Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 202: Lời Than Thở Giữa Hồi Ức Cũ

Chiếc xe buýt dừng lại ở bến, kéo Linh ra khỏi dòng suy nghĩ miên man, hỗn độn. Cô bước xuống, hít một hơi thật sâu cái không khí ẩm ướt, lành lạnh của chiều muộn Sài Gòn sau cơn mưa. Nước mưa còn đọng trên những tán lá bàng, phản chiếu ánh đèn đường vàng vọt như những giọt pha lê lấp lánh. Linh đi bộ dọc theo con hẻm nhỏ quen thuộc dẫn vào Quán Cà Phê 'Hồi Ức'. Từng bước chân cô dường như nặng hơn, không phải vì mệt mỏi thể chất, mà vì một gánh nặng vô hình đang đè nén trái tim. Cô đã dành cả buổi chiều để lang thang, cố gắng xua đi cái cảm giác trống rỗng và nỗi đau âm ỉ sau cuộc đối thoại không thành với Khánh đêm qua, và sự im lặng đáng sợ của anh vào sáng nay.

Quán cà phê hiện ra trước mắt, một ngôi nhà Pháp cổ kính với tường gạch trần, được khoác lên mình vẻ đẹp hoài niệm. Những chậu cây xanh mướt treo lủng lẳng trước hiên, và ánh đèn lồng giấy màu vàng dịu hắt ra từ bên trong, như mời gọi những tâm hồn lạc lối tìm về chốn bình yên. Một bản nhạc jazz nhẹ nhàng, du dương đang vang vọng, hòa cùng tiếng mưa lất phất trên mái hiên đã tạnh từ lúc nào, chỉ còn những hạt nước nhỏ li ti rơi từ mái hiên xuống. Mùi cà phê rang xay thơm nồng quấn quýt trong không khí, xen lẫn mùi gỗ cũ và chút hương bánh ngọt mới ra lò, tạo nên một bầu không khí ấm cúng đến lạ. Linh hít hà mùi hương quen thuộc ấy, nhưng dường như nó chẳng thể xoa dịu được cái lạnh lẽo đang xâm chiếm tâm hồn cô.

Cô đẩy cánh cửa gỗ nặng nề, tiếng chuông gió khẽ leng keng báo hiệu sự xuất hiện của một vị khách. Ngay lập tức, ánh mắt cô tìm kiếm bóng dáng quen thuộc của Trâm ở góc quán yêu thích của họ. Trâm, với mái tóc dài uốn nhẹ bồng bềnh và chiếc váy hoa trẻ trung, đang ngồi đó, đôi mắt biết cười của cô bạn thân chợt ánh lên vẻ lo lắng khi nhìn thấy Linh. Trâm vội vàng đứng dậy, dáng người nhỏ nhắn, xinh xắn của cô lao đến ôm chầm lấy Linh, không nói một lời. Cái ôm siết chặt của Trâm, đầy sự thấu hiểu và an ủi, khiến bức tường cảm xúc mà Linh cố gắng xây dựng suốt cả ngày bỗng chốc sụp đổ. Nước mắt cô bắt đầu trào ra, nóng hổi và mặn chát.

“Trông cậu tệ quá, Linh à,” Trâm thì thầm, giọng nói cô bạn thân đầy sự xót xa, “Có chuyện gì vậy?”

Linh lắc đầu, cố gắng kìm nén tiếng nấc nghẹn ngào. Cô không thể nói thành lời ngay lúc này. Mọi thứ cứ như một khối u to tướng nghẹn ứ nơi cổ họng, khiến cô không thể thở, không thể cất tiếng. “Mình... mình không biết nữa, Trâm,” cuối cùng cô cũng thốt ra được, giọng khàn đặc, đứt quãng. “Mọi thứ cứ như vỡ vụn ra.” Cô cảm thấy đôi mắt mình sưng húp, nặng trĩu. Sự mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt trái xoan vốn thanh tú của cô, đôi mắt to tròn thường long lanh nay lại trũng sâu và phờ phạc. Cô biết mình trông rất tệ, nhưng cô không còn sức để bận tâm.

Trâm dẫn Linh về lại bàn, đỡ cô ngồi xuống chiếc ghế gỗ quen thuộc. Cô bạn thân không hỏi thêm, chỉ nhẹ nhàng lau nước mắt cho Linh bằng một chiếc khăn giấy mềm. Trâm gọi thêm một ly trà hoa cúc nóng cho Linh, ánh mắt cô bạn vẫn không rời khỏi Linh, đầy vẻ lo lắng và đồng cảm. Hơi ấm từ ly trà truyền qua lòng bàn tay lạnh ngắt của Linh, nhưng cũng không thể làm tan đi băng giá trong lòng cô. Cô nhìn quanh quán, những cuốn sách cũ xếp ngay ngắn trên kệ, những bức tranh tường phai màu, tất cả đều gợi lên một sự bình yên, tĩnh lặng mà cô thèm khát. Nhưng ngay cả trong không gian an yên này, tâm trí cô vẫn như một cơn bão không ngừng quần thảo.

“Anh ấy đã làm gì cậu vậy, Linh?” Trâm hỏi, giọng nói nhẹ nhàng như sợ làm tan biến chút sức lực còn sót lại của Linh.

Linh khẽ nhấp một ngụm trà, vị ngọt thanh và hương thơm thoang thoảng của hoa cúc lan tỏa trong khoang miệng, nhưng nó không thể lấp đầy cái vị đắng chát trong lòng. Cô nhìn ra cửa sổ, nơi những hạt mưa còn đọng trên khung kính, mờ ảo như chính tâm trạng cô. “Anh ấy không nói gì cả, Trâm,” Linh bắt đầu, giọng cô vẫn còn run rẩy, “Mình đã hỏi anh ấy có còn muốn cưới mình không. Mình đã nói hết những gì mình nghĩ, mình cảm thấy... những khao khát của mình, những nỗi lo sợ về tương lai... và anh ấy... chỉ im lặng.” Cô dừng lại, nhắm mắt, như thể muốn xua đi hình ảnh Khánh đêm qua, với vẻ mặt vô cảm và sự im lặng đến đáng sợ.

“Im lặng?” Trâm khẽ nhíu mày, biểu cảm trên gương mặt bầu bĩnh của cô bạn thân thay đổi từ lo lắng sang khó hiểu.

“Vâng, im lặng,” Linh gật đầu, mở mắt ra nhìn thẳng vào Trâm, “Im lặng như thể mình là người ngoài, như thể những lời mình nói ra không hề có ý nghĩa gì với anh ấy. Mình đã chờ đợi, Trâm ạ. Chờ đợi một lời giải thích, một lời trấn an, một lời hứa hẹn, dù chỉ là một câu nói dối. Nhưng không, chỉ có sự im lặng đến vô tận.” Linh cảm thấy một cơn đau nhói ở ngực, như có ai đó đang siết chặt trái tim cô. Cái cảm giác bị bỏ rơi, bị phớt lờ, bị coi thường, nó đau đớn hơn bất kỳ lời nói tàn nhẫn nào. Cô khao khát được lắng nghe, được thấu hiểu, được cảm nhận sự hiện diện của người yêu, nhưng anh lại chọn cách biến mất, ngay cả khi vẫn ở bên cạnh cô. Cô không cần cuộc sống xa hoa, chỉ cần được Khánh chọn, được anh ở bên cạnh thực sự. Nhưng anh lại không thể làm được điều đó, hay không muốn làm?

“Mình không hiểu, Trâm ạ,” Linh nói tiếp, giọng cô bắt đầu vỡ ra, “Anh ấy không nói gì cả. Có phải anh ấy hết yêu mình rồi không? Hay là... mình đang đòi hỏi quá nhiều?” Những câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí Linh, như một vòng luẩn quẩn không lối thoát. Cô tự trách bản thân, liệu có phải cô đã quá tham lam khi mong muốn một sự cam kết rõ ràng, một tương lai vững chắc? Liệu có phải cô đã quá nhát gan khi không thể chấp nhận một tình yêu chỉ tồn tại trong hiện tại, không có định hướng? Cô luôn nghĩ rằng tình yêu cần phải phát triển, cần phải có một đích đến. Nhưng Khánh, anh dường như không nghĩ vậy. Hay anh có nghĩ, nhưng lại không thể nói ra?

Trâm nắm chặt tay Linh, siết nhẹ. “Linh à, cậu không đòi hỏi nhiều đâu,” Trâm nói, ánh mắt đầy kiên định. “Một người phụ nữ có quyền được yêu thương và có một tương lai rõ ràng. Đặc biệt là khi các cậu đã yêu nhau gần bốn năm rồi. Những gì cậu khao khát là hoàn toàn chính đáng, là điều mà bất kỳ cô gái nào cũng mong muốn ở một mối quan hệ nghiêm túc.” Giọng Trâm đầy sự trấn an, nhưng Linh vẫn cảm thấy một khoảng trống lạnh lẽo trong lòng. Cô biết Trâm nói đúng, nhưng nỗi hoài nghi vẫn cứ len lỏi, gặm nhấm niềm tin của cô.

“Nhưng nếu anh ấy không thể cho mình điều đó thì sao?” Linh thì thầm, “Nếu anh ấy thực sự không còn đủ sức để yêu cho đúng như anh ấy từng nói? Mình không biết phải làm gì, Trâm. Mình đã quá mệt mỏi với sự im lặng này rồi. Nó giết chết mình từng chút một.” Cô nhớ lại câu nói của Khánh, “Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng.” Khi ấy, cô đã cảm thấy xót xa cho anh, nhưng giờ đây, cô lại cảm thấy xót xa cho chính mình hơn. Anh không bỏ cô, nhưng anh cũng không chọn cô một cách trọn vẹn. Anh vẫn ở đó, nhưng lại không hiện diện.

Trâm thở dài. “Có lẽ Khánh đang có áp lực gì đó mà cậu không biết, Linh,” cô bạn thân nói, giọng Trâm trầm hơn, đầy suy tư. “Mình biết anh ấy là người trầm tính, ít nói, nhưng anh ấy nên chia sẻ với cậu chứ. Dù là áp lực công việc, áp lực gia đình, hay bất cứ điều gì, cậu là người yêu của anh ấy, cậu có quyền được biết, và cậu cũng có thể là người chia sẻ gánh nặng cùng anh ấy mà.” Trâm nhìn Linh, đôi mắt cô bạn chất chứa sự lo lắng sâu sắc. “Anh ấy không nói ra, có lẽ vì anh ấy nghĩ rằng làm vậy là để bảo vệ cậu. Nhưng anh ấy không nhận ra, chính sự im lặng đó mới là con dao sắc bén nhất, cứa vào tim cậu, khiến cậu đau đớn và hoài nghi.”

Những lời của Trâm như một làn gió nhẹ, nhưng cũng đủ để khuấy động thêm những suy nghĩ rối bời trong Linh. Áp lực? Có thể lắm chứ. Khánh luôn là người gánh vác mọi thứ một mình, anh luôn cố gắng xây dựng một tương lai vững chắc, nhưng lại vụng về trong việc thể hiện cảm xúc, không giỏi nói ra những lời yêu thương hay san sẻ gánh nặng nội tâm. Anh yêu Linh bằng hành động, bằng sự cố gắng không ngừng nghỉ. Nhưng giờ đây, những hành động ấy dường như đã trở nên vô nghĩa khi không đi kèm với sự thấu hiểu và chia sẻ.

“Mình đã cố gắng hiểu anh ấy, Trâm,” Linh nói, giọng cô đầy sự bất lực. “Mình đã cố gắng nhìn vào những gì anh ấy làm cho mình, chứ không phải những gì anh ấy nói. Nhưng đến một lúc nào đó, mình cần những lời nói, mình cần sự xác nhận, mình cần biết mình đang ở đâu trong mối quan hệ này. Mình không cần anh ấy hoàn hảo. Em chỉ cần anh ấy ở đây, thực sự ở đây, với mình.” Câu nói ấy, từng là tiếng lòng của cô, giờ đây lại mang theo một nỗi chua chát. Cô cần sự hiện diện cảm xúc hơn vật chất, nhưng chính cái đó lại là thứ Khánh không thể cho cô.

Nước mắt lại một lần nữa trào ra, nóng hổi và không thể kìm nén. Linh khóc nức nở, những tiếng nấc nghẹn ngào phá vỡ sự yên tĩnh của quán cà phê. Trâm ôm lấy cô, vỗ về tấm lưng gầy gò của Linh. Cô bạn thân nhỏ nhắn nhưng lại mang đến một sức mạnh tinh thần to lớn, một điểm tựa vững chắc cho Linh trong lúc này. Linh gục đầu vào vai Trâm, cảm nhận hơi ấm từ cái ôm của bạn, và nỗi cô đơn bỗng chốc trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Dù có Trâm ở bên, lắng nghe và an ủi, nhưng khoảng trống trong lòng cô vẫn còn đó, một khoảng trống mà chỉ Khánh mới có thể lấp đầy, nhưng anh lại chọn cách tạo ra nó.

“Mình cứ nghĩ rằng tình yêu của bọn mình đủ lớn để vượt qua tất cả,” Linh thút thít, “Mình cứ nghĩ rằng chỉ cần yêu nhau là đủ. Nhưng hình như... không phải vậy.” Cô cảm thấy niềm tin của mình vào tình yêu đang dần bị bào mòn. Sự hoài nghi về tình yêu của Khánh không chỉ làm cô tổn thương, mà còn khiến cô bắt đầu đặt dấu hỏi về chính bản thân mình. Liệu có phải cô đã nhìn lầm anh? Hay liệu có phải cô đã tự huyễn hoặc về một tình yêu cổ tích giữa một thành phố xô bồ, nơi mà áp lực cuộc sống có thể trở thành kẻ thù lớn nhất của những mối quan hệ chân thành?

Trâm nhẹ nhàng vuốt tóc Linh, đôi mắt cô bạn ánh lên sự buồn bã. “Linh à, cậu đừng tự trách mình,” Trâm nói, giọng dịu dàng nhưng kiên quyết. “Tình yêu không chỉ là cảm xúc, nó còn là sự lựa chọn, là sự cố gắng từ cả hai phía. Nếu một người không thể hoặc không muốn cố gắng giao tiếp, không muốn chia sẻ, thì dù yêu đến mấy, vết nứt cũng sẽ ngày càng lớn.” Trâm ngừng một lát, rồi tiếp tục, “Có thể Khánh có lý do riêng, nhưng việc anh ấy không nói ra, không cho cậu một câu trả lời, đó là lỗi của anh ấy, không phải của cậu.”

Linh hít một hơi run rẩy, cố gắng bình tâm lại. Cô biết Trâm đang cố gắng bảo vệ cô, cố gắng giúp cô thoát khỏi vòng xoáy tự trách móc. Nhưng những lời của Trâm cũng gieo vào lòng Linh một hạt mầm nghi ngờ khác: liệu có phải cô đã quá ngây thơ khi nghĩ rằng mình có thể thay đổi Khánh, có thể khiến anh mở lòng hơn? Hay liệu cô có nên chấp nhận rằng đây chính là con người anh, và cô không thể ép buộc anh trở thành một người khác?

Cô ngước lên nhìn Trâm, đôi mắt đỏ hoe, “Mình không biết phải làm gì nữa, Trâm. Mình cảm thấy lạc lõng quá. Mình không còn nhận ra mối quan hệ của bọn mình nữa. Những tin nhắn trả lời chậm dần, những bữa ăn im lặng, những cái ôm không còn đủ ấm... Mọi thứ cứ như đang rời xa mình, từng chút một.” Cô vẫn quan tâm anh một cách vô thức – cô nhớ anh hay đau dạ dày – nhưng anh quá mệt mỏi để hỏi han, và cô quá buồn để tiếp tục chờ đợi. Cái vòng luẩn quẩn của sự im lặng và buồn bã đang bóp nghẹt họ.

Quán cà phê đã tối dần, ánh đèn vàng càng trở nên ấm áp hơn, nhưng không thể sưởi ấm được trái tim đang giá lạnh của Linh. Tiếng nhạc jazz vẫn đều đều, như một lời than thở cho những mối tình tan vỡ. Cô tự hỏi, liệu cô có đang đòi hỏi quá nhiều khi muốn một tình yêu trọn vẹn, một người đàn ông có thể chia sẻ cả niềm vui lẫn nỗi buồn, một tương lai rõ ràng? Hay chính sự đòi hỏi ấy, trong bối cảnh xã hội hiện đại đầy áp lực này, đã trở thành một gánh nặng mà Khánh không thể gánh vác? Linh không biết. Cô chỉ biết rằng, trái tim cô đang đau, và cô đang rất cô đơn. Dù Trâm đang ở đây, nhưng nỗi cô đơn ấy vẫn không hề vơi bớt, bởi vì người cô muốn chia sẻ, người cô muốn thấu hiểu, lại đang ở một nơi rất xa, dù chỉ cách cô một bức tường vô hình của sự im lặng. Cô vẫn còn yêu anh, sâu đậm, nhưng tình yêu đó, giờ đây, không còn là lý do đủ mạnh để giữ cô lại trong sự mịt mờ này. Có những cuộc chia tay không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa. Cô đang dần hiểu ra điều đó, một cách đau đớn.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free