Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 207: Khoảng Cách Không Tên
Hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống khi Linh rời khỏi nhà Ông Lâm. Ánh nắng yếu ớt của buổi chiều tà nhuộm một màu cam đỏ lên những mái nhà và tán cây, tạo nên một khung cảnh vừa thơ mộng, vừa mang vẻ suy tư. Cô đi bộ ra bến xe buýt, đôi chân bước đi chậm rãi hơn lúc đến, như thể muốn kéo dài thêm chút nữa khoảnh khắc bình yên sau những lời khuyên sâu sắc của chú. Tuyến đường về nhà, vốn đã quen thuộc, giờ đây lại mang một ý nghĩa khác. Những lời của Ông Lâm cứ văng vẳng bên tai cô, hòa vào tiếng động cơ xe buýt ồn ào và tiếng còi xe inh ỏi. "Gánh nặng vô hình," "kiên nhẫn để thấu hiểu." Cô lẩm nhẩm những cụm từ đó, cố gắng sắp xếp lại mớ cảm xúc hỗn độn trong lòng.
Bến xe buýt vào cuối giờ chiều luôn đông đúc. Tiếng người nói chuyện xôn xao, tiếng bước chân vội vã, tiếng phanh xe rít lên chói tai, và cả mùi khói xe, mùi bụi đường đặc trưng của thành phố hòa quyện vào nhau, tạo nên một sự hỗn loạn quen thuộc. Linh tìm được một chỗ trống cạnh cửa sổ trên chuyến xe buýt đông đúc. Cô ngồi xuống, tựa đầu vào tấm kính lạnh ngắt, cảm nhận từng nhịp rung lắc của chiếc xe. Khung cảnh bên ngoài cửa sổ dần chuyển từ ánh sáng ban ngày sang ánh đèn đường lung linh, huyền ảo. Những cửa hàng đã bắt đầu lên đèn, những dòng người hối hả trở về nhà sau một ngày làm việc mệt mỏi.
Cô cảm thấy lòng mình dịu lại đôi chút sau buổi nói chuyện với Ông Lâm, nhưng sự băn khoăn thì vẫn còn đó. "Kiên nhẫn... Nhưng con đã kiên nhẫn quá lâu rồi, chú ơi. Liệu có phải con đang tự lừa dối mình không?" Linh tự hỏi. Cô đã chờ đợi Khánh, đã cố gắng thấu hiểu anh, đã cho anh không gian, nhưng đổi lại chỉ là sự im lặng và cảm giác lạc lõng ngày càng lớn dần trong cô. Niềm tin của cô, dẫu vẫn còn, nhưng đã mỏng manh như sương khói.
Ông Lâm nói về "gánh nặng vô hình" mà người đàn ông gánh vác, về nỗi sợ hãi không đủ tốt của họ. Linh đã cố gắng hình dung ra gánh nặng đó của Khánh, nhưng cô không thể. Anh chưa bao giờ chia sẻ. Anh chưa bao giờ hé lộ bất kỳ điều gì, ngoại trừ sự mệt mỏi thể hiện qua ánh mắt và hành động. "Gánh nặng vô hình... Anh ấy có bao giờ nghĩ đến gánh nặng của em, khi em phải chờ đợi và lo lắng một mình không?" Cô thầm nghĩ, một cảm giác tủi thân dâng trào. Cô cũng có những gánh nặng của riêng mình, những nỗi lo lắng, những khao khát được sẻ chia, được thấu hiểu. Tại sao chỉ có cô phải kiên nhẫn, phải thấu hiểu? Tại sao anh không thể mở lòng dù chỉ một chút?
Những lời khuyên của Ông Lâm, dù rất sâu sắc và chân thành, vẫn không thể xoa dịu hoàn toàn những vết thương lòng của Linh. Nó như một liều thuốc giảm đau tạm thời, giúp cô nhìn rõ hơn bức tranh tổng thể, nhưng không thể chữa lành tận gốc rễ nỗi đau. Cô biết, con đường phía trước còn dài và đầy chông gai. Cô đã nhận được những lời khuyên quý giá từ cả Bà Ngoại và Ông Lâm, những lời khuyên về việc yêu thương bản thân, về sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Nhưng vấn đề vẫn nằm ở chỗ, liệu cô có đủ sức mạnh để thực hiện những lời khuyên đó không? Liệu cô có thể kiên nhẫn chờ đợi một người mà cô không biết liệu có bao giờ mở lòng? Và liệu cô có thể tìm thấy hạnh phúc cho riêng mình, khi trái tim vẫn còn vương vấn một bóng hình, một mối tình mà cô vẫn còn yêu rất nhiều?
Linh tựa đầu vào cửa kính, nhìn ra thành phố đang dần chìm vào bóng đêm. Ánh đèn đường lướt qua, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên khuôn mặt cô. Cô biết, có những cuộc chia tay không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, chọn cách buông tay để cả hai được bình yên. Nhưng lúc này, cô vẫn chưa sẵn sàng cho sự bình yên đó, vẫn chưa sẵn sàng buông bỏ. Cô vẫn còn muốn tìm kiếm một lời giải đáp, một sự thấu hiểu trọn vẹn, dù cho phải kiên nhẫn đến bao giờ. Cô vẫn còn muốn tin rằng, tình yêu của cô và Khánh, dù đang mờ nhạt, vẫn còn một tia hy vọng. Nhưng tia hy vọng đó, Linh nhận ra, ngày càng yếu ớt, chập chờn như ánh nến trước gió. Cô không biết mình có thể giữ nó cháy sáng được bao lâu nữa.
Chiếc xe buýt lắc lư đưa Linh về đến trạm cuối. Giờ này, những hàng ghế đã thưa thớt hơn, chỉ còn lác đác vài người khách cuối cùng chìm vào thế giới riêng của mình. Cô bước xuống xe, hòa vào dòng người chậm rãi tản về những con hẻm nhỏ. Không khí thành phố về đêm có phần dễ chịu hơn ban ngày, nhưng vẫn vương vấn mùi khói xe, mùi ẩm ướt của đất sau một cơn mưa nhỏ vừa tạnh. Linh hít một hơi thật sâu, cố gắng làm dịu đi lồng ngực đang trĩu nặng. Cô bước qua những cửa hàng đã đóng cửa im lìm, ánh đèn hắt ra từ những căn hộ cao tầng tạo nên những vệt sáng mờ ảo trên con đường vắng. Bước chân cô nặng trĩu, mỗi bước đi như đang kéo lê một tảng đá vô hình.
Về đến căn hộ của mình, Linh cảm thấy một sự trống rỗng đến cùng cực ập đến. Căn phòng ấm cúng, quen thuộc, giờ đây lại mang một vẻ lạnh lẽo khó tả. Sự yên tĩnh bao trùm khiến tiếng lòng cô càng trở nên rõ ràng và khắc khoải hơn bao giờ hết. Cô buông chiếc túi xách xuống ghế, không buồn bật đèn lớn, chỉ để lại ánh sáng dịu nhẹ từ chiếc đèn ngủ cạnh sofa. Mùi hoa nhài thoang thoảng từ lọ hoa trên bàn, mùi nến thơm đã cháy cạn tự lúc nào, tất cả đều không thể xua đi cái cảm giác cô đơn đang dần nuốt chửng cô. Linh đi thẳng vào bếp, pha một tách trà nóng. Hơi ấm từ tách trà lan tỏa vào lòng bàn tay, nhưng không thể sưởi ấm trái tim đang dần hóa đá. Cô ngồi xuống ghế sofa, đôi mắt mệt mỏi nhìn chằm chằm vào chiếc cốc sứ đôi hình mèo đặt trên bàn trà. Một nụ cười chua chát thoáng qua môi cô. Chiếc cốc của cô thì còn nguyên vẹn, hình ảnh chú mèo cái đang ngẩng đầu nhìn lên trời, nhưng chiếc cốc của Khánh, chú mèo đực, lại trống rỗng, lạnh lẽo, như chính sự hiện diện của anh trong cuộc đời cô lúc này.
Linh cầm điện thoại lên, ngón tay lướt trên màn hình, dừng lại ở tên Khánh. Cô do dự. Liệu có nên không? Liệu cô có đang làm phiền anh? Liệu anh có trả lời hay lại là sự im lặng đáng sợ? Một cuộc chiến nội tâm diễn ra trong chốc lát, giữa khao khát kết nối và nỗi sợ hãi bị từ chối. Cuối cùng, nỗi khao khát chiến thắng. Cô gõ từng chữ một, chậm rãi, cẩn trọng, như sợ làm vỡ tan một thứ gì đó vô hình.
"Anh ổn không? Công việc có vất vả lắm không?"
Tin nhắn được gửi đi. Cô đặt điện thoại xuống bàn, cạnh chiếc cốc sứ đôi, và chờ đợi. Từng phút trôi qua như cả thế kỷ. Linh cảm nhận rõ từng nhịp đập của trái tim mình, vừa hy vọng, vừa lo sợ. Cô tựa đầu vào thành ghế, nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực. Nhưng chúng cứ bám riết lấy cô, như những con đỉa hút cạn sinh lực. Cô nhớ lại những lời khuyên của Ông Lâm về "gánh nặng vô hình", về sự kiên nhẫn. Cô đã cố gắng, thật sự cố gắng để hình dung ra gánh nặng đó của Khánh, nhưng tất cả những gì hiện lên trong tâm trí cô chỉ là một khoảng trống mênh mông, một sự mông lung không thể chạm tới. Cô tự hỏi, liệu sự kiên nhẫn của cô có đang trở thành sự cam chịu? Liệu cô có đang tự lừa dối chính mình, bám víu vào một mối quan hệ mà chỉ còn lại vỏ bọc?
Một tiếng "ting" nhẹ nhàng vang lên, kéo Linh ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. Điện thoại sáng đèn. Cô vội vàng cầm lên, trái tim đập thình thịch. Tin nhắn từ Khánh. Cô mở ra, và dòng chữ ngắn gọn, lạnh nhạt hiện ra, như một nhát dao cứa vào trái tim đang khao khát kết nối của cô:
"Ổn. Anh đang bận."
Chỉ vỏn vẹn ba chữ. Không một lời hỏi han lại, không một biểu hiện cảm xúc nào khác. Linh nhìn chằm chằm vào màn hình, đôi mắt dần mờ đi vì một lớp sương mỏng. Cô đặt điện thoại xuống bàn, thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo tất cả sự thất vọng và mệt mỏi tích tụ. Cô cảm thấy một bức tường vô hình ngày càng cao giữa hai người, mỗi tin nhắn lạnh nhạt, mỗi lần im lặng là một viên gạch xây thêm vào bức tường đó, khiến cô càng ngày càng xa cách anh, xa cách đến nỗi không còn nhìn thấy bóng dáng anh nữa. Cô biết, Khánh không phải là người giỏi thể hiện cảm xúc, anh yêu bằng hành động, bằng sự cố gắng. Nhưng liệu sự cố gắng đó có đáng giá, khi nó bóp nghẹt mọi kết nối cảm xúc giữa hai người? Cô không cần anh phải hoàn hảo, cô chỉ cần anh ở đây, thực sự ở đây, với cô. Nhưng anh lại đang ở rất xa, ngay cả khi chỉ cách cô một màn hình điện thoại. Cảm giác trống rỗng lại tràn về, sâu hơn, lạnh lẽo hơn. Có lẽ, cô đã thực sự kiệt sức rồi.
Sáng hôm sau, Linh đến công ty với đôi mắt thâm quầng và tâm trạng uể oải. Đêm qua cô không ngủ được bao nhiêu, những lời nói của Ông Lâm, tin nhắn của Khánh, và cả những ký ức về chiếc cốc sứ đôi hình mèo cứ xoáy sâu trong tâm trí cô, không cho cô một phút giây bình yên. Văn phòng của DreamWeaver, công ty thiết kế mà cô đang làm việc, luôn tràn đầy năng lượng và sáng tạo. Tòa nhà kính hiện đại, không gian mở với những tác phẩm nghệ thuật đương đại và cây xanh tươi mát, tiếng gõ bàn phím lạch cạch, tiếng điện thoại reo vang, tiếng thảo luận nhóm rộn ràng, tiếng máy pha cà phê xì xào và nhạc nền nhẹ nhàng, tất cả tạo nên một bầu không khí năng động, chuyên nghiệp. Mùi cà phê thơm nồng, mùi giấy in mới, và mùi nước hoa nhẹ nhàng của các đồng nghiệp hòa quyện vào nhau, đánh thức các giác quan. Nhưng hôm nay, tất cả những điều đó dường như chỉ càng làm nổi bật sự mệt mỏi và trống rỗng trong Linh.
Cô cố gắng vùi mình vào công việc, ép buộc bản thân tập trung vào những dòng thiết kế phức tạp trên màn hình máy tính. Cô biết mình cần phải chuyên nghiệp, cần phải mạnh mẽ, không thể để những vấn đề cá nhân ảnh hưởng đến công việc. Nhưng những đường nét, màu sắc, những bố cục dường như vô nghĩa. Tâm trí cô cứ lơ lửng ở một nơi khác, nơi có Khánh, nơi có những câu hỏi không lời đáp, nơi có sự im lặng đến đáng sợ. Cô cảm thấy mình như một con robot, đang làm việc theo quán tính, không có chút cảm xúc nào.
Điện thoại cô rung lên trên bàn. Là Trâm, cô bạn thân chí cốt. Linh do dự một chút rồi bắt máy.
"Alo, Trâm à?" Giọng cô nghe yếu ớt hơn bình thường, dù cô đã cố gắng che giấu.
Đầu dây bên kia, giọng Trâm nhanh nhảu, đầy lo lắng: "Sao trông cậu phờ phạc vậy Linh? Mới sáng sớm mà đã như người mất hồn rồi. Lại chuyện với Khánh à? Tớ thấy cậu cứ thế này mãi không ổn đâu."
Linh cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, dù Trâm không thể nhìn thấy: "Không có gì đâu Trâm, chỉ là dạo này công việc hơi nhiều thôi. Mấy cái deadline dí quá, tớ hơi thiếu ngủ chút." Cô tránh đi những câu hỏi sâu hơn về Khánh. Cô không muốn Trâm thấy cô yếu đuối, hay nghĩ cô là người phụ nữ chỉ biết than vãn và đòi hỏi. Cô không muốn biến tình yêu của mình thành một gánh nặng cho bạn bè. Cảm giác cô đơn lại dâng lên, ngay cả khi có bạn bè bên cạnh, cô vẫn không thể chia sẻ hết những gì mình đang trải qua, không thể diễn tả được cái cảm giác trống rỗng, bối rối này. Cô không biết phải nói gì, khi chính cô còn không hiểu được điều gì đang xảy ra.
Trâm không phải là người dễ bỏ qua. "Thôi đi, tớ lạ gì cậu. Deadline thì có nhưng không đến nỗi biến cậu thành xác sống thế này đâu. Cậu cứ giấu mãi làm gì? Có gì cứ kể tớ nghe, tớ luôn ở đây mà." Giọng Trâm đầy quan tâm, nhưng cũng có chút trách móc.
"Thật mà Trâm, tớ ổn. Cậu cứ lo xa. Tớ đang bận chút, có gì tối tớ gọi lại cho cậu nha." Linh vội vàng tìm cớ kết thúc cuộc gọi. Cô cảm thấy một sự khó chịu mơ hồ khi phải giấu giếm cảm xúc thật của mình, nhưng cô không biết phải làm sao. Cô cảm thấy mình đang ngày càng khép mình lại, không muốn ai nhìn thấy những vết nứt trong tâm hồn cô. Ngay cả những người thân thiết nhất cũng không thể hiểu được cái cảm giác lạc lõng này.
Linh cúp máy, ép mình tập trung vào màn hình máy tính, cố gắng xua đi những suy nghĩ về Khánh và khoảng cách giữa hai người. Nhưng những con chữ, những hình ảnh thiết kế cứ nhòe đi trước mắt cô. Cô biết, lời khuyên của Bà Ngoại về việc yêu thương bản thân, của Ông Lâm về sự kiên nhẫn và thấu hiểu, đều rất đúng. Nhưng cô phải yêu thương bản thân thế nào khi trái tim cô vẫn đau đáu vì một người, phải kiên nhẫn đến bao giờ khi tia hy vọng ngày càng yếu ớt? Cô đã cố gắng hiểu "gánh nặng vô hình" của Khánh, nhưng cô không thể. Anh không hé lộ, không chia sẻ. Làm sao cô có thể thấu hiểu một điều mà cô không được phép nhìn thấy?
Sự thất bại của Linh trong việc thấu hiểu Khánh báo hiệu rằng cô sẽ sớm từ bỏ việc cố gắng, hoặc sẽ tìm kiếm một cách tiếp cận khác. Cảm giác trống rỗng và cô đơn của Linh, ngay cả khi đã nhận được lời khuyên, sẽ thúc đẩy cô tìm kiếm sự đầy đủ cảm xúc ở nơi khác, có thể là qua đam mê cá nhân, qua những nét vẽ, những gam màu mà cô từng yêu thích. Việc Linh né tránh chia sẻ sâu hơn với Trâm cho thấy cô đang dần khép mình lại, cảm thấy không ai có thể thực sự hiểu được tình cảnh của cô, kể cả những người thân thiết nhất. Cô tựa đầu vào lòng bàn tay, hơi thở nặng nề. Mùi cà phê trong văn phòng bỗng trở nên nồng hơn, như muốn nhấn chìm cô trong sự mệt mỏi. Cô cần một lối thoát, một nơi nào đó để trái tim cô không còn cảm thấy trống rỗng và bối rối đến thế này nữa. Nhưng lối thoát đó là gì, cô vẫn chưa biết. Cô chỉ biết, cô không thể cứ mãi chìm đắm trong khoảng cách không tên này.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.