khánh, cố gắng thấu hiểu anh.
"Tớ đã nghĩ... có lẽ anh ấy thực sự mệt mỏi, thực sự kiệt sức," Linh nói, giọng nghẹn lại. "Tớ đã cố gắng hiểu, Trâm ạ. Nhưng rồi tớ lại cảm thấy trống rỗng hơn. Dù tớ có hiểu đến đâu, thì sự im lặng của anh ấy vẫn làm tớ đau. Anh ấy không nói gì cả, không chia sẻ gì cả. Tớ cứ như đang tự nói chuyện một mình vậy."
Trâm im lặng một lúc, tiếng thở dài nhẹ của cô bạn thân vọng qua điện thoại. "Linh này," giọng Trâm trầm xuống, nghiêm túc hơn thường lệ. "Tớ hiểu cậu đang nghĩ gì. Tớ cũng đã đọc mấy cái bài viết kiểu đó. Và đúng là đàn ông họ cũng có những áp lực riêng, đôi khi họ không biết cách bộc lộ. Nhưng mà Linh ơi, một mối quan hệ là của hai người. Thấu hiểu là tốt, nhưng nếu chỉ có một mình cậu thấu hiểu, một mình cậu cố gắng, thì mối quan hệ đó có còn là của hai người nữa không?"
Linh ôm điện thoại chặt hơn, đôi mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn thành phố bắt đầu lung linh, huyền ảo. Cô gật đầu liên tục, dù biết Trâm không thể nhìn thấy. "Tớ cũng nghĩ vậy, Trâm. Tớ cảm thấy mình đang... lạc lối. Tớ không biết phải làm gì nữa."
"Lạc lối thì phải tìm đường ra chứ, Linh," Trâm nói, giọng điệu trở nên thẳng thắn nhưng vẫn đầy quan tâm. "Cậu không thể cứ mãi chờ đợi trong vô vọng, Linh. Cậu cần câu trả lời cho chính mình, cho tương lai của cậu. Cậu có quyền được biết rõ vị trí của mình trong mối quan hệ này. Đừng để mình phải dằn vặt mãi với những suy đoán không có hồi kết."
Lời nói của Tr��m như một gáo nước lạnh tạt vào Linh, nhưng không phải cái lạnh của sự đau đớn, mà là cái lạnh của sự tỉnh táo. Cô đã cố gắng bao nhiêu, chờ đợi bao nhiêu, và nhận lại được gì? Chỉ là sự im lặng.
"Tớ sợ..." Linh thì thầm, giọng nói run rẩy đến mức gần như không thể nghe thấy. "Tớ sợ nghe câu trả lời đó, Trâm ạ. Sợ rằng... sợ rằng những gì tớ đang lo sợ là sự thật."
"Sợ một lần đau còn hơn đau âm ỉ cả đời, Linh à," Trâm đáp lại ngay lập tức, giọng cô vẫn kiên định. "Cậu cứ kéo dài sự mập mờ này, cậu sẽ chỉ tự làm tổn thương mình thêm thôi. Tình yêu không phải là sự chịu đựng, Linh. Cậu xứng đáng được hạnh phúc, xứng đáng được yêu thương một cách trọn vẹn, được ở bên một người mà cậu không phải tự mình giải mã mọi suy nghĩ của họ."
Linh nhắm mắt lại, từng lời của Trâm như những nhát dao cứa vào trái tim cô, nhưng lại có tác dụng kỳ lạ trong việc xua đi lớp sương mù đã bao phủ tâm trí cô bấy lâu. Cô đã tự lừa dối mình quá lâu, tự huyễn hoặc bản thân rằng sự im lặng là dấu hiệu của tình yêu thầm kín, của gánh nặng vô hình. Nhưng Trâm đã đúng. Dù là gì đi chăng nữa, sự im lặng ấy đang giết chết cô từ bên trong, đang bào mòn niềm tin và hy vọng của cô.
Cô mở mắt ra, nhìn vào khung cảnh thành phố lấp lánh bên ngoài. Mỗi ánh đèn là một cuộc đời, một câu chuyện. Và cô, Linh, cũng có câu chuyện của riêng mình, có quyền được viết nên một cái kết xứng đáng. Cô không thể cứ mãi là một nhân vật phụ trong câu chuyện của Khánh, chờ đợi anh ban phát cho mình một lời giải thích, một chút quan tâm. Cô cần phải là nhân vật chính trong cuộc đời mình.
"Tớ... tớ hiểu rồi, Trâm," Linh nói, giọng cô đã không còn run rẩy nữa, thay vào đó là một sự bình tĩnh đến đáng sợ. "Cảm ơn cậu, Trâm. Nhiều lắm."
"Cậu biết mà, luôn ở đây cho cậu," Trâm nói dịu dàng hơn, cảm nhận được sự thay đổi trong giọng điệu của bạn. "Nhớ gọi lại cho tớ bất cứ lúc nào nhé."
Linh khẽ ừ một tiếng, rồi kết thúc cuộc gọi. Chiếc điện thoại vẫn còn hơi ấm trong tay cô, nhưng lòng cô thì đã nguội lạnh đi rất nhiều.
***
Căn hộ của Linh chìm trong bóng tối, chỉ có ánh đèn vàng dịu từ chiếc đèn đọc sách trên bàn nhỏ hắt xuống, tạo nên một vầng sáng ấm áp giữa không gian se lạnh của đêm. Mùi hoa nhài từ ban công đã nhạt đi, thay vào đó là mùi nến thơm thoang thoảng mà Linh đã thắp lên sau cuộc gọi với Trâm. Hơi ấm từ ngọn nến nhỏ bé dường như không đủ để xua đi cái lạnh đang thấm vào tận xương tủy của Linh, cái lạnh không phải từ nhiệt độ bên ngoài mà từ sâu thẳm trong lòng cô.
Linh ngồi yên lặng trên sofa, ánh mắt đăm chiêu nhìn vào chiếc cốc sứ hình mèo còn lại trên bàn. Nó vẫn ở đó, tượng trưng cho những kỷ niệm, những lời hứa thầm lặng mà cả cô và Khánh từng dành cho nhau. Một thời, chiếc cốc này là biểu tượng của sự ấm áp, của tình yêu giản dị. Giờ đây, nó chỉ gợi lên một nỗi chua xót, một câu hỏi không lời đáp: Liệu những gì đã từng đẹp đẽ ấy có còn tồn tại không, hay đã tan biến như hơi nước trong không khí? Lời của Trâm cứ vang vọng mãi trong đầu cô, từng chữ một, như những nhát búa gõ vào bức tường kiên cố của sự chần chừ và sợ hãi trong lòng Linh: "Sợ một lần đau còn hơn đau âm ỉ cả đời, Linh à."
Nỗi đau và sự mệt mỏi đã đạt đến đỉnh điểm. Cô không thể tiếp tục lừa dối bản thân, không thể chấp nhận sự mập mờ này nữa. Mỗi ngày trôi qua trong sự im lặng của Khánh là một ngày cô tự tước đi quyền được hạnh phúc của chính mình. Sự thấu hiểu mà cô đã tìm thấy trong bài viết kia không phải là một giải pháp, mà chỉ là một cách để cô kéo dài thêm sự đau khổ, để cô biện minh cho sự thiếu giao tiếp từ phía anh. Cô đã quá mệt mỏi với việc tự mình giải mã, tự mình suy đoán, tự mình gánh vác mọi cảm xúc trong mối quan hệ này.
Một quyết định kiên định, lạnh lùng nhưng đầy dũng khí, dần nảy nở trong lòng Linh. Nó không phải là một quyết định bộc phát, mà là kết quả của một quá trình dài dằn vặt, của những đêm không ngủ và những giọt nước mắt chảy ngược. Cô nhận ra rằng, cô không thể chờ đợi thêm nữa. Cô cần một câu trả lời, rõ ràng và dứt khoát. Dù cho câu trả lời đó có thể khiến trái tim cô tan vỡ thành ngàn mảnh, cô cũng cần nó. Bởi vì chỉ khi đối diện với sự thật, cô mới có thể tìm thấy con đường cho chính mình.
Linh hít một hơi thật sâu, căng lồng ngực, như muốn gom góp hết mọi dũng khí còn sót lại trong cơ thể. Cô đứng dậy, tiến đến trước gương, một chiếc gương lớn đặt ở góc phòng, phản chiếu hình ảnh của chính cô trong ánh đèn mờ. Dáng người thanh mảnh của cô hiện lên, có vẻ yếu đuối nhưng đôi mắt lại ánh lên một sự kiên định lạ thường. Đôi mắt to tròn, long lanh, giờ đây không còn vẻ ưu tư hay u hoài, mà thay vào đó là một ngọn lửa nhỏ của quyết tâm, bùng cháy giữa màn đêm nội tâm hỗn loạn. Cô nhìn thẳng vào ánh mắt mình, như đang đối thoại với chính bản thân, với phần Linh nhạy cảm, yếu mềm nhất. Cô tự nhủ, lặp lại những lời mà cô khao khát được nói ra: "Em cần anh ở đây, Khánh. Em cần sự rõ ràng. Em không thể chờ đợi nữa." Giọng nói nội tâm của cô, dù không thành tiếng, nhưng lại vang vọng mạnh mẽ trong tâm trí, đập vào từng tế bào, khẳng định sự lựa chọn của cô.
Đầu ngón tay cô lướt nhẹ trên màn hình điện thoại, cảm nhận lớp kính lạnh lẽo. Cô mở ứng dụng tin nhắn, tìm đến tên Khánh. Trái tim cô đập thình thịch, như một con chim nhỏ bị nhốt trong lồng, cố gắng thoát ra. Nhưng lần này, Linh không để nỗi sợ hãi chế ngự. Cô sẽ đối mặt. Cô sẽ hỏi. Cô sẽ tìm kiếm sự thật, dù sự thật ấy có tàn nhẫn đến đâu. Bởi vì, cô xứng đáng được biết. Cô xứng đáng được chọn lựa, được quyết định tương lai của chính mình, thay vì cứ mãi chìm đắm trong sự mập mờ, trong khoảng không vô định giữa những lời yêu thương và những khoảng lặng đến nhói lòng. Cô bắt đầu soạn một tin nhắn, từng chữ hiện lên trên màn hình điện thoại, chậm rãi nhưng dứt khoát, như đang khắc sâu một lời hứa với chính bản thân mình.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.