Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 206: Bóng Chiều Và Lời Khuyên Của Người Chú
Ánh sáng vàng dịu từ buổi chiều tà hôm trước đã nhường chỗ cho tia nắng ban mai yếu ớt lọt qua khung cửa sổ căn hộ nhỏ của Linh. Dù đã là sáng muộn, nhưng không khí trong phòng vẫn còn vương vấn sự tĩnh lặng, mang theo chút ảm đạm của đêm dài. Linh ngồi bên cửa sổ, chiếc cốc cà phê trên tay đã nguội lạnh từ lúc nào, hơi ấm duy nhất còn sót lại chỉ là từ những ký ức chập chờn về buổi nói chuyện với Bà Ngoại. Đôi mắt cô, vốn đã to tròn và long lanh, giờ đây càng ánh lên vẻ ưu tư, xa xăm, như đang nhìn xuyên qua bức tường kính mờ ảo của thành phố, tìm kiếm một điều gì đó vô định. Mái tóc dài, mềm mại của cô buông xõa trên vai, vài lọn tóc lướt nhẹ theo làn gió thoảng qua khe cửa, tựa như đang muốn ôm ấp lấy những suy tư đang giằng xé trong lòng. Cô mặc một chiếc váy cotton đơn giản, màu xanh nhạt, càng làm tôn lên vẻ ngoài thanh mảnh, có phần yếu đuối của mình.
Tiếng còi xe vọng lại từ xa, trộn lẫn với tiếng rao hàng quen thuộc của người bán xôi, tạo thành một bản giao hưởng không ngừng nghỉ của cuộc sống đô thị, nhưng trong tai Linh, tất cả chỉ như một âm thanh nền mờ nhạt. Tâm trí cô giờ đây chỉ tập trung vào một điều duy nhất: những lời của Bà Ngoại. "Tự mình đứng vững," "biết thương mình trước," "đừng mãi chờ đợi một lời đáp không đến." Những câu nói ấy cứ lặp đi lặp lại như một điệp khúc, vừa an ủi, vừa chất vấn. Linh thở dài, đặt chiếc cốc cà phê xuống bậu cửa sổ lạnh lẽo. Lòng cô vẫn nặng trĩu, dù đã trút bầu tâm sự, dù đã nhận được những lời khuyên chân thành. Cảm giác lạc lõng, trống rỗng vẫn bủa vây, đặc biệt là khi nghĩ đến Khánh. Sự im lặng của anh, dẫu đã được Bà Ngoại gián tiếp giải thích rằng không phải vì hết yêu, vẫn như một bức tường vô hình, ngăn cách cô với một phần quan trọng nhất của cuộc đời mình. Nó không chỉ là sự thiếu vắng của những tin nhắn, những cuộc gọi, mà là sự thiếu vắng của một kết nối cảm xúc, một sự thấu hiểu mà cô khao khát đến tận cùng.
"Bà Ngoại nói mình phải biết thương mình... nhưng làm sao để thương mình khi lòng vẫn còn nặng trĩu thế này?" Linh thì thầm, giọng nói khẽ khàng đến mức chỉ chính cô mới có thể nghe thấy. Cô nhắm mắt lại, cố hình dung ra một tương lai mà cô "tự mình đứng vững," một tương lai không có sự hiện diện ám ảnh của Khánh, nhưng mọi hình ảnh đều mờ nhạt và vô nghĩa. Hạnh phúc của cô, cô nhận ra, đã vô thức bị gắn chặt vào hạnh phúc của mối quan hệ này. Dẫu biết điều đó là sai, là không nên, nhưng trái tim cô, một trái tim giàu cảm xúc và nhạy cảm, vẫn không thể tự mình tách rời.
Cô mở mắt, ánh nhìn vô định rơi vào chiếc điện thoại đặt trên bàn cạnh đó. Lướt qua màn hình khóa, cô thấy những dòng tin nhắn cũ, những cuộc gọi nhỡ không hồi đáp từ cô gửi cho Khánh. Mỗi dòng tin nhắn, mỗi cuộc gọi là một lần cô hy vọng, một lần cô chờ đợi, và rồi lại một lần thất vọng. Chúng như những vết sẹo nhỏ, tích tụ dần, bào mòn đi niềm tin và sự kiên nhẫn trong cô. Khánh không bỏ cô, anh nói vậy. Nhưng anh cũng không thể hiện tình yêu theo cách cô cần. Anh không còn đủ sức để yêu cho đúng. Nhưng còn cô? Cô còn đủ sức để chờ đợi một tình yêu không đủ đầy, một tình yêu mà cô phải tự mình vun đắp và gìn giữ trong sự cô đơn?
Linh nghĩ đến Ông Lâm, chú của cô. Ông Lâm, với phong thái điềm đạm và những lời nói có trọng lượng, luôn là người mà cô tìm đến khi cần một góc nhìn khác, một lời khuyên sâu sắc hơn. Nếu Bà Ngoại mang đến sự an ủi và định hướng về giá trị bản thân, thì Ông Lâm, với sự uyên bác và cái nhìn rộng mở về cuộc đời, có thể giúp cô hiểu rõ hơn về những khía cạnh phức tạp của các mối quan hệ, đặc biệt là từ góc độ của một người đàn ông từng trải. "Có lẽ chú Lâm sẽ hiểu. Chú luôn có những lời nói khiến mình nhìn ra nhiều điều." Linh tự nhủ. Cô đặt chiếc điện thoại xuống, cảm thấy một chút hy vọng le lói. Không phải là hy vọng về một phép màu sẽ hàn gắn mọi thứ ngay lập tức, mà là hy vọng về một sự thấu hiểu sâu sắc hơn, một con đường rõ ràng hơn để cô có thể bước đi. Cô cầm điện thoại lên, ngón tay do dự một lát rồi lướt nhanh qua danh bạ, tìm kiếm cái tên "Chú Lâm." Sau một hồi đắn đo, cô nhấn nút gọi. Tiếng chuông kéo dài, từng hồi từng hồi, như nhịp đập của trái tim cô lúc này, vừa lo lắng, vừa mong chờ.
Chiếc xe buýt đưa Linh đến căn nhà của Ông Lâm nép mình trong một con hẻm nhỏ, yên tĩnh, tách biệt hoàn toàn khỏi sự ồn ào, náo nhiệt của phố thị. Nắng đầu giờ chiều dịu nhẹ, xuyên qua tán lá cây cổ thụ rợp bóng, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên con đường lát gạch cũ kỹ. Mùi hoa nhài thoang thoảng trong gió, quyện với mùi đất ẩm và hương gỗ thoang thoảng từ những ngôi nhà cổ, tạo nên một bầu không khí thanh bình, an lành đến lạ. Ngôi nhà của Ông Lâm, giống như chính con người ông, toát lên vẻ điềm đạm và lịch thiệp. Kiến trúc không cầu kỳ, chỉ là một căn nhà nhỏ với tường gạch cũ, mái ngói rêu phong, nhưng được bao quanh bởi một khu vườn xanh mướt, nơi đủ loại cây cảnh và hoa đang đua nhau khoe sắc. Tiếng chim hót líu lo từ những bụi cây rậm rạp, cùng tiếng nước chảy róc rách từ hòn non bộ nhỏ trong sân, càng khiến không gian nơi đây trở nên thơ mộng và tĩnh mịch.
Ông Lâm ra mở cửa, trên người vẫn là chiếc áo sơ mi kẻ sọc nhã nhặn và quần âu chỉnh tề, phong thái điềm đạm, nụ cười hiền hậu thường trực trên môi. Khuôn mặt phúc hậu của ông ánh lên vẻ quan tâm chân thành khi nhìn thấy Linh. "Linh đấy à cháu? Vào nhà đi, nắng thế này đứng ngoài lâu không tốt." Giọng ông trầm ấm, từ tốn, như một dòng suối mát lành xoa dịu tâm hồn đang rối bời của cô cháu gái. Linh bước vào, cảm nhận ngay sự mát mẻ dễ chịu từ lớp tường dày và không khí trong lành của ngôi nhà. Mùi hương trầm nhẹ nhàng phảng phất, hòa cùng mùi trà mạn quen thuộc, tạo nên một cảm giác vừa thân thuộc, vừa thanh tịnh.
Ông Lâm dẫn Linh vào phòng khách, nơi có bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ nhưng được lau chùi bóng loáng. Ông nhẹ nhàng đặt ấm trà lên bếp điện, tiếng nước sôi reo nhỏ như một bản nhạc thiền định. Tách trà sứ trắng tinh được đặt trước mặt Linh, hơi nóng bốc lên nghi ngút, mang theo hương thơm dịu nhẹ của trà atiso. Linh khẽ chạm vào thành tách, cảm nhận chút ấm áp lan tỏa vào lòng bàn tay. Ông Lâm ngồi đối diện, kiên nhẫn chờ đợi, không thúc giục. Ánh mắt ông vẫn dịu dàng và đầy bao dung, như thể đã nhìn thấu mọi nỗi niềm mà cô chưa kịp nói ra.
"Chú Lâm, con không hiểu... Khánh có vẻ vẫn yêu con, nhưng anh ấy cứ như đang lẩn tránh. Con nhắc đến chuyện tương lai, anh ấy lại im lặng, hoặc chỉ nói qua loa. Con cảm thấy mình như đang nói chuyện với một bức tường." Linh bắt đầu kể, giọng cô nghẹn ngào, đôi lúc phải dừng lại để hít thở sâu. Cô kể về những mong muốn giản dị về một tổ ấm nhỏ, những kế hoạch cho tương lai mà cô và Khánh từng cùng nhau vẽ nên. Cô nhớ lại những buổi hẹn hò thưa thớt dần, những bữa ăn im lặng, và cái cảm giác cô đơn đến tê tái khi tin nhắn của cô không được hồi đáp, hoặc chỉ là những câu trả lời cụt lủn, trống rỗng.
Cô mô tả cảm giác mình như đang đuổi theo một cái bóng, một cái bóng của Khánh, hay của chính mối tình này, mà cô không thể nào chạm tới. "Con đã cố gắng lắm rồi, chú ạ. Con đã cố gắng hiểu, cố gắng chờ đợi, nhưng sự im lặng của anh ấy làm con đau lòng lắm. Con chỉ muốn anh ấy chia sẻ, dù là khó khăn, con cũng muốn cùng anh ấy vượt qua. Con không cần anh ấy phải hoàn hảo, con chỉ cần anh ấy ở đây, thực sự ở đây cùng con." Nước mắt bắt đầu lưng tròng, đôi mắt cô long lanh như chứa đựng cả một đại dương nỗi buồn. Cô siết chặt tách trà trong tay, như thể muốn bấu víu vào chút ấm áp cuối cùng.
Ông Lâm lắng nghe một cách chăm chú, không một lời ngắt quãng. Ông thỉnh thoảng khẽ gật đầu, hoặc nhấp một ngụm trà, ánh mắt xa xăm như đang lướt qua những thước phim kỷ niệm của chính mình. Sau khi Linh kể xong, căn phòng lại chìm vào sự im lặng, chỉ còn tiếng tích tắc nhẹ nhàng của chiếc đồng hồ quả lắc treo trên tường và tiếng chim hót ngoài vườn. Ông Lâm đặt tách trà xuống, nhìn thẳng vào mắt Linh, ánh mắt ông vẫn hiền từ nhưng ẩn chứa sự sâu sắc của một người đã trải qua nhiều sóng gió.
"Cháu à, con người ta ai cũng có những gánh nặng vô hình." Ông Lâm chậm rãi nói, giọng điệu từ tốn, "Đặc biệt là người đàn ông, họ thường có xu hướng gồng mình lên gánh vác mọi thứ một mình, sợ rằng khi chia sẻ sẽ khiến người khác lo lắng hoặc mất đi sự tự tin của bản thân." Ông dừng lại một chút, như để những lời mình nói có thời gian thấm vào tâm trí Linh. "Họ sợ mình không đủ tốt, không đủ mạnh mẽ để bảo vệ những người họ yêu thương. Đôi khi, sự im lặng không phải là sự thờ ơ, mà là một cách họ tự cách ly mình khỏi những áp lực, những kỳ vọng mà họ cảm thấy không thể đáp ứng."
Linh lắng nghe, những lời của chú Lâm như mở ra một góc nhìn mới, một cánh cửa mà cô chưa từng nghĩ đến. Nhưng sự tổn thương và nỗi cô đơn vẫn còn quá lớn để cô có thể hoàn toàn chấp nhận. "Nhưng sự im lặng đó làm con đau lòng lắm, chú ơi. Con chỉ muốn anh ấy chia sẻ, dù là khó khăn, con cũng muốn cùng anh ấy vượt qua. Con không sợ khó khăn, con chỉ sợ anh ấy không tin tưởng con, không cho con cơ hội để cùng gánh vác." Giọng cô nghẹn lại, đầy ủy khuất.
Ông Lâm khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy bao dung. "Tình yêu cần sự kiên nhẫn, đặc biệt là kiên nhẫn để thấu hiểu. Đôi khi, lời nói không phải là cách duy nhất để bày tỏ. Hãy thử nhìn vào những hành động, những cố gắng thầm lặng của Khánh. Có thể anh ấy đang cố gắng theo cách của riêng mình, theo cách mà cháu chưa thể nhìn thấy. Có thể anh ấy đang xây dựng một điều gì đó cho cháu, nhưng lại không muốn cháu phải bận tâm." Ông nhìn Linh một cách trìu mến. "Và quan trọng hơn, hãy cho anh ấy thời gian, và cho chính cháu thời gian để quan sát, để cảm nhận. Đừng vội vàng kết luận mọi thứ. Đừng để những phán đoán vội vàng làm mờ đi tình yêu mà cả hai vẫn còn dành cho nhau."
Ông Lâm nhấp một ngụm trà, rồi nói tiếp, "Tình yêu không chỉ là những lời nói ngọt ngào hay những hành động lãng mạn. Nó còn là sự tin tưởng, sự thấu hiểu những gánh nặng của nhau, và sự kiên nhẫn chờ đợi nhau vượt qua những giai đoạn khó khăn. Đừng chỉ nhìn vào những gì cháu đang thiếu, mà hãy nhìn vào những gì cháu đang có, và những gì cháu đã từng có với Khánh. Hãy nhớ rằng, không phải hết yêu nên rời đi. Đôi khi, người ta chọn cách tạm dừng, không phải vì không còn yêu, mà vì tình yêu lúc này không còn là lý do đủ mạnh để họ có thể tự tin bước tiếp." Những lời của chú Lâm như một dòng chảy chậm rãi, êm đềm, gột rửa đi phần nào những vẩn đục trong lòng Linh, nhưng đồng thời cũng gieo vào đó những hạt mầm của sự chiêm nghiệm sâu sắc hơn.
Hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống khi Linh rời khỏi nhà Ông Lâm. Ánh nắng yếu ớt của buổi chiều tà nhuộm một màu cam đỏ lên những mái nhà và tán cây, tạo nên một khung cảnh vừa thơ mộng, vừa mang vẻ suy tư. Cô đi bộ ra bến xe buýt, đôi chân bước đi chậm rãi hơn lúc đến, như thể muốn kéo dài thêm chút nữa khoảnh khắc bình yên sau những lời khuyên sâu sắc của chú. Tuyến đường về nhà, vốn đã quen thuộc, giờ đây lại mang một ý nghĩa khác. Những lời của Ông Lâm cứ văng vẳng bên tai cô, hòa vào tiếng động cơ xe buýt ồn ào và tiếng còi xe inh ỏi. "Gánh nặng vô hình," "kiên nhẫn để thấu hiểu." Cô lẩm nhẩm những cụm từ đó, cố gắng sắp xếp lại mớ cảm xúc hỗn độn trong lòng.
Bến xe buýt vào cuối giờ chiều luôn đông đúc. Tiếng người nói chuyện xôn xao, tiếng bước chân vội vã, tiếng phanh xe rít lên chói tai, và cả mùi khói xe, mùi bụi đường đặc trưng của thành phố hòa quyện vào nhau, tạo nên một sự hỗn loạn quen thuộc. Linh tìm được một chỗ trống cạnh cửa sổ trên chuyến xe buýt đông đúc. Cô ngồi xuống, tựa đầu vào tấm kính lạnh ngắt, cảm nhận từng nhịp rung lắc của chiếc xe. Khung cảnh bên ngoài cửa sổ dần chuyển từ ánh sáng ban ngày sang ánh đèn đường lung linh, huyền ảo. Những cửa hàng đã bắt đầu lên đèn, những dòng người hối hả trở về nhà sau một ngày làm việc mệt mỏi.
Cô cảm thấy lòng mình dịu lại đôi chút sau buổi nói chuyện với Ông Lâm, nhưng sự băn khoăn thì vẫn còn đó. "Kiên nhẫn... Nhưng con đã kiên nhẫn quá lâu rồi, chú ơi. Liệu có phải con đang tự lừa dối mình không?" Linh tự hỏi. Cô đã chờ đợi Khánh, đã cố gắng thấu hiểu anh, đã cho anh không gian, nhưng đổi lại chỉ là sự im lặng và cảm giác lạc lõng ngày càng lớn dần trong cô. Niềm tin của cô, dẫu vẫn còn, nhưng đã mỏng manh như sương khói.
Ông Lâm nói về "gánh nặng vô hình" mà người đàn ông gánh vác, về nỗi sợ hãi không đủ tốt của họ. Linh đã cố gắng hình dung ra gánh nặng đó của Khánh, nhưng cô không thể. Anh chưa bao giờ chia sẻ. Anh chưa bao giờ hé lộ bất kỳ điều gì, ngoại trừ sự mệt mỏi thể hiện qua ánh mắt và hành động. "Gánh nặng vô hình... Anh ấy có bao giờ nghĩ đến gánh nặng của em, khi em phải chờ đợi và lo lắng một mình không?" Cô thầm nghĩ, một cảm giác tủi thân dâng trào. Cô cũng có những gánh nặng của riêng mình, những nỗi lo lắng, những khao khát được sẻ chia, được thấu hiểu. Tại sao chỉ có cô phải kiên nhẫn, phải thấu hiểu? Tại sao anh không thể mở lòng dù chỉ một chút?
Những lời khuyên của Ông Lâm, dù rất sâu sắc và chân thành, vẫn không thể xoa dịu hoàn toàn những vết thương lòng của Linh. Nó như một liều thuốc giảm đau tạm thời, giúp cô nhìn rõ hơn bức tranh tổng thể, nhưng không thể chữa lành tận gốc rễ nỗi đau. Cô biết, con đường phía trước còn dài và đầy chông gai. Cô đã nhận được những lời khuyên quý giá từ cả Bà Ngoại và Ông Lâm, những lời khuyên về việc yêu thương bản thân, về sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Nhưng vấn đề vẫn nằm ở chỗ, liệu cô có đủ sức mạnh để thực hiện những lời khuyên đó không? Liệu cô có thể kiên nhẫn chờ đợi một người mà cô không biết liệu có bao giờ mở lòng? Và liệu cô có thể tìm thấy hạnh phúc cho riêng mình, khi trái tim vẫn còn vương vấn một bóng hình, một mối tình mà cô vẫn còn yêu rất nhiều?
Linh tựa đầu vào cửa kính, nhìn ra thành phố đang dần chìm vào bóng đêm. Ánh đèn đường lướt qua, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên khuôn mặt cô. Cô biết, có những cuộc chia tay không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, chọn cách buông tay để cả hai được bình yên. Nhưng lúc này, cô vẫn chưa sẵn sàng cho sự bình yên đó, vẫn chưa sẵn sàng buông bỏ. Cô vẫn còn muốn tìm kiếm một lời giải đáp, một sự thấu hiểu trọn vẹn, dù cho phải kiên nhẫn đến bao giờ. Cô vẫn còn muốn tin rằng, tình yêu của cô và Khánh, dù đang mờ nhạt, vẫn còn một tia hy vọng. Nhưng tia hy vọng đó, Linh nhận ra, ngày càng yếu ớt, chập chờn như ánh nến trước gió. Cô không biết mình có thể giữ nó cháy sáng được bao lâu nữa.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.