Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 205: Nỗi Lòng Người Cháu Gái Và Lời Khuyên Từ Bóng Chiều

Những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua khe rèm, vẽ nên những vệt sáng mờ nhạt trên sàn gỗ. Trong căn hộ quen thuộc, nơi từng vang vọng tiếng cười và những lời thì thầm yêu thương, giờ đây chỉ còn lại sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Linh nằm trằn trọc trên giường, đôi mắt mở to nhìn trần nhà trắng toát, dường như đã thức trắng cả một đêm dài. Mỗi hơi thở của cô đều nặng trĩu, mỗi nhịp đập của trái tim đều mang theo một nỗi băn khoăn không tên. Mùi cà phê nguội còn vương vấn từ tối qua, hòa cùng hương hoa nhài tàn trong chiếc bình nhỏ trên bàn, tạo nên một bầu không khí u hoài, man mác buồn, y hệt tâm trạng của cô lúc này.

Cô với tay lấy chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường, màn hình sáng lên, nhưng không có bất kỳ thông báo nào. Không một tin nhắn, không một cuộc gọi nhỡ. Sự im lặng đến tuyệt đối từ phía Khánh đã kéo dài đủ để bào mòn từng chút hy vọng cuối cùng trong Linh. Cô lướt qua danh bạ, dừng lại ở cái tên "Khánh", ngón tay do dự nhưng rồi lại rụt rè kéo xuống. Cô đã quá mệt mỏi để chủ động. Mỗi lần cô nhắn tin, câu trả lời thường cụt lủn, trống rỗng, như thể anh đang cố ý dựng lên một bức tường vô hình giữa hai người. Những cuộc gọi hiếm hoi thì thường xuyên bị bỏ lỡ, hoặc nếu có bắt máy, giọng anh cũng mệt mỏi, xa cách, như một người lạ đang cố gắng duy trì phép lịch sự tối thiểu. Linh tự hỏi, liệu có phải tình yêu của họ đã cạn khô, hay chỉ là cô không còn đủ quan trọng để anh dành chút thời gian, chút tâm trí?

"Tại sao anh lại im lặng? Anh có còn yêu em không, hay em đã làm gì sai?" Những câu hỏi đó xoáy sâu trong tâm trí Linh, gặm nhấm cô từ bên trong. Cô không thể tìm thấy một lời giải đáp nào thỏa đáng. Mỗi khi cô cố gắng đối mặt, Khánh lại né tránh. Cô nhớ lại cuộc trò chuyện ngắn ngủi gần đây nhất của họ, cách đây đã gần một tuần. Cô đã hỏi anh về một buổi hẹn hò cuối tuần, một bữa ăn đơn giản tại nhà, chỉ để hai người có thể ngồi lại và trò chuyện đúng nghĩa. Nhưng anh chỉ đáp lại bằng một cái lắc đầu nhẹ, ánh mắt mờ mịt nhìn ra ngoài cửa sổ, né tránh ánh mắt dò hỏi của cô. "Anh bận lắm, Linh ạ. Công việc đang có chút trục trặc, anh không thể tập trung được." Giọng anh trầm khàn, đầy vẻ mệt mỏi. "Để khi khác nhé." Chỉ một câu nói cụt lủn, và đó là tất cả những gì cô nhận được. Anh không giải thích, không an ủi, thậm chí không một cái ôm trấn an. Anh chỉ đơn giản là từ chối, và cô phải chấp nhận.

Linh gượng mình ngồi dậy, cảm thấy toàn thân đau nhức như vừa trải qua một trận ốm dài. Cô đứng dậy, bước từng bước nặng nề ra khỏi phòng ngủ. Ánh nắng dịu dàng của buổi sớm chiếu vào căn phòng khách, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo trong lòng cô. Ánh mắt cô vô định lướt qua những vật dụng quen thuộc, rồi dừng lại ở chiếc cốc sứ đôi hình mèo đặt trên bàn trà. Một chiếc màu xanh, một chiếc màu hồng, chúng tựa vào nhau, như đôi tình nhân đang say ngủ. Khánh đã tặng cô bộ cốc này vào ngày kỷ niệm một năm yêu nhau. Anh đã đứng đợi cả tiếng đồng hồ dưới trời mưa để chọn được món quà ưng ý nhất, vì anh biết cô yêu mèo. Hồi đó, tình yêu của họ nồng nàn và vô tư lự biết bao. Mỗi khi uống trà hay cà phê, hai chiếc cốc luôn sóng đôi, tượng trưng cho tình yêu của họ. Giờ đây, chúng vẫn ở đó, nhưng người tặng thì đang ở nơi nào đó xa xôi, xa xôi đến mức cô không thể chạm tới.

Linh chạm tay vào chiếc cốc màu hồng, cảm nhận sự lạnh lẽo của gốm sứ. Một tiếng thở dài thoát ra khỏi lồng ngực cô, mang theo tất cả những nỗi niềm chất chứa. Cô nhớ những ngày đầu yêu nhau, Khánh dù trầm tính nhưng luôn biết cách khiến cô cảm thấy được yêu thương. Anh có thể không nói những lời hoa mỹ, nhưng anh luôn có mặt khi cô cần, luôn nắm tay cô thật chặt, luôn nhìn cô bằng ánh mắt tràn đầy tình yêu và sự ngưỡng mộ. Giờ đây, những ánh mắt ấy đã nhạt nhòa, những cái nắm tay đã thưa thớt, và sự hiện diện của anh chỉ còn là một cái bóng mờ nhạt. Cô không cần cuộc sống xa hoa, cô chỉ cần anh chọn cô, cần anh ở bên cạnh thực sự. Cô cần được lắng nghe, được thấu hiểu, được cảm nhận sự hiện diện của người yêu. Nhưng tất cả những điều đó dường như đang dần tuột khỏi tay cô.

Nước mắt không rơi, nhưng trái tim cô thắt lại. Cô không muốn khóc nữa, bởi vì cô đã khóc quá nhiều trong những đêm dài không ngủ. Mỗi giọt nước mắt rơi xuống đều là một lời thừa nhận cho sự bất lực, cho nỗi đau đang ngày càng lớn. Linh cảm thấy mình đang lạc lối giữa chính mối quan hệ của mình, giữa một tình yêu mà cô vẫn còn cảm nhận được, nhưng lại đang bị bóp nghẹt bởi sự im lặng và những gánh nặng vô hình mà cô không hiểu. Cô đứng dậy, đi lại quanh phòng, từng bước chân đều nặng nề, như thể đang mang trên vai một tảng đá. Căn hộ của cô, từng là tổ ấm, giờ đây lại trở thành một cái lồng giam giữ những nỗi tuyệt vọng của cô. Cô không thể cứ mãi chìm đắm trong sự chờ đợi và hoài nghi này. Cô cần một lời giải đáp, một hướng đi, một sự thay đổi. Cô không thể cứ mãi như thế này.

Sau một hồi suy nghĩ đằng đẵng, khi mặt trời đã lên cao, rọi những tia nắng chói chang qua khung cửa sổ, Linh quyết định. Cô cầm lấy chiếc chìa khóa xe máy, rồi lại đặt xuống. Xe máy sẽ quá nhanh, quá vội vã. Cô cần một hành trình chậm rãi, đủ để cô sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn của mình. Cô với lấy chiếc túi xách vải bố quen thuộc, cho vào đó một cuốn sổ nhỏ và cây bút, rồi bước ra khỏi căn hộ. Cô cần thoát ra khỏi không gian ngột ngạt này, cần tìm một nơi nào đó, một người nào đó để chia sẻ, để tìm kiếm sự an ủi. Có lẽ, đã đến lúc cô phải tìm kiếm một lời khuyên, một lời động viên từ một người đã trải qua nhiều thăng trầm của cuộc đời. Một người sẽ không phán xét, mà sẽ lắng nghe cô bằng cả trái tim.

***

Buổi trưa Sài Gòn mang theo cái nắng nóng gay gắt đặc trưng, như đổ lửa xuống từng con phố. Hơi nóng hầm hập bốc lên từ mặt đường nhựa, khiến không khí trở nên đặc quánh và khó thở. Linh ngồi đợi xe buýt tại một trạm dừng đông đúc, nhìn dòng người vội vã qua lại như những con kiến lạc bầy. Tiếng động cơ xe buýt gầm gừ từ xa, tiếng phanh xe ken két khi dừng lại, tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng còi xe inh ỏi – tất cả tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn, khắc nghiệt của đô thị. Mùi khói xe, mùi bụi đường, và thỉnh thoảng là mùi mồ hôi của những người vội vã chen chúc, xộc vào mũi cô, khiến cô cảm thấy choáng váng. Cô cảm thấy kiệt sức và bơ vơ giữa biển người. Mỗi tiếng còi xe, mỗi ánh nhìn vội vã lướt qua đều làm cô thêm mệt mỏi, càng khiến cô cảm thấy mình nhỏ bé và lạc lõng.

Cô chọn một chỗ ngồi khuất nắng dưới mái che đơn giản của trạm xe, cố gắng hít thở đều để xoa dịu lồng ngực đang nặng trĩu. Trạm xe buýt này, từng là nơi cô và Khánh hẹn hò những buổi chiều tan làm. Anh thường đến sớm, đứng tựa vào cột đèn, ánh mắt dõi theo từng chuyến xe, rồi nở nụ cười rạng rỡ khi thấy cô bước xuống. Những câu chuyện vu vơ trên đường, những cái nắm tay thật chặt khi đi bộ qua những con phố đông đúc, giờ đây chỉ còn là ký ức xa xăm, để lại một khoảng trống hoác trong lòng cô. Cô nhớ những lần Khánh chở cô trên chiếc xe máy cũ kỹ của anh, mặc dù nắng gió bụi đường, cô vẫn cảm thấy ấm áp và an toàn khi vòng tay ôm lấy tấm lưng rộng của anh. Giờ đây, cô ngồi một mình, nhìn dòng xe cộ hối hả, cảm nhận sự trống vắng bủa vây.

"Mình phải tìm một lời giải đáp. Mình không thể cứ mãi như thế này." Linh tự nhủ trong đầu, giọng nói nội tâm yếu ớt nhưng đầy kiên quyết. Cô không thể tiếp tục sống trong sự mơ hồ, trong sự im lặng và xa cách này. Cô cần một sự rõ ràng, dù là đau đớn. Cô không muốn một ngày nào đó, khi mọi thứ đã quá muộn, cô lại phải hối tiếc vì đã không dám đối mặt, không dám tìm kiếm con đường cho riêng mình. Tình yêu, đối với cô, không phải là sự chờ đợi thụ động, không phải là sự chịu đựng không ngừng nghỉ. Nó cần sự vun đắp từ cả hai phía, cần sự hiện diện và thấu hiểu.

Chiếc xe buýt tuyến 03 cuối cùng cũng xuất hiện, chậm rãi lăn bánh đến trạm dừng. Cửa xe mở ra với một tiếng rít nhẹ, và Linh hòa vào dòng người chen chúc lên xe. Cô chọn một chỗ ngồi cạnh cửa sổ, quay lưng lại với những ánh mắt tò mò và sự ồn ào phía trong xe. Cố gắng phớt lờ những va chạm, những tiếng nói chuyện léo nhéo, cô nhìn ra ngoài đường phố đang lùi dần. Những tòa nhà cao tầng mọc san sát, những biển hiệu quảng cáo rực rỡ, những con người đang hối hả chạy theo nhịp sống xô bồ của thành phố. Tất cả đều như một thước phim quay chậm, phản chiếu lên đôi mắt mệt mỏi của cô.

Mỗi ngã tư, mỗi cột đèn giao thông, mỗi cửa hàng ven đường đều gợi nhớ cho Linh những kỷ niệm về Khánh. Đây là quán cà phê họ từng ghé vào mỗi sáng cuối tuần, kia là công viên nơi họ cùng nhau đi dạo, kể cho nhau nghe những câu chuyện vụn vặt. Từng góc phố đều in dấu chân của họ, từng hàng cây đều chứng kiến tình yêu của họ đơm hoa kết trái. Nhưng giờ đây, những kỷ niệm ấy lại trở thành những mũi kim đâm vào trái tim cô, khiến cô đau nhói. Cô đã từng tin rằng tình yêu của họ đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi thử thách, đủ sâu đậm để chống chọi với mọi giông bão. Nhưng thực tế lại phũ phàng hơn cô nghĩ. Họ không tan vỡ vì những sóng gió lớn hay sự xuất hiện của người thứ ba, mà vì sự bào mòn âm thầm của cuộc sống, vì sự thiếu giao tiếp, vì những gánh nặng vô hình mà Khánh đang mang trên vai, và vì sự khao khát được thấu hiểu của cô không được đáp lại.

Linh cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn trong đầu. Cô tự hỏi, liệu cô có quá đòi hỏi? Liệu cô có đang quá nhạy cảm? Nhưng rồi cô lại tự phủ nhận. Tình yêu không phải là sự nhẫn nhịn vô điều kiện. Cô không cần cuộc sống xa hoa, cô chỉ cần được Khánh chọn, được anh ở bên cạnh thực sự. Cô cần một người đàn ông có thể san sẻ gánh nặng, không phải là một bức tường im lặng. Cảm giác bế tắc càng dâng cao trong lòng cô. Cô không biết phải làm gì, phải đi đâu, phải tìm kiếm điều gì. Chiếc xe buýt tiếp tục lăn bánh, mang cô đi xa hơn khỏi trung tâm thành phố ồn ào, đi về phía ngoại ô yên bình, nơi có căn nhà nhỏ của Bà Ngoại, nơi cô hy vọng sẽ tìm thấy một chút an ủi, một chút định hướng cho trái tim đang lạc lối. Nắng vẫn gay gắt, nhưng trong lòng Linh, một tia hy vọng mong manh đã bắt đầu nhen nhóm, yếu ớt nhưng không thể dập tắt. Cô cần một lời khuyên, một tia sáng dẫn lối trong bóng tối mịt mờ của mối quan hệ này.

***

Khi chiếc xe buýt dừng lại ở trạm cuối, mặt trời đã ngả về tây, hắt những tia nắng vàng dịu lên những tán cây xanh mướt. Không khí ở ngoại ô khác hẳn với sự ngột ngạt của thành phố, dịu mát hơn, trong lành hơn, mang theo mùi của đất, của cây cỏ. Linh bước xuống xe, cảm nhận làn gió nhẹ ve vuốt mái tóc, xoa dịu đi cái nóng bức ban trưa. Cô đi bộ trên con đường nhỏ, hai bên là những ngôi nhà mái ngói đỏ tươi, những hàng rào hoa giấy rực rỡ. Tiếng xe cộ ồn ào đã lùi lại phía sau, nhường chỗ cho tiếng chim hót líu lo và tiếng gió xào xạc qua kẽ lá.

Căn nhà nhỏ của Bà Ngoại hiện ra trước mắt Linh, nằm ẩn mình dưới bóng cây bàng cổ thụ. Mái ngói rêu phong, bức tường quét vôi vàng đã bạc màu theo năm tháng, nhưng vẫn toát lên vẻ ấm cúng, bình yên lạ thường. Mùi hương quen thuộc của trà xanh, hoa ngâu từ vườn nhà và chút hương trầm thoang thoảng từ bàn thờ trong nhà lan tỏa trong không khí, khiến trái tim Linh như được vỗ về. Cô mở cổng, bước vào sân, tiếng bước chân khẽ khàng trên nền đất. Bà Ngoại đang ngồi trên chiếc ghế tre quen thuộc dưới mái hiên, lưng hơi còng, mái tóc bạc trắng như cước được búi gọn gàng, đôi mắt hiền từ nhìn xa xăm. Bà đang nhai trầu, đôi môi đỏ mọng mỉm cười khi thấy Linh xuất hiện.

"Con gái về đây chơi à?" Giọng Bà Ngoại trầm ấm, dịu dàng, như làn gió mát xua tan đi bao mệt mỏi trong lòng Linh.

Linh bước đến, quỳ xuống bên ghế Bà, vòng tay ôm lấy tấm lưng gầy của người thân yêu. "Dạ, con chào Bà Ngoại." Giọng cô nghẹn ngào, những giọt nước mắt đã cố kìm nén bấy lâu nay cuối cùng cũng không thể giữ lại. Chúng lăn dài trên má, thấm ướt bờ vai áo của Bà.

Bà Ngoại khẽ vỗ nhẹ lên lưng cô, ánh mắt trìu mến. "Lại có chuyện gì buồn rồi phải không con gái? Cứ vào đây, Bà pha cho chén trà nóng."

Linh gật đầu, theo Bà Ngoại vào nhà. Căn nhà nhỏ vẫn y nguyên như những gì cô nhớ: sạch sẽ, ngăn nắp, với những vật dụng đã cũ nhưng được giữ gìn cẩn thận. Ánh sáng vàng dịu của buổi chiều tà chiếu qua khung cửa sổ gỗ, tạo không khí ấm cúng nhưng cũng đầy suy tư. Bà Ngoại rót cho Linh một chén trà atiso nóng hổi, hơi ấm từ chén trà lan tỏa vào lòng bàn tay cô, mang theo một chút an ủi.

Linh ngồi đối diện Bà Ngoại, hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh. Cô bắt đầu kể, giọng nghẹn ngào, đứt quãng. Cô kể về Khánh, về sự im lặng của anh, về những tin nhắn trả lời chậm dần, về những bữa ăn im lặng. Cô kể về cảm giác không được thấu hiểu, không được ưu tiên, về nỗi sợ hãi rằng mình đang dần mất anh. "Con không biết con đã làm gì sai, hay con có còn quan trọng với anh ấy nữa không, Bà Ngoại ạ. Con cảm thấy lạc lõng lắm. Con yêu anh ấy nhiều, nhưng con không biết phải làm gì nữa."

Bà Ngoại lắng nghe một cách kiên nhẫn, đôi mắt tinh anh nhìn sâu vào tâm hồn cô cháu gái. Bà không ngắt lời, chỉ đôi lúc khẽ gật đầu, như thể đã hiểu thấu mọi điều. Sau khi Linh kể xong, căn phòng lại chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng tích tắc nhẹ nhàng của chiếc đồng hồ quả lắc cũ.

"Tình yêu như cái cây vậy cháu." Bà Ngoại cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói chậm rãi, nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng sự sâu sắc của một người từng trải. "Muốn nó lớn, nó phải có rễ sâu, phải tự mình đứng vững. Đừng vì một cơn gió mà lung lay, đừng vì một cái bóng mà lạc lối." Bà nhấp một ngụm trà, rồi tiếp lời, ánh mắt xa xăm. "Mỗi người đều có một cái cây của riêng mình, cháu ạ. Cháu phải chăm sóc cái cây của cháu trước, để nó khỏe mạnh. Nếu cái cây của cháu vững chãi, thì dù có bao nhiêu gió bão, nó cũng sẽ không dễ dàng đổ gãy."

Linh nắm chặt tay Bà Ngoại, cảm nhận sự chai sần nhưng ấm áp từ đôi bàn tay già nua. Nước mắt lại lưng tròng, nhưng lần này không phải vì tuyệt vọng, mà vì sự nhẹ nhõm khi được sẻ chia, được thấu hiểu. "Nhưng con... con cảm thấy mình đang cố gắng một mình, Bà Ngoại ạ. Con không biết anh ấy đang nghĩ gì, đang muốn gì. Con cảm thấy mình như đang đuổi theo một cái bóng."

Bà Ngoại khẽ vỗ nhẹ vào tay cô, ánh mắt ấm áp. "Con gái mình phải biết thương mình trước, biết mình muốn gì, cần gì. Chứ không phải cứ mãi chạy theo, cứ mãi chờ đợi một lời đáp không đến." Bà dừng lại một chút, như để những lời mình nói thấm sâu vào tâm trí Linh. "Tình yêu là một phần của cuộc sống, nhưng nó không phải là tất cả cuộc sống. Cháu còn có những đam mê, những ước mơ của riêng mình. Cháu phải tìm lại những điều đó, phải nuôi dưỡng chúng. Khi cháu tự mình đứng vững, tự mình hạnh phúc, thì cháu mới có thể mang lại hạnh phúc cho người khác. Và khi đó, cháu cũng sẽ không còn phải sợ hãi những cơn gió nữa."

Lời nói của Bà Ngoại như một dòng suối mát lành chảy vào tâm hồn khô cằn của Linh. Cô vẫn còn bối rối, vẫn còn đau khổ, nhưng một tia sáng đã bắt đầu le lói trong tâm trí cô. "Tự mình đứng vững," "biết thương mình trước," "đừng mãi chờ đợi một lời đáp không đến." Những lời khuyên ấy không phải là một giải pháp cụ thể cho mối quan hệ của cô và Khánh, nhưng nó lại là một định hướng mới cho chính cuộc đời cô. Bà Ngoại không nói rằng cô nên buông tay, cũng không nói cô nên tiếp tục níu kéo. Bà chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở cô về giá trị của bản thân, về sự cần thiết phải yêu thương chính mình trước khi có thể yêu thương người khác trọn vẹn.

Ánh sáng vàng dịu bên ngoài cửa sổ dần chuyển sang sắc tím của hoàng hôn. Mùi hương trầm trong nhà càng trở nên rõ nét, hòa quyện với mùi trà xanh và hoa ngâu, tạo nên một không gian đầy an lành. Linh cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm đôi chút, như vừa trút được một gánh nặng vô hình. Cô vẫn chưa có câu trả lời cho mối quan hệ của mình, nhưng cô đã có một khởi đầu mới cho chính mình. Cô biết, con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhưng giờ đây, cô đã có một kim chỉ nam. Cô sẽ không còn mãi đuổi theo một cái bóng, không còn mãi chờ đợi một lời đáp không đến. Có lẽ, đã đến lúc cô phải học cách tự mình đứng vững, tự mình tìm kiếm hạnh phúc, dù có phải buông bỏ một điều gì đó mà cô vẫn còn yêu rất nhiều.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free