Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 197: Nước Mắt Cho Những Lời Không Nói
Một giọt nước mắt lăn dài trên má, hòa vào làn gió đêm se lạnh, mang theo tất cả những gì còn sót lại của niềm hy vọng và cả một phần tâm hồn đang dần tan vỡ của Linh. Đêm đã khuya, và thành phố chìm vào giấc ngủ muộn, chỉ riêng mình cô vẫn thức, ôm ấp nỗi đau không tên. Cả cơ thể Linh dường như kiệt sức, nhưng tâm trí cô vẫn quay cuồng không ngớt, lặp đi lặp lại những câu hỏi không có lời đáp, những lời thì thầm của trái tim đang rạn nứt. Ánh đèn từ những tòa nhà cao tầng vẫn lấp lánh như hàng triệu vì sao rơi xuống mặt đất, nhưng trong mắt Linh, chúng chỉ càng tô đậm thêm sự cô đơn và lạc lõng của chính cô giữa một thế giới rộng lớn. Cô đứng đó thật lâu, cho đến khi cái lạnh thấu xương của màn đêm len lỏi qua lớp áo mỏng, nhắc nhở cô về sự mong manh của chính mình.
Sáng hôm sau, Linh tỉnh giấc. Ánh nắng ban mai đã rọi qua khung cửa sổ lớn, vẽ nên những vệt vàng óng trên sàn gỗ. Nó mang theo hơi ấm dịu dàng của một ngày mới, nhưng không thể nào xua đi cái bóng tối u ám đang bao trùm lấy tâm hồn cô. Đôi mắt Linh sưng húp, nặng trĩu sau một đêm dài không ngủ, những giọt nước mắt mặn chát vẫn còn vương trên khóe mi. Chiếc giường của cô bừa bộn, tấm chăn co rúm lại như thể cũng đang ôm ấp một nỗi buồn vô hình. Cô nằm đó, nhìn chằm chằm lên trần nhà trắng toát, nơi những vết nứt nhỏ li ti đã từng là một trò chơi tưởng tượng của cô và Khánh, giờ đây chỉ gợi lên cảm giác về sự đổ vỡ.
Căn phòng ấm cúng thường ngày, nơi chứa đựng biết bao kỷ niệm ngọt ngào của hai người, bỗng trở nên quá rộng lớn và trống trải. Sự im lặng của buổi sáng sớm, chỉ bị phá vỡ bởi tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ, càng làm nổi bật sự trống rỗng trong lòng Linh. Cô với tay lấy chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường. Màn hình sáng lên, không có tin nhắn nào, không có cuộc gọi nhỡ nào từ Khánh. Trái tim cô lại thắt lại một lần nữa, một nhát dao vô hình cứa vào vết thương đã rỉ máu.
"Anh ấy bận thật sao? Hay anh ấy đang cố tình né tránh em?", tiếng lòng Linh thì thầm, yếu ớt. Cô nhớ lại câu nói bâng quơ của Khánh tối qua, "để từ từ tính", và cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Đó không phải là một lời từ chối thẳng thừng, nhưng sự mập mờ, sự thiếu rõ ràng đó còn đáng sợ hơn bất cứ lời chia tay nào. Nó khiến cô phải tự đấu tranh, tự giày vò giữa việc tin tưởng hay nghi ngờ. Cảm giác bị bỏ rơi, không được ưu tiên, dâng lên trong cô như một cơn thủy triều, nhấn chìm mọi hy vọng mỏng manh còn sót lại.
Linh nằm vùi trong chăn một lúc lâu, cố gắng trốn tránh thực tại khắc nghiệt. Hơi ấm của tấm chăn dường như là nơi trú ẩn cuối cùng cho cô, nơi cô có thể tự cho phép mình yếu đuối và đau khổ mà không bị ai phán xét. Nhưng dù cô có trốn kỹ đến đâu, nỗi buồn vẫn len lỏi vào từng tế bào, từng mạch máu, khiến cô không thể nào ngủ lại được. Cuối cùng, cô cũng ngồi dậy, từng cử động chậm chạp và nặng nề như thể mang trên vai gánh nặng của cả thế giới. Cô ngồi thẫn thờ bên mép giường, ánh mắt vô hồn nhìn về phía cửa sổ, nơi ánh nắng vẫn đang nhảy múa.
Cô cầm điện thoại lên lần nữa, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình. Hộp tin nhắn của Khánh vẫn trống rỗng. Cô mở ứng dụng nhắn tin, nhìn chằm chằm vào khung soạn thảo, bao nhiêu lời muốn nói, bao nhiêu câu hỏi muốn hỏi, nhưng không một từ nào có thể thoát ra khỏi đầu ngón tay. Cô sợ. Sợ một câu trả lời cụt lủn, sợ một sự im lặng kéo dài hơn nữa. Sợ rằng bất kỳ nỗ lực nào của cô cũng sẽ chỉ đâm vào bức tường vô hình mà Khánh đã dựng lên. Cuối cùng, cô lại đặt điện thoại xuống, một tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực.
Linh đứng dậy, đi vào bếp. Cô pha một cốc cà phê nóng, hy vọng hơi ấm và mùi hương quen thuộc sẽ xoa dịu phần nào tâm trạng cô. Nhưng ngay cả mùi cà phê yêu thích, thứ đã từng mang lại cho cô sự an ủi mỗi buổi sáng, giờ đây cũng trở nên nhạt nhẽo và vô vị. Cô đặt cốc cà phê xuống bàn, không uống. Để nó nguội lạnh dần, như chính mối quan hệ của cô và Khánh, từng chút, từng chút một. Mùi hương của nó tan biến vào không khí, để lại một khoảng trống, một sự hụt hẫng khó tả.
Buổi trưa, ánh nắng bên ngoài đã trở nên gay gắt hơn, chiếu thẳng vào căn phòng, khiến mọi thứ trở nên chói chang và ngột ngạt. Nhiều giờ đã trôi qua kể từ khi Linh thức dậy, nhưng không có một động tĩnh nào từ Khánh. Nỗi thất vọng của cô, đã âm ỉ từ đêm qua, giờ đây bùng lên thành một ngọn lửa nhỏ, thiêu đốt từng chút hy vọng cuối cùng. Cô quyết định không thể cứ mãi chờ đợi trong vô vọng. Hít một hơi thật sâu, Linh cầm điện thoại lên và soạn một tin nhắn ngắn gọn, cố gắng che giấu sự tủi thân và khao khát được kết nối của mình.
"Anh bận lắm hả? Anh ăn trưa chưa?", cô gõ, ngón tay run nhẹ. Một tin nhắn đơn giản, một câu hỏi thăm quen thuộc mà cô đã gửi cho anh không biết bao nhiêu lần. Nhưng lần này, nó mang theo một trọng lượng khác, một lời cầu xin thầm lặng cho sự chú ý, cho một tín hiệu cho thấy cô vẫn còn tồn tại trong thế giới bận rộn của anh. Cô nhấn gửi, rồi đặt điện thoại xuống, đôi mắt dán chặt vào màn hình, chờ đợi. Từng phút trôi qua như cả thế kỷ.
Mười phút. Ba mươi phút. Một giờ.
Không có hồi âm.
Linh bắt đầu dọn dẹp căn hộ một cách vô thức, ánh mắt vô hồn. Cô lau chùi những vật dụng quen thuộc, di chuyển đồ đạc từ chỗ này sang chỗ khác, nhưng tâm trí cô hoàn toàn không ở đây. Mỗi động tác đều như một phản xạ máy móc, một cách để thoát khỏi sự giày vò của việc chờ đợi. Cô đi ngang qua kệ sách, nơi đặt chiếc cốc sứ đôi hình mèo mà họ đã mua trong một chuyến đi chơi cách đây hai năm. Khánh thích mèo, và cô đã chọn chúng, tưởng tượng cảnh hai người cùng nhâm nhi cà phê sáng, trò chuyện về một tương lai xa xăm.
Cô dừng lại, khẽ chạm tay vào một chiếc cốc. Bề mặt sứ lạnh lẽo, tương phản với sự ấm áp mà cô từng cảm nhận khi nghĩ về những kỷ niệm này. Lòng Linh quặn thắt. Chiếc cốc kia, biểu tượng cho một nửa của anh, vẫn đứng đó, nhưng dường như nó đã mất đi ý nghĩa. Nó chỉ còn là một vật vô tri, một lời nhắc nhở đau đớn về những gì đã từng, và những gì đang dần vụn vỡ. Cô nhớ lại những lời hứa hẹn thuở ban đầu, khi Khánh còn nói về "ngôi nhà và những đứa trẻ", về một cuộc sống chung mà cả hai sẽ cùng nhau xây dựng. Giờ đây, những lời ấy nghe xa xăm như một giấc mơ không bao giờ thành hiện thực.
Một tiếng "ting" nhỏ từ điện thoại vang lên, khiến Linh giật mình. Cô vội vàng chạy tới, trái tim đập thình thịch. Màn hình sáng lên, một tin nhắn từ Khánh. Cô nín thở mở ra.
"Anh ăn rồi. Anh đang họp."
Chỉ vỏn vẹn sáu chữ, không một biểu tượng cảm xúc, không một lời hỏi thăm ngược lại. Nó lạnh lùng, dứt khoát, như một nhát dao nữa đâm thẳng vào trái tim đang rỉ máu của cô. Linh cảm thấy như có một tảng băng vừa đổ ập xuống người. Cả cơ thể cô run rẩy. Cô đọc đi đọc lại tin nhắn đó, cố gắng tìm kiếm một chút hơi ấm, một chút quan tâm ẩn chứa trong từng con chữ, nhưng vô ích. Chỉ có sự lạnh nhạt, sự bận rộn, và một khoảng cách không thể nào lấp đầy.
"Anh có thực sự bận đến mức không thể dành cho em một phút sao?", Linh tự hỏi, tiếng lòng cô vang vọng trong không gian trống trải. "Một phút để hỏi em đã ăn chưa? Một phút để nói một câu gì đó ấm áp hơn?" Câu trả lời của Khánh, hay đúng hơn là sự thiếu vắng của nó, như một lời khẳng định tàn nhẫn rằng cô không phải là ưu tiên hàng đầu của anh. Rằng công việc, áp lực, những gánh nặng vô hình kia quan trọng hơn cô.
Cô lướt qua những bức ảnh chụp chung của hai người trên điện thoại. Nụ cười rạng rỡ của họ ngày ấy, ánh mắt lấp lánh hạnh phúc, những cái ôm thật chặt. Tất cả giờ đây như một thước phim cũ kỹ, phai màu theo thời gian, một lời nhắc nhở cay đắng về sự thay đổi đã diễn ra. Cô nhớ về những lời hứa hẹn, những giấc mơ chung, những kế hoạch cho tương lai mà họ đã từng vẽ ra cùng nhau. Tất cả đều tan biến, chỉ còn lại nỗi trống rỗng và sự cô đơn. Chiếc cốc sứ đôi, những bức ảnh cũ, tất cả đều trở thành những kỷ vật buồn bã, chứng nhân cho một tình yêu đang dần tắt lịm.
Chiều tối, hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Những tia nắng cuối cùng của ngày như cố gắng níu kéo, nhưng rồi cũng đành lụi tàn, nhường chỗ cho màn đêm sắp sửa bao trùm. Linh bước ra ban công, dựa vào lan can lạnh lẽo, nhìn xuống thành phố đang lên đèn. Cảnh tượng lung linh, huyền ảo dưới chân cô không thể xoa dịu đi nỗi đau đang cuộn trào trong lòng. Cảm giác bị tổn thương, không được trân trọng, và không phải là ưu tiên hàng đầu của Khánh dâng trào trong Linh như một cơn sóng dữ dội. Nó không còn là những suy nghĩ miên man nữa, mà là một nỗi đau thể xác, một áp lực nặng nề đè lên lồng ngực cô.
Cô không thể chịu đựng thêm được nữa.
Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa vào làn gió đêm se lạnh. Rồi giọt thứ hai, giọt thứ ba. Chúng không còn là những giọt nước mắt thầm lặng như đêm qua, mà là một dòng chảy không ngừng, mang theo tất cả sự tủi thân, thất vọng và tuyệt vọng đã dồn nén bấy lâu nay. Linh đưa tay ôm lấy mặt, cố gắng kìm nén tiếng nức nở đang vỡ òa trong cổ họng, nhưng vô ích. Từng tiếng nấc nghẹn ngào thoát ra, xé tan sự im lặng của buổi chiều tà, vang vọng trong không gian trống rỗng.
"Em không phải là ưu tiên của anh sao, Khánh?", cô thì thầm qua tiếng nấc, giọng nói đứt quãng. "Anh có còn yêu em không?" Những câu hỏi đó, không có lời đáp, vọng lại trong tâm trí cô, như những mũi kim đâm vào trái tim đã quá đỗi đau khổ. Cô cảm thấy kiệt sức, cả về thể chất lẫn tinh thần. Đôi chân cô như muốn khuỵu xuống, cả cơ thể cô run rẩy không ngừng. Cô cảm thấy mình như đang chìm dần trong một hố sâu của sự cô đơn, dù vẫn đang trong một mối quan hệ. Một sự cô đơn lạnh lẽo và tàn nhẫn, bởi vì nó đến từ chính người mà cô yêu thương nhất.
Linh gục đầu vào cánh tay, tiếng nức nở càng lúc càng lớn, hòa vào tiếng gió thổi qua những tòa nhà cao tầng. Hoàng hôn dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Những ánh đèn thành phố bỗng trở nên mờ ảo qua làn nước mắt của cô. Cô cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật yếu ớt giữa thế giới này, và giữa mối quan hệ này. Cô đã cố gắng thấu hiểu, đã cố gắng chờ đợi, nhưng dường như tất cả những nỗ lực đó đều tan biến vào hư không. Giờ đây, chỉ còn lại nỗi đau và sự trống rỗng đến cùng cực.
Cảm giác bị bỏ rơi, không được trân trọng, đã chạm đến giới hạn chịu đựng của cô. Những giọt nước mắt mặn chát lăn dài trên môi, mang theo vị đắng của sự thất v���ng. Linh biết rằng, cô không thể cứ mãi sống trong sự mập mờ này. Cô không thể cứ mãi tự lừa dối mình rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn. Bởi vì, tình yêu không chỉ là sự hiện diện thể xác, mà còn là sự hiện diện của cảm xúc, của sự quan tâm, của sự ưu tiên. Và điều đó, cô đã không còn cảm nhận được từ Khánh. Nước mắt vẫn tuôn rơi, không ngừng, như một lời than vãn cuối cùng cho một tình yêu đang dần héo úa. Cô không biết mình sẽ đi về đâu, nhưng cô biết rằng, cô không thể ở lại đây, trong cái hố sâu của sự cô đơn này, thêm một phút giây nào nữa.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.