Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 204: Hứa Hẹn Nơi Phía Chân Trời
Căn phòng lại chìm vào im lặng, nhưng trong tâm trí Khánh, những lời của Bà Hoa vẫn văng vẳng, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. "Con tính để con bé chờ đến bao giờ?" "Con trai trưởng mà cứ để mẹ lo mãi thế này à?" "Con phải cho nó một danh phận, một tương lai rõ ràng chứ." Chúng như những tiếng vang vọng trong một hang động trống rỗng, không ngừng xoáy vào nỗi sợ hãi và sự tự ti đang bủa vây anh. Anh cảm thấy nặng nề, bất lực và tự ti hơn bao giờ hết. Anh biết mẹ anh yêu thương anh, muốn điều tốt nhất cho anh. Nhưng chính cái tình thương ấy, khi được thể hiện qua sự thúc giục và so sánh, lại vô tình trở thành một gánh nặng khổng lồ, đẩy anh vào ngõ cụt. Anh nhìn ra khung cửa sổ lớn, nơi ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh như một dải ngân hà không ngừng chuyển động, nhưng anh không thể tìm thấy một tia sáng nào cho tương lai của mình và Linh, không thể tìm thấy một lối thoát cho gánh nặng đang đè nén anh.
Anh đứng dậy, đi lại trong phòng một cách vô định, từng bước chân nặng nề. Mùi cà phê nguội giờ đây càng nồng hơn, quyện với mùi ẩm mốc cũ kỹ, tạo nên một không khí ngột ngạt. Bức tường trắng tinh khôi, từng là niềm mơ ước khi anh mới dọn đến, giờ đây lại mang một vẻ xám xịt, như chính tâm trạng của anh. Ánh sáng vàng vọt từ chiếc đèn bàn hắt xuống, chỉ đủ soi rõ những hạt bụi lờ lững trong không khí, càng làm tăng thêm cảm giác cô quạnh. Anh chạm tay vào chồng hồ sơ cao ngất trên bàn làm việc, những con số, những dự án vẫn còn dang dở, như một lời nhắc nhở nghiệt ngã về những mục tiêu tài chính còn xa vời. Anh đã làm việc không ngừng nghỉ, từ sáng sớm đến tận khuya, đôi mắt thâm quầng và bờ vai mỏi nhừ, nhưng dường như mọi cố gắng đều như muối bỏ biển trước những kỳ vọng không tên.
Anh dừng lại bên tủ quần áo, vô thức mở ngăn kéo nhỏ bên dưới. Bàn tay anh run nhẹ, chạm vào một chiếc hộp nhung nhỏ nằm sâu bên trong, khuất sau những chiếc cà vạt và khăn tay. Chiếc hộp màu xanh đậm, lặng lẽ nằm đó, chứa đựng một lời hứa chưa thành. Đó là chiếc nhẫn đính hôn, đã được anh chọn lựa từ rất lâu rồi, với tất cả tình yêu và hy vọng của mình. Anh đã dự định sẽ cầu hôn Linh vào một buổi tối lãng mạn, khi mọi thứ đã ổn định hơn một chút, khi anh cảm thấy mình đã đủ vững vàng để che chở cho cô. Nhưng rồi, những áp lực cứ chồng chất, những khó khăn cứ ập đến, và lời hứa đó, chiếc nhẫn đó, cứ mãi nằm im trong hộp. Anh cảm nhận nó qua lớp vải nhung mềm mại, một cảm giác lạnh lẽo len lỏi vào đầu ngón tay, như báo hiệu cho một tương lai vô định.
"Mình có đủ sức lo cho Linh không?" Anh tự hỏi, giọng nói lạc lõng trong không gian, chỉ có chính anh nghe thấy. Nỗi sợ hãi thất bại đang dần lấn át tất cả những cảm xúc khác. Anh sợ rằng mình sẽ không thể mang lại cho Linh một cuộc sống đủ đầy, một tương lai ổn định như cô xứng đáng có được. Anh sợ rằng mình sẽ làm cô thất vọng, làm cô tổn thương. Nỗi sợ ấy cứ lớn dần, ăn mòn niềm tin của anh vào chính bản thân mình. Anh đã từng mạnh mẽ, đã từng tin rằng tình yêu của họ có thể vượt qua tất cả. Nhưng giờ đây, anh lại cảm thấy mình quá đỗi nhỏ bé, quá đỗi yếu ớt trước những bộn bề của cuộc sống. Tiếng gió đêm rít qua khe cửa sổ, nghe như một tiếng thở dài của chính anh, hòa vào sự tĩnh mịch của căn phòng.
"Linh, em có hiểu anh đang phải trải qua những gì không? Hay em cũng đang chờ đợi một điều gì đó mà anh không thể cho em?" Anh thì thầm, như đang nói chuyện với chính hình bóng của cô trong tâm trí, một hình bóng mờ nhạt, xa vời. Anh biết cô cần sự hiện diện, sự thấu hiểu. Anh cũng muốn được chia sẻ, được giải bày. Nhưng anh lại không thể. Anh không muốn cô phải lo lắng cùng anh, không muốn cô phải gánh vác những gánh nặng này. Anh nghĩ rằng việc anh gồng mình chịu đựng một mình là cách để bảo vệ cô, để giữ cho cô được bình yên. Nhưng anh đâu biết, chính sự im lặng và việc gánh vác một mình ấy lại đang tạo ra một bức tường vô hình, đẩy cô ra xa anh hơn bao giờ hết. Mỗi một phút trôi qua là một phút anh cảm thấy mình lún sâu hơn vào hố sâu của sự bất lực.
Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, mang theo tất cả sự mệt mỏi, bất lực và cô đơn. Anh nhắm mắt lại, cảm nhận nỗi cô đơn và gánh nặng đè nén mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Không một ai để chia sẻ. Không một ai để anh có thể dựa vào. Anh cứ gồng mình lên, cố gắng trở thành một người đàn ông mạnh mẽ, một chỗ dựa vững chắc. Nhưng sâu thẳm bên trong, anh cũng chỉ là một người đàn ông đang lạc lối, đang sợ hãi. Sự chần chừ và im lặng của anh trước áp lực gia đình, cộng với việc anh không thể nói ra những khó khăn của mình, đang dần củng cố khoảng cách với Linh, đẩy anh vào trạng thái "không còn đủ sức để yêu cho đúng." Anh vẫn còn yêu cô, rất nhiều. Nhưng tình yêu lúc này không còn là lý do đủ mạnh để anh có thể phá vỡ bức tường của chính mình, để anh có thể hành động. Anh cất chiếc nhẫn vào túi áo khoác, một hành động vô thức, như cất giấu một phần hy vọng mỏng manh. Chiếc nhẫn trong túi áo nặng trĩu, một lời hứa treo lơ lửng giữa bộn bề cuộc sống, chờ đợi một khoảnh khắc mà anh không biết khi nào mới có thể tới, hoặc có lẽ, sẽ không bao giờ tới nữa. Anh khoác vội chiếc áo khoác, bước ra khỏi căn hộ mà không bật đèn, để lại một không gian tối tăm, lạnh lẽo phía sau lưng. Tiếng cửa khép lại nghe khô khốc, như một nhát cắt ngang vào màn đêm tĩnh mịch.
***
Khánh lái xe đi trong vô định. Thành phố về đêm vẫn ồn ào nhưng mang một vẻ khác, trầm mặc hơn, bí ẩn hơn. Những ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống mặt đường ẩm ướt sau cơn mưa chiều, tạo thành những vệt sáng dài loang lổ. Tiếng còi xe thưa thớt hơn, hòa cùng tiếng động cơ rì rầm như một bản nhạc nền u hoài. Anh không biết mình đi đâu, chỉ muốn thoát khỏi bốn bức tường ngột ngạt của căn hộ, thoát khỏi những suy nghĩ đang bủa vây. Gió đêm lùa vào qua cửa kính xe hạ xuống, mang theo hơi lạnh ẩm ướt của đất trời, phả vào mặt anh, khiến anh tỉnh táo hơn một chút nhưng cũng thấm thía hơn nỗi cô đơn đang cắm rễ sâu trong lòng. Anh lái xe qua những con phố quen thuộc, nơi mỗi góc cua, mỗi hàng cây đều gợi nhắc về những kỷ niệm cũ với Linh. Một quán cà phê nhỏ từng là nơi hẹn hò đầu tiên, một công viên nơi họ từng nắm tay đi dạo dưới ánh hoàng hôn, tất cả giờ đây đều mang một vẻ xa lạ, hờ hững.
Chiếc xe dừng lại trước cổng trường Đại học Kiến trúc, nơi tình yêu của họ đã nảy nở và thăng hoa. Cánh cổng sắt lớn vẫn đứng sừng sững, nhưng giờ đã mở toang, không còn dáng vẻ nghiêm trang như ban ngày. Anh bước xuống xe, cảm nhận sự tĩnh lặng bao trùm cả một không gian rộng lớn. Tiếng bước chân anh vang vọng trên nền đá cũ kỹ, xen lẫn tiếng côn trùng rả rích trong những tán cây cổ thụ. Dưới ánh trăng sáng vằng vặc, khuôn viên trường hiện lên một vẻ đẹp huyền ảo, vừa quen thuộc vừa lạ lẫm. Những tòa nhà kiến trúc độc đáo, uy nghi trong bóng đêm, dường như cũng đang kể lại những câu chuyện về một thời tuổi trẻ đầy hoài bão. Mùi cây cỏ, mùi đất ẩm sau những hạt sương đêm thoang thoảng trong không khí, gợi lên một cảm giác bình yên đến lạ lùng, nhưng cũng chất chứa một nỗi buồn khó tả.
Anh đi chậm rãi qua sân trường rộng lớn, nơi từng vang vọng tiếng cười nói của hàng ngàn sinh viên. Anh tìm đến một băng ghế đá dưới gốc cây cổ thụ lớn, nơi anh và Linh từng ngồi hàng giờ để nói về những ước mơ, những kế hoạch cho tương lai. Gốc cây vẫn vươn mình sừng sững, tán lá xum xuê che phủ một khoảng trời, như một nhân chứng thầm lặng cho tình yêu của họ. Nơi đây vẫn vẹn nguyên như xưa, từng viên gạch lát đường, từng phiến đá trên ghế, chỉ có lòng người là đã chất chứa quá nhiều đổi thay, quá nhiều gánh nặng. Anh ngồi xuống, cảm nhận sự lạnh lẽo của phiến đá thấm qua lớp áo, lạnh lẽo như chính tâm hồn anh lúc này.
Anh đưa mắt nhìn quanh, ký ức ngọt ngào và đau đớn ùa về. Anh nhớ về những buổi chiều tan học, Linh thường chờ anh ở đây, nụ cười tươi rói và ánh mắt lấp lánh như sao. Anh nhớ những lần họ cùng nhau phác thảo những ý tưởng kiến trúc điên rồ, những dự án mơ ước về một ngôi nhà nhỏ có khu vườn xanh mướt, một ban công đầy hoa, nơi họ có thể cùng nhau ngắm mưa, cùng nhau đọc sách. "Em chỉ cần một ngôi nhà nhỏ có anh thôi, một khu vườn nhỏ để em trồng hoa, một ban công nhỏ để ngắm mưa," Linh đã từng nói, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông gió. "Chúng ta sẽ đi khắp nơi, anh nhé? Đến những vùng đất xa xôi mà em chỉ dám mơ." Những lời nói ấy, giờ đây, lại như những mũi kim châm vào lồng ngực anh, đau nhói.
Anh rút điện thoại ra khỏi túi áo, lướt qua vài bức ảnh cũ của anh và Linh. Màn hình điện thoại phát ra ánh sáng xanh nhạt, rọi lên khuôn mặt mệt mỏi của anh. Anh dừng lại ở bức ảnh chụp chung dưới mưa, vào một buổi chiều định mệnh cách đây bốn năm. Linh ôm chặt cánh tay anh, mái tóc ướt sũng bết vào má, nụ cười rạng rỡ, đôi mắt long lanh đầy hạnh phúc. Anh cũng cười, nụ cười vô tư lự, không chút gánh nặng. Đó là thời điểm tình yêu của họ còn trong trẻo, không vướng bận những toan tính, những áp lực của cuộc sống. Họ đã từng là tất cả của nhau, là nguồn động lực không gì sánh bằng. Giờ đây, nhìn lại bức ảnh ấy, anh thấy mình như một người khác, một người đàn ông đã bị cuộc sống bào mòn, đã đánh mất đi nụ cười vô tư ấy từ lúc nào không hay. Anh tự hỏi, nụ cười của Linh, liệu có còn rạng rỡ như thế nữa không, khi ở bên anh? Hay cô cũng đã mệt mỏi, đã chán nản vì sự im lặng và bất lực của anh?
Từng ký ức cứ chồng chất lên nhau, như những thước phim quay chậm trong tâm trí anh. Anh nhớ từng cái nắm tay, từng cái ôm, từng lời thì thầm hẹn ước. Tình yêu của họ không phải là thứ dễ dàng có được, nó đã được vun đắp bằng sự chân thành, bằng những hy sinh nhỏ nhặt mỗi ngày. Nhưng chính cái tình yêu thuần khiết ấy, giờ đây lại bị nhấn chìm bởi những bộn bề, những gánh nặng mà anh một mình gánh vác. Anh không muốn Linh phải lo lắng, không muốn cô phải chịu khổ cùng anh. Nhưng anh đâu biết, sự im lặng của anh, sự cố gắng gồng mình của anh lại chính là bức tường vô hình đẩy họ ra xa. Anh thở dài, cảm thấy một nỗi cô đơn tột cùng đang bao trùm lấy anh, giữa không gian rộng lớn của ngôi trường cũ.
***
Thời gian trôi qua, anh không biết đã bao lâu. Đêm dần về khuya, không gian càng tĩnh mịch hơn, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích và tiếng gió xào xạc qua tán lá. Những vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm quang đãng, như hàng ngàn đôi mắt đang nhìn xuống, chứng kiến nỗi lòng của anh. Một vầng trăng khuyết treo lơ lửng, chiếu rọi ánh sáng bạc lên khuôn viên trường, tạo nên những bóng đổ dài, ma mị. Từ xa, tiếng chuông đồng hồ của một nhà thờ nào đó văng vẳng, điểm những nhịp đập chậm rãi, nặng nề, như đếm từng nhịp đập của trái tim anh. Anh vẫn ngồi đ��, bất động trên băng ghế đá lạnh lẽo, cảm nhận sự mệt mỏi rã rời của cơ thể và sự trống rỗng trong tâm hồn.
Ký ức ngọt ngào về những lời hứa ngày nào hiện lên rõ nét, đối lập gay gắt với thực tại đầy áp lực và sự bất lực của anh. Anh nhớ Linh đã từng vẽ một bức tranh về ngôi nhà mơ ước của họ, một ngôi nhà nhỏ ấm cúng với khu vườn đầy hoa hồng và một chiếc xích đu gỗ. Cô đã từng kể về những chuyến du lịch đến những vùng đất xa xôi, những buổi chiều hoàng hôn trên bãi biển, những đêm ngắm sao trên thảo nguyên. "Chỉ cần có anh ở bên, em không sợ bất cứ điều gì cả," cô đã từng nói, đôi mắt lấp lánh niềm tin. Một tương lai yên bình với tiếng cười trẻ thơ, một tổ ấm nhỏ tràn ngập yêu thương – tất cả những điều đó giờ đây trở thành một gánh nặng vô hình, một lời hứa mà anh không biết liệu mình có còn đủ sức để thực hiện.
Anh nhớ lại những lời thúc giục của Bà Hoa về việc cưới vợ, ánh mắt kỳ vọng của Ông Nội về trách nhiệm dòng họ. Họ muốn anh ổn định, muốn anh nối dõi tông đường, muốn anh trở thành chỗ dựa vững chắc cho cả gia đình. Nhưng anh, một người đàn ông 29 tuổi, lại cảm thấy mình vẫn còn quá non nớt, quá yếu kém trước những kỳ vọng ấy. Anh nhìn thấy sự mệt mỏi ngày càng hiện rõ trong mắt Linh, thấy những nụ cười của cô đã không còn trọn vẹn, thấy những câu hỏi không lời trong ánh mắt cô. Anh biết cô đang chờ đợi một câu trả lời, một sự chắc chắn từ anh, nhưng anh lại không thể cho cô điều đó. Anh cảm thấy mình như đang đứng giữa hai bờ vực: một bên là tình yêu anh muốn giữ gìn, một bên là trách nhiệm anh phải gánh vác. Anh không thể tìm thấy một con đường dung hòa, cảm thấy mình đang lạc lối giữa chính cuộc đời mình.
"Mình đã hứa gì với em ấy? Mình có còn xứng đáng với những lời hứa đó không?" Anh tự hỏi, giọng nói khản đặc trong cổ họng. Một cảm giác tội lỗi dâng trào, nặng trĩu. Anh đã hứa sẽ mang lại hạnh phúc cho Linh, sẽ che chở cho cô suốt đời. Nhưng giờ đây, anh lại đang khiến cô phải chờ đợi, phải lo lắng, phải mỏi mòn. Anh tự ti, cảm thấy mình không đủ giỏi, không đủ khả năng để lo cho Linh một cuộc sống ổn định và hạnh phúc như cô mong muốn. Áp lực tài chính, công việc đang bào mòn sức lực và niềm tin của anh, khiến anh không còn năng lượng cho mối quan hệ này. Anh không muốn Linh phải chịu khổ vì mình, vì sự yếu kém của mình. Nỗi sợ hãi lớn nhất của anh không phải là mất đi cô, mà là làm cô tổn thương, làm cô thất vọng vì những điều anh không thể mang lại.
"Liệu mình có đang đánh mất em ấy vì những điều này, vì mình không đủ mạnh mẽ để vừa yêu, vừa gánh vác?" Một ý nghĩ đau đớn thoáng qua trong đầu anh. Anh yêu Linh, yêu rất nhiều. Tình yêu của anh dành cho cô vẫn nồng nàn như ngày nào, nhưng nó lại bị vùi lấp dưới lớp bụi thời gian, dưới gánh nặng của cuộc sống. Anh cứ gồng mình lên, cố gắng trở thành một người đàn ông mạnh mẽ, một chỗ dựa vững chắc, nhưng sâu thẳm bên trong, anh cũng chỉ là một người đàn ông đang lạc lối, đang sợ hãi. Sự cô đơn và bất lực khi cố gắng gánh vác mọi thứ một mình, không thể chia sẻ với Linh, khiến anh cảm thấy nghẹt thở. Anh biết cô cần anh ở đây, cần sự hiện diện của anh, nhưng anh lại không còn đủ sức để cho cô điều đó.
Khánh siết chặt bàn tay, cảm nhận sự bất lực đang bóp nghẹt anh. Anh nhìn lên bầu trời đêm, tìm kiếm một câu trả lời mà anh không thể tìm thấy. Ánh trăng mờ ảo đổ xuống, hắt lên khuôn mặt góc cạnh, khắc khổ của anh. Anh chậm rãi lấy chiếc nhẫn đính hôn ra khỏi túi áo. Viên kim cương nhỏ bé lấp lánh dưới ánh trăng, như một giọt nước mắt đóng băng của hy vọng. Nó lạnh lẽo và vô tri, nhưng lại nặng trĩu trong lòng bàn tay anh, nặng như một lời hứa anh không thể thực hiện, một gánh nặng anh không thể gỡ bỏ. Anh nhìn chằm chằm vào nó, rồi lại cất nó đi, lòng nặng trĩu.
"Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Câu nói ấy, không tàn nhẫn, nhưng đủ sức kết thúc mọi thứ, bắt đầu hình thành rõ nét trong tâm trí Khánh. Nó không phải là sự hết yêu, mà là sự thừa nhận một giới hạn, một sự bất lực. Anh cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết, mặc dù biết Linh vẫn đang chờ đợi anh ở đâu đó, không hay biết về những cơn bão lòng đang giày vò anh. Anh không muốn cô phải chịu đựng sự mệt mỏi này cùng anh. Có lẽ, buông tay là cách để cả hai được bình yên, để cô không phải tiếp tục chờ đợi một điều gì đó mà anh không biết khi nào mới có thể tới, hoặc có lẽ, sẽ không bao giờ tới nữa. Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh le lói trên nền trời phía Đông, nhuộm hồng những đám mây, Khánh vẫn ngồi đó, như một bức tượng giữa mênh mông những gánh nặng và nỗi tuyệt vọng, tự hỏi liệu tình yêu có phải là lý do đủ mạnh để anh tiếp tục chiến đấu, hay đã đến lúc chấp nhận rằng có những cuộc chia tay không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.