Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 198: Lời Chưa Nói, Đêm Chờ Mong
Hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Những ánh đèn thành phố bỗng trở nên mờ ảo qua làn nước mắt của Linh. Cô cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật yếu ớt giữa thế giới này, và giữa mối quan hệ này. Cô đã cố gắng thấu hiểu, đã cố gắng chờ đợi, nhưng dường như tất cả những nỗ lực đó đều tan biến vào hư không. Giờ đây, chỉ còn lại nỗi đau và sự trống rỗng đến cùng cực. Cảm giác bị bỏ rơi, không được trân trọng, đã chạm đến giới hạn chịu đựng của cô. Những giọt nước mắt mặn chát lăn dài trên môi, mang theo vị đắng của sự thất vọng. Linh biết rằng, cô không thể cứ mãi sống trong sự mập mờ này. Cô không thể cứ mãi tự lừa dối mình rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn. Bởi vì, tình yêu không chỉ là sự hiện diện thể xác, mà còn là sự hiện diện của cảm xúc, của sự quan tâm, của sự ưu tiên. Và điều đó, cô đã không còn cảm nhận được từ Khánh. Nước mắt vẫn tuôn rơi, không ngừng, như một lời than vãn cuối cùng cho một tình yêu đang dần héo úa. Cô không biết mình sẽ đi về đâu, nhưng cô biết rằng, cô không thể ở lại đây, trong cái hố sâu của sự cô đơn này, thêm một phút giây nào nữa.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng dịu dàng rải vàng khắp căn hộ của Linh, cố gắng xua đi cái u ám của đêm qua. Tiếng xe cộ vọng lên từ xa, một bản giao hưởng quen thuộc của thành phố bắt đầu ngày mới, cùng với tiếng hàng xóm sinh hoạt nhẹ nhàng, tiếng lạch cạch của chén đĩa, tiếng nước chảy. Đâu đó, tiếng chim hót líu lo từ ban công, báo hiệu một buổi sáng bình yên, đối lập hoàn toàn với bão tố trong lòng cô. Mùi cà phê mới pha từ căn bếp nhỏ thoang thoảng, hòa lẫn với hương hoa nhài thanh khiết từ những chậu cây xanh mướt cô đặt ở ban công, tạo nên một bầu không khí ấm áp, quen thuộc. Nhưng cái ấm áp ấy không chạm được vào nỗi lạnh giá đang len lỏi trong từng tế bào của Linh.
Cô mở mắt, đôi mắt sưng húp và nặng trĩu. Cảm giác khô rát ở mí mắt, cùng với những vệt nước mắt đã khô cứng trên má, là bằng chứng rõ ràng cho một đêm dài không ngủ yên, chìm đắm trong nước mắt và tuyệt vọng. Cả cơ thể cô như rã rời, mỗi thớ thịt đều thấm đẫm sự mệt mỏi. Cô nằm đó, nhìn trân trân lên trần nhà trắng toát, nơi những vết nứt nhỏ li ti dường như cũng đang vẽ nên những con đường vô định, giống như chính cuộc đời và mối quan hệ của cô lúc này.
Sau một hồi lâu, Linh chậm rãi ngồi dậy. Cảm giác choáng váng nhẹ thoáng qua, nhưng rồi cô cố gắng đứng vững. Cô bước đến gương, nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình. Một khuôn mặt nhợt nhạt, bọng mắt thâm quầng, đôi môi khô hé. Vẻ ngoài nhẹ nhàng, nữ tính thường ngày giờ đây ẩn chứa một sự hao gầy, yếu ớt đến đáng thương. Đôi mắt to tròn, long lanh ngày nào giờ đây chỉ còn ánh lên vẻ ưu tư sâu thẳm, pha lẫn một chút gì đó của sự kiệt sức cùng cực. Cô đưa tay chạm nhẹ vào gương mặt mình, cảm nhận sự lạnh lẽo từ tấm kính. Đã bao lâu rồi cô không nhìn thấy nụ cười thật sự trên khuôn mặt mình, không phải là nụ cười gượng gạo, mà là nụ cười toát ra từ tận đáy lòng?
"Không thể như thế này mãi được," Linh thì thầm, giọng nói khản đặc và yếu ớt, gần như chỉ đủ cho chính cô nghe thấy. "Em phải nói ra." Câu nói đó, tuy nhỏ bé, nhưng lại mang một sức nặng ghê gớm, một lời thề nguyền mà cô tự hứa với bản thân. Không thể cứ mãi chìm đắm trong sự im lặng và chờ đợi nữa. Không thể cứ mãi để những câu hỏi không lời đáp, những nỗi đau âm ỉ bào mòn mình thêm nữa. Đã đến lúc phải đối mặt. Đã đến lúc phải tìm kiếm một câu trả lời, dù câu trả lời đó có thể khiến cô tan nát.
Linh rửa mặt bằng nước lạnh, cố gắng xua đi vẻ mệt mỏi và sự uể oải. Từng giọt nước mát lạnh thấm vào da thịt, làm cô tỉnh táo hơn đôi chút. Cô nhìn mình trong gương lần nữa, và lần này, trong đôi mắt vẫn còn ưu tư ấy, đã có thêm một tia sáng le lói của sự kiên định. Nó không phải là sự bốc đồng, mà là sự kiên định đến từ nỗi đau tột cùng, từ một giới hạn đã bị vượt qua. Cô không còn gì để mất, ngoài chính bản thân mình.
Cô pha một ly cà phê, mùi hương đắng nồng lan tỏa khắp gian bếp. Cà phê nóng hổi, nhưng cảm giác mát lạnh của ly sứ dưới bàn tay cô lại càng làm nổi bật sự trống rỗng trong lòng. Cô ngồi bên cửa sổ, nơi ánh nắng mặt trời đang chiếu rọi, làm ấm từng góc nhỏ của căn phòng. Từ đây, cô có thể nhìn ra thành phố đang bừng tỉnh, những tòa nhà cao tầng vươn mình đón nắng, những dòng xe cộ bắt đầu tấp nập. Mọi thứ vẫn vận hành theo quỹ đạo của nó, chỉ có thế giới của cô là đang chao đảo.
Linh hít một hơi thật sâu, rồi từ từ thở ra. Cô nhấp một ngụm cà phê, vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi. Cô bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc về những điều cô muốn nói. Không phải là những lời trách móc, không phải là những câu hỏi tu từ, mà là những lời từ tận đáy lòng, những điều mà cô đã khao khát được chia sẻ, được thấu hiểu bấy lâu nay. Cô muốn Khánh biết cô đã đau khổ thế nào, đã cô đơn ra sao. Cô muốn anh hiểu rằng, cô không cần cuộc sống xa hoa, chỉ cần anh ở đây, thực sự ở đây, chọn cô, ưu tiên cô.
Những câu hỏi cứ luẩn quẩn trong đầu cô: Cô sẽ bắt đầu từ đâu? Cô sẽ nói những gì? Liệu anh có lắng nghe không, hay lại chìm vào sự im lặng quen thuộc, sự né tránh mà cô đã quá quen thuộc? Nỗi sợ hãi len lỏi, nhưng sự kiên định lại mạnh mẽ hơn. Cô không thể mãi chịu đựng sự mập mờ này nữa. Cô không thể cứ mãi là một cái bóng vật vờ trong chính mối quan hệ của mình. Cô cần một câu trả lời, một sự rõ ràng. Dù câu trả lời đó có là gì đi nữa, cô cũng phải đối mặt. Cô cần biết mình đang đứng ở đâu, và anh đang đứng ở đâu. Bởi vì, tình yêu không chỉ là sự tồn tại, mà là sự hiện diện. Và Linh, đã quá mệt mỏi với sự vắng mặt của Khánh, ngay cả khi anh vẫn còn ở đó, bên cạnh cô.
***
Suốt cả buổi chiều hôm đó, căn hộ của Linh chìm trong một sự tĩnh lặng đặc biệt, chỉ có tiếng bút sột soạt trên giấy là thỉnh thoảng vang lên, phá vỡ bầu không khí yên ắng. Ánh sáng tự nhiên từ cửa sổ lớn dần chuyển sang ánh hoàng hôn dịu, nhuộm cam khắp căn phòng, mang theo một vẻ đẹp man mác buồn. Mùi hương nến thơm nhẹ nhàng, thanh khiết được Linh thắp lên từ sớm, như cố gắng xoa dịu đi nỗi căng thẳng vô hình đang bao trùm. Sau đó, mùi thức ăn bắt đầu thoang thoảng từ bếp, một bữa tối đơn giản nhưng được chuẩn bị tỉ mỉ.
Linh ngồi ở bàn ăn, trước mặt cô là một cuốn sổ tay nhỏ màu xanh bạc hà, đã cũ và sờn góc. Từng trang giấy đã lật giở không biết bao nhiêu lần, chứa đựng những nét chữ ngay ngắn của cô, xen kẽ là vài dòng nguệch ngoạc của Khánh. Đó là cuốn sổ tay ghi chép chung của họ, nơi cả hai từng hào hứng ghi lại những ước mơ, kế hoạch cho tương lai: căn hộ nhỏ sẽ trang trí ra sao, những chuyến du lịch họ muốn đi, tên những đứa con họ muốn có, thậm chí là những món ăn họ muốn thử cùng nhau.
Mỗi dòng chữ, mỗi nét vẽ nguệch ngoạc trong cuốn sổ đều là một mũi kim đâm vào trái tim Linh. Cô chạm tay vào từng trang giấy, cảm nhận sự thô ráp của chúng dưới đầu ngón tay. Những kế hoạch dang dở, những giấc mơ đã phai màu, giờ đây chỉ còn là kỷ vật buồn bã, chứng nhân cho một tình yêu đang dần lạc lối. Nó khiến cô đau lòng, nhưng cũng đồng thời tiếp thêm cho cô một sự quyết tâm mãnh liệt. Cô không thể để tất cả những điều này trở thành hư vô một cách im lặng. Cô cần một lời giải thích, một sự đối mặt.
Cô bắt đầu viết, nhưng rồi lại gạch xóa, rồi lại viết. Hàng loạt ý tưởng, cảm xúc cứ tuôn trào trong đầu cô, nhưng để sắp xếp chúng thành lời lẽ mạch lạc, không buộc tội mà vẫn thể hiện được nỗi lòng khao khát được thấu hiểu và cam kết, quả là một thử thách. Linh không muốn biến cuộc nói chuyện này thành một buổi chất vấn hay đổ lỗi. Cô chỉ muốn Khánh hiểu, cô cần anh. Cô cần sự hiện diện của anh, không chỉ là về thể xác, mà còn là về tinh thần, về cảm xúc. Cô cần anh ở đây, thực sự ở đây.
"Em cần anh ở đây, thực sự ở đây, chứ không phải chỉ là một cái bóng...," cô thì thầm, tiếng nói lạc đi trong không gian tĩnh lặng của căn phòng. Đó là bản chất của tất cả những gì cô muốn nói. Cô không cần một Khánh hoàn hảo, một Khánh giàu có hay thành công rực rỡ. Cô chỉ cần một Khánh trọn vẹn, một Khánh mà cô có thể cảm nhận được sự hiện diện, sự quan tâm, sự ưu tiên.
Cô viết về những đêm cô đơn, những bữa ăn một mình, những tin nhắn không lời hồi đáp. Cô viết về cảm giác bị bỏ rơi, không được trân trọng, cảm giác mình không phải là ưu tiên hàng đầu của anh. Cô viết về nỗi sợ hãi khi nhìn thấy tình yêu của họ dần phai nhạt, không phải vì những sóng gió lớn lao, mà vì sự bào mòn âm thầm của cuộc sống, của sự thiếu giao tiếp. Cô không hề trách móc, cô chỉ đơn giản là đang kể lại những gì cô đã cảm nhận, đã trải qua. Cô muốn anh hiểu, cô đã kiệt sức đến nhường nào.
Khi hoàn thành những dòng cuối cùng, Linh đặt bút xuống. Hơi thở cô nặng nề, nhưng tâm trí cô lại cảm thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút. Ít nhất, cô đã sắp xếp được những gì cô muốn nói. Giờ đây, việc còn lại chỉ là chờ đợi.
Cô đứng dậy, đi vào bếp. Bữa tối cô chuẩn bị là những món Khánh thích, đơn giản nhưng ấm cúng: canh chua cá lóc, thịt kho trứng, một đĩa rau luộc. Mùi thức ăn vẫn còn thoang thoảng, nhưng đã bắt đầu nguội dần. Cô bày biện bàn ăn một cách cẩn thận, đặt hai bộ chén đũa đối diện nhau, như thể họ vẫn còn là một cặp đôi hạnh phúc, vẫn còn những bữa tối ấm áp bên nhau. Cô thắp thêm một cây nến thơm khác, hương hoa nhài lại càng thêm đậm đà, cố gắng tạo ra một không gian dịu nhẹ, bớt đi sự căng thẳng vốn đang len lỏi trong từng ngóc ngách của căn phòng.
Sau đó, cô dọn dẹp căn hộ, đảm bảo mọi thứ thật tươm tất. Cô muốn mọi thứ thật hoàn hảo, không phải để che giấu đi sự thật tàn nhẫn đang chờ đợi, mà để thể hiện sự trân trọng cuối cùng của cô dành cho mối quan hệ này, và cho chính Khánh. Cô lau sạch bàn, sắp xếp gọn gàng những cuốn sách, chỉnh lại những bức ảnh chung của hai người trên kệ. Những bức ảnh, vẫn là nụ cười rạng rỡ của họ ngày ấy, ánh mắt lấp lánh hạnh phúc, những cái ôm thật chặt. Chúng như một lời nhắc nhở cay đắng về sự thay đổi đã diễn ra, nhưng cũng là một lời nhắc nhở về lý do vì sao cô lại quyết định phải nói chuyện.
Hoàng hôn đã buông hẳn, nhường chỗ cho màn đêm bao trùm. Ánh đèn đường bắt đầu bật sáng, và những ô cửa sổ của các tòa nhà đối diện cũng dần sáng đèn, tạo nên một bức tranh thành phố lung linh, huyền ảo. Linh đứng giữa căn phòng đã được dọn dẹp gọn gàng, nhìn ra ngoài cửa sổ. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương hoa nhài và mùi thức ăn nguội dần hòa quyện trong không khí. Tâm trạng cô lúc này là một sự pha trộn phức tạp: một chút nhẹ nhõm vì đã sắp xếp được suy nghĩ, một chút lo lắng về phản ứng của Khánh, và một chút hy vọng mong manh rằng, có lẽ, chỉ là có lẽ, mọi chuyện vẫn còn có thể cứu vãn. Nhưng sâu thẳm trong lòng, cô biết, đêm nay sẽ là một bước ngoặt, một sự kết thúc, hoặc một khởi đầu mới, nhưng chắc chắn sẽ không còn là sự mập mờ, bấp bênh như trước nữa.
***
Đêm đã về khuya, không khí trong căn hộ của Linh càng lúc càng trở nên tĩnh lặng, đến mức ngột ngạt. Tiếng xe cộ vọng lên từ xa đã thưa dần, chỉ còn lại những âm thanh rời rạc, xa xăm của một thành phố đang dần chìm vào giấc ngủ. Ánh sáng vàng dịu từ đèn phòng hòa với ánh đèn thành phố lấp lánh bên ngoài, tạo nên một không gian mờ ảo, tĩnh mịch. Mùi hoa nhài từ ban công vẫn thoang thoảng, nhưng giờ đây nó hòa lẫn với mùi thức ăn đã nguội dần, tạo nên một cảm giác buồn bã, phảng phất chút tiếc nuối.
Linh ngồi một mình ở bàn ăn, nơi bữa tối tươm tất nhưng không ai chạm đến đang lặng lẽ nguội lạnh. Cô nhìn chăm chú vào chiếc đồng hồ treo tường. Từng tiếng tích tắc của kim giây như gõ vào màng nhĩ cô, kéo dài đến vô tận. Thời gian trôi chậm rãi đến mức khó tin, mỗi phút trôi qua đều là một thử thách cho sự kiên nhẫn của cô. Cảm giác căng thẳng, xen lẫn lo lắng và một chút hy vọng mong manh, dâng trào trong lòng Linh như một con sóng ngầm.
Cô liên tục nhìn đồng hồ, kim dài chỉ số chín, rồi số mười, rồi lại số mười một. Khánh vẫn chưa về. Cô tự hỏi, liệu anh có nhận được tin nhắn cô gửi không? Tin nhắn vỏn vẹn vài chữ: "Tối nay anh về sớm được không? Em có chuyện muốn nói." Anh chỉ trả lời bằng một biểu tượng "👍", không một lời giải thích, không một câu hỏi. Sự im lặng của anh, ngay cả trong những tin nhắn, cũng đủ sức nặng để làm cô nghẹt thở.
Linh đứng dậy, đi lại vài bước quanh phòng, rồi lại ngồi xuống. Đôi chân cô mỏi rã rời, nhưng tâm trí cô lại không thể ngừng nghỉ. Cô chạm tay vào cuốn sổ ghi chép đặt trên bàn, nơi những lời cô muốn nói đang nằm im lìm. Sự thô ráp của giấy dưới đầu ngón tay cô như một lời nhắc nhở về sự chân thật, trần trụi của những cảm xúc cô đã dồn nén bấy lâu. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân.
Mỗi tiếng động nhỏ từ hành lang đều khiến cô giật mình. Tiếng thang máy dừng lại ở tầng, tiếng bước chân xào xạc, tiếng chìa khóa lách cách ở cánh cửa đối diện. Tất cả đều làm cô nín thở, rồi lại thất vọng khi nhận ra đó không phải là anh. Cô tưởng tượng ra cảnh anh sẽ về, sẽ mở cửa, và sẽ nhìn thấy cô đang ngồi đây, giữa căn phòng tĩnh lặng này. Liệu anh sẽ phản ứng thế nào? Anh sẽ mệt mỏi như thường lệ, hay sẽ nhận ra sự nghiêm trọng trong ánh mắt cô?
Xung đột nội tâm trong Linh ngày càng gay gắt. Một mặt, cô khao khát được thấu hiểu, được cam kết, được giải thoát khỏi sự mập mờ này. Mặt khác, nỗi sợ hãi về việc đối mặt trực diện, sợ làm hỏng mối quan hệ hơn nữa, lại giằng xé cô. Cô vẫn còn yêu Khánh, tình yêu ấy vẫn còn đó, sâu đậm và day dứt. Nhưng sự kiệt sức vì chờ đợi, sự thiếu giao tiếp từ anh, đã bào mòn tình yêu ấy đến tận cùng. Cô không biết liệu mình có đủ mạnh mẽ để nghe một câu trả lời mà cô không muốn nghe không. Liệu cô có đủ sức để đối mặt với sự thật rằng, tình yêu của họ đã không còn đủ mạnh để chống chọi với cuộc sống, với những áp lực vô hình?
Ánh mắt Linh lướt qua những bức ảnh trên kệ, những nụ cười rạng rỡ của ngày xưa. Cô nhớ về những lời hứa hẹn, những giấc mơ chung. Giờ đây, tất cả như một thước phim cũ kỹ, phai màu theo thời gian. Cô sợ rằng, sau đêm nay, những bức ảnh ấy sẽ chỉ còn là những kỷ vật buồn bã, những minh chứng cho một tình yêu đã từng tồn tại, nhưng không còn hiện hữu.
Đến gần nửa đêm, cô nghe thấy tiếng chìa khóa lách cách ở ổ khóa cửa. Tim Linh đập thình thịch trong lồng ngực, mạnh đến nỗi cô tưởng chừng như nó muốn nhảy vọt ra ngoài. Cuối cùng, anh cũng đã về. Cánh cửa mở ra nhẹ nhàng, và Khánh bước vào. Anh vẫn với dáng vẻ quen thuộc: cao ráo, hơi gầy, khuôn mặt góc cạnh nhưng thường mang vẻ mệt mỏi, ít biểu cảm. Đôi mắt sâu của anh lướt qua cô, rồi dừng lại ở bàn ăn đã được bày biện tươm tất, nơi những món ăn đã nguội lạnh. Một ánh mắt khó hiểu, pha lẫn sự ngạc nhiên và chút mệt mỏi, thoáng qua trong đôi mắt anh.
Không gian chìm vào sự im lặng đến đáng sợ. Mùi hoa nhài, mùi thức ăn nguội, và hơi lạnh từ bên ngoài cửa hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí nặng trĩu. Linh đứng dậy, đối mặt với anh. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy, dù trái tim cô đang đập loạn xạ. Đêm nay, cô biết, sẽ là một đêm dài, một đêm định mệnh. Cô đã chuẩn bị mọi thứ, đã sắp xếp mọi lời lẽ. Giờ đây, chỉ còn lại sự thật trần trụi, chờ đợi để được phơi bày. Cô nhìn vào mắt Khánh, và trong đôi mắt ưu tư nhưng kiên định của cô, là tất cả những gì cô muốn nói, tất cả những gì cô đã khao khát được anh lắng nghe. Cô không lùi bước.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.