Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 196: Giữa Khao Khát Và Né Tránh
Chiếc điện thoại vẫn còn hơi ấm trong tay Linh, nhưng lòng cô thì đã nguội lạnh đi rất nhiều sau cuộc trò chuyện với Trâm. Căn hộ của Linh chìm trong bóng tối, chỉ có ánh đèn vàng dịu từ chiếc đèn đọc sách trên bàn nhỏ hắt xuống, tạo nên một vầng sáng ấm áp giữa không gian se lạnh của đêm. Mùi hoa nhài từ ban công đã nhạt đi, thay vào đó là mùi nến thơm thoang thoảng mà Linh đã thắp lên. Hơi ấm từ ngọn nến nhỏ bé dường như không đủ để xua đi cái lạnh đang thấm vào tận xương tủy của Linh, cái lạnh không phải từ nhiệt độ bên ngoài mà từ sâu thẳm trong lòng cô.
Linh ngồi yên lặng trên sofa, ánh mắt đăm chiêu nhìn vào chiếc cốc sứ hình mèo còn lại trên bàn. Nó vẫn ở đó, tượng trưng cho những kỷ niệm, những lời hứa thầm lặng mà cả cô và Khánh từng dành cho nhau. Một thời, chiếc cốc này là biểu tượng của sự ấm áp, của tình yêu giản dị. Giờ đây, nó chỉ gợi lên một nỗi chua xót, một câu hỏi không lời đáp: Liệu những gì đã từng đẹp đẽ ấy có còn tồn tại không, hay đã tan biến như hơi nước trong không khí? Lời của Trâm cứ vang vọng mãi trong đầu cô, từng chữ một, như những nhát búa gõ vào bức tường kiên cố của sự chần chừ và sợ hãi trong lòng Linh: "Sợ một lần đau còn hơn đau âm ỉ cả đời, Linh à."
Nỗi đau và sự mệt mỏi đã đạt đến đỉnh điểm. Cô không thể tiếp tục lừa dối bản thân, không thể chấp nhận sự mập mờ này nữa. Mỗi ngày trôi qua trong sự im lặng của Khánh là một ngày cô tự tước đi quyền được hạnh phúc của chính mình. Sự thấu hiểu mà cô đã tìm thấy trong bài viết kia không phải là một giải pháp, mà chỉ là một cách để cô kéo dài thêm sự đau khổ, để cô biện minh cho sự thiếu giao tiếp từ phía anh. Cô đã quá mệt mỏi với việc tự mình giải mã, tự mình suy đoán, tự mình gánh vác mọi cảm xúc trong mối quan hệ này.
Một quyết định kiên định, lạnh lùng nhưng đầy dũng khí, dần nảy nở trong lòng Linh. Nó không phải là một quyết định bộc phát, mà là kết quả của một quá trình dài dằn vặt, của những đêm không ngủ và những giọt nước mắt chảy ngược. Cô nhận ra rằng, cô không thể chờ đợi thêm nữa. Cô cần một câu trả lời, rõ ràng và dứt khoát. Dù cho câu trả lời đó có thể khiến trái tim cô tan vỡ thành ngàn mảnh, cô cũng cần nó. Bởi vì chỉ khi đối diện với sự thật, cô mới có thể tìm thấy con đường cho chính mình.
Linh hít một hơi thật sâu, căng lồng ngực, như muốn gom góp hết mọi dũng khí còn sót lại trong cơ thể. Cô đứng dậy, tiến đến trước gương, một chiếc gương lớn đặt ở góc phòng, phản chiếu hình ảnh của chính cô trong ánh đèn mờ. Dáng người thanh mảnh của cô hiện lên, có vẻ yếu đuối nhưng đôi mắt lại ánh lên một sự kiên định lạ thường. Đôi mắt to tròn, long lanh, giờ đây không còn vẻ ưu tư hay u hoài, mà thay vào đó là một ngọn lửa nhỏ của quyết tâm, bùng cháy giữa màn đêm nội tâm hỗn loạn. Cô nhìn thẳng vào ánh mắt mình, như đang đối thoại với chính bản thân, với phần Linh nhạy cảm, yếu mềm nhất. Cô tự nhủ, lặp lại những lời mà cô khao khát được nói ra: "Em cần anh ở đây, Khánh. Em cần sự rõ ràng. Em không thể chờ đợi nữa." Giọng nói nội tâm của cô, dù không thành tiếng, nhưng lại vang vọng mạnh mẽ trong tâm trí, đập vào từng tế bào, khẳng định sự lựa chọn của cô.
Đầu ngón tay cô lướt nhẹ trên màn hình điện thoại, cảm nhận lớp kính lạnh lẽo. Cô mở ứng dụng tin nhắn, tìm đến tên Khánh. Trái tim cô đập thình thịch, như một con chim nhỏ bị nhốt trong lồng, cố gắng thoát ra. Nhưng lần này, Linh không để nỗi sợ hãi chế ngự. Cô sẽ đối mặt. Cô sẽ hỏi. Cô sẽ tìm kiếm sự thật, dù sự thật ấy có tàn nhẫn đến đâu. Bởi vì, cô xứng đáng được biết. Cô xứng đáng được chọn lựa, được quyết định tương lai của chính mình, thay vì cứ mãi chìm đắm trong sự mập mờ, trong khoảng không vô định giữa những lời yêu thương và những khoảng lặng đến nhói lòng. Cô bắt đầu soạn một tin nhắn, từng chữ hiện lên trên màn hình điện thoại, chậm rãi nhưng dứt khoát, như đang khắc sâu một lời hứa với chính bản thân mình.
***
Đèn trong căn hộ của Linh được bật sáng, ánh vàng ấm áp lan tỏa khắp mọi ngóc ngách, xua đi vẻ u ám của những đêm dài cô độc. Một đĩa mì ý sốt kem thơm lừng cùng salad tươi xanh được đặt ngay ngắn trên bàn ăn nhỏ, bên cạnh là hai ly nước ép cam vàng óng. Linh đã cẩn thận chọn một bản nhạc jazz nhẹ nhàng, du dương từ chiếc loa nhỏ, giai điệu trầm bổng như vỗ về không gian, cố gắng tạo ra một bầu không khí ấm cúng nhất có thể. Chiếc nến thơm vẫn được thắp, mùi gỗ đàn hương hòa quyện với chút hương hoa nhài thoang thoảng, dịu nhẹ, trấn an phần nào nỗi lo lắng đang âm ỉ trong lòng cô. Cô muốn mọi thứ thật hoàn hảo, để cuộc nói chuyện tối nay có thể diễn ra trong sự cởi mở và chân thành nhất. Linh chỉnh lại chiếc tạp dề, nhìn quanh một lượt, đôi mắt to tròn ánh lên một niềm hy vọng mong manh. Cô biết Khánh sẽ về muộn, nhưng cô vẫn kiên nhẫn chờ đợi, mỗi tiếng xe vọng lên từ xa đều khiến trái tim cô thắt lại rồi lại giãn ra.
Hơn tám giờ tối, cánh cửa bật mở. Khánh bước vào, dáng người cao ráo nhưng có vẻ gầy hơn, đôi vai hơi chùng xuống dưới sức nặng vô hình. Khuôn mặt góc cạnh của anh hằn rõ vẻ mệt mỏi, đôi mắt sâu trũng vì thiếu ngủ. Anh nhìn thấy Linh đang đứng trong bếp, nhìn thấy bàn ăn đã được chuẩn bị tươm tất, và một nụ cười nhếch mép nhẹ, gượng gạo, cố gắng xuất hiện trên môi. Anh gật đầu chào cô, giọng nói khàn khàn.
“Anh về rồi đây, Linh.”
“Anh vào rửa tay rồi ra ăn cơm đi, em nấu xong rồi,” Linh nói, cố giữ giọng điệu bình tĩnh nhất có thể, nhưng trong lòng lại dậy sóng. Cô quan sát Khánh cởi áo khoác, đặt cặp tài liệu xuống ghế, rồi bước vào nhà tắm. Mỗi cử động của anh đều chậm rãi, như thể đang mang theo một gánh nặng vô hình nào đó. Linh chợt nhớ đến bài viết cô đọc về áp lực của đàn ông, về sự câm lặng của họ khi đối diện với gánh nặng cuộc đời. Một tia thấu hiểu thoáng qua, nhưng nó không đủ để xoa dịu nỗi khao khát được chia sẻ, được lắng nghe từ phía cô.
Khánh trở ra, ngồi vào bàn ăn. Mùi thức ăn ấm nóng xộc vào mũi, đánh thức cơn đói cồn cào sau một ngày dài làm việc căng thẳng. Anh cầm đũa, bắt đầu ăn một cách vội vàng, gần như là nuốt chửng. Đôi mắt anh vẫn né tránh ánh nhìn của Linh, chỉ tập trung vào đĩa mì trước mặt. Anh không nói gì, chỉ cúi gằm mặt ăn, như thể muốn kết thúc bữa ăn này càng nhanh càng tốt.
Linh khẽ thở dài, đặt tay lên mu bàn tay anh. “Anh ăn đi, món này em làm riêng cho anh đấy. Anh có vẻ mệt mỏi lắm.”
Khánh khựng lại một chút, bàn tay anh hơi rụt lại một cách vô thức, nhưng rồi anh vẫn để yên. “Cảm ơn em, anh đói quá. Hôm nay ở công ty có chút việc, kéo dài đến tận chiều muộn. Suýt nữa thì anh không về kịp.” Giọng anh vẫn đều đều, không mang theo một chút cảm xúc đặc biệt nào, như một cỗ máy đã quen với việc lặp lại những lời giải thích về sự bận rộn. Anh lại tiếp tục ăn, tốc độ nhanh hơn, như thể muốn dùng việc ăn uống để lấp đầy khoảng trống, hoặc để tránh phải đối diện với bất kỳ điều gì khác.
Linh nhìn anh, nhìn vẻ mặt mệt mỏi, nhìn đôi mắt u ám không còn ánh lên sự sống động như trước. Cô đã chuẩn bị tinh thần cho cuộc nói chuyện này, nhưng khi nhìn thấy anh như vậy, lòng cô lại chùng xuống. Nhưng không, cô đã quyết tâm. Cô không thể chần chừ nữa. Cô phải nói, phải hỏi, phải có một câu trả lời.
“Khánh này,” Linh lên tiếng, giọng cô hơi run rẩy, “em có chuyện muốn nói... Về chuyện tương lai của chúng mình.”
Khánh đang đưa miếng mì lên miệng thì dừng lại. Anh từ từ đặt đũa xuống, ngẩng đầu lên, nhưng ánh mắt vẫn lảng tránh, nhìn vào một điểm vô định trên tường. Một sự căng thẳng vô hình bỗng chốc bao trùm lấy không gian. Giai điệu jazz bỗng chốc trở nên lạc lõng, nến thơm dường như cũng mất đi mùi hương dễ chịu của nó.
“Tương lai hả?” Khánh lặp lại, giọng điệu có chút vẻ miễn cưỡng, “Ờm... có gì đâu mà nói? Anh vẫn đang cố gắng đây.” Anh quay sang Linh, ánh mắt thoáng lướt qua cô rồi lại rời đi, không dừng lại dù chỉ một giây. Một cái thở dài nhẹ nhàng thoát ra khỏi lồng ngực anh, nặng nề như thể anh đang gánh vác cả thế giới trên vai. “Em biết mà, anh phải lo cho sự nghiệp, cho công việc. Em đừng nghĩ nhiều quá, anh biết em lo lắng, nhưng anh vẫn đang làm mà.”
Linh cảm thấy một nhói đau nơi lồng ngực. “Không phải vậy,” cô nói, giọng khẽ run, “em muốn hỏi... anh nghĩ sao về việc chúng ta sẽ có một tổ ấm riêng, ổn định hơn? Một gia đình nhỏ, của riêng chúng mình?” Cô cố gắng giữ vững ánh mắt, tìm kiếm một tia hy vọng, một sự đồng điệu trong đôi mắt anh. Cô không muốn nói toạc ra từ "cưới", nhưng ý định thì đã quá rõ ràng. "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Câu nói đó, tuy chưa thành hình, đã bắt đầu phảng phất trong không khí, vô hình và nặng trĩu.
Khánh lại né tránh ánh mắt cô. Anh đưa tay lên day thái dương, một thói quen mỗi khi anh mệt mỏi hoặc căng thẳng. “Linh à,” anh nói, giọng có chút bực dọc không che giấu, “anh biết em muốn gì. Nhưng bây giờ chưa phải lúc. Anh vẫn còn rất nhiều thứ phải lo, phải tính toán. Công việc, tài chính, gia đình… Em biết mà.” Anh lại nhìn vào đĩa mì dở dang, như thể đó là câu trả lời cho mọi câu hỏi của cô. “Để từ từ tính đi.”
Từ từ tính. Ba từ ấy như những mũi kim nhọn đâm vào trái tim Linh. Từ từ đến bao giờ? Cô đã chờ đợi quá lâu rồi. Ánh đèn vàng ấm áp của căn hộ bỗng trở nên lạnh lẽo, giai điệu jazz vẫn du dương nhưng không thể xua tan đi sự im lặng đầy áp lực đang len lỏi giữa hai người. Linh cảm thấy một bức tường vô hình đang dần dựng lên, cao hơn và kiên cố hơn mỗi ngày, ngăn cách cô và anh, dù cả hai đang ngồi đối diện nhau trên cùng một bàn ăn. Cô nhìn Khánh, dáng người anh vẫn ngồi đó, gần gũi nhưng lại xa vời vợi. Cô đã cố gắng hiểu anh, đã đặt mình vào vị trí của anh, nhưng sự im lặng và né tránh của anh lại một lần nữa đẩy cô vào vực sâu của sự nghi ngờ và tổn thương.
***
Sau bữa tối, Linh không chịu từ bỏ. Cô thu dọn bát đĩa một cách chậm rãi, cố gắng kéo dài thời gian, hy vọng Khánh sẽ chủ động mở lời. Nhưng anh chỉ ngồi im lặng trên sofa, mắt dán vào màn hình điện thoại, thỉnh thoảng lướt qua những dòng tin tức công việc. Không một lời hỏi han, không một cử chỉ quan tâm. Ánh sáng xanh từ màn hình điện thoại hắt lên khuôn mặt góc cạnh của anh, càng làm tăng thêm vẻ xa cách và lạnh lùng. Không gian trong căn hộ trở nên tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ còn tiếng lách cách của Linh khi cô rửa bát và tiếng nhạc jazz nhỏ dần, như tiếng lòng cô đang yếu ớt dần đi.
Linh lau khô tay, bước đến ngồi cạnh Khánh trên sofa. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của anh, nơi từng chứa đựng biết bao yêu thương, nhưng giờ đây lại đầy rẫy sự mệt mỏi và những nỗi lo toan khó hiểu. Cô hít một hơi thật sâu, giọng nói dịu dàng nhưng đầy kiên định.
“Khánh, anh có thể nhìn em một chút không?” cô hỏi, nhẹ nhàng đặt tay lên cánh tay anh, cảm nhận được sự cứng nhắc từ cơ bắp của anh. “Em thật sự cần biết... chúng ta sẽ đi đến đâu? Em không thể cứ mãi sống trong sự mơ hồ này được.”
Khánh giật mình, ánh mắt anh rời khỏi màn hình điện thoại, lướt qua khuôn mặt cô rồi lại quay đi, nhìn vào khoảng không vô định trước mặt. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nhọc, như trút bỏ gánh nặng của cả một ngày dài. “Linh à, em biết mà, anh đang rất bận với dự án mới. Em đừng nghĩ nhiều nữa, để từ từ tính đi.” Giọng anh có chút sốt ruột, pha lẫn sự mệt mỏi, như thể anh đã quá quen với việc phải lặp lại những lời giải thích này. Anh rút tay ra khỏi bàn tay Linh một cách vô thức, không phải vì muốn từ chối cô, mà vì đơn giản là anh đang quá tải, không còn sức lực để đón nhận thêm bất kỳ áp lực cảm xúc nào.
Linh cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt. “Từ từ đến bao giờ?” cô hỏi, giọng nói bắt đầu run rẩy, “Một năm, hai năm, hay mười năm nữa? Em không cần anh phải có tất cả ngay bây giờ, Khánh. Em chưa bao giờ đòi hỏi anh phải giàu có hay quyền lực. Em chỉ cần một lời cam kết, một kế hoạch rõ ràng từ anh thôi. Một lời hứa về một tương lai mà chúng ta cùng nhau xây dựng.” Đôi mắt cô, từng long lanh ánh lên vẻ hy vọng, giờ đây đã đong đầy những giọt nước mắt chực trào. Cô không muốn khóc, cô đã hứa với bản thân sẽ mạnh mẽ, nhưng sự né tránh của anh khiến cô không thể kìm nén được cảm xúc.
Khánh quay sang nhìn cô, ánh mắt anh thoáng qua vẻ bối rối, có chút tội lỗi, nhưng rồi lại nhanh chóng biến mất, nhường chỗ cho sự cứng nhắc. Anh đưa tay xoa xoa vầng trán nhăn nhó, như thể đang cố gắng xua đi những suy nghĩ hỗn độn. “Anh... anh biết. Nhưng giờ anh chưa sẵn sàng, Linh. Anh phải lo cho sự nghiệp trước, cho em một cuộc sống tốt hơn, vững chắc hơn. Anh muốn khi chúng ta về chung một nhà, em sẽ không phải lo lắng về bất cứ điều gì.” Anh nói, giọng điệu có chút kiên quyết, như đang cố gắng thuyết phục chính mình hơn là thuyết phục cô. Anh tin rằng đó là cách anh yêu cô, cách anh thể hiện trách nhiệm của một người đàn ông. Anh không bỏ cô, chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Anh đang cố gắng làm điều đúng đắn nhất, theo cách anh hiểu.
Nhưng Linh thì không hiểu được. Những lời anh nói nghe thật lý trí, thật đúng đắn, nhưng lại trống rỗng về mặt cảm xúc. Cô không cần một cuộc sống xa hoa, cô chỉ cần được anh chọn, được anh ở bên cạnh thực sự. “Vậy là anh không muốn cưới em sao?” Linh thốt lên, từng chữ như bị xé ra từ lồng ngực. Giọng cô run rẩy đến nỗi cô gần như không nhận ra đó là giọng mình. Câu hỏi đó, mang theo tất cả nỗi sợ hãi và tuyệt vọng của cô, cứ lơ lửng trong không khí, nặng nề và đau đớn.
Khánh im lặng. Anh nhìn cô, đôi mắt anh chứa đựng sự mệt mỏi khôn cùng, nhưng không có câu trả lời. Sự im lặng của anh, trong khoảnh khắc đó, còn tàn nhẫn hơn bất kỳ lời nói nào. Nó là một sự từ chối không thành lời, một khoảng cách không thể nào lấp đầy. Anh cảm thấy một cảm giác tội lỗi cồn cào, nhìn thấy đôi mắt Linh ướt đẫm, nhưng anh không thể nói ra điều cô muốn nghe. Anh không muốn nói dối, và anh cũng không thể gánh vác thêm bất cứ lời hứa nào mà anh không chắc mình có thể thực hiện.
Cuối cùng, Khánh đứng dậy, động tác có phần đột ngột. “Anh xin lỗi, Linh. Anh… anh cần phải đi làm việc. Anh có một vài email quan trọng cần phải xử lý ngay bây giờ.” Anh nói, giọng nói cứng nhắc, rồi quay lưng bước đi, để lại Linh một mình trên sofa, giữa không gian ngập tràn mùi nến thơm và giai điệu jazz vẫn đang nhỏ nhẹ vang lên, nhưng giờ đây lại nghe như một khúc bi ca. Anh không quay đầu lại, không cho cô một cái nhìn cuối cùng. Cánh cửa phòng làm việc đóng lại, tạo nên một âm thanh khô khốc, vang vọng trong lòng Linh như một sự kết thúc.
Linh ngồi đó, bất động. Bàn tay cô vẫn còn giơ lên, như muốn níu kéo lấy một điều gì đó đã tan biến. Nước mắt bắt đầu tuôn rơi, nóng hổi trên má, nhưng cô không phát ra bất kỳ âm thanh nào. Cô đã mạnh mẽ để đối mặt, nhưng sự né tránh của Khánh lại một lần nữa đẩy cô vào vực sâu của sự nghi ngờ và tổn thương, sâu hơn cả những lần trước.
***
Đêm về khuya, không khí trong căn hộ của Linh trở nên lạnh lẽo hơn, mặc dù những chiếc đèn vàng vẫn còn bật sáng, cố gắng níu giữ chút hơi ấm mong manh. Tiếng nhạc jazz đã tắt từ lúc nào không hay, nhường chỗ cho sự tĩnh mịch đến đáng sợ. Linh vẫn ngồi trên sofa, co ro, ôm lấy đầu gối, gục mặt xuống. Mái tóc dài mềm mại che đi một phần khuôn mặt, nhưng không thể che giấu được sự run rẩy của đôi vai gầy. Trong đôi mắt to tròn, long lanh của cô, nước mắt đã khô cạn, chỉ còn lại một sự trống rỗng, một nỗi đau vô tận. Mỗi hơi thở của cô đều nặng nề, như thể lồng ngực cô đang bị đè nén bởi một tảng đá vô hình.
Những lời Khánh nói cứ vang vọng mãi trong đầu cô, từng chữ một, như những lưỡi dao sắc bén cứa vào trái tim đã rỉ máu: “Để từ từ tính đi.”, “Anh chưa sẵn sàng.”, “Anh phải lo cho sự nghiệp trước, cho em một cuộc sống tốt hơn.” Tất cả những lời đó, nghe có vẻ hợp lý, có vẻ quan tâm, nhưng lại hoàn toàn thiếu vắng sự kết nối cảm xúc mà cô khao khát. Cô đã cố gắng hiểu, cô đã đọc bài viết kia để thấu cảm cho áp lực của anh, nhưng sự im lặng và né tránh của anh lại một lần nữa chứng minh rằng, dù cô có cố gắng đến đâu, một mình cô cũng không thể lấp đầy khoảng trống này.
“Mình đã cố gắng rồi, anh ấy vẫn vậy.”, tiếng lòng Linh thì thầm, yếu ớt. “Hay anh ấy không còn yêu mình nữa? Hay mình đang đòi hỏi quá nhiều?” Những câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí cô, gặm nhấm sự tự tin và niềm hy vọng cuối cùng. Cô đã tự nhủ rằng cô không cần anh hoàn hảo, cô chỉ cần anh ở đây. Nhưng anh thậm chí còn không thể ở đây, không thể đối mặt với cô, không thể chia sẻ dù chỉ một chút gánh nặng mà anh đang mang. Sự im lặng của Khánh, những khoảng lặng trong đối thoại của họ, giờ đây không còn là sự hiểu ngầm nữa, mà là những bức tường vô hình, ngăn cách hai tâm hồn từng gắn bó sâu sắc.
Một cơn gió lạnh lùa qua khung cửa sổ hé mở, khiến ngọn nến thơm trên bàn lay động, rồi tắt hẳn. Mùi gỗ đàn hương và hoa nhài cũng tan biến, thay vào đó là mùi không khí tĩnh mịch, mang theo chút hơi lạnh của đêm. Linh từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng trống nơi Khánh vừa ngồi. Chiếc điện thoại anh đã để lại trên bàn, màn hình tối đen, phản chiếu hình ảnh mờ ảo của cô. Nó giống như một biểu tượng cho sự kết nối đã mất, một công cụ giao tiếp mà họ không còn biết cách sử dụng để chạm tới nhau nữa.
“Không, không phải,” Linh cố gắng phản bác lại những suy nghĩ tiêu cực, nhưng giọng nói nội tâm yếu ớt hơn bao giờ hết. “Anh ấy bận thật, anh ấy áp lực thật. Nhưng sao anh ấy không thể chia sẻ với mình một chút? Tại sao anh ấy lại đẩy mình ra xa như vậy?” Cô nhớ lại những lần cô cố gắng hỏi han, cố gắng lắng nghe, nhưng anh chỉ trả lời cụt lủn, hoặc chìm vào im lặng. Cô đã từng tin rằng sự im lặng của anh là biểu hiện của sự mệt mỏi, của áp lực. Nhưng giờ đây, cô bắt đầu tự hỏi, liệu đó có phải là một cách để anh giữ khoảng cách, để anh không phải đối mặt với những gì anh không thể đáp ứng?
Linh đứng dậy, từng bước chân nặng trĩu. Cô đi ra ban công, nơi những chậu hoa nhài vẫn còn xanh tốt, nhưng mùi hương đã không còn nồng nàn như trước. Thành phố về đêm trải dài trước mắt cô, những ánh đèn lấp lánh như hàng triệu vì sao rơi xuống mặt đất. Nó lung linh, huyền ảo, nhưng lại vô cùng xa lạ. Cô cảm thấy mình thật nhỏ bé, lạc lõng giữa biển ánh sáng và những tòa nhà chọc trời. Một cảm giác cô đơn sâu sắc xâm chiếm lấy cô, lạnh buốt hơn cả làn gió đêm đang thoảng qua. Khánh đã ở trong phòng làm việc, cố gắng giải quyết những vấn đề của anh. Nhưng cô thì sao? Ai sẽ ở đây, lắng nghe cô, chia sẻ với cô nỗi cô đơn này?
Cô đưa tay ôm lấy chính mình, cố gắng tìm kiếm chút hơi ấm từ cơ thể, nhưng vô ích. Linh nhắm mắt lại, một hình ảnh chợt hiện lên trong tâm trí cô: Khánh đang ngồi trong phòng làm việc, ánh đèn hắt lên khuôn mặt anh, đôi mắt anh mệt mỏi nhưng vẫn cố gắng tập trung. Có lẽ anh cũng đang đấu tranh, đang vật lộn với những gánh nặng riêng. Anh không bỏ cô, chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Câu nói đó, dù chưa được thốt ra, đã bắt đầu hình thành một cách mơ hồ trong suy nghĩ của Linh, như một lời biện hộ cuối cùng cho sự đau khổ mà cô đang phải chịu đựng.
Nhưng dù có hiểu được áp lực của anh, nỗi đau của Linh vẫn không hề vơi bớt. Cô cần anh ở đây, nhưng anh lại chọn cách né tránh. Cô cần một lời cam kết, nhưng anh lại chọn sự im lặng và những lời hứa hẹn mập mờ. Nỗi thất vọng của cô, cứ thế, ngày một lớn dần. Nó không phải là một cơn bão dữ dội, mà là một dòng nước ngầm âm ỉ, bào mòn dần dần những gì còn sót lại của tình yêu và niềm tin. Linh nhìn về phía ánh đèn thành phố, nơi những giấc mơ được thắp sáng và cũng nơi những trái tim tan vỡ không ai hay biết. Cô biết rằng, cô không thể cứ mãi chìm đắm trong sự mập mờ, trong khoảng không vô định giữa những lời yêu thương và những khoảng lặng đến nhói lòng. Cô xứng đáng được biết sự thật, dù sự thật ấy có tàn nhẫn đến đâu. Bởi vì, chỉ khi đối mặt với sự thật, cô mới có thể tìm thấy con đường cho chính mình, dù con đường đó có thể không có Khánh đi cùng. Một giọt nước mắt lăn dài trên má, hòa vào làn gió đêm se lạnh, mang theo tất cả những gì còn sót lại của niềm hy vọng và cả một phần tâm hồn đang dần tan vỡ của Linh.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.