Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 203: Áp Lực Từ Mái Ấm: Gánh Nặng Vô Hình

Nỗi cô đơn của Linh, dù có Trâm ở bên, vẫn không hề vơi bớt, bởi vì người cô muốn chia sẻ, người cô muốn thấu hiểu, lại đang ở một nơi rất xa, dù chỉ cách cô một bức tường vô hình của sự im lặng. Cô vẫn còn yêu anh, sâu đậm, nhưng tình yêu đó, giờ đây, không còn là lý do đủ mạnh để giữ cô lại trong sự mịt mờ này. Có những cuộc chia tay không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa. Cô đang dần hiểu ra điều đó, một cách đau đớn.

***

Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm một màu đỏ cam lên những tòa nhà cao tầng của thành phố, rồi dần lịm tắt, nhường chỗ cho bóng đêm. Khánh mở cửa căn hộ, tiếng kẽo kẹt nhỏ xíu trong không gian tĩnh lặng đến đáng sợ. Mùi cà phê nguội, mùi giấy tờ cũ và một chút ẩm mốc do lâu ngày không thông gió lập tức ùa vào cánh mũi, nặng nề như chính tâm trạng của anh. Anh cởi chiếc cà vạt siết chặt cổ, ném nó lên ghế sofa một cách uể oải, rồi thả mình xuống, tấm lưng mỏi nhừ rên rỉ theo từng chuyển động. Ánh đèn vàng yếu ớt từ chiếc đèn bàn hắt lên tường, tạo ra những bóng đổ dài, méo mó, càng khiến căn phòng rộng lớn trở nên trống trải và cô độc hơn bao giờ hết.

Anh nhìn quanh, đôi mắt sâu thẳm lướt qua từng góc nhỏ. Giá sách vẫn nguyên đó, bộ sofa Linh từng thích nằm dài đọc sách vẫn ở đó, chiếc bàn ăn nơi họ từng chia sẻ những bữa cơm ấm cúng, nay chỉ còn trơ trọi. Sự vắng mặt của Linh, sau sự kiện cô rời đi trong im lặng sáng hôm kia, để lại một khoảng trống khổng lồ, không thể lấp đầy bằng bất cứ thứ gì. Nó không chỉ là sự trống vắng về thể chất, mà còn là một lỗ hổng cảm xúc sâu hoắm, hút cạn mọi sinh khí trong căn phòng và cả trong chính con người anh. Anh nhớ tiếng cô cười giòn tan khi xem một bộ phim hài, nhớ mùi hương tóc cô vương vấn trên gối, nhớ những câu chuyện luyên thuyên không đầu không cuối cô kể mỗi tối. Giờ đây, tất cả chỉ còn là tiếng đồng hồ tích tắc đều đều, như đếm từng giây phút trôi qua trong sự cô độc tột cùng.

Anh với lấy chiếc điện thoại trên bàn, lướt màn hình một cách vô thức. Không có tin nhắn nào. Không có cuộc gọi nhỡ nào. Cô không liên lạc. Anh cũng không. Một sự im lặng đáng sợ, nặng nề, như một lời thỏa hiệp ngầm cho sự chia cắt. Anh tự hỏi liệu cô có đang giận anh không? Hay cô đã quá mệt mỏi với sự im lặng và bất lực của anh rồi? Mấy ngày nay, anh gần như không ngủ. Công việc ở cơ quan vẫn chồng chất, áp lực từ những dự án mới, những con số khô khan cứ đè nặng lên đôi vai anh. Nhưng tất cả những mệt mỏi thể xác đó cũng không bằng sự giày vò trong tâm trí. Hình ảnh Linh, đôi mắt đỏ hoe, những lời nói nghẹn ngào trong cuộc tranh cãi cuối cùng, cứ ám ảnh anh. Anh biết cô cần anh, cần sự hiện diện của anh, cần những lời giải thích, cần một tương lai rõ ràng. Nhưng anh, một kẻ bất lực, lại không thể cho cô.

Anh đứng dậy, bước vào bếp, pha một tách cà phê nóng. Mùi thơm đắng của cà phê lan tỏa, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo trong lòng anh. Anh ngồi xuống, nhìn chằm chằm vào làn khói trắng bốc lên từ cốc cà phê, rồi từ từ nguội dần, chẳng muốn chạm vào. Tâm trí anh trống rỗng, nhưng đồng thời lại đầy ắp những suy nghĩ hỗn độn. Anh đang làm gì thế này? Tại sao mọi thứ lại trở nên khó khăn đến vậy? Anh đã cố gắng rất nhiều, đã làm việc không ngừng nghỉ, đã đặt tất cả hy vọng vào một tương lai tươi sáng hơn cho cả hai. Nhưng càng cố gắng, anh càng cảm thấy mình lún sâu hơn vào vũng lầy của áp lực và sự bất lực. Anh cảm thấy như mình đang gánh vác một tảng đá khổng lồ, mà mỗi bước chân đều kéo theo sự mệt mỏi và đau đớn.

"Lại một ngày nữa... trống rỗng đến vậy sao?" Anh lẩm bẩm một mình, giọng nói khản đặc, lạc lõng trong không gian. Nó không phải là một câu hỏi dành cho ai khác, mà là một lời than thở cho chính số phận của anh, cho mối quan hệ đang dần mục ruỗng này. Anh nhớ Linh đã từng nói: "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây." Cô chỉ cần anh ở đây. Nhưng ngay cả cái "ở đây" đó, anh cũng không thể làm tròn. Anh ở đây, nhưng tâm trí anh lại bận rộn với những con số, những dự án, những kỳ vọng. Anh ở đây, nhưng trái tim anh lại nặng trĩu những gánh lo. Anh ở đây, nhưng anh không còn đủ sức để yêu cho đúng, để cho cô sự quan tâm và thấu hiểu mà cô xứng đáng có được.

Một cảm giác tội lỗi dâng trào. Anh biết Linh đang buồn. Anh biết cô đang chờ đợi. Nhưng anh không thể làm gì. Anh không biết phải bắt đầu từ đâu, phải nói gì. Mỗi lời muốn nói ra đều bị mắc kẹt lại ở cổ họng, bị bóp nghẹt bởi sự mệt mỏi và nỗi sợ hãi. Sợ hãi rằng những lời anh nói sẽ chỉ làm cô thêm thất vọng, sợ hãi rằng anh sẽ không thể giữ lời hứa về một tương lai tươi đẹp. Bóng đêm dần bao trùm căn phòng, chỉ còn ánh đèn vàng yếu ớt soi rọi khuôn mặt mệt mỏi, khắc khổ của Khánh. Anh ngồi đó, bất động, như một pho tượng đá, chỉ có hơi thở nặng nề là dấu hiệu duy nhất cho thấy anh vẫn còn tồn tại giữa sự cô độc mênh mông này.

***

Đêm đã về khuya, không khí có phần oi bức dù đã tắt nắng. Tiếng chuông điện thoại réo rắt cắt ngang dòng suy nghĩ nặng nề của Khánh. Anh giật mình, chiếc điện thoại lạnh lẽo trên tay bất chợt rung lên. Là Bà Hoa. Mẹ anh. Khánh ngần ngừ một lát, rồi hít một hơi sâu, cố gắng điều chỉnh lại giọng nói cho bớt vẻ mệt mỏi. Anh biết mẹ sẽ nói gì.

"Alo, con nghe đây mẹ," anh nói, giọng cố gắng giữ bình tĩnh.

Đầu dây bên kia, giọng Bà Hoa vẫn hiền từ nhưng ẩn chứa sự lo toan, như một dòng chảy ngầm không ngừng nghỉ. "Con à, con đi làm về rồi đó hả? Ăn uống gì chưa con? Mấy nay có ngủ đủ giấc không?" Những lời hỏi thăm xã giao quen thuộc, nhưng Khánh biết, chúng chỉ là khúc dạo đầu cho một chủ đề muôn thuở.

"Con về rồi ạ, con ăn uống rồi mẹ đừng lo. Con vẫn ổn mà," Khánh đáp lời, cố gắng trấn an mẹ. Anh nhìn ra khung cửa sổ tối đen, ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao xa xôi, vô vọng.

"Ổn sao được con ơi," Bà Hoa thở dài qua điện thoại. "Mấy nay mẹ thấy con xanh xao quá. Áp lực công việc thì mẹ biết rồi, nhưng con cũng phải lo cho bản thân chứ. Mà này, mẹ hỏi con chuyện này..." Bà Hoa ngừng một lát, như lấy đà, rồi tiếp tục, "Chuyện con với cái Linh đó, con tính sao rồi?"

Khánh nhắm mắt lại, một cái thở dài vô thức thoát ra khỏi lồng ngực. Anh biết mà. Chủ đề này, anh đã nghe không biết bao nhiêu lần rồi. "Tụi con vẫn bình thường mà mẹ," anh nói, cố gắng giấu đi sự căng thẳng trong giọng nói.

"Bình thường là bình thường sao con? Con cũng lớn rồi, 29 tuổi rồi chứ có ít gì đâu. Bạn bè con đứa nào cũng có gia đình hết rồi, con cái lớn tướng rồi kìa. Thằng Tùng con bác Ba Liên mới cưới vợ tháng trước, giờ nó cũng đang tính mua nhà rồi đó. Mẹ chỉ mong con có một mái ấm riêng thôi, có vợ có con, để mẹ đỡ lo." Giọng Bà Hoa bắt đầu có chút thúc giục, xen lẫn sự than thở. "Con trai trưởng trong nhà, tuổi tác cũng không còn trẻ, con tính để con bé Linh chờ đến bao giờ? Con bé nó cũng đâu còn trẻ nữa con. Hai đứa yêu nhau cũng mấy năm trời rồi, cứ dây dưa mãi thế này mẹ cũng sốt ruột."

Khánh cảm thấy từng lời của mẹ như những mũi kim châm vào sâu trong lòng anh, chạm đến những nỗi lo lắng và tự ti sâu kín nhất. Anh yêu Linh, anh muốn cưới cô, muốn xây dựng một gia đình nhỏ. Nhưng nhìn vào thực tế, anh thấy mình còn quá nhiều gánh nặng. Áp lực tài chính từ công việc chưa ổn định hoàn toàn, khoản nợ mua nhà vẫn còn đó, rồi cả những kỳ vọng từ gia đình nội ngoại. Anh cảm thấy mình chưa đủ khả năng để lo cho bản thân, nói gì đến việc lo cho một người phụ nữ, cho một mái ấm. Những lời thúc giục của mẹ, dù xuất phát từ tình thương, lại vô tình đẩy anh vào ngõ cụt, khiến anh càng thêm chùn bước.

"Mẹ ơi, con biết mà. Con cũng đang cố gắng đây. Nhưng chuyện cưới xin đâu phải muốn là được ngay đâu mẹ. Còn nhiều thứ phải lo lắm..." Khánh cố gắng giải thích, nhưng giọng anh nghe yếu ớt, lạc đi trong không khí nặng nề.

"Lo thì phải nói ra, phải tính toán chứ con! Cứ im ỉm mãi thế này thì sao mà được? Con trai trưởng mà cứ để mẹ lo mãi thế này à? Mẹ thấy con bé Linh nó hiền lành, hiểu chuyện, lại thương con. Con phải biết giữ lấy người ta chứ. Cứ để vậy rồi mai mốt có người khác rước mất thì con lại hối hận. Mẹ nói thật, mẹ chỉ mong con sớm yên bề gia thất, để mẹ còn bế cháu. Mẹ già rồi, không biết sống được bao lâu nữa..."

Lời than thở của Bà Hoa như một đòn giáng mạnh vào tâm trí Khánh. "Mẹ đừng nói vậy chứ!" anh nói, giọng có chút bực dọc, nhưng nhanh chóng chìm xuống thành sự bất lực. "Con biết mẹ lo cho con, nhưng mẹ cũng phải hiểu cho con chứ. Con cũng đang cố gắng hết sức đây rồi." Anh vuốt mặt, cảm thấy đầu óc quay cuồng. Anh muốn nói ra hết những áp lực anh đang gánh chịu, những lo toan về tiền bạc, về tương lai bấp bênh, về nỗi sợ hãi không thể chu toàn. Nhưng anh không thể. Anh không muốn mẹ lo lắng thêm, cũng không muốn mẹ cảm thấy thất vọng về đứa con trai trưởng của mình. Anh đã quen với việc gồng mình chịu đựng một mình, tự mình giải quyết mọi vấn đề.

Bà Hoa vẫn không ngừng nghỉ, giọng điệu chuyển sang mềm mỏng hơn một chút, nhưng vẫn giữ sự kiên định: "Thôi được rồi, mẹ biết con cố gắng. Nhưng con cũng phải tính đường dài chứ. Mẹ thấy Linh nó cũng đâu phải là đứa đòi hỏi vật chất gì đâu. Nó chỉ cần con ở bên cạnh, quan tâm nó thôi mà. Con có thương nó thì phải cho nó một danh phận, một tương lai rõ ràng chứ. Đừng để nó phải chờ đợi mãi, tội nghiệp con bé."

Mỗi câu nói của mẹ, dù là nhẹ nhàng hay thúc giục, đều xoáy sâu vào vết thương lòng của Khánh. "Tình yêu không chỉ là cảm xúc, nó còn là sự lựa chọn, là sự cố gắng từ cả hai phía. Nếu một người không thể hoặc không muốn cố gắng giao tiếp, không muốn chia sẻ, thì dù yêu đến mấy, vết nứt cũng sẽ ngày càng lớn." Lời của Trâm, dù Linh là người kể, nhưng lại như văng vẳng bên tai Khánh lúc này. Anh biết mẹ nói đúng. Linh không đòi hỏi gì cao sang. Cô chỉ cần anh. Nhưng anh, ngay cả cái sự "ở đây" đơn giản đó, cũng cảm thấy mình không còn đủ sức. Anh cố gắng nói sang chuyện khác, hỏi thăm sức khỏe của mẹ, về công việc đồng áng ở quê, nhưng Bà Hoa vẫn kiên định với chủ đề chính, không ngừng thúc giục, như một con sóng âm thầm nhưng không ngừng vỗ vào bờ cát đang dần bị xói mòn. Cuộc gọi kéo dài thêm gần nửa tiếng nữa, mỗi phút trôi qua là một phút anh cảm thấy mình lún sâu hơn vào hố sâu của sự bất lực.

***

Khánh cúp máy, căn phòng lại chìm vào im lặng, nhưng trong tâm trí anh, những lời của Bà Hoa vẫn văng vẳng, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. "Con tính để con bé chờ đến bao giờ?" "Con trai trưởng mà cứ để mẹ lo mãi thế này à?" "Con phải cho nó một danh phận, một tương lai rõ ràng chứ." Chúng như những tiếng vang vọng trong một hang động trống rỗng, không ngừng xoáy vào nỗi sợ hãi và sự tự ti đang bủa vây anh. Anh cảm thấy nặng nề, bất lực và tự ti hơn bao giờ hết. Anh biết mẹ anh yêu thương anh, muốn điều tốt nhất cho anh. Nhưng chính cái tình thương ấy, khi được thể hiện qua sự thúc giục và so sánh, lại vô tình trở thành một gánh nặng khổng lồ, đẩy anh vào ngõ cụt. Anh nhìn ra khung cửa sổ lớn, nơi ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh như một dải ngân hà không ngừng chuyển động, nhưng anh không thể tìm thấy một tia sáng nào cho tương lai của mình và Linh, không thể tìm thấy một lối thoát cho gánh nặng đang đè nén anh.

Anh đứng dậy, đi lại trong phòng một cách vô định, từng bước chân nặng nề. Mùi cà phê nguội giờ đây càng nồng hơn, quyện với mùi ẩm mốc cũ kỹ, tạo nên một không khí ngột ngạt. Anh dừng lại bên tủ quần áo, vô thức mở ngăn kéo nhỏ bên dưới. Bàn tay anh run nhẹ, chạm vào một chiếc hộp nhung nhỏ nằm sâu bên trong, khuất sau những chiếc cà vạt và khăn tay. Chiếc hộp màu xanh đậm, lặng lẽ nằm đó, chứa đựng một lời hứa chưa thành. Đó là chiếc nhẫn đính hôn, đã được anh chọn lựa từ rất lâu rồi, với tất cả tình yêu và hy vọng của mình. Anh đã dự định sẽ cầu hôn Linh vào một buổi tối lãng mạn, khi mọi thứ đã ổn định hơn một chút, khi anh cảm thấy mình đã đủ vững vàng để che chở cho cô. Nhưng rồi, những áp lực cứ chồng chất, những khó khăn cứ ập đến, và lời hứa đó, chiếc nhẫn đó, cứ mãi nằm im trong hộp.

"Mình có đủ sức lo cho Linh không?" Anh tự hỏi, giọng nói lạc lõng trong không gian. Nỗi sợ hãi thất bại đang dần lấn át tất cả những cảm xúc khác. Anh sợ rằng mình sẽ không thể mang lại cho Linh một cuộc sống đủ đầy, một tương lai ổn định như cô xứng đáng có được. Anh sợ rằng mình sẽ làm cô thất vọng, làm cô tổn thương. Nỗi sợ ấy cứ lớn dần, ăn mòn niềm tin của anh vào chính bản thân mình. Anh đã từng mạnh mẽ, đã từng tin rằng tình yêu của họ có thể vượt qua tất cả. Nhưng giờ đây, anh lại cảm thấy mình quá đỗi nhỏ bé, quá đỗi yếu ớt trước những bộn bề của cuộc sống.

"Linh, em có hiểu anh đang phải trải qua những gì không? Hay em cũng đang chờ đợi một điều gì đó mà anh không thể cho em?" Anh thì thầm, như đang nói chuyện với chính hình bóng của cô trong tâm trí. Anh biết cô cần sự hiện diện, sự thấu hiểu. Anh cũng muốn được chia sẻ, được giải bày. Nhưng anh lại không thể. Anh không muốn cô phải lo lắng cùng anh, không muốn cô phải gánh vác những gánh nặng này. Anh nghĩ rằng việc anh gồng mình chịu đựng một mình là cách để bảo vệ cô, để giữ cho cô được bình yên. Nhưng anh đâu biết, chính sự im lặng và việc gánh vác một mình ấy lại đang tạo ra một bức tường vô hình, đẩy cô ra xa anh hơn bao giờ hết.

Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, mang theo tất cả sự mệt mỏi, bất lực và cô đơn. Anh nhắm mắt lại, cảm nhận nỗi cô đơn và gánh nặng đè nén mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Không một ai để chia sẻ. Không một ai để anh có thể dựa vào. Anh cứ gồng mình lên, cố gắng trở thành một người đàn ông mạnh mẽ, một chỗ dựa vững chắc. Nhưng sâu thẳm bên trong, anh cũng chỉ là một người đàn ông đang lạc lối, đang sợ hãi. Sự chần chừ và im lặng của anh trước áp lực gia đình, cộng với việc anh không thể nói ra những khó khăn của mình, đang dần củng cố khoảng cách với Linh, đẩy anh vào trạng thái "không còn đủ sức để yêu cho đúng." Anh vẫn còn yêu cô, rất nhiều. Nhưng tình yêu lúc này không còn là lý do đủ mạnh để anh có thể phá vỡ bức tường của chính mình, để anh có thể hành động. Chiếc nhẫn trong hộp nhung vẫn lạnh lẽo, một lời hứa treo lơ lửng giữa bộn bề cuộc sống, chờ đợi một khoảnh khắc mà anh không biết khi nào mới có thể tới, hoặc có lẽ, sẽ không bao giờ tới nữa.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free